Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chân Trời Hợp Nhất - Chapter 1:

Mưa axit không phải là thứ tệ nhất trên Asphodelus.

Nó chỉ xếp thứ ba. Thứ hai là tiếng kim loại bị nghiền nát. Những con tàu bị lấy mất động cơ, bị ném vào những chiếc máy nghiền khổng lồ và xé toạc.

Điều tồi tệ nhất chính là phải chôn cha mình ở một hành tinh tồi tàn và bẩn thỉu như thế này.

Hai người lính L’Yarr đặt thi thể của Kiel Heartfield xuống khi đã đào xong huyệt. Thi thể ông được bọc trong lớp vải bạt màu đen, không thể sơ sài hơn. Những nhà văn giàu trí tưởng tượng nhất Đế quốc cũng không nghĩ ông có kết thúc như thế này (nếu họ có nghĩ về ông). Danh dự bị tước đoạt, không tang lễ, không điếu văn.

Aris đứng cách mép đất hai bước chân, mắt nhìn chằm chằm nơi đáy huyệt mộ. Phía sau cậu là phu nhân Josephine. Bà đứng thẳng lưng, như một tảng đá câm lặng. Gương mặt ẩn sau chiếc mũ bảo hộ. Không rõ bà có đang đổ lệ hay không. Hai tay bà giữ chặt giỏ hoa Lan nhật quang. Đứng bên cạnh bà là Leonette, người hầu nữ đã theo bà từ quê nhà sao Hỏa, đôi tay mảnh khảnh của cô giữ chặt chiếc ô từ trường che cho bà chủ, dù trời chưa mưa. Sau cùng là Jorman, một chiến binh chủng tộc L’Yarr. Hai tay ông giữ khẩu súng trường, ngón trỏ đặt sẵn trên cò súng. Đôi mắt thằn lằn của ông quét quanh bãi phế liệu, sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.

Khi thi thể đã được hai người lính đặt ngay ngắn, Josephine mới bước lại gần, bốc một nhúm hoa và thả xuống. Aris và lần lượt mọi người, kể cả hai người lính cũng có phần. Những cánh hoa tươi nằm vương vãi trên tấm vải bạt và nền đất xám xịt như thể chúng lạc trôi đến đây từ một thế giới xa lạ, trông thật lạc quẻ.

Hai người lính bắt đầu xúc đất. Từng xẻng đất cứ thế đổ xuống kèm theo thứ âm thanh của sự chôn vùi vĩnh viễn vang lên. Một lúc, một gò đất vừa đủ để nhận ra đã được đắp xong. Hai người lính đặt lên trên đó một tấm hợp kim đã được chuẩn bị sẵn. Trên đó có khắc gia huy nhà Heartfield và định vị. Aris cúi xuống, đặt những ngón tay đeo găng lên ngôi sao tám cánh và ngọn núi màu đồng trên tấm hợp kim và lướt nhẹ đầu ngón tay qua chúng.

Một tiếng còi hú vọng lại từ tòa tháp rỉ sét trên ngọn đồi phế liệu kéo Aris khỏi những suy tưởng.

“Bão đang đến, thưa Phu nhân!” Jorman gọi. “Chúng ta phải về xe ngay!”

“Riz! Về thôi!” Bà cố gọi cậu con trai qua lớp bảo vệ.

“Vâng!” Aris nói. “Con sẽ theo sau ngay.”

Bà gật đầu, rồi quay người bước về phía hai chiếc xe vận tải chuyên dụng đang đậu bên ngoài con đường mòn. Leonette bước bên cạnh đỡ tay bà.

“Đi thôi, thiếu chủ!” Jorman bước đến và đặt tay lên vai cậu.

Aris gật đầu, đứng thẳng dậy và quay gót. Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống những bãi phế liệu mới được thải ra quanh đây. Làn khói trắng độc hại bắt đầu bốc lên. Cậu bước nhanh, gần như là chạy về chiếc xe đang mở cửa sẵn. Theo sau cậu là Jorman và hai người lính. Jorman nhảy lên xe sau Aris và đóng sầm cánh cửa lại. Hai người lính nhảy lên chiếc xe còn lại vừa kịp lúc cơn mưa đổ ào xuống.

Jorman ngồi vào ghế lái, kiểm tra một lượt các màn hình, cảm biến rồi khởi động máy. Một âm thanh vo ve trầm thấp chạy dọc thân xe.

Aris ngồi hàng cuối, gỡ chiếc mũ bảo hộ đặt qua một bên và đưa mắt nhìn qua cửa kính hướng về ngôi mộ mới đắp lần cuối. Nhưng giờ đã nhanh chóng biến mất trong làn mưa trắng xóa và khói độc. Cậu thôi không nhìn nữa, ngả đầu ra sau và nhắm chặt mắt cho qua cơn xúc động dâng trào.

Gương mặt của Ủy viên Marcus Alderst hiện lên trong tâm trí cậu, miệng hắn mấp máy điều gì đó nhưng cậu không thể nghe ra hắn nói gì. Có vẻ những lời nói đó nhắm đến cha cậu, người đang đứng một mình bên dưới sảnh. Đó là phiên xét xử cha cậu một tháng trước. Nó được chiếu công khai trên truyền hình và cậu đã chứng kiến tất cả.

Tuy nhiên, Aris không biết nên hận hắn hay làm gì nữa. Có thể hắn hãm hại cha cậu, hoặc cũng có thể hắn chỉ đang thực thi công lý.

Chiếc xe khẽ lắc lư, đi xuyên qua làn mưa dày đặc, gần như không thể nhìn thấy gì ở bên ngoài bằng mắt thường. Jorman chăm chú quan sát phía trước thông qua màn hình hồng ngoại. Bên trong xe, không ai muốn nói chuyện và cũng chẳng có chuyện gì để nói bây giờ.

Josephine ngồi hàng ghế sau Jorman, bên cạnh Leonette. Bà ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, đôi mắt nhắm lại như đang ngủ. Gương mặt bà hơi hóp lại, đôi môi nhợt nhạt và khô khốc, không còn giữ được vẻ tươi tắn như mọi khi. Mấy ngày nay bà không ăn uống gì, dù chỉ là một chút. Nhận ra điều này, Leonette lặng lẽ dúi vào tay bà một bình nước và khuyên bà nên uống một chút.

Bà khẽ mở mắt, nhìn vào bình nước một lúc như nghĩ ngợi điều gì đó rồi mới đưa lên miệng nhấp một ngụm. Bà trả lại cho cô hầu gái kèm theo một lời cảm ơn như thì thầm.

Một lúc lâu sau, Jorman rẽ ở một ngã ba, rẽ vào miệng hang nằm bên dưới chân núi. Ông nhấn nút trên bảng điều khiển, cánh cửa kim loại trước mặt được kéo lên, để lộ ra một đường hầm dài có gắn đèn hiệu hai bên vách tường.

Ngay khi chiếc xe lọt qua, cửa hầm đóng sầm xuống, cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Jorman cho xe chạy lên một chút rồi dừng ngay bên dưới những vòi phun áp suất. Hệ thống cảm biến ngay lập tức kích hoạt và hàng loạt vòi phun gắn hai bên vách đá xả dung dịch trung hòa axit lên toàn bộ chiếc xe. Đèn cảnh báo chuyển từ đỏ sang vàng rồi xanh, báo hiệu quá trình trung hòa đã hoàn tất. Cánh cửa sắt thứ hai được kéo lên.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh và dừng lại ở một khoảng không gian rộng lớn. Nơi này vừa là gara, vừa là kho, vừa là chỗ sinh hoạt của mọi người ở đây. Jorman đỗ xe cạnh những thùng hàng tiếp tế và tắt máy. Tiếng động cơ vo ve chìm dần và biến mất hẳn, để lại một sự tĩnh lặng đến ngạt thở. Cửa xe được kéo lên một cách chậm rãi. Mùi dầu máy, ẩm ướt của căn phòng tràn vào trong khoang.

Josephine là người đầu tiên cử động. Bà đưa tay lên che mũi như mọi khi và bước xuống xe.

“Cẩn thận, thưa Phu nhân.” Leonette đỡ lấy tay bà.

Hai người phụ nữ xuống xe và bước vội về một hành lang tối ở vách tường đối diện. Josephine đã ở đây một tuần nhưng vẫn chưa thể quen nổi không khí tù đọng nơi này.

Aris vẫn ngồi yên ở trên xe, nhìn chằm chằm vào hành lang tối tăm mà mẹ cậu và Leonette vừa bước vào. Căn hầm này là nhà tù và cũng là ngôi nhà mới mà họ phải gắn bó hết phần đời còn lại.

Cậu biết mẹ mình rất mạnh mẽ. Nhưng sức mạnh mà bà có là một dạng hoàn toàn khác. Nó chỉ được phát huy tối đa ở những nơi có những chiếc bàn oval rộng lớn; có những người phụ nữ và đàn ông ăn mặc bảnh bao, bàn luận về những vấn đề vĩ mô. Chứ không phải sinh tồn trong một căn hầm ẩm mốc.

“Cậu ổn chứ? Thiếu chủ?” Jorman quay ra sau nhìn Aris.

“Tôi không chắc.” Aris nói và hít một hơi dài, giọng hơi khàn. “Có lẽ tôi nên đi kiểm tra bộ lọc khí thì hơn.”

“Thiếu chủ cứ về phòng nghỉ ngơi. Để đó cho tôi.”

“Không sao,” Aris đứng dậy ngay và bước xuống xe. “Tôi cần làm gì đó.” Cậu dừng lại và quay về phía Jorman. “Ông cứ gọi tôi là Aris được rồi.”

“Như cậu muốn, Aris.” Jorman gật đầu, gần như ngay lập tức.

Aris không nói gì thêm mà bước lại chỗ bảng điều khiển. Đó là hệ thống lọc không khí kiểu cũ, nhưng cũng không khác nhiều với những gì cậu đã được học ở học viện. Môn học “Thực hành kiểm tra và sửa chữa hệ thống hỗ trợ sự sống trên tàu không gian”.

Trước tiên, cậu lướt qua các thông số đang hiển thị trên màn hình rồi đánh giá xem vấn đề ở đâu. Các thông số đều ổn, ngoại trừ lưu lượng không khí thấp hơn bốn mươi phần trăm.

“Jorman, bộ dụng cụ ở đâu nhỉ?” Aris hỏi.

“Trên kệ, hàng thứ ba, ngăn thứ hai từ trên xuống.” Jorman trả lời mà không cần quay lại nhìn.

“Tôi thấy rồi.” Cậu đáp và lấy bộ dụng cụ rồi đi qua chỗ thang dẫn lên phòng đặt máy lọc. Cậu đeo bộ dụng cụ lên người rồi bắt đầu bám vào những thanh sắt chữ U được gắn chặt vào tường đá và leo lên.

Căn phòng nằm sát trần, về cơ bản là một cái hốc lớn được khoét vào vách đá. Một chiếc máy thông gió to như một chiếc xe vận tải bốn chỗ đặt ở giữa phòng và được ghim chặt vào nền đá. Chiếc máy đang chạy và chỉ phát ra những tiếng ro ro rất nhẹ.

Aris mở hộp dụng cụ, lấy đèn pin ra và bước đến khoang tĩnh điện nằm sâu bên trong. Cậu ngắt tạm nguồn điện của hệ thống rồi mới mở chốt áp suất khoang tĩnh điện. Bên trong khoang là hàng trăm tấm kim loại mỏng, xếp thành hàng đều tăm tắp. Đáng ra chúng phải sáng bóng và siêu mỏng, nhưng bây giờ đều bám đầy bụi kim loại và muội than. Lớp bụi làm giảm đáng kể hiệu suất của máy lọc.

Mớ bụi này không thể cạo sạch bằng tay. Thay vào đó, cậu lấy trong bộ dụng cụ ra một bình dung môi tẩy rửa chuyên dụng. Cậu gắn vòi rồi xịt đều lên các tấm kim loại. Dung môi phản ứng ngay, làm lớp bụi đen sủi bọt và tan ra. Những giọt nước đen ngòm chảy dọc những tấm kim loại và nhỏ xuống khoang chứa chất thải bên dưới.

Cậu kiên nhẫn chờ vài phút cho lớp bụi rã ra hoàn toàn rồi lấy thêm một bình khác trong hộp và xịt qua một lần nữa. Vừa để rửa sạch những gì còn đọng lại, vừa để trung hòa với dung môi tẩy rửa. Sau đó, cậu rọi đèn pin một lượt qua khoang tĩnh điện. Giờ những tấm kim loại đã sáng bóng trở lại và phản chiếu ánh sáng như những tấm gương.

Khi đã chắc chắn mọi thứ đã sạch sẽ, cậu đóng cửa khoang, bật chốt áp suất cho đến khi cánh cửa kêu lên một tiếng “cạch”. Cậu bật lại nguồn cấp điện cho máy lọc rồi xả van nước tống mớ chất thải ở trong khoang chứa ra ngoài. Tiếng “ù ù” của chiếc máy nghe êm tai hơn hẳn, cho thấy nó đã ổn định và khỏe mạnh trở lại.

Aris tắt đèn pin, xếp các dụng cụ vào hộp. Vậy là xong, ít nhất là trong tuần này. Với chất lượng không khí tồi tệ ở hành tinh này, có thể cậu phải làm công việc này hàng tuần. Cậu khoác bộ dụng cụ lên vai và leo xuống.

Bên dưới, Jorman đang kiểm kê đống hàng tiếp tế nhân đạo do AEGIS tài trợ và hai người lính L’Yarr bốc xếp mớ hàng vào trong kho lạnh.

“Tốt hơn rồi.” Ông nói ngắn gọn khi thấy Aris.

Aris gật đầu, tin vào điều đó vì cậu biết các giác quan của chủng tộc L’Yarr đều nhạy hơn con người. Cậu đặt hộp dụng cụ lên kệ rồi thở một hơi dài, cơ bắp mỏi nhừ.

Aris ngồi tạm xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh chiếc giường xếp, nơi Jorman ngủ. Cậu nhìn qua vài món đồ lặt vặt của ông trên bàn. Cậu lướt qua tựa đề cuốn sách. “Chân trời chia cắt.” Hình như là tiểu thuyết. Cái tên gợi lên một cuộc chia ly đẫm nước mắt trong mấy vở kịch mà các quý bà hay rủ nhau đi xem. Bìa chỉ có một màu xanh biển nên cậu không đoán được gì nhiều.

“Tôi không nghĩ ông lại thích mấy thứ lãng mạn đấy, Jorman.” Aris nói, tò mò về cuốn sách.

Jorman không ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú sắp xếp những hộp lương khô vào ngăn tủ.

“Cái tên nó khiến cậu nghĩ như vậy à?” Jorman nói. “Nhưng không phải đâu, nó là tiểu thuyết chiến tranh. Hồi ký của một người lính trong cuộc vây hãm vành đai Orius. Cũng có vài câu chuyện tình nhưng không phải chủ đề chính.”

“Chiến tranh ư?” Aris với tay cầm cuốn sách lên và đọc lướt qua mấy dòng trang đầu. “Chà, có vẻ nặng nề quá.”

Cậu định chuyển chủ đề, nói về điều gì đó bức thiết hơn vào lúc này như tình hình dân cư trên Asphodelus, hay về việc cái máy lọc khí có thể trụ được bao lâu. Nhưng một cơn ngáp dài bất chợt kéo đến khiến cơ hàm của cậu như thể bị lệch qua một bên.

“Cậu nên đi nghỉ đi,” Jorman nói. “Trông cậu như có thể gục ra bất cứ lúc nào vậy.”

Aris đặt cuốn sách về lại chỗ cũ, thở hắt ra, hai tay chống lên đầu gối rồi đứng dậy.

“Vâng, có vẻ mắt tôi sắp dính lại với nhau rồi đây.” Cậu cười trừ. “Tôi vào ngủ đây. Ông cũng thế nhé, Jorman.”

“Ngủ ngon, Aris!”

Aris chậm rãi lê bước về phía phòng mình nằm sâu trong hốc đá. Aris nằm lên giường ngay mà không mở đèn cũng chẳng buồn thay quần áo. Cậu kéo chăn lên ngang ngực và nhắm mắt lại.

“Vứt bỏ tiện nghi để theo đuổi mục tiêu là điều cần thiết…” Aris lẩm nhẩm câu nói ấy trong đầu. Giáo sư Yasuo đã nói như thế trong một bài giảng hồi còn ở Học viện. Nó trở thành phương châm sống của cậu khi lần đầu tiên đặt chân đến Asphodelus.

Giấc ngủ đến nhanh như một món quà sau nhiều ngày căng thẳng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free