Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chương 2: Chapter 2: - Luật chơi của Alexis

Gió vẫn lùa qua những con phố London, mang theo hơi lạnh cuối xuân và hương hoa nhàn nhạt từ những khóm cây bên đường. Chloe đứng đó, cách Alexis một khoảng đủ để nhận ra nhịp tim mình đang chệch khỏi quỹ đạo thường ngày. Anh đứng dựa vào cột đèn, dáng ung dung như thể không đến đây, mà được sắp đặt để xuất hiện.

“Chỉ là tình cờ?” Chloe hỏi lại, giọng nửa nghi ngờ, nửa thăm dò. “Anh thường xuyên xuất hiện đúng lúc, đúng người, đúng nơi... chỉ để trả ví?”

Alexis bật cười, không quá to, nhưng đủ để tạo một nhịp thở lệch trong không khí. Lúm đồng tiền bên má trái khẽ hiện ra, như một chi tiết không thuộc về phố xá lạnh lùng này.

“Không hẳn,” anh đáp. “Tôi tin vào những điểm giao nhau. Như cái cách em quay đầu lại. Như việc em bắt được ánh mắt tôi ở sân bay, giữa hàng trăm người. Có những điều nếu gọi là trùng hợp thì hơi bất công với trực giác.”

Cô hơi nghiêng người, tay vẫn đặt nơi quai túi. Đôi mắt cô di chuyển – không tránh, nhưng không hẳn đối đầu. Cô biết anh đang làm gì: dẫn nhịp. Và điều đáng ngại hơn, là cô đang bước theo nhịp đó.

“Vậy, Alexis Bernault, anh là ai? Ngoài việc biết quá nhiều về ví, và mặc áo khoác Brioni như thể sinh ra đã ở trong nó?” Giọng cô mang chút trêu chọc, nhưng ánh mắt thì tỉnh táo.

Alexis tiến lại gần một bước – không quá gần để khiến cô lùi, nhưng đủ để mùi hương gỗ trầm từ khăn quàng đỏ thoảng qua. Anh đứng chếch, không đối diện hoàn toàn. Thế đứng của một người đã quen xuất hiện trong các căn phòng mà ai cũng nghĩ họ kiểm soát.

“Tôi thiết kế những thứ đủ đẹp để người ta không nghi ngờ. Và đôi khi, tôi bắt gặp những người khó bị đánh lừa. Như em.”

Câu nói không nhấn mạnh, không thả thính. Nó rơi ra như một phép thử.

Chloe nheo mắt, rồi bật cười. Không hẳn vì thấy hài hước, mà để kéo lại khoảng cách cô vừa để mất. “Anh nói chuyện như thể mọi câu đều được biên kịch sẵn. Nhưng tôi không chắc mình có thời gian cho một buổi thử vai đâu.”

“May là tôi không mời em đóng vai gì cả.” Alexis rút từ túi áo ra một tấm danh thiếp, đưa về phía cô. “Tôi làm việc cho Brioni, đúng như em đoán. Chiếc ví em nhặt là một mẫu giới hạn – thiết kế tôi đồng sáng tạo.”

Anh ngừng lại một nhịp. Không phải để tạo hiệu ứng, mà như đang cân đo cách cô phản ứng – và cô biết điều đó.

“Nhưng tôi không ở đây để làm việc.” Anh nói tiếp. “Tôi tới London vì một buổi trình diễn. Nếu em không bận, tôi muốn mời em đến. Không phải để cảm ơn, mà vì tôi nghĩ… em sẽ thấy thứ gì đó trong đó đáng để xem.”

Cô đón lấy danh thiếp. Tấm thẻ đơn giản, với dòng chữ khắc nổi: Alexis Bernault – Nhà thiết kế, Brioni.

Không màu mè, không biểu tượng. Nhưng thứ khiến cô dừng lại không phải là tấm thẻ – mà là ánh mắt anh, đang chờ phản ứng của cô như một người biết chắc mình sẽ thắng.

“Một buổi trình diễn thời trang?” cô lặp lại, giọng chậm hơn. “Tôi không phải kiểu người phù hợp với thảm đỏ hay sàn diễn.”

“May mắn là em không cần phải phù hợp.” Anh nhún vai. “Chỉ cần là chính mình.”

Cô nheo mắt. “Tôi ngờ rằng anh định nghĩa 'chính mình' khá linh hoạt.”

Anh cười nhẹ. “Chỉ với những người khiến tôi phải đoán.”

Cô liếc nhìn danh thiếp lần nữa. Vẫn còn thời gian để từ chối. Vẫn có thể quay đi và quên mọi chuyện. Nhưng phần lý trí đó – phần luôn nhắc cô phải dè chừng với những người quá hoàn hảo – lại đang bị đẩy lui bởi một sự thôi thúc mà cô không thể gọi tên.

“Anh xuất hiện quá đúng lúc,” cô nói, giọng trầm hơn. “Và tôi không tin vào sự trùng hợp lặp lại.”

“Tôi cũng vậy,” Alexis đáp, giọng trầm xuống. “Nhưng tôi tin vào dấu hiệu.”

Cô im lặng vài giây, rồi cất danh thiếp vào túi áo khoác. Cử chỉ đó không phải là đồng ý, nhưng cũng chẳng phải từ chối.

“Tôi sẽ suy nghĩ,” cô nói, nhưng cả hai đều hiểu: cô đã nghiêng về một hướng.

Alexis gật đầu, không thúc ép. “Chờ tin em, Chloe Everly.”

Cô quay bước, cảm nhận rõ ánh mắt anh dõi theo từng chuyển động – không chỉ quan sát, mà ghi nhớ. Cô rẽ qua góc phố, gió lại thổi, lần này không chỉ mang theo hơi lạnh, mà còn điều gì đó như một đường viền chưa hoàn thành – một chương truyện đang mở ra, và cô vừa đặt chân vào dòng đầu tiên.

Khi Chloe rẽ vào góc phố và khuất dạng, Alexis vẫn chưa nhúc nhích. Anh nhìn theo một lúc, không vì chần chừ, mà vì đã quen việc để ai đó bước đi mà không biết họ có quay lại không.

Anh rút điện thoại, gõ một dòng vào ứng dụng ghi chú:

Phản ứng ban đầu – không né tránh. Dè chừng, nhưng không đóng kín. Có xu hướng kiểm tra ngược.

Anh tắt máy. Không theo dõi. Không kiểm soát. Chỉ giữ cho bản thân một bản ghi – đề phòng những thứ từng làm anh trả giá.

Lần cuối anh đánh giá thấp một người, mọi thứ đổ vỡ. Lần cuối anh tin quá sớm, cái giá phải trả không nằm ở hiện tại mà kéo dài rất lâu về sau.

Chloe có điều gì đó làm anh muốn tin, nhưng chính điều đó cũng buộc anh không được vội. Một phản xạ cũ – học từ những lần im lặng không báo trước, và những lời xin lỗi đến quá muộn.

Anh chỉnh lại khăn quàng, quay lưng. Đường phố phía trước dài và vắng. Trong đầu, hình ảnh Chloe được gấp gọn như một hồ sơ chưa hoàn tất – cần thêm dữ liệu, cần thêm thời gian. Và có lẽ… cần nhiều hơn một lần gặp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free