Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Dịch 108 - Chapter 2: Cấp độ nguy hiểm

Năm năm sau "Sự kiện Quận 1".

Hiện tượng cổng không gian đó, và những lần xuất hiện sau này, được Chính phủ chính thức gọi là "Dungeon".

Cánh cổng đầu tiên không phải là cuối cùng. Trong năm năm qua, những cánh cổng tương tự đã xuất hiện ngẫu nhiên trên khắp cả nước, từ các thành phố lớn đến những vùng nông thôn hẻo lánh. Không có một quy luật nào được tìm ra. Thời gian, địa điểm, và quy mô của mỗi "Dungeon" đều hoàn toàn khác nhau. Số lượng và chủng loại sinh vật trong mỗi lần xuất hiện cũng không tương đồng. Đôi khi chỉ là một vài con goblin nhỏ lẻ, nhưng cũng có lúc là một bầy sinh vật có tổ chức.

Để đối phó với tình hình mới, Bộ Quốc phòng và các cơ quan an ninh đã thiết lập một hệ thống phân cấp mức độ nguy hiểm cho các Dungeon. Hệ thống này dựa trên quy mô, số lượng và sức mạnh của các sinh vật được ghi nhận, chia làm 5 cấp độ:

Cấp 1 (Xanh): Mức độ quan sát.

Cấp 2 (Vàng): Mức độ can thiệp hạn chế.

Cấp 3 (Cam): Mức độ nguy hiểm.

Cấp 4 (Đỏ): Mức độ thảm họa.

Cấp 5 (Tím): Mức độ tận thế (chưa từng xảy ra).

Theo hệ thống này, "Sự kiện Quận 1" được xếp vào Cấp 3: Nguy hiểm.

Việc xếp loại này đã gây ra nhiều tranh cãi. Một sự kiện tàn phá trung tâm thành phố và cần đến tên lửa chiến thuật để kết thúc lại không phải là mức cao nhất. Lý do được Bộ Quốc phòng đưa ra rất rõ ràng và đáng lo ngại: con orc chiến tướng, dù cực kỳ mạnh mẽ, vẫn chỉ là một cá thể đơn lẻ. Nó không thể hiện sức mạnh của một đội quân có tổ chức hay ma thuật quy mô lớn.

Chính phủ tin rằng, phía bên kia những cánh cổng đó, vẫn còn tồn tại những mối đe dọa lớn hơn nhiều. Những đội quân có chiến thuật, những pháp sư có thể san bằng cả một thành phố. Cấp 4 và Cấp 5 được để dành cho những kịch bản đó.

"...Chính phủ Trung Quốc đã ra tuyên bố bày tỏ 'sự quan ngại sâu sắc' về tình hình tại Việt Nam, gọi các 'Dungeon' là 'mối đe dọa an ninh khu vực' và khuyến cáo công dân hạn chế đi lại.

Trong một diễn biến khác, trước đề nghị từ phía Hoa Kỳ về việc 'cử chuyên gia và lực lượng hỗ trợ' đến Việt Nam để cùng nghiên cứu và đối phó với hiện tượng Dungeon, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam, bà Trần Hoàng Yến, đã có câu trả lời chính thức trong cuộc họp báo sáng nay: 'Chúng tôi ghi nhận thiện chí của phía Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Việt Nam có đủ năng lực, kinh nghiệm và ý chí để tự giải quyết các vấn đề trên lãnh thổ của mình. Đây là vấn đề thuộc về chủ quyền quốc gia. Chúng tôi sẽ yêu cầu sự giúp đỡ khi tình hình yêu cầu.'"

Tuyên bố đanh thép của bà bộ trưởng bị cắt ngang đột ngột.

"Xèooooo..."

Thanh niên lật quả trứng ốp la trong chiếc chảo gang nhỏ. Mùi trứng chiên thơm phức nhanh chóng át đi không khí căng thẳng của bản tin thời sự buổi sáng phát ra từ chiếc tivi cũ kỹ đặt trên nóc tủ lạnh.

Chàng thanh niên đó là Lê Anh Dũng, hai mươi hai tuổi. Mái tóc cắt ngắn theo quy định. Dáng người cao, cân đối nhưng không quá cơ bắp, là kết quả của việc rèn luyện thể chất theo tiêu chuẩn. Gương mặt góc cạnh, nhưng đôi mắt thì thường có vẻ mệt mỏi, một sự mệt mỏi không đến từ việc thiếu ngủ, mà từ việc phải dùng não quá nhiều.

Dũng hiện là học viên năm thứ hai của Học viện Kỹ thuật Quân sự. Cậu đã thi lại để vào trường sau hai năm gián đoạn, một quyết định mà nhiều người cho là kỳ lạ.

Đối với Dũng, "Dungeon" không phải là một hiện tượng siêu nhiên đáng sợ, cũng không hẳn là một thứ gì đó đặc biệt thu hút. Cậu chỉ đơn giản xem nó như một dạng phép thuật cổ xưa mà thôi. Nói không ngoa thì dù theo học Quân sự nhưng đa số thời gian anh dùng để đọc manga. Thành ra mọi thứ đối với anh nó cũng giống như vậy.

Dũng tắt bếp ga mini, dùng đũa cẩn thận gắp quả trứng ốp la còn nóng hổi, lòng đào vừa chín tới, đặt lên trên bát cơm trắng.

Bữa sáng chỉ có cơm trắng và trứng ốp la. Không có thịt, không có rau. Trông rất đạm bạc.

Cũng phải thôi. Dũng từ một vùng quê nghèo ở miền Tây lên thành phố học. Tiền trợ cấp học viên sĩ quan và tiền gia đình gửi vào có hạn, phần lớn đều được dùng để trả tiền thuê căn phòng trọ nhỏ này và mua tài liệu học tập. Đối với cậu, một bữa ăn đủ no đã là tốt rồi.

Dũng ăn rất nhanh nhanh. Cậu dùng đũa gạt những hạt cơm cuối cùng vào miệng. Bữa ăn chỉ kéo dài chưa đầy năm phút.

Sau đó, cậu đứng dậy, mang chiếc bát và đôi đũa duy nhất ra khu bồn rửa chung của dãy trọ. Cậu rửa chúng một cách nhanh chóng và hiệu quả, rồi úp lên chiếc giá đã cũ.

Quay trở lại căn phòng trọ, Dũng kéo ra một chiếc ba lô quân sự màu xanh ô liu đã sờn cũ. Cậu bắt đầu xếp đồ. Vài bộ quần áo dân sự được gấp gọn, một quyển sách chuyên ngành về kỹ thuật đạn đạo, một chiếc máy tính xách tay cũ, và bộ sạc. Mọi thứ được sắp xếp vào ba lô một cách hợp lý và gọn gàng.

Cuối cùng, cậu lấy ra bộ quân phục K-20 treo trên móc. Đó là bộ đồng phục dã chiến tiêu chuẩn của Quân đội Nhân dân Việt Nam, với họa tiết rằn ri đặc trưng. Cậu mặc nó vào một cách thành thục. Thắt lưng được siết chặt, ống quần được nhét gọn gàng vào trong cổ đôi giày boot cao cổ. Mọi thao tác đều chính xác và không có động tác thừa, một thói quen đã ăn sâu sau hai năm rèn luyện.

Dũng soi mình trong chiếc gương nhỏ treo trên tường, chỉnh lại cổ áo cho thẳng thớm. Sau khi chắc chắn rằng mọi thứ đã đúng quy định, cậu khoác chiếc ba lô lên vai, khóa cửa phòng và bước ra ngoài.

Trời đã vào thu. Không khí Sài Gòn không còn cái nóng gay gắt của mùa hè, thay vào đó là sự mát mẻ, dễ chịu của buổi sáng sớm. Lúc này là gần 6 giờ sáng, và Dũng đang đi bộ ra trạm xe buýt gần khu trọ để bắt chuyến xe đầu tiên trong ngày đến học viện.

Con đường vẫn còn khá vắng vẻ. Đi ngang qua một công viên nhỏ, Dũng bất giác đi chậm lại.

Một nhóm khoảng năm, sáu đứa trẻ đang chơi đùa trên bãi cỏ. Đây là một cảnh tượng bình thường ở bất cứ đâu. Nhưng trò chơi của chúng thì không. Một đứa bé trai, có lẽ là lớn nhất nhóm, đang dang hai tay, gầm gừ và giả làm một con quái vật. Đối mặt với nó là một đứa bé khác, tay cầm một cành cây khô, miệng liên tục tạo ra âm thanh "pằng, pằng, pằng".

Dũng biết chúng đang chơi trò gì. Đó là trò "Bộ đội diệt Dungeon". Trong năm năm qua, những hình ảnh về các quân nhân đối đầu với quái vật đã trở nên quá quen thuộc trên các bản tin thời sự và các chương trình truyền hình. Đối với thế hệ trẻ em này, "Dungeon" và "quái vật" không phải là một bi kịch lịch sử, mà là một phần của thực tại, một yếu tố trong các trò chơi của chúng.

Cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát thêm vài giây rồi tiếp tục đi về phía trạm xe buýt. Chuyến xe của cậu sắp đến.

Dũng vừa đến trạm xe buýt thì một chiếc xe buýt màu xanh, tuyến số 20, cũng vừa trờ tới. Cửa xe mở ra bằng một tiếng "xì" của hệ thống khí nén. Người lơ xe, một người đàn ông trung niên, ló đầu ra cửa và hô lớn, một câu nói quen thuộc với bất cứ ai đi xe buýt ở Sài Gòn:

"Lên xe! Lên xe! Quận 1, Thủ Đức đây!"

Dũng cùng vài người khác nhanh chóng bước lên xe.

Chiếc xe còn khá vắng, tuy nhiên hầu như chỗ ngồi đã bị chiếm gần hết. Dũng đi về phía cuối xe và chọn một chiếc ghế trống bên cạnh cửa sổ. Cậu đặt chiếc ba lô xuống ghế bên cạnh và vừa ngồi xuống. Ngay lúc đó, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh cậu:

"Xin lỗi cậu. Cậu cho tôi xin cái ghế này được không? Tôi đang mang bầu, đứng hơi mỏi lưng."

Dũng ngẩng lên. Đứng trước mặt cậu là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi. Cậu liếc nhìn xuống phần bụng của chị ta, quả thật đã nhô lên khá rõ dưới lớp váy bầu.

Không nói một lời, Dũng ngay lập tức đứng dậy, cầm lấy chiếc ba lô của mình.

"Ôi, cảm ơn cậu nhiều nhé." Người phụ nữ nói khi ngồi xuống ghế. Chị nhìn bộ đồng phục của Dũng rồi hỏi.

"Cậu là bộ đội à? Nhìn đồng phục quen quá."

Dũng, lúc này đã đứng vịn tay vào thanh nắm trên trần xe, đáp lại.

"Dạ, cháu là học viên thôi ạ."

"Vậy à. Cảm ơn cậu lần nữa nhé."

"Không có gì ạ."

Người phụ nữ mỉm cười gật đầu. Chiếc xe buýt giật một cái rồi bắt đầu lăn bánh. Dũng đứng vững, mắt nhìn ra khung cảnh đường phố đang dần đông đúc hơn bên ngoài cửa sổ.

Khoảng mười lăm phút sau, chiếc xe buýt đã đi qua khu vực trung tâm và đang chạy trên xa lộ Hà Nội.

Dũng vẫn đứng, tay bám chắc vào thanh nắm. Tiếng động cơ đều đều và sự chuyển động của chiếc xe khiến cậu rơi vào trạng thái lơ đãng, mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài cửa sổ, không thực sự tập trung vào một thứ gì cụ thể.

Khi chiếc xe buýt bắt đầu giảm tốc và bật tín hiệu để tấp vào trạm, người phụ nữ ngồi ở ghế của Dũng khi nãy khẽ gọi.

"Cậu ơi!"

Thấy Dũng không phản ứng, chị gọi lớn hơn một chút.

"Học viện Kỹ thuật Quân sự kìa cậu, không xuống hả?"

Giọng nói kéo Dũng trở về thực tại. Cậu giật mình, nhìn ra ngoài và nhận ra cổng trường quen thuộc. Cậu vội vàng nói.

"A, em cảm ơn chị nhiều!"

Cậu nhanh chóng lách qua vài hành khách khác để đi về phía cửa sau. Chiếc xe vừa dừng hẳn, cậu bước xuống vỉa hè, ngay trước cổng chính của học viện.

Cổng chính của Học viện Kỹ thuật Quân sự không có vẻ hào nhoáng. Nó được xây dựng bằng bê tông cốt thép, với hai cột trụ lớn và một thanh ngang khắc dòng chữ "HỌC VIỆN KỸ THUẬT QUÂN SỰ" màu vàng. Hai bên là hai bốt gác, nơi các chiến sĩ vệ binh đang đứng gác với thái độ nghiêm túc.

Bên trong cánh cổng sắt, một con đường trải nhựa rộng lớn, sạch sẽ chạy thẳng tắp. Dọc hai bên là những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng và những bãi cỏ được chăm sóc cẩn thận. Xa hơn nữa là những khối nhà giảng đường và ký túc xá cao tầng, được sơn màu vàng nhạt đặc trưng của các công trình quân đội. Mọi thứ đều được sắp xếp một cách trật tự, quy củ và có phần khắc khổ, thể hiện rõ kỷ luật và mục đích của nơi này.

Dũng đi đến bốt gác bên phải, nơi một chiến sĩ vệ binh đang đứng. Cậu đưa thẻ học viên của mình ra. Người lính gác nhận lấy thẻ, kiểm tra ảnh và thông tin, rồi trả lại cho Dũng.

Dũng đứng nghiêm, giơ tay chào theo điều lệnh.

"Chào đồng chí."

Người lính gác cũng giơ tay chào đáp lại.

"Chào đồng chí."

Sau khi qua cổng, không khí lập tức thay đổi. Sự ồn ào của đường phố bên ngoài được thay thế bằng một sự yên tĩnh có kỷ luật. Mặc dù còn sớm, sân trường đã có nhiều người. Các tốp học viên trong những bộ đồ thể dục đang chạy đều bước quanh sân vận động. Vài sĩ quan đi bộ nhanh qua con đường chính, có lẽ là đang trên đường đến buổi giao ban buổi sáng. Mọi người đều di chuyển với một mục đích rõ ràng.

Dũng không đi về phía sân vận động hay các khối nhà giảng đường. Cậu rẽ vào một con đường nhỏ hơn, dẫn về phía dãy ký túc xá dành cho học viên năm thứ hai.

Đó là một tòa nhà năm tầng, kiến trúc giống hệt những tòa nhà khác, chỉ có thể phân biệt bằng tấm biển ghi "Ký túc xá B2" gắn ở phía trước. Cậu bước vào trong, không khí mát lạnh và im ắng của hành lang chào đón cậu.

Dũng đi lên tầng ba, dừng lại trước cửa phòng 304. Cậu không gõ cửa mà dùng chìa khóa riêng của mình để mở. Cánh cửa mở ra không một tiếng động.

Bên trong, căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào. Căn phòng rộng khoảng hai mươi mét vuông, kê bốn chiếc giường tầng bằng sắt. Ba trong số đó có người đang ngủ, chăn màn vẫn còn bừa bộn.

Dũng không bật đèn.

Cậu đi đến từng giường, vỗ nhẹ vào vai từng người một.

"Quân, Bảo, Khang. Dậy đi. 6 giờ 15 rồi."

Một tiếng càu nhàu vang lên từ một chiếc giường. Một người khác ngồi bật dậy, mắt vẫn nhắm nghiền. Người cuối cùng chỉ lẩm bẩm gì đó rồi kéo chăn trùm qua đầu.

Ba người này, Quân, Bảo và Khang, là bạn cùng tiểu đội và là những người bạn thân nhất của Dũng tại học viện. Họ đều là học viên năm thứ hai giống cậu. Không giống Dũng, họ sống trong ký túc xá. Đây là lựa chọn tiêu chuẩn và gần như bắt buộc đối với mọi học viên để đảm bảo kỷ luật và quản lý.

Ban đầu, Dũng cũng định làm vậy. Tuy nhiên, gia đình cậu ở quê, sau khi nghe về điều kiện sinh hoạt tập thể, đã nhất quyết không đồng ý. Họ cho rằng cuộc sống trong ký túc xá quá thiếu thốn và vất vả. Với họ, việc con trai mình đã đỗ vào một trường quân sự danh giá là một niềm tự hào lớn, và họ muốn cậu có điều kiện tốt nhất để tập trung học tập. Vì vậy, họ gom góp tiền và yêu cầu cậu phải thuê một phòng trọ riêng ở bên ngoài.

Dũng, dù không muốn, cuối cùng cũng phải nghe theo. Nhưng cậu vẫn giữ một chiếc chìa khóa của phòng 304, và cuối tuần nào cũng về đây sinh hoạt cùng các bạn mình.

Nghe Dũng thúc giục, cả ba cuối cùng cũng lồm cồm bò dậy. Quân, người cao nhất nhóm, vươn vai một cái rồi đi thẳng ra cửa. Bảo, người có vẻ ngăn nắp hơn, bắt đầu gấp lại chăn màn của mình. Còn Khang thì vẫn ngồi trên giường, dụi mắt, miệng ngáp một cái dài. Cả ba, tay cầm bàn chải và khăn mặt, lững thững đi ra khu vệ sinh chung ở cuối hành lang.

Trong lúc chờ, Dũng đi một vòng quanh phòng. Vỏ chai nước rỗng, vài cuốn tạp chí, quần áo bẩn vứt trên ghế. Cậu lắc đầu.

"Phòng các cậu lúc nào cũng như một cái ổ," Dũng nói bâng quơ khi Khang là người đầu tiên quay lại phòng.

Khoảng mười phút sau, cả ba đã vệ sinh cá nhân xong và bắt đầu thay quân phục. Các thao tác của họ cũng nhanh chóng và gọn gàng, một kỹ năng bắt buộc ở đây.

Để cho các bạn có không gian riêng, Dũng bước ra hành lang bên ngoài đứng chờ.

Lúc này, từ phía cầu thang ở đầu dãy nhà, một người bước tới. Đó là một nữ học viên. Cô cũng mặc bộ quân phục K-20 như Dũng, nhưng bộ đồ dường như không thể che giấu được vóc dáng cân đối của cô. Mái tóc đen của cô được búi gọn gàng theo đúng điều lệnh, để lộ ra chiếc cổ cao và vầng trán thông minh. Gương mặt cô có đường nét rất thanh tú, với đôi mắt to, hai mí rõ ràng và sống mũi thẳng. Da cô trắng hơn so với đa số các học viên khác, có lẽ vì cô thuộc khối kỹ thuật trong nhà thay vì khối huấn luyện dã chiến. Cô không trang điểm, nhưng vẻ đẹp của cô là tự nhiên và nổi bật. Cô đi thẳng, lưng giữ thẳng, ánh mắt tập trung về phía trước, toát ra khí chất của một học viên ưu tú.

Cô gái đó là Thảo My, học viên cùng khóa với Dũng.

Dũng mải mê nhìn theo, đến mức không nhận ra cô đã đi đến ngay trước mặt mình. Cho đến khi một giọng nói trong trẻo vang lên, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Chào Dũng."

Dũng giật mình, tim cậu đập mạnh một nhịp. Cậu cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.

"A... chào... chào cậu, Thảo My."

Cậu và Thảo My biết nhau trong một buổi học chung về an toàn phòng thí nghiệm cách đây sáu tháng. Trong buổi thực hành, một học viên khác đã vô tình làm đổ một lọ hóa chất. Trong khi mọi người còn đang luống cuống, Thảo My là người đầu tiên bình tĩnh lấy bột trung hòa để xử lý, còn Dũng, với kinh nghiệm từ các môn kỹ thuật, đã nhanh chóng mở tất cả các cửa sổ và bật hệ thống thông gió khẩn cấp. Hai hành động của họ, một nhanh trí, một theo đúng quy trình, đã phối hợp hoàn hảo để giải quyết sự cố một cách an toàn. Từ đó, họ biết tên nhau, thỉnh thoảng gật đầu chào khi gặp trong sân trường, nhưng chưa bao giờ thực sự nói chuyện nhiều.

"Cậu cũng về trường sớm à?" Thảo My hỏi.

"Ừm... à... tớ... tớ có chút việc." Dũng trả lời, không hiểu sao lại ấp úng.

Thấy vẻ lúng túng của Dũng, Thảo My khẽ bật cười, một nụ cười mỉm rất nhẹ nhàng.

Khoảnh khắc đó, mọi suy nghĩ phức tạp trong đầu Dũng về "Dungeon" hay bài vở đều biến mất. Cậu chỉ có một nhận định duy nhất, đơn giản và tuyệt đối là nụ cười này rất đẹp. Trong một giây, cậu nghĩ rằng nếu có ai đó hỏi cậu về định nghĩa của từ "thiên thần", cậu sẽ mô tả lại nụ cười này. Đó là một suy nghĩ hoàn toàn phi logic và không có tính kỹ thuật, nhưng cậu không thể ngăn nó lại.

"Thôi, tớ phải đi trước đây. Lát nữa có buổi học chuyên đề. Hẹn gặp lại cậu sau nhé." Thảo My nói.

Cô mỉm cười, khẽ vẫy tay chào Dũng rồi quay người đi về phía một dãy nhà khác khu nhà dành cho khối kỹ thuật cao.

Dũng đứng yên tại chỗ, mắt vẫn dõi theo bóng lưng của Thảo My cho đến khi cô khuất sau một góc cua. Trên môi cậu vô thức nở một nụ cười ngây ngô.

"Bốp!"

Một bàn tay to lớn vỗ mạnh vào lưng Dũng, kéo cậu trở lại thực tại một cách không mấy nhẹ nhàng. Quân, Bảo và Khang đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào. Cả ba đã mặc xong quân phục, tác phong chỉnh tề.

Quân, người vừa vỗ lưng Dũng, cười ha hả.

"Nhìn cái gì mà say sưa thế ông? Người ta đi mất dạng rồi kìa."

Khang thêm vào.

"Nữ thần của khoa Vô tuyến điện tử đó. Mày không có cửa đâu, Dũng ạ."

Dũng quay lại, mặt hơi đỏ, xoa xoa lưng.

"Làm cái gì mà mạnh tay thế hả? Muốn tao gãy xương sống à?"

Bảo, người trầm tính nhất, chỉ lắc đầu.

"Đi thôi, sắp đến giờ điểm danh rồi."

Dù vẫn còn lẩm bẩm càu nhàu, Dũng cuối cùng cũng quay người, cùng ba người bạn của mình đi về phía khu giảng đường trung tâm, nơi buổi học đầu tiên trong tuần sắp bắt đầu.

Khi Dũng và các bạn vào hội trường A3, hầu hết các ghế đã được lấp đầy bởi các học viên từ nhiều chuyên ngành khác nhau. Hôm nay là buổi học chung về "Chiến thuật đối phó các thực thể phi truyền thống".

Đúng 7 giờ, một người đàn ông mặc quân phục giảng viên bước lên bục. Đó là Thiếu tá Đinh Hoàng Long. Ông có vóc dáng cân đối và tác phong nhanh nhẹn, nhưng có một vết sẹo mờ chạy dọc bên thái dương trái.

Nhiều học viên nhận ra ông. Thiếu tá Long từng là một phi công trực thăng tấn công xuất sắc, người đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong "Sự kiện Quận 1". Sau khi bị thương trong một nhiệm vụ khác và không thể tiếp tục bay, ông đã chuyển sang công tác giảng dạy tại học viện.

Thiếu tá Long không dùng slide hay giáo trình. Ông bắt đầu bằng cách chiếu lại đoạn video từ camera gắn trên chiếc Mi-24 của mình năm đó.

"Lý thuyết trong sách vở là vô dụng khi các anh đối mặt với một thứ không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào mà các anh đã học." Giọng ông trầm và rõ.

"Con orc đó đã nhảy cao gần 50 mét và tóm lấy hai chiếc Mi-17. Không một lý thuyết khí động học nào giải thích được điều đó."

Không khí trong hội trường trở nên cực kỳ sôi nổi. Các học viên, những người chỉ biết về Dungeon qua các báo cáo và video đã qua chỉnh sửa, lần đầu tiên được nghe trực tiếp từ một nhân chứng sống. Họ đặt ra vô số câu hỏi.

"Thưa thiếu tá, tại sao lúc đó không dùng tên lửa không đối đất ngay lập tức?"

"Lớp giáp của nó có cấu tạo thế nào?"

"Tốc độ phản ứng của nó có thể đo được không?"

Thiếu tá Long đang trả lời một câu hỏi về chiến thuật cầm chân thì đột nhiên, một tiếng chuông báo động chói tai vang lên khắp học viện. Không phải chuông báo cháy hay chuông báo hết giờ.

Đó là tiếng chuông báo động chiến đấu. Một âm thanh mà không một học viên nào từng được nghe ngoài các buổi diễn tập.

Sau khoảng mười giây, tiếng chuông báo động im bặt. Ngay lập tức, một giọng nói bình tĩnh, được khuếch đại bởi hệ thống loa phát thanh của toàn học viện, vang lên:

"Tất cả chú ý. Đây là thông báo khẩn cấp. Bộ Tư lệnh đã xác nhận một Dungeon vừa mở ra. Cấp độ nguy hiểm: Cấp 3. Vị trí: ngay trong khuôn viên Học viện Kỹ thuật Quân sự, khu vực sân tập phía Tây. Yêu cầu tất cả học viên và cán bộ, giảng viên không thuộc lực lượng tác chiến lập tức di chuyển đến hầm trú ẩn gần nhất theo sơ đồ chỉ dẫn. Lặp lại, tất cả di chuyển đến hầm trú ẩn gần nhất."

Trong hội trường, không có bất kỳ sự hoảng loạn nào. Mà một một sự im lặng căng thẳng được phát ra. Thiếu tá Long, người vừa là giảng viên, giờ đã trở lại vai trò một sĩ quan chỉ huy. Ông ra lệnh.

"Tiểu đội 1 đến 5, theo tôi ra cửa chính. Các tiểu đội còn lại, di chuyển xuống hầm trú ẩn bên dưới hội trường này. Nhanh, nhưng phải giữ trật tự!"

Hệ thống hầm trú ẩn là một trong những thay đổi lớn nhất trong quy hoạch đô thị và xây dựng tại Việt Nam trong năm năm qua. Sau "Sự kiện Quận 1", Chính phủ đã ra một sắc lệnh bắt buộc. Mọi công trình công cộng mới, từ trường học, bệnh viện, cho đến các trung tâm thương mại và chung cư, đều phải có một khu vực trú ẩn kiên cố, có khả năng chống chịu các tác động vật lý và có nguồn cung cấp không khí, nước uống dự phòng. Các học viện quân sự, vốn là mục tiêu có khả năng bị tấn công cao, được trang bị hệ thống hầm trú ẩn với tiêu chuẩn cao nhất.

Dũng, Quân, Bảo và Khang, thuộc các tiểu đội sau, nhanh chóng đứng dậy cùng dòng người. Họ không nói chuyện, chỉ im lặng di chuyển theo hàng, hướng về lối thoát hiểm ở bên hông hội trường, nơi có cầu thang dẫn thẳng xuống hầm trú ẩn.

Đi ngang qua một cửa sổ thông gió, Dũng liếc mắt ra ngoài, về phía khu nhà của khối kỹ thuật cao.

Mặt đất ở bãi cỏ gần đó sụt xuống. Năm sinh vật bò sát, da sần sùi như cá sấu, bắt đầu bò lên và tiến về phía lối vào tòa nhà.

Mắt Dũng ngay lập tức nhìn lên các tầng trên. Cậu thấy Thảo My ở cửa sổ tầng ba. Gương mặt cô áp sát vào kính, nhìn xuống đám quái vật. Vẻ ngoài của cô vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong mắt lại lộ rõ sự sợ hãi.

Dòng người di tản vẫn đang chảy qua sau lưng cậu. Mệnh lệnh rất rõ ràng đến hầm trú ẩn.

Dũng đứng khựng lại. Cậu nhìn về phía Thảo My, rồi lại nhìn về dòng người đang đi vào hầm trú ẩn. Cậu đứng đó, ngớ người, không biết nên làm thế nào.

Sau một giây do dự, Dũng đưa ra quyết định. Cậu quay người, đi ngược lại dòng người đang di tản, định chạy về phía tòa nhà kỹ thuật.

Cậu vừa đi được hai bước thì một bàn tay rắn chắc đã nắm lấy khuỷu tay cậu, kéo giật cậu lại. Đó là Thiếu tá Long. Ông đã không đi cùng nhóm sĩ quan đầu tiên, mà ở lại phía sau để giám sát cuộc di tản.

"Cậu định làm gì vậy, học viên?" Giọng Thiếu tá Long trầm và nghiêm khắc.

"Thưa thiếu tá, có người bị kẹt lại ở tòa nhà B3!" Dũng đáp, mắt vẫn nhìn về phía cửa sổ nơi Thảo My đứng.

"Tôi biết." Long nói.

"Và cậu nghĩ mình có thể làm gì? Cậu không có vũ khí, không có giáp. Cậu nghĩ mình có thể một mình chống lại năm con quái vật đó sao? Đó là tự sát, không phải anh hùng."

Lời nói của Thiếu tá Long như một gáo nước lạnh. Dũng cúi đầu, sự bất lực hiện rõ trên mặt.

Thấy vậy, giọng của Long dịu lại một chút. Ông vỗ nhẹ vào vai Dũng.

"Lực lượng tác chiến của học viện đang trên đường tới. Và tôi sẽ đến đó. Nhiệm vụ của cậu là đến hầm trú ẩn an toàn. Đó là mệnh lệnh." Thiếu tá Long quay người, định đi. Nhưng Dũng ngẩng đầu lên, gọi giật lại:

"Thiếu tá!"

Ông quay lại nhìn cậu. Dũng suy nghĩ trong một giây, cố gắng sắp xếp lời nói của mình một cách hợp lý nhất có thể.

"Thưa thiếu tá, tôi biết tòa nhà đó. Tôi quen thuộc với sơ đồ của khu kỹ thuật. Tôi có thể không chiến đấu được, nhưng tôi có thể dẫn đường hoặc hỗ trợ. Xin hãy cho tôi đi cùng."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free