Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chân Trời Hợp Nhất - Chapter 3:

Gần sáu giờ, bầu trời Asphodelus đã tối sầm do lớp bụi dày đặc. Hoàng hôn trên hành tinh này chỉ là một khái niệm trong từ điển. Thi thoảng có vài ánh đèn công suất cao từ cảng cắt ngang bầu trời.

Trong căn hầm, Jorman kiểm tra lại áp suất lốp xe một lần cuối trước khi xuất phát. Hjork và Bul ngồi chờ sẵn trong buồng lái và chờ đợi mệnh lệnh. Aris là người cuối cùng bước ra. Qua tấm kính, cậu thấy mẹ và Leonette đã chờ sẵn bên trong xe. Bà ngồi bất động như một bức tượng, nhìn thẳng về phía trước. Có vẻ như mẹ muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, một lần và mãi mãi, cậu nghĩ.

“Mọi thứ ổn cả chứ?” Aris nói, mắt liếc qua chiếc lốp xe.

“Đều ổn cả.” Jorman đứng dậy và phủi tay. “Thôi lên xe đi!” Ông vỗ vào cạnh vai Aris.

Cậu gật đầu và bước lên xe rồi ngồi xuống băng ghế cuối quen thuộc. Jorman vòng qua ghế lái và bước lên. Khi mọi người đã yên vị, Jorman đóng cửa và khởi động xe.

“Đi thôi!” Ông ra lệnh cho Hjork và Bul qua bộ đàm.

Cửa hầm được kéo lên, hai chiếc xe nối đuôi nhau lầm lũi tiến vào màn đêm của Asphodelus. Hôm nay là một ngày tương đối dễ chịu trên hành tinh này. Không có những cơn bão nhiệt đới trút axit xuống mặt đất, cũng không có những cơn bão cát hoành hành. Chỉ có vài cơn gió nhẹ lướt qua hai chiếc xe.

Chiếc xe lắc lư đều đều qua lại trên con đường độc đạo. Khoảng mươi phút, Leonette đã ngủ gật từ lúc nào, đầu cô tựa lên vai Josephine. Còn bà vẫn ngồi yên như một bức tượng. Ở hàng sau, Aris chống cằm nhìn ra ngoài. Cũng không có gì đặc biệt ngoại trừ bóng đêm vô tận và ánh đèn xe hắt lên tấm kính mờ.

Đột nhiên, ánh đèn phanh đỏ rực từ chiếc xe tải phía trước sáng bừng làm Jorman phải rà phanh gấp. Chiếc xe dừng lại đột ngột làm mọi người giật mình.

“Hjork, chuyện quái gì vậy?” Jorman nói vào bộ đàm, giọng khẩn cấp.

“Có chốt, sếp!” Giọng Hjork vang lên trên bộ đàm.

“Quái lạ!” Jorman lầm bầm. “Tuyến đường này có ma nào đi đâu mà cũng có chốt?”

“Có khi nào bọn họ muốn xin chút đỉnh không?” Aris hỏi.

“Hi vọng là vậy,” Jorman đáp.

“Mở cửa! Ngay lập tức!” Một giọng nói hách dịch chen ngang vào bộ đàm, kèm theo những tiếng gõ mạnh vào lớp hợp kim bên ngoài khiến mọi người giật nảy mình. Leonette hét toáng lên vì sợ hãi.

Jorman quay ra sau, ra hiệu cho mọi người giữ bình tĩnh, rồi nhấn nút mở cửa trên bảng điều khiển. Tất cả cửa xe được kéo lên. Năm bóng đen bước đến. Một tên chặn trước đầu xe, hai tên tiếp cận từ mạn trái, hai tên bước đến từ mạn phải. Bọn họ đều mặc giáp màu xám, đội mũ bảo hộ che kín mặt và dắt bên hông một khẩu súng năng lượng. Trên ngực trái bọn họ là huy hiệu của Liên bang Terra, tay cầm đèn pin. Bọn họ rọi đèn pin từ đầu đến chân, nhìn ngó mọi thứ bên trong xe. Ánh đèn chói lóa khiến đám người Aris phải nhắm tịt mắt lại.

“Giấy tờ!” Một tên lính trong đám ra lệnh.

Jorman không nói gì, chỉ giơ tấm thẻ màu cam cho hắn. Tên lính giật lấy và đưa vào máy quét. Một tiếng bíp vang lên, theo sau là những dòng chữ hiện trên màn hình.

“Là tội phạm lưu đày!” Hắn nói với tên chỉ huy đứng ở đằng xa.

Tên chỉ huy khẽ gật đầu rồi bước đến gần chiếc xe. Hắn liếc nhìn bên trong một lượt.

“Các ngươi đi đâu giờ này?” Hắn nói, giọng trầm và rè rè.

“Chúng tôi đang trên đường tới cảng Ossimi theo lệnh di dời của tòa án,” Jorman đáp.

“Tòa án nào?” Tên chỉ huy hỏi lại. “Tao có nhận được thông báo của tòa án nào đâu?”

“Phiền anh kiểm tra lại,” Aris chen vào và rút tấm thẻ trong ngực áo ra. “Tòa án cấp cho chúng tôi thẻ hành trình đây.”

“Đưa đây tao xem!”

Tên chỉ huy chìa bàn tay đeo găng ra và giật lấy tấm thẻ của Aris. Hắn đưa thẻ vào máy đọc thông tin trên tay trái.

“Neur mười sáu…”

Hắn giật lấy chiếc đèn pin của cấp dưới rồi rọi vào tấm thẻ xem có bị làm giả hay không. Khi đang kiểm tra, hắn trượt tay làm chiếc đèn pin chiếu thẳng vào trong xe khiến mọi người phải nhắm mắt lại.

“Rồi, hợp lệ!” Hắn nói, rồi ném chiếc thẻ vào người Aris.

Aris hơi nhíu mày trước hành động thô lỗ của tên chỉ huy. Tên chỉ huy có vẻ nhận ra sự khó chịu của cậu, hắn cúi xuống, dí sát chiếc mặt nạ bảo hộ vào mặt cậu, sát đến mức cậu có thể nghe thấy hơi thở của tên chỉ huy sau lớp mũ giáp.

“Có vấn đề gì sao?” Hắn hỏi.

“Không, không có vấn đề gì,” Aris nuốt khan, không biết gã muốn làm gì.

“Ngươi là Aris Heartfield?”

Aris gật đầu, tránh ánh mắt của hắn. Tên chỉ huy im lặng trong một giây rồi ngay lập tức lao đến nắm cổ áo cậu, khiến Leonette hét toáng lên. Jorman chồm người dậy nhưng bị hai khẩu súng dí vào ngực.

“Ngồi yên đó!”

Hắn rút khẩu súng năng lượng từ bên hông trái ra và dí sát vào cổ cậu. Nhưng hắn không bóp cò, hắn chỉ lợi dụng tư thế, ghé sát vào tai Aris và thì thào.

“Nhớ kĩ lời tôi nói đây. Tìm đóa hoa diên vĩ trắng, nơi cánh đồng hướng dương xanh nở rộ, lúc bình minh tím trên sông Ugell.”

Nói xong hắn đẩy mạnh Aris vào ghế, cất khẩu súng lại vị trí cũ.

“Biết thân biết phân đi, nhóc con!” Hắn quát lớn, giọng điệu hách dịch đã quay trở lại. “Lần sau còn nhìn tao kiểu đó, tao bắn nát đầu mày ra.”

Hắn ra hiệu cho đám lính hạ súng và mở rào chắn. Tên lính cũng trả lại tấm thẻ cho Jorman.

“Tiếp tục lên đường!” Jorman ra lệnh qua bộ đàm và nhấn nút đóng cửa.

Cánh cửa sập xuống, ông đạp mạnh chân ga. Chiếc xe lao vút qua chốt kiểm soát. Josephine vội quay ra sau, đưa tay run rẩy sờ lên cổ Aris.

“Con có sao không?” Giọng bà hơi lạc đi vì sợ hãi.

Cậu nắm tay mẹ và nhìn vào đôi mắt đầy vẻ lo âu của bà rồi nở một nụ cười trấn an.

“Con không sao.” Cậu nói. “Hắn chỉ hù thôi chứ không làm gì cả. Chắc muốn ra oai với đám lính một chút ấy mà.”

Josephine nhìn cậu con trai một lúc, gương mặt bà giãn ra đôi chút rồi gật đầu. Bà đưa tay lên vuốt nhẹ má cậu rồi cũng quay lên.

Aris cúi người nhặt tấm thẻ rơi dưới sàn lên, tay vẫn còn hơi run khi nhớ lại những gì vừa xảy ra. Cái gì mà ‘tìm đóa hoa diên vĩ trắng, nơi cánh đồng hướng dương xanh nở rộ, lúc bình minh tím trên sông Ugell’, hắn đã nói như thế, cậu nghĩ. Chẳng rõ hắn nói nhảm gì nữa. Trong lúc miên man suy nghĩ, đầu ngón tay cậu vô thức miết nhẹ lên tấm thẻ. Nhịp tim của cậu bỗng hụt đi một nhịp, cả người cứng đờ.

Cậu cúi xuống nhìn tấm thẻ trong tay, vẫn là tấm thẻ đó, với dòng địa chỉ Neur XVI khắc nổi trên bề mặt kim loại. Chỉ có điều là những vết xước đã biến mất. Cậu quay người nhìn qua tấm kính chắn phía sau lưng, hướng về phía tên chỉ huy khi nãy. Một dòng điện chạy dọc sống lưng khiến Aris rùng mình. Hắn đã tráo thẻ, cậu kết luận.

Hắn muốn gì? Những giả thuyết lóe lên trong đầu cậu. Phải chăng tấm thẻ bị tráo này đã cài sẵn một lộ trình tự sát, con tàu sẽ lao thẳng vào một thiên thạch hay tàn ác hơn là đâm thẳng vào một ngôi sao? Đó là một khả năng. Nhưng những gì hắn nói về hoa diên vĩ, hướng dương xanh có ý nghĩa gì? Hay chỉ là một trò đùa khiến mình phải vắt óc ra suy nghĩ?

Phải chăng mấu chốt không nằm ở tấm thẻ mà là ở những gì hắn đã bày ra, khiến mình nghi ngờ, chọn không lên tàu và bị xử tử vì kháng lệnh của Tòa án. Đâu mới là cái bẫy?

Aris vội vàng nhét thẻ vào túi áo. Không thể để mọi người biết chuyện này được, nhất là mẹ, cậu tự nhủ. Cậu day thái dương cho bớt đau. Có quá nhiều câu hỏi mà có nghĩ nát óc cũng không thể biết được câu trả lời.

Còn chưa biết phải làm sao thì chiếc xe đã gần đến cảng Ossimi. Từ xa có thể nhìn thấy những cánh tay cẩu khổng lồ bên khu vực bốc dỡ hàng hóa. Những cánh tay như quái vật mọc lên từ lòng đất, gắp những thùng hàng từ bãi lên xe vận chuyển. Bên trên ánh đèn phá quét ngang, quét dọc bầu trời. Một vài con tàu đỏ rực đang hạ dần độ cao chuẩn bị đáp xuống bãi.

Jorman giảm tốc độ và chạy qua một chốt kiểm soát tự động dành riêng cho xe cỡ nhỏ. Dọc hai bên đường là những thùng container hàng hóa chất cao như bức tường. Ông đi theo chỉ dẫn có sẵn trên bản đồ và dừng lại ở bãi đáp G64 dành cho những con tàu vận chuyển người.

Con tàu mã hiệu KG-1626 đang chờ sẵn trên một bãi đáp trống trải. Nó là một chiếc tàu vận tải hạng trung bình nhỏ, lớp vỏ bên ngoài xám xịt gần như hòa lẫn với màn đêm. Phần đuôi tàu hạ xuống tạo thành một chiếc cầu đủ rộng để xe chạy lên. Đứng dưới chân cầu là hai sĩ quan mặc đồng phục có phản quang. Một người trong số họ chạy lên khoang và vung gậy điều khiển giao thông ra hiệu cho hai chiếc xe chạy lên. Hai chiếc xe bò lên cầu thang theo chỉ dẫn.

“Dừng!” Viên sĩ quan đặt cây gậy phát sáng hình chữ X ra hiệu cho Jorman và Hjork.

Jorman tắt máy, bấm nút mở cửa cho mọi người bước xuống. Viên sĩ quan còn lại bước tới từ dưới cầu thang, tay cầm bảng dữ liệu. Gã cúi người liếc nhanh qua bên trong hai chiếc xe.

“Phiền mọi người xếp thành một hàng ngang,” Gã nói. “Chúng tôi cần xác nhận danh tính.”

Mọi người trong xe bước xuống, lần lượt đứng xếp thành một hàng như yêu cầu. Viên sĩ quan dùng máy quét, quét qua một lượt. Những gương mặt hiện ra trên màn hình.

“Phu nhân Josephine Heartfield, Leonette, Aris...” Gã lầm bầm đọc tên từng người, thi thoảng lại ngước lên nhìn những gương mặt thật, ngón tay tích những dấu xanh lên màn hình.

Hắn chuyền bảng dữ liệu qua cho đồng nghiệp khi đã kiểm tra xong rồi nở một nụ cười lịch sự.

“Mọi thủ tục đã xong. Hành trình dự kiến kéo dài khoảng hai tuần. Thực phẩm đã được chuẩn bị đầy đủ cả. Và một phần riêng đến từ AEGIS.” Gã khẽ gật đầu với Josephine. “Chúc quý vị thượng lộ bình an. Viva la Terra.”

“Cảm ơn các anh.” Josephine gật đầu đáp lễ.

Hai viên sĩ quan chào theo kiểu nhà binh rồi quay lưng bước xuống cầu. Tiếng còi hú cảnh báo vang lên, cánh cửa dần được nâng lên và khép chặt với phần còn lại. Hệ thống lọc không khí hoạt động, rút khí và bơm khí sạch vào trong khoang.

Ngay lúc đó, Aris quay qua nhìn Jorman chằm chằm thu hút sự chú ý của ông. Ngay khi ông nhận ra, Aris liền đưa mắt ra hiệu đi theo cậu vào trong phòng điều khiển. Jorman hiểu ý ngay, ông quay qua nói với Hjork và Bul.

“Hai cậu gia cố hàng hóa. Tôi đi kiểm tra áp suất một chút.”

Nói rồi, ông lẳng lặng đi theo Aris vào buồng lái. Ngay khi Jorman bước vào, Aris nhìn ra hành lang lần cuối rồi đóng cửa lại.

“Không ổn rồi, Jorman.” Aris nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run lên.

“Có chuyện gì?” Jorman hỏi, đặt lên chốt cửa theo thói quen. Nhìn vẻ mặt Aris, ông đoán có chuyện gì rất khẩn cấp.

Aris đi đi lại trong phòng rồi ngồi xuống một chiếc ghế lái gần đó. Cậu không thể kiềm chế cơn run rẩy đang lan khắp cơ thể. Cậu rút tấm thẻ trong túi áo ra, run rẩy đưa cho người cận vệ.

“Thẻ đã bị tráo…” cậu nói. “Tên chỉ huy ở chốt kiểm tra đã tráo tấm thẻ.”

Jorman nhận tấm thẻ, lật qua lật lại, cẩn thận xem xét tấm thẻ nhưng không thấy có bất cứ bất thường nào.

“Vẫn là tấm thẻ đó mà?”

“Ông còn nhớ hồi sáng chứ? Mẹ tôi giẫm lên nên có vài vết xước. Tấm thẻ này mới tinh.”

Jorman miết nhẹ đầu ngón tay qua bề mặt nhẵn bóng của tấm kim loại. Ông gật đầu.

“Đúng là không có vết xước nào.”

“Ngoài chuyện đó, hắn còn nói với tôi thế này,” Aris tiếp tục câu chuyện. “Hắn nói cái gì đó ‘tìm hoa diên vĩ trắng, nơi cánh đồng hướng dương xanh nở rộ, lúc bình minh tím, bên sông Ugell’. Chẳng hiểu hắn muốn gì nữa. Có khi nào tấm thẻ bị cài hành trình tự sát rồi không?”

Jorman không trả lời. Đồng tử màu hổ phách của ông co lại, dẹt mỏng như sợi chỉ.

“Cần kiểm tra điểm đến trong thẻ mới biết được,” ông nói. “Nhưng chúng ta không có thiết bị đọc chuyên dụng nào cả. Chỉ còn cách đưa vào máy đọc của con tàu.”

“Không được!” Aris phản đối. “Con tàu sẽ ghi nhận hành trình dù nó có đưa chúng ta vào thẳng mặt trời.”

“Biết là vậy, nhưng đằng nào chúng ta hết đường lui rồi.” Jorman nói, giọng lạnh tanh. “Đưa thẻ cho đám sĩ quan Terra và nói rằng tấm thẻ đã bị đổi ư? Họ sẽ chỉ nghĩ chúng ta đang giở quẻ mà thôi.”

Aris cắn môi, suy nghĩ về những gì Jorman nói.

“Nếu đúng là hành trình tự sát,” Jorman tiếp tục. “Bọn họ phải cài một điểm đến hẻo lánh nào đó, thậm chí ra khỏi biên giới Terra. Tôi sẽ phát tín hiệu cầu cứu đến AEGIS, bằng một cách nào đó.”

“Đành vậy,” Aris gật đầu.

Jorman cầm tấm thẻ đến bên bàn điều khiển, gạt tất cả các công tắc, đánh thức hệ thống vận hành bên trong tàu. Màn hình sáng đèn, hiện lên các dòng thông số cơ bản. Ông đặt thẻ lên màn hình phụ ở góc dưới màn hình chính. Những tia sáng màu đỏ chạy ngang dọc tụ lại ở vị trí tấm thẻ.

“Đang tải dữ liệu hành trình,” Giọng nói của con tàu vang lên. “Phát hiện mã hóa cấp Alpha. Bỏ qua quy trình. Mở khóa lộ trình.”

Bản đồ lộ trình hiện lên trên màn hình lớn. Vị trí của con tàu hiện tại đang ở trên Asphodelus. Từ đây, một đường kẻ màu đỏ đâm thẳng qua hệ sao Asphodelus và các hành tinh hướng về hệ sao Neur. Jorman thu nhỏ bản đồ, mắt không rời khỏi đường kẻ đỏ. Sau một quãng đường ba mươi hai năm ánh sáng, đường kẻ bẻ hướng qua trái mười hai độ. Đi thêm tám năm ánh sáng nữa, nó tiếp tục bẻ trái thêm hai mươi tám độ và đi thẳng vào một vùng không gian trống trải và dừng ở đó. Hành trình này không đâm vào hành tinh hay ngôi sao nào, nhưng chẳng phải là tin vui. Jorman biết chính xác con tàu sẽ đi về đâu.

Aris cũng quan sát toàn bộ quá trình. Ngay khi thấy đích đến, Aris sững người như thể không khí trong khoang vừa bị rút cạn.

“Ngắt kết nối ngay!” Aris chồm tới, nhấn hết tất cả các công tắc mà cậu nhìn thấy.

Cậu biết nơi đó. Không một học viên nào đã, đang và sẽ học ở Học viện Không gian Olympus Mons lại chưa từng nghe về nơi này. Người ta gọi nó với cái tên The Veil. Đó là một vùng không gian bị chiếm trọn bởi các hạt Chronotos, loại hạt sẽ bám vào động cơ du hành liên hành tinh (FTL) như hà biển bám vào cá voi, làm hiệu suất của động cơ giảm dần và trở thành phế thải. Trong các bài giảng về FTL, các giáo sư luôn nhắc đi nhắc lại để đám học viên dù có bị mất trí cũng phải nhớ kỹ: “Giống với hố đen, The Veil là nơi không bao giờ có thể quay trở lại.”

Sở dĩ nó chỉ là một mảng tối trên bản đồ là vì lớp sương mù Chronotos chặn hết các mọi loại sóng vô tuyến, nên không ai biết ẩn sau dải mây bụi có những thứ gì. Đế quốc ném những thứ vứt đi vào The Veil như thể một cái bãi rác công cộng.

“Vậy ra đây là kế hoạch của hắn?” Aris thì thầm và trượt chân ngồi sụp xuống sàn. “Ném chúng ta như thứ rác rưởi.” Aris cúi đầu rồi bắt đầu cười lớn. “Ngươi đã thắng Marcus.”

“Đứng dậy đi, Aris!”

Giọng Jorman vang lên, sắc lạnh như hai miếng thép va vào nhau. Âm thanh như lệnh của một sĩ quan quát thẳng vào cậu tân binh đang mất dần nhuệ khí. Ông đã khởi động lại hệ thống, tay gõ liên hồi trên màn hình, kiểm tra các thông tin về The Veil mà ông có thể truy cập.

“Cậu nghĩ hắn tốn công bày ra những chuyện này chỉ để chúng ta biến mất thôi sao?” Jorman nói, giọng đã bớt gay gắt.

Aris thôi cười.

“Ý ông là gì?”

“Nếu hắn muốn chúng ta chết thì phải là chúng ta chết. Không phải biến mất.”

Những mảnh ghép rời rạc dần dần khớp nối với nhau. Có lẽ Jorman nói đúng, cậu thầm nghĩ. Một sự kết thúc có thể kiểm chứng mới là điều Marcus muốn nếu thực sự hắn muốn thế. Còn nếu chỉ là sự biến mất thì Asphodelus là quá đủ, không cần phải bày vẽ thêm. Rốt cuộc câu nói của tên chỉ huy có ý nghĩa gì?

“Có thông tin nào khác trong thẻ nữa không?” Aris nói.

“Có vẻ là không.” Jorman lắc đầu.

“Sông Ugell. Sông Ugell.” Aris lẩm bẩm trong miệng. Đó có vẻ là mảnh ghép đầu tiên của câu đó mà cậu cần giải.

Cậu đọc thật nhanh cái tên, tách ra từng chữ cái riêng biệt, thử đảo thứ tự các chữ cái. Cố gắng liên hệ với một cái tên nào đó mà cậu có thể đã nghe qua. Nhưng tất cả đều vô ích, không có một nơi nào như thế mà cậu biết hay từng nghe qua.

“Sắp mười giờ rồi,” Jorman nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của Aris. “Cậu định thế nào? Đi hay ở lại?”

Aris ngẩng mặt lên nhìn lên trần phòng trống trải như thể ở đó có câu trả lời. Cậu nghĩ ngợi một lúc rồi chống tay đứng dậy. Đồng hồ trên bảng điều khiển báo hiệu chỉ còn hơn chín phút. Cậu lại liếc qua chỗ tấm bản đồ đen ngòm, nơi con tàu sẽ lao vào.

“Ông nói đúng, Jorman!” Aris nói. “Chúng ta hết đường lui rồi. Không có lý do gì chìa mặt ra cho Đế quốc làm bia tập bắn, phải không? Sống được thêm ngày nào hay ngày đó vậy. Chúng ta sẽ xuất phát đúng giờ!”

Jorman gật đầu, một cái gật chắc nịch không do dự. Ông gửi thông báo xuất phát cho trạm mặt đất và chuẩn bị xuất phát.

“Chuyện này chỉ có ông và tôi biết thôi,” Aris nói thêm. “Đừng nói gì với mọi người, đặc biệt là mẹ tôi.”

“Tất nhiên, nhưng cậu nên giải thích rõ vào một lúc thích hợp nào đó. Không thể giấu mãi được.”

“Tôi biết rồi,” Aris nói. “Bây giờ cứ tỏ ra bình thường, đừng làm mọi người nghi ngờ.”

“Được rồi.”

Aris thắt đai an toàn quanh người trong khi Jorman nhấn nút mở bộ giao tiếp nội bộ.

“Mọi người chú ý,” Jorman nói vào bộ đàm. “Năm phút nữa tàu sẽ cất cánh. Để tránh va chạm không đáng có, hãy tìm một nơi nào đó chắc chắn để ngồi và thắt dây an toàn. Tránh xa khoang hàng hóa.”

Qua camera giám sát, Jorman thấy mọi người đã yên vị trong khoang riêng. Josephine ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn vô định vào bức tường. Nghe giọng Jorman, bà ra hiệu cho Leonette ngồi xuống ghế đối diện và thắt dây an toàn.

Đồng hồ đếm ngược chạy dần về những giây cuối cùng. Đúng mười giờ, sàn tàu rung lên dữ dội. Chiếc tàu vận tải dần dần bay lên khỏi mặt đất. Một lực kéo ép chặt cơ thể mọi người xuống chiếc ghế cứng. Bên ngoài lớp kính chịu lực chỉ có một màn đêm đặc quánh. Con tàu vận tải xé toạc lớp khí quyển bẩn thỉu của hành tinh, xuyên qua như một viên đạn lao vào không gian vô tận. Đột nhiên, ánh sáng chói lòa chiếu qua tấm kính chắn rọi vào trong khoang.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày sống dưới mây mù, Aris mới thấy lại được ánh sáng tự nhiên. Thứ ánh sáng rực rỡ nhưng dễ chịu. Asphodelus thu bé lại trông như một hòn than xỉn màu trôi lạc giữa không gian.

“Kích hoạt hệ thống ổn định trọng lực.”

Tiếng thông báo phát ra trên hệ thống loa. Cảm giác nhẹ nhõm quay trở lại, sàn tàu được điều chỉnh bằng với trọng lực của Trái Đất. Khi con tàu đã ổn định và lướt về phía hướng “Cao tốc liên thiên hà”, tiếng chuông liên lạc từ khoang hành khách vang lên.

“Aris? Jorman?” Giọng Josephine phát ra trên bộ đàm.

“Vâng, con nghe đây.” Aris nói. “Tàu đã tiến vào hành trình ổn định. Mọi người không sao chứ?”

“Đỡ hơn lúc nãy,” bà nói, giọng có vẻ mệt mỏi. “Ta nghĩ ta sẽ ngủ đông một thời gian. Jorman đến giúp tôi thiết lập buồng ngủ đông nhé?”

“Vâng, thưa phu nhân.” Jorman nói và đứng dậy đi ngay.

Aris liền giữ tay Jorman và ra đưa bốn ngón tay mấp máy môi. Jorman gật đầu hiểu ý. Nhận thêm bất cứ thông tin nào sẽ chỉ khiến mẹ cậu suy sụp thêm. Cứ để bà ấy ngủ, cậu nghĩ. Bốn tuần. Cậu phải tìm ra “diên vĩ trắng” trước khi bà tỉnh dậy.

Aris thả lỏng cơ thể, tựa đầu vào ghế và thở hắt ra. Cậu không chắc mình làm vậy có đúng hay không nữa. Hi vọng phép màu sẽ đến, Aris tự nhủ. Ngoài hi vọng thì cậu chẳng còn gì nữa.

Hai mươi phút sau, Jorman quay trở lại buồng điều khiển và khóa chặt cửa.

“Ổn rồi,” ông nói. “Tôi thuyết phục cả Leonette nữa nên hơi lâu một chút.”

“Cảm ơn ông, Jorman,” Aris nói. “Ít ra thì, nếu chúng ta thất bại…”

“Đừng nói gở,” Jorman ngắt lời. “Tập trung vào chuyên môn đi!”

Aris ngậm miệng, không nói nữa. Con tàu đang chuẩn bị tiến vào “đường cao tốc”. Trên màn hình xuất hiện một đường kẻ màu xanh biểu thị rằng đường đang trống. Tàu sẽ “nhập làn” và chuyển qua chế độ du hành liên thiên hà (FTL).

Jorman nhấn nút chuyển sang chế độ FTL khi con tàu đã thẳng hàng với đường kẻ xanh. Con tàu khẽ rùng mình, những ngôi sao bên ngoài cửa sổ bỗng chốc bị kéo giãn ra như mì ống, màn đêm bên ngoài chuyển dần sang màu trắng. Con tàu lao vút đi, xuyên qua không gian vô tận đến với một nơi không ai dám bén mảng tới, The Veil.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free