Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Dịch 108 - Chương 1: Chapter 1: Ca Trực Màu Xám Lông Chuột

Nắng Sài Gòn tháng Bảy đổ lửa, rót thứ mật vàng quánh đặc xuống mặt đường nhựa, biến bãi tập kết quân sự dã chiến thành một cái chảo rang khổng lồ. Hơi nóng bốc lên từ lớp bê tông, quẩn quanh dưới gầm những chiếc xe tải KAMAZ màu xanh quân đội, len lỏi vào từng lốp xe căng cứng. Không khí đặc quánh mùi dầu diesel, mùi kim loại bị nung nóng và cả cái mùi đất bụi Sài Gòn rất đặc trưng, ngai ngái và ngột ngạt.

Giữa cái tĩnh lặng oi bức ấy, binh nhất Lê Anh Dũng lẳng lặng làm công việc của mình. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là di chuyển quanh chiếc KAMAZ 4326 được giao phó, đôi mắt quen với những cung đường dài nheo lại dưới vành mũ cối. Bàn tay chai sần, dính vệt dầu mỡ, lướt trên từng con ốc vít trên vành bánh xe. Anh cúi người, áp tai vào thành lốp, gõ nhẹ, lắng nghe âm thanh trầm đục quen thuộc để chắc chắn rằng nó không quá căng hay quá non. Rồi anh lại vòng ra phía trước, lật nắp capo nặng trịch, đôi mắt đăm chiêu nhìn vào khối động cơ phức tạp, như một bác sĩ đang nghe hơi thở của bệnh nhân.

Một cái vỗ bốp vào lưng kéo Dũng ra khỏi sự tập trung.

"Chú mày cứ chăm con 'trâu sắt' này kỹ hơn chăm vợ. Bảo sao nó chưa hỏng mà lưng chú đã muốn gãy rồi."

Thượng sĩ Vũ Minh "Tếu" cười hề hề, hàm răng xỉn màu vì thuốc lá lộ ra dưới bộ ria mép được tỉa tót cẩn thận. Dũng chỉ nhếch mép một cái gần như không thể nhận thấy. Anh với tay lấy chai nước suối đã uống dở gần đó, ném cho vị thượng sĩ.

"Uống đi cho hạ hỏa. Trời này dễ sinh sự."

"Chú nói chí phải." Ông Tếu tu một hơi dài rồi chép miệng, nhìn lên bầu trời xám đục, không một gợn mây.

"Lại sắp có việc rồi. Cái điềm này không trật đi đâu được. Cứ oi bức thế này là y như rằng…"

Ông chưa kịp dứt lời.

ROẹt… ROẹt… ROẸT…

Tiếng còi báo động phòng không từ một cột loa gần đó đột ngột rú lên, xé toạc sự yên lặng bằng những hồi dài ai oán, chói tai.

Không một tiếng la hét. Không một bóng người chạy loạn. Cả bãi tập kết, từ một trạng thái nghỉ ngơi uể oải, lập tức chuyển mình như một cỗ máy được bôi dầu. Tiếng giày đinh lạo xạo trên nền bê tông. Tiếng cửa xe đóng sầm sập. Tiếng những khối động cơ gầm lên gần như cùng một lúc, phả ra những làn khói đen kịt. Tất cả diễn ra trong một sự khẩn trương có kỷ luật, một thói quen được rèn giũa bằng máu và những lần báo động trước đó.

Lê Anh Dũng thở hắt ra một hơi. Một cái thở dài chứa đựng cả sự mệt mỏi và chấp nhận. Anh đóng sầm nắp capo, nhanh chóng leo lên cabin, tay nắm chặt lấy vô lăng. Một giọng nói lạnh lẽo, vô cảm, vang vọng khắp khu vực từ hệ thống loa phóng thanh:

"Báo động khẩn. Xác nhận Dungeon cấp 1. Vị trí: Khu công nghiệp Tân Tạo, nhà kho số 7. Lực lượng Phản ứng nhanh số 3 vào vị trí. Đội Hậu cần Vận tải số 2 chuẩn bị xuất phát theo lộ trình."

Chiếc KAMAZ của Dũng gầm lên một tiếng cuối, rồi hòa vào đoàn xe ba chiếc, nặng nề lăn bánh rời khỏi bãi tập kết. Bỏ lại sau lưng mùi bụi đất, đoàn xe nhanh chóng nhập vào trục đường chính. Sài Gòn giờ này đáng lẽ phải đang vào lúc kẹt xe đỉnh điểm, khi dòng người tan sở hòa cùng khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi. Nhưng giờ đây, con đường rộng thênh thang một cách kỳ lạ. Những cửa hàng, quán ăn hai bên đường đều đã kéo cửa sắt xuống im lìm. Lác đác trên các ban công hay sau những khung cửa sổ, vài bóng người tò mò ló đầu ra nhìn đoàn xe quân sự rồi vội vàng rụt lại, như thể sự hiện diện của chúng là một lời cảnh báo hữu hình.

Đoàn xe cứ thế tiến về phía trước.

Dũng bật chiếc radio liên lạc rè rè trên táp lô. Anh không nói gì, chỉ giữ tần số mở để nghe ngóng. Giữa những tiếng nhiễu sóng là những đoạn hội thoại ngắn gọn, chuyên nghiệp, không một chút cảm xúc thừa thãi.

"Tổ trinh sát báo cáo. Đã xác định mục tiêu. 'Bò sát vảy đen', loại nhỏ. Số lượng khoảng ba mươi. Đang di chuyển trong khuôn viên nhà máy. Hết."

Một giọng khác đáp lại ngay lập tức.

"Bộ chỉ huy đã rõ. Đội 1 và 2 tiến vào tiêu diệt. Đội 3 và 4 lập vành đai. Hậu cần đang trên đường đến. Chúng tôi cần rào chắn. Hết."

Dũng khẽ lắc đầu. Vẫn là lũ "Bò sát vảy đen". Ít nhất thì chúng không quá nhanh và không có độc. Anh liếc nhìn qua kính chiếu hậu, thấy khuôn mặt của Thượng sĩ Tếu ở chiếc xe đi sau cũng bình thản như thường. Một ngày làm việc như mọi ngày.

Càng tiến sâu vào khu công nghiệp, không khí càng trở nên căng thẳng. Mùi thuốc súng bắt đầu lấn át mùi khói xe. Tiếng súng nổ không còn là những âm thanh vọng lại từ xa, mà đã trở nên rõ ràng, giòn giã. Dũng có thể phân biệt được tiếng AK-47 của các đơn vị bộ binh và thỉnh thoảng là tiếng rít đầy uy lực của một khẩu đại liên đang quét từng loạt dài.

Đoàn xe dừng lại ở một giao lộ đã được phong tỏa, cách nhà kho số 7 khoảng vài trăm mét. Một sự hỗn loạn có trật tự hiện ra trước mắt. Xe cứu thương, xe thiết giáp, những người lính chạy đi chạy lại, tiếng ra lệnh xen lẫn tiếng súng. Dũng khéo léo lùi chiếc xe tải kềnh càng vào một khoảng trống hẹp giữa một xe cứu thương và một xe thiết giáp, chính xác đến từng centimet.

Cánh cửa cabin vừa mở ra, hơi nóng và mùi khét lẹt đã ập vào mặt. Anh nhìn những người lính chiến đấu đang di chuyển xung quanh. Họ mặc những bộ giáp composite đen kịt, lấm tấm thứ chất nhờn màu xanh lục của quái vật. Tay họ lăm lăm những khẩu súng trường tấn công đời mới. Anh liếc nhìn bộ quân phục dã chiến bạc màu vì sương gió của mình, rồi lại nhìn vào đôi tay vẫn còn dính dầu mỡ.

Hai thế giới hoàn toàn khác biệt, dù chỉ cách nhau vài mét.

Vài cái xác của lũ "Bò sát vảy đen" nằm vương vãi trên mặt đất. Trông chúng gớm ghiếc hơn anh tưởng. Kích thước to bằng một con lợn, thân hình phủ một lớp vảy đen bóng như vỏ bọ hung, và cái đầu có hàm răng lởm chởm như một sự kết hợp bệnh hoạn giữa cá sấu và một con gián khổng lồ.

"Nhanh tay lên mấy chú ơi!" Một sĩ quan hét lên.

Dũng và ông Tếu không nói một lời, lập tức bắt tay vào việc. Họ mở chốt thùng xe, vần những cuộn kẽm gai nặng trịch xuống đất, khuân từng bao cát xếp thành chồng. Công việc nặng nhọc nhưng đã trở thành phản xạ. Một người lính bộ binh mặt non choẹt, môi khô nứt nẻ, chạy tới phụ giúp họ một tay. Cậu ta thở hổn hển, đôi tay vẫn còn run nhẹ.

"Cảm ơn hai anh. May quá hôm nay gặp mấy con ghẻ này." Cậu lính nói, giọng khản đặc.

"Tuần trước đơn vị em gặp phải 'Lũ ăn xác' ở Củ Chi..." Cậu ngập ngừng, ánh mắt nhìn xa xăm đầy ám ảnh.

"...cả tiểu đội... đi mất hai người."

Cậu ta nói xong, không đợi ai đáp lại, vội vàng ôm một bao cát rồi chạy về phía chiến tuyến. Ông Tếu nhìn theo bóng lưng cậu lính, khẽ chép miệng, không nói gì.

Lúc họ dỡ xong kiện hàng cuối cùng, tiếng súng cũng đã ngớt hẳn. Một vài người lính bắt đầu ngồi bệt xuống đất, dựa vào tường, mệt mỏi. Nhiệm vụ dường như đã hoàn thành.

"Xong việc." ông Tếu phủi tay, châm một điếu thuốc.

"Về sớm còn kịp xem hiệp hai. Tối nay Việt Nam đá."

Ông Tếu vừa dứt lời, Dũng định mở miệng đáp lại bằng một câu đùa nhạt nào đó thì bỗng khựng lại.

Mặt đất dưới chân anh đột nhiên rung lên. Một cơn rung chấn ngắn nhưng đủ mạnh để những vỏ đạn rỗng lăn lóc trên nền bê tông nảy lên tanh tách. Ông Tếu đánh rơi điếu thuốc đang hút dở, vẻ mặt từ thư thái chuyển sang căng thẳng tột độ.

Chiếc radio trên hông một sĩ quan gần đó rít lên một tiếng chói tai, không còn là những đoạn hội thoại chuyên nghiệp nữa, mà là một tiếng hét hoảng loạn, vỡ tan vì nhiễu sóng.

"CÓ BIẾN! DƯỚI LÒNG ĐẤT! TỌA ĐỘ... NGAY DƯỚI CHÂN CÁC ANH! NÓ RẤT LỚN! LỚN HƠN RẤ…"

Đường truyền im bặt. Chưa ai kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra.

ẦM!

Nền bê tông của nhà kho, nơi chỉ cách lán chỉ huy dã chiến khoảng hai mươi mét, nứt toác. Một tiếng răng rắc ghê rợn vang lên khi những mảng bê tông bị xé rách, bung lên như nắp hộp. Từ trong bóng tối của lòng đất, một cái càng khổng lồ, đen bóng, to như một chiếc xe máy, chọc thủng mặt đất rồi vung lên, quét bay một chồng bao cát.

Ngay sau đó, một con quái vật đột biến trồi lên. Nó vẫn mang hình hài của một con "Bò sát vảy đen", nhưng kích thước đã to bằng một chiếc xe jeep. Lớp vảy của nó không còn đen tuyền mà lấp lánh một màu kim loại bệnh hoạn. Dọc sống lưng là hàng gai nhọn hoắt, và đôi càng phía trước sắc lẹm, đủ sức cắt đôi một thân cây. Nó gầm lên một tiếng long trời lở đất, át cả tiếng động cơ còn đang nổ, một âm thanh chứa đầy sự cuồng nộ nguyên thủy.

Nó không tấn công những người lính gần nó. Đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt vào mục tiêu lớn hơn, mềm hơn: chiếc lán chỉ huy dã chiến.

Chạy!

Phản xạ đầu tiên, bản năng sinh tồn của một người lính hậu cần thét lên trong đầu Dũng. Chạy về phía chiếc KAMAZ. Nơi đó có thép. Nơi đó an toàn.

Nhưng khi anh vừa xoay người, một tiếng "Á" vang lên. Thượng sĩ Tếu, do giật mình lùi lại, đã vấp phải một cuộn kẽm gai và ngã sõng soài. Ông nằm đó, ngay trên đường lao tới của con quái vật.

Trong một phần ngàn giây đó, mọi suy nghĩ về an toàn, về trận bóng đá, về ca trực nhàm chán, đều bốc hơi. Hình ảnh ông Tếu ngã ngửa và con quái vật khổng lồ đang lao tới như một chiếc xe ủi đóng đinh vào võng mạc của Dũng.

Anh bật người. Không chạy về phía cabin nữa. Thay vào đó anh lao về phía đuôi xe tải, nơi có bộ điều khiển của chiếc cần cẩu mini.

Những ngón tay chai sần của anh lướt trên bảng điều khiển một cách thành thục, kết quả của hàng trăm giờ bốc dỡ hàng hóa. Động cơ thủy lực của cần cẩu rít lên. Cánh tay sắt vươn ra.

Anh không tấn công. Tư duy của một người lính hậu cần, một người chuyên giải quyết vấn đề bằng những gì có sẵn, trỗi dậy. Chiếc mỏ cặp của cần cẩu vươn ra, kẹp chặt lấy một khối bê tông to như một chiếc tủ lạnh đó là một phần của nền nhà kho vừa bị con quái vật phá vỡ.

Anh không ném nó đi. Anh nhẹ nhàng nâng nó lên. Lơ lửng. Cách mặt đất hai mét. Ngay trên đường lao tới của con quái vật.

Con quái vật, trong cơn điên loạn, hoàn toàn không để ý đến cái bẫy đơn giản mà bất ngờ trên cao. Mắt nó chỉ có mục tiêu là những con người yếu ớt phía trước. Nó lao tới, cái đầu bọc thép cúi thấp.

RẦM!!!

Một tiếng động khô khốc, kinh hoàng vang lên.

Đầu của con quái vật đập thẳng vào khối bê tông đang treo lơ lửng. Lực va chạm kinh hoàng khiến nó ngửa cổ ra sau, một tiếng gãy răng rắc vang lên ghê rợn từ đốt sống cổ của nó. Nó loạng choạng, đầu óc quay cuồng, gầm lên một tiếng đau đớn và phẫn nộ. Nó bị choáng.

"BẮN!!!"

Tiếng hét của một sĩ quan đặc nhiệm vang lên như sấm.

Lợi dụng khoảnh khắc vàng đó, những người lính tinh nhuệ nhất đã vào vị trí. Những loạt đạn xuyên giáp từ súng trường tấn công rít lên trong không khí, găm thẳng vào những khớp nối mềm giữa các lớp giáp, vào hốc mắt, vào cái miệng đang há hốc của con quái vật, kết liễu nó trong một cơn mưa kim loại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free