Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 7: - Cát và Biển

Sau khi ăn uống no nê, cảm giác mệt mỏi lại ập tới Lý Đằng.

Cơ thể hắn cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.

Cho dù chiếc máy bay này có chở hắn thẳng vào núi đao biển lửa, thì ngay lúc này cũng chẳng ai có thể ngăn hắn say giấc.

Ít nhất, nơi đây thật ấm áp.

Hơn nữa, hắn không còn thấy khát hay đói bụng.

......

Lý Đằng cũng không biết mình đã ngủ bao lâu.

Có lẽ vài tiếng đồng hồ?

Cũng có thể lâu hơn thế.

Khi tỉnh lại, khoang cabin đã mở.

Bên ngoài... là mặt đất bằng phẳng.

Sau khi ăn hết bánh mì, bánh quy và nước uống, cuối cùng cơ thể hắn đã phục hồi chút sức lực.

Lý Đằng bò ra khỏi cabin, đứng trên mặt đất.

Đây là một nền xi măng.

Chiếc trực thăng thả Lý Đằng xuống liền trực tiếp vút lên không trung.

Thử bước vài bước trên mặt đất, Lý Đằng rất hoài nghi liệu mình có đang mơ hay không.

Bước chân hắn nhẹ bẫng, tựa hồ như đi trong mộng ảo.

Cuối cùng cũng trở lại mặt đất rồi sao?

Vấn đề là, đây rốt cuộc là nơi nào?

Nơi đây không có tuyết rơi, cũng không có gió, độ ấm vừa phải, nhiệt độ chừng hơn 20 độ C, mang lại cảm giác vô cùng thoải mái dễ chịu.

Sau khi đảo mắt nhìn quanh một lượt, Lý Đằng lập tức có thêm chút tin tưởng.

Nơi đây hoặc là gần bờ biển, hoặc là trên một hòn đảo.

Chỗ hắn đứng là bãi đáp trực thăng, phía sau là bãi cát và biển, phía trước là một dãy kiến trúc.

Chẳng hề nghi ngờ, trước tiên hắn phải tiến vào trong dãy kiến trúc này, mới có thể tìm hiểu xem rốt cuộc mình bị đưa đến nơi nào.

Tuy nhiên, trên người Lý Đằng chỉ có một bộ quần áo ngủ, vài ngày chưa đánh răng rửa mặt, nhưng hiện tại cũng không phải lúc quan tâm đến vẻ bề ngoài.

Cứ vào trong xem một chút.

Nếu như có thể tìm được người, thì có thể làm rõ mọi chuyện.

"Có ai không?"

Lý Đằng bước đi trên con đường, hô to vài tiếng.

Không có ai đáp lại.

Bên cạnh con đường là một nhà hàng.

Trên bảng hiệu cũng chỉ ghi hai chữ "Nhà hàng".

Tuy rằng trên người không có tiền, nhưng nhìn thấy nhà hàng, Lý Đằng vẫn quyết định bước vào.

Bánh mì cùng bánh quy trên trực thăng, đã sớm bị cái dạ dày đói khát của hắn tiêu hóa sạch sẽ không còn một mẩu.

Hiện tại hắn vẫn còn đói.

Trên vách tường nhà hàng có đồng hồ, hiển thị 10 giờ 03 phút sáng.

Nếu như thời gian này là chuẩn xác thì, Lý Đằng ước tính thời gian trực thăng bay khoảng ba, bốn giờ.

Cũng có thể sẽ ngắn hơn một chút.

Bên cạnh đồng hồ có một màn hình LCD.

Màn hình LCD này đang đếm ngược, hiện tại là một tiếng năm mươi bảy phút.

Có vẻ như khi thời gian đếm ngược về 0 là đúng 12 giờ trưa.

"Đếm ngược là sao? Là thời gian nhà hàng này mở cửa à?"

"Mười hai giờ trưa mới mở cửa, có phải là quá muộn rồi không?"

"Càng không thể nào là thời gian nhà hàng này đóng cửa được?"

Trong nhà hàng không có một bóng người nào.

Ít nhất là sau khi Lý Đằng tìm kiếm một hồi cũng không thấy ai.

"Có ai không?"

"Có thể chọn món ăn không?"

Tuy rằng Lý Đằng chỉ mặc một bộ áo ngủ, trên người không có tiền, nhưng dưới cơn đói khát, hắn vẫn phải mặt dày ăn chịu.

Không có ai đáp lời.

Lý Đằng cẩn thận quan sát một vòng quanh nhà hàng.

Nhà hàng có một cửa sổ, bên cạnh còn có một cái máy.

Không lẽ là máy bán đồ ăn tự động sao?

Lý Đằng bước tới.

Quả nhiên, là một máy bán đồ ăn tự động.

Trên màn hình hiển thị thực đơn.

Bên trên thực đơn có rất nhiều món ăn.

Có các loại màn thầu, bánh bao, cháo, cơm, mì sợi, bánh rán, trứng muối và các món ăn sáng khác.

Còn có cơm, các loại rau xào, gà nướng, vịt nướng, móng heo, thịt kho tàu, tôm hùm, cua biển, thậm chí còn có đủ loại sơn hào hải vị.

Lý Đằng nhìn mà ứa nước miếng, bụng cũng không nhịn được kêu rột rột.

Những món ăn này cũng không phải dùng tiền mua.

Mà là cần thẻ hội viên, dùng điểm tích lũy trong thẻ để đổi.

Trước mặt cái máy này có khe đút thẻ hội viên.

Sau khi tiến hành quét khuôn mặt, rõ ràng máy móc tự động hiển thị tên Lý Đằng.

Bất quá chuyện này cũng không có gì quá kỳ lạ, Wechat, Alipay đã sớm có chức năng này, rất có thể nhà hàng này cũng ứng dụng mạng lưới liên kết này.

(Wechat: phần mềm chat Trung Quốc, có thể thanh toán bằng cách quét mã QR; Alipay là ví điện tử bên Trung Quốc, có thể thanh toán tự động bằng đủ loại hình thức bao gồm phát hành thẻ tín dụng)

Hiện tại không phải lúc để suy nghĩ mấy chuyện này.

Thẻ hội viên là một tấm thẻ màu trắng, phía trên không có bất cứ chữ số nào.

Sau khi nhận được thẻ hội viên, Lý Đằng có thể dùng điểm tích lũy bên trong tài kho��n để đổi thức ăn.

Đáng tiếc là bên trong thẻ của Lý Đằng không có điểm nào.

Cũng không biết có cách nào nạp điểm tích lũy hay không.

Dùng tiền mặt để đổi sao?

Nghiên cứu một lát, Lý Đằng phát hiện tài khoản thẻ hội viên của hắn có chức năng giống như Huabei.

(Huabei: một loại thẻ tín dụng do Alipay phát hành)

Có thể ứng trước được 100 điểm tích lũy bên trong tài khoản.

Tuy nhiên, dù rất muốn có một bữa ăn thịnh soạn, ngon lành, nhưng cuối cùng Lý Đằng vẫn cố nhịn.

Thức ăn càng hấp dẫn, thì tiêu tốn càng nhiều điểm.

Hơn nữa hắn đói bụng đã vài ngày, lúc này cũng không thích hợp tiêu hóa loại đồ ăn quá nhiều dầu mỡ.

Cuối cùng Lý Đằng chỉ tiêu tốn 5 điểm tích lũy.

5 điểm tích lũy chỉ đổi được tổng cộng một bát mì xào khô, một cái bánh bao, một tô cháo, ba cái màn thầu và một đĩa dưa muối.

Xác nhận đổi xong, băng chuyền tự động đẩy thức ăn ra ngoài.

Lý Đằng nhìn xuyên qua băng chuyền đẩy thức ăn để dò xét bên trong, nhưng lại phát hiện bên trong tối om, cũng không nhìn thấy thứ gì.

Tuy rằng không biết mấy món ăn này đến từ đâu, nhưng đúng là đồ ăn nóng hổi, ngửi thử cũng không phát hiện điều gì khác lạ.

Dù những món này chỉ là mì khô, màn thầu, bánh bao các loại, nhưng hiện tại đối với Lý Đằng mà nói thì đều là món ăn hảo hạng.

Ăn dưa muối cùng màn thầu, đúng là một loại cảm giác sung sướng.

Tất cả đồ ăn đều lọt vào trong bụng.

Hắn ăn rất no.

Lý Đằng còn muốn ăn thêm, nhưng hắn đã nhịn được.

Lúc này ăn quá nhiều thức ăn sẽ khiến dạ dày yếu ớt của hắn làm việc quá tải, rất có khả năng bị bội thực mà chết.

Vẫn là kiềm chế một chút thì tốt hơn.

"Cảm ơn đồ ăn của các vị, khi nào quay trở lại nhất định tôi sẽ thanh toán đầy đủ." Lý Đằng gọi với vào trong vài tiếng.

Tuy rằng có thể không ai nghe thấy, nhưng ít ra hắn cũng phải chứng tỏ mình là người có uy tín.

Sau khi ăn uống no nê, Lý Đằng bước ra ngoài đường.

Bên cạnh nhà hàng có một cửa hàng quần áo.

Bên cạnh cửa hàng quần áo là một nhà tắm công cộng.

Nhìn bộ đồ ngủ bốc mùi trên người mình, Lý Đằng nhanh chóng bước vào cửa hàng quần áo.

Cũng giống như nhà hàng, bên trong cửa hàng quần áo cũng không có nhân viên trực quầy, chỉ có máy thanh toán tự động.

Chẳng khác gì trước đó, trên tường cửa hàng quần áo cũng có đồng hồ treo tường, cùng với một màn hình LCD đếm ngược.

Có vẻ như lúc 12 giờ trưa, nơi đây sẽ có chuyện lớn gì đó xảy ra?

Là chuyện gì đây?

Trước tiên cứ mua quần áo đã.

Quan trọng nhất là mua một đôi vớ và một đôi giày.

Những ngày ở trên chóp đá, hắn vẫn đi chân trần.

Bên trong cửa hàng quần áo cũng có đồ bình dân, đồ đắt tiền.

Điểm trong tài khoản Lý Đằng không nhiều lắm, hắn chọn một bộ quần áo rẻ nhất, một bộ đồ khuyến mãi, lại được tặng thêm vớ và giày, tổng cộng mất 12 điểm tích lũy.

Tính cả điểm ăn cơm vừa rồi, hiện tại Lý Đằng đã tiêu tốn 17 điểm tích lũy.

Chọn quần áo xong xuôi, Lý Đằng không lập tức mặc vào, mà là bước vào nhà tắm công cộng.

Dịch phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, mong quý vị độc giả tôn trọng và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free