Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chapter 3: - Đuổi bắt

Chloe ngồi trong căn phòng khách sạn, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên tấm danh thiếp trên bàn. Alexis Bernault – Nhà thiết kế, Brioni. Những con chữ như nhảy múa trước mắt cô, vừa rõ ràng vừa mơ hồ, giống hệt con người đã trao nó cho cô. Cô lật tấm danh thiếp, bất ngờ phát hiện một dòng chữ viết tay nhỏ xíu ở mặt sau: "8h tối mai, Royal Opera House. Đừng để tôi đợi, C."

Cô khựng lại. Anh ta viết dòng này khi nào? Và tại sao lại là Royal Opera House, nơi chẳng liên quan gì đến một buổi trình diễn thời trang thông thường? Chloe nhíu mày, cảm giác như mình vừa bước vào một mê cung mà Alexis đang cầm bản đồ. Nhưng thay vì bực bội, cô lại thấy một luồng phấn khích len lỏi trong lồng ngực. Có lẽ, cô thích những trò chơi như thế này hơn cô nghĩ.

Ngày hôm sau, Chloe dành cả buổi sáng để chuẩn bị cho buổi họp thứ hai. Cô vẫn sắc sảo, vẫn chọn từng từ ngữ như chọn quân cờ, nhưng tâm trí cô không ngừng trôi về dòng chữ viết tay. Khi buổi họp kết thúc sớm hơn dự kiến, cô quyết định làm điều mà bản thân ít khi làm: hành động bộc phát. Cô tra cứu Royal Opera House, và phát hiện tối nay có một sự kiện thời trang độc quyền – không phải của Brioni, mà là một thương hiệu mới, Aurélie, với thông tin ít ỏi đến mức gần như bí mật.

"Alexis, anh đang chơi trò gì đây?" Cô lẩm bẩm, nhưng khóe môi bất giác cong lên.

Chiều muộn, Chloe đứng trước gương, chỉnh lại chiếc váy đen đơn giản nhưng thanh lịch mà cô chọn từ tủ đồ công tác. Không quá phô trương, nhưng đủ để cô tự tin bước vào bất kỳ căn phòng nào. Cô không gọi cho Alexis để xác nhận – không phải vì kiêu kỳ, mà vì cô muốn tự mình khám phá xem anh đang dẫn cô đến đâu.

Royal Opera House hiện lên lộng lẫy dưới ánh đèn đêm, như một cung điện giữa lòng London. Chloe bước vào, không khỏi bị choáng ngợp bởi không gian tráng lệ và dòng người ăn vận cầu kỳ. Cô lướt mắt qua đám đông, tìm kiếm một dáng người cao gầy với khăn quàng đỏ đô.

Nhưng thay vì Alexis, cô bắt gặp một người phụ nữ đứng gần quầy tiếp tân, ánh mắt sắc bén như thể đang chờ đợi cô.

"Cô Everly?" Người phụ nữ lên tiếng, giọng nhẹ nhưng đầy quyền uy. Cô ta mặc một bộ vest trắng, tóc búi cao, và đeo một chiếc vòng cổ ngọc trai lấp lánh. "Tôi là Vivienne, trợ lý của Alexis. Anh ấy đang bận với sự kiện, nhưng nhờ tôi đưa cô đến chỗ ngồi đặc biệt."

Chloe gật đầu, nhưng trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Chỗ ngồi đặc biệt? Và tại sao Alexis không xuất hiện? Cô theo Vivienne qua những dãy ghế, đến một khu vực VIP tách biệt, nơi chỉ có vài người đang thì thầm trò chuyện. Khi cô ngồi xuống, ánh đèn sân khấu bật sáng, và tiếng nhạc vang lên – không phải nhạc pop hiện đại, mà là một bản giao hưởng cổ điển, sâu lắng và đầy kịch tính.

Buổi trình diễn bắt đầu, và Chloe ngay lập tức nhận ra đây không phải một show thời trang thông thường. Những bộ trang phục được trình diễn không chỉ là quần áo – chúng kể một câu chuyện, từ những đường cắt táo bạo đến chất liệu lấp lánh như được dệt từ ánh sáng. Cô bị cuốn vào từng thiết kế, quên mất cả việc tìm kiếm Alexis. Cho đến khi một người mẫu bước ra, mặc một chiếc váy xanh lam, với họa tiết ẩn hình sóng nước – giống hệt chiếc ví của cô.

Cô cứng người. Đây không thể là trùng hợp.

Khi ánh đèn sân khấu dịu đi, Vivienne quay sang cô, mỉm cười. "Alexis nói cô sẽ nhận ra thiết kế đó. Anh ấy đã làm việc cả năm cho bộ sưu tập này, và chiếc ví của cô... nó là nguồn cảm hứng đầu tiên."

Chloe mở miệng định hỏi, nhưng Vivienne đã đứng dậy, để lại một phong bì nhỏ trên ghế. Bên trong là một tấm vé xem tiếp phần sau của sự kiện, kèm một mẩu giấy: "Tìm tôi ở hậu trường, nếu em dám. – A."

Tim cô đập thình thịch. Alexis không chỉ là một nhà thiết kế. Anh ta là người đứng sau Aurélie, và có vẻ như, anh ta đã biết cô từ trước cả khi cô đánh rơi chiếc ví. Một phần trong cô thấy kinh ngạc – hay đúng hơn là bị theo dõi? Nhưng một phần khác, sâu thẳm, lại không hề thấy sợ. Vì sao?"

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free