(Đã dịch) Cao Sơn Mục Trường - Chương 322: Khẩn trương
Thời gian trôi đi thật mau, gia đình ai nấy đều càng lúc càng sốt ruột, đặc biệt là Cư An và Vương Phàm. Một hai tháng trước khi đứa bé chào đời, Cư An cùng Vương Phàm đã dẫn Dina và Cora đến tham gia khóa học tiền sản. Tại đây, những bậc cha mẹ tương lai được các giáo viên chuyên trách tận tình chỉ dạy cách chăm sóc em bé, cách thay tã, cùng nhiều kiến thức cần thiết khác.
Sau khi con trai Vương Phàm chào đời được một tháng, cũng đến lúc Cư An phải đối mặt với khoảnh khắc trọng đại của mình. Vài ngày trước ngày dự sinh, Dina đã được đưa vào bệnh viện. Lòng Cư An như lửa đốt, bởi đây là lần đầu tiên y thực sự trở thành một người cha, chờ đợi đứa bé mang dòng máu của mình ra đời. Đôi lúc, khi chỉ còn một mình, y lại sốt ruột đi đi lại lại không ngừng.
Mẹ thấy Cư An lại đi đi lại lại ở hành lang bệnh viện liền an ủi: "Sao con lại căng thẳng hơn cả Dina thế? Hãy thả lỏng đi con. Hồi mẹ sinh con, cha con còn không lo lắng đến vậy đâu."
Cư An cười đáp: "Con cũng không rõ nữa, chỉ là thấy hơi lo lắng." Chủ yếu là y thấy lạ chuyện của Vương Phàm. Hắn cùng Cora vào phòng sinh, sau khi đứa bé chào đời, vừa ra khỏi phòng sinh liền kể cho Cư An nghe rằng khoảnh khắc ấy chính là ác mộng. Nghe Vương Phàm miêu tả, Cư An đâm ra có chút e ngại việc vào phòng sinh. Y thật sự không hiểu ai đã phát minh ra chuyện để các ông bố cùng vào xem con mình chào đời. Thành thật mà nói, Cư An trong lòng chẳng hề hứng thú chút nào. Nhỡ đâu Dina cũng như Cora mà Vương Phàm miêu tả, kéo tay y vừa la hét vừa mắng y xối xả thì sao!
Sự thật chẳng cho phép Cư An suy nghĩ thêm nhiều. Dù muốn hay không, y cũng phải vào phòng sinh thôi, suy cho cùng, đó cũng là chuyện phải làm. Mẹ đang trò chuyện cùng Cư An thì Melina chạy đến, gọi lớn: "An mau lên! Dina đau rồi!"
Nghe vậy, Cư An vội vã chạy vào phòng bệnh. Các y tá bắt đầu chuẩn bị đưa Dina đến phòng sinh. Cư An cũng đi theo thay đồ, mang kính bảo hộ và đội mũ rồi bước vào phòng sinh.
"Hít sâu vào! Hít sâu vào!" Một y tá nhắc nhở Dina. Dina liền "Hô! Hô!" mà thở dốc, trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Cư An đứng bên cạnh nắm chặt tay Dina. Nhìn những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán nàng, tâm trạng căng thẳng của y bỗng chốc lắng xuống. Mọi suy nghĩ trong đầu đều tan biến, y nhìn Dina nói: "Em yêu! Không sao đâu! Có anh ở đây rồi!"
Dina cố gắng nở một nụ cười về phía Cư An, rồi lại tiếp tục đổ mồ hôi trên trán. Trong suốt quá trình đứa bé chào đời, Cư An dán mắt vào gương mặt Dina, toàn tâm toàn ý giúp nàng lau những giọt mồ hôi.
Thật may mắn! Đứa bé không để mẹ phải chịu quá nhiều vất vả, quá trình sinh nở diễn ra rất thuận lợi. Theo tiếng "Oa!" vang lên, tiếng khóc lanh lảnh của đứa bé đã cất lên.
Nhìn đứa bé trong tay y tá, Dina nắm chặt tay Cư An nói: "An à! Con của chúng ta đẹp quá, nhìn tóc con bé này nhiều ghê, ôi Chúa ơi, con bé thật sự là một thiên thần!"
Cư An nhìn con trai trong lòng y tá, toàn thân bé hơi đỏ, đôi mắt sưng húp nhắm nghiền, cả người nhăn nheo, thật sự y chẳng thể nhìn ra chỗ nào là đẹp cả, trái lại còn có phần gần giống với sự xấu xí. Thế nhưng, càng nhìn lại càng thấy yêu thích. Lần đầu nhìn thấy y còn nghĩ xấu xí, lần thứ hai thì thấy cũng tạm được, đến lần thứ ba thì y cũng đồng ý với lời Dina nói: Con trai mình thật đẹp!
Y tá đưa đứa bé đi tắm rửa, còn Dina sau khi được thu xếp lại cũng được đẩy về phòng bệnh. Một lát sau, con trai bé bỏng được y tá đẩy trên chiếc xe đẩy nhỏ đến phòng Dina, đặt cạnh giường. Bọc trong chiếc chăn trắng và đội mũ nhỏ trắng, đứa bé sơ sinh ngủ say sưa ngọt ngào. Marcos, Melina, cha mẹ và cả Cư An đều vây quanh.
Y tá đặt đứa bé xuống, cười nói với mọi người: "Đứa bé rất khỏe mạnh, nặng chín pao, chào đời rất thuận lợi, các chỉ số sức khỏe đều rất tốt. Đây là một em bé đáng yêu và khỏe mạnh!"
Melina nhìn đứa bé nhỏ trong chăn, cười nói: "Mũi giống Dina hồi bé, còn những chỗ khác thì không giống lắm."
Mẹ Cư An ở bên cạnh tiếp lời: "Trán, mắt, gương mặt, tất cả đều giống con lúc nhỏ, đúng là một khuôn đúc ra."
Cư An nghe hai người nói vậy thì bật cười. Y nhìn đứa bé nhỏ nhăn nheo đầy kiêu ngạo kia thật lâu mà vẫn không tài nào nhìn ra nó giống mình ở điểm nào. Chẳng lẽ mặt y hồi nhỏ cũng co rúm lại thành một cục như vậy sao?
Lúc này, Dina mặt mày hớn hở như muốn chảy mật, nàng kéo chiếc mũ trên đầu đứa bé lên, để lộ mái tóc đen nhánh: "Nhìn xem tóc con đẹp biết bao, lớn lên bé cưng nhất định sẽ là một chàng trai khôi ngô!"
Cha và mẹ thì thấy đó là chuyện bình thường, không có gì lạ. Marcos và Melina liền lập tức khen ngợi: "Tóc đẹp quá chừng!" Cả gia đình liền vây quanh đứa bé nhỏ, năm người bảy miệng khen ngợi không ngừng. Khen chưa được bao lâu thì y tá đã đi tới ôm đứa bé sơ sinh ra ngoài.
Cư An liền quay đầu hỏi cha và cha vợ: "Tên tiếng Trung và tên tiếng Anh của đứa bé đã nghĩ xong cả chưa?"
Mẹ cười nói: "Để nghĩ cái tên này mà cha con suýt rụng hết nửa mái tóc. Cuối cùng cũng nghĩ ra được cái tên ưng ý, tên tiếng Trung sẽ là Cư Trì."
Cha giải thích: "Trì trong từ 'tự tại, phóng khoáng'."
Cư An gật đầu, đoạn nhìn sang Marcos. Marcos nhún vai: "Ban đầu ta muốn đặt tên mình cho thằng bé, nhưng Melina thấy không ổn, nên ta đã chọn cái tên Ryan, với ý nghĩa là một vị vua tiềm năng."
Nghe xong, Cư An thấy cũng không tệ, liền nhìn Dina hỏi: "Em thấy hai cái tên này thế nào?"
Dina tựa mình trên giường, cười nói: "Em rất thích, cứ vậy đi."
Nếu Dina đã ưng thuận, Cư An cũng không còn gì để bàn cãi, tên của đứa bé nhỏ liền được định đoạt. Dina lại nói: "Tên gọi thân mật của con cứ gọi là Sư Tử đi. Em mong con có thể giống như một con sư tử con, lớn lên khỏe mạnh, hoạt bát đáng yêu!"
Sư Tử! Cư An chợt nghĩ đến liền toát mồ hôi lạnh. Nếu sau này có hai 'sư tử con' như vậy, e rằng y sẽ phải đau đầu lắm đây. Vừa mở mắt ra đã không có một khắc yên ổn, chắc hẳn ngôi nhà sẽ náo nhiệt vô cùng.
Trò chuyện một lát, Dina cũng tỏ vẻ mệt mỏi. Cư An và mọi người thấy vậy liền rời phòng để Dina được ngh�� ngơi. Marcos và Melina chuẩn bị về nhà. Còn cha mẹ Cư An thì chuẩn bị cùng Vương Phàm đến đón, về nhà nấu canh cá cho Dina để lợi sữa. Dina muốn nuôi con bằng sữa mẹ, nói rằng sợ nuôi bằng sữa bột thì đứa bé lớn lên sẽ không gần gũi, cứ như mình không làm tròn trách nhiệm.
Chờ một lát, xe của Vương Phàm đã đến dưới lầu bệnh viện. Cư An đưa cha mẹ lên xe, đợi khi họ rời đi rồi mới quay về phòng Dina. Y ngồi trên ghế sô pha cạnh giường, chán nản lật xem tạp chí, chờ Dina tỉnh ngủ. Lật được một lúc, y liền đứng dậy đi xem đứa bé. Phía sau một ô cửa kính lớn có chừng mười chiếc giường nhỏ, mỗi chiếc đều có một đứa trẻ sơ sinh. Cư An nhanh chóng tìm thấy con trai mình, thật quá dễ tìm! Những đứa trẻ khác đều trọc đầu, bất kể là bé trai hay bé gái, trẻ sơ sinh của người nước ngoài đều nhẵn bóng trên đỉnh đầu. Chỉ có con trai y là có mái tóc đen nhánh, giống như đom đóm vậy, nổi bật giữa rất nhiều cái đầu trọc.
Cư An tựa vào tấm cửa kính lớn, nhìn con trai cách đó khoảng hai ba mét. Trong lòng y dâng lên một cảm xúc khó tả! Kiêu hãnh? Vui sướng? Tóm lại là đủ mọi cung bậc cảm xúc trộn lẫn, khiến Cư An cứ thế ngây dại nhìn qua bức tường kính.
Không biết đã qua bao lâu, cha Cư An liền đi tới bên cạnh y, nhìn những đứa bé trong phòng trẻ sơ sinh, cảm khái nói với y: "Thời gian trôi nhanh thật đấy con. Hồi con lớn bằng thằng bé bây giờ, cha cũng từng nhìn con như vậy. Ai mà biết chớp mắt một cái, đã thấy cháu nội cũng nằm trong phòng dưỡng nhi rồi."
Cư An cười nói: "Hồi nhỏ con cũng nằm trong căn phòng như vậy sao? Cha cũng từng nhìn con qua lớp kính thế này à?"
"Hồi đó làm gì có điều kiện như vậy! Chỉ có một phòng bệnh trắng tinh bày đầy những chiếc giường nhỏ màu đỏ. Ngay cả thế đã là tốt lắm rồi. Anh con hồi đó còn sinh trực tiếp ở nhà cơ mà." Cha y cười đáp.
Hai cha con nhìn bên cửa sổ một lát, Cư An liền hỏi cha: "Mẹ đâu rồi?" Rồi cùng cha đi về phía phòng Dina.
Cha vừa đi vừa nói: "Đang nấu canh cá diếc cho Dina. Chắc bây giờ đang ngồi nhìn Dina uống canh đó."
Đi đến cửa phòng, Cư An thấy một y tá đang đứng cạnh giường Dina, cầm một chiếc ly nhỏ. Mẹ múc một thìa canh cá bỏ vào ly. Sau đó, y tá nói: "Đủ rồi! Cảm ơn!" Rồi quay đầu cười với Cư An và cha y, sau đó rời đi.
Cư An tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy ạ? Cô y tá này trong nhà cũng có thai phụ sao?"
Dina cười giải thích: "Không phải đâu. Cô y tá thấy mẹ nấu canh cá diếc, bảo muốn lấy một ít đi xét nghiệm, sợ là không tốt cho sức khỏe của em."
Sợ không tốt cho sức khỏe của Dina? Cư An nghe vậy liền lầm bầm nhỏ giọng: "Sợ người ta không khỏe, vậy thì bệnh viện làm đồ ăn ngon một chút đi chứ." Cư An may mắn lắm mới thử qua một lần cái bữa ăn dinh dưỡng cao mà Dina ăn. Trời ạ! Một thìa đi xuống suýt chút nữa khiến một người kén ăn như Cư An phải nôn thốc nôn tháo. Y chẳng rõ nó chua hay ngọt, hay là một mùi vị gì khác, tóm lại là khiến người ta ăn vào có cảm giác muốn chết.
Mẹ đứng cạnh nhìn Dina uống canh, rồi quay sang Cư An nói: "Phần cá còn lại con ăn đi, Dina không muốn ăn, đừng lãng phí." Nói rồi, bà bưng phần cá còn lại đến trước mặt Cư An. Cư An cầm đũa, bưng bát ăn, ngẩng đầu trêu ghẹo: "Cuối cùng cũng nhớ tới con rồi." Ny Ny cũng vừa từ nhà trẻ đến, ngồi cạnh giường Dina, cuối cùng cũng tìm được lúc để chen lời: "Ba ba! Em trai đâu rồi, đến bây giờ con vẫn chưa được nhìn thấy em trai."
"Đợi một chút! Đợi ba ba ăn xong sẽ đẩy mẹ đi cho em trai bú sữa, lúc đó ba sẽ dẫn con cùng đi xem." Cư An vội vàng nói.
Nghe vậy, Ny Ny lấy ra một tờ giấy, mở ra khoe với Dina, Cư An và mấy người lớn: "Xem này! Con đã vẽ con cùng ba mẹ, em trai, ông nội bà nội ở nhà trẻ đó."
Cư An ngẩng đầu nhìn, thấy mấy hình vẽ người lớn với thân hình nhỏ bé, tay chân mảnh khảnh, đầu to, cùng với hai đứa trẻ nhỏ, ai nấy đều cười toe toét khen ngợi: "Vẽ đẹp lắm!"
Ny Ny đắc ý nói: "Cô giáo cũng khen con đó!"
"Khi về nhà, con bảo ông nội dán bức tranh lên tủ lạnh nhé, như vậy mọi người ngày nào cũng có thể nhìn thấy." Dina cười nói với Ny Ny.
"Vâng ạ! Ông nội cho ông." Ny Ny gật đầu, đặt bức tranh vào tay cha Cư An.
Sau khi ăn xong, Cư An đỡ Dina lên xe đẩy rồi đẩy nàng đi cho con trai bú sữa. Cứ khoảng ba tiếng một l��n như vậy, mấy ngày tới Cư An sẽ còn bận rộn lắm.
Mỗi dòng chữ nơi đây, gói trọn công sức của người dịch, xin trân trọng gửi đến độc giả thân yêu trên truyen.free.