(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 359: Phẩu tâm. - Nổi Lên.
Lưu Húc hạ giọng, chuyển sang vẻ dụ dỗ: “Tiếu nha đầu, cô cần gì phải che giấu cho một kẻ giả mạo? Nếu người giết Thập Tam Lang và Phùng Tống Kỳ thật sự là hắn, hắn sẽ dẹp bỏ hết thảy chướng ngại để biến mình thành Dương Văn Hiên thật sự, mới yên tâm hưởng vinh hoa phú quý đích thực. Cô hiểu điều đó nghĩa là gì không? Nghĩa là cô, cha cô, mẹ cô, tất cả các người sớm muộn gì cũng chết dưới tay hắn!”
Tiếu Địch liều mạng lắc đầu. Nàng không muốn tin thiếu gia đã chết, không muốn tin thiếu gia hiền hậu ở nhà là giả, không tin hắn đối xử với nàng tất cả chỉ là giả vờ, rằng hắn là một kẻ lòng lang dạ sói.
Bất tri bất giác, nước mắt trên mặt nàng trào ra. Tiếu Địch không biết vì sao mình phải khóc, có lẽ nàng khóc vì đau khổ, hoặc có lẽ là vì sợ hãi.
Đôi mắt đẫm lệ làm cảnh tượng trước mắt nàng trở nên mờ ảo. Nàng không hề hay biết có một thân ảnh đã lặng lẽ tiến vào phòng đứng phía sau Lưu Húc.
Trong lúc mơ hồ, nàng chợt phát hiện đầu Lưu Húc tự nhiên biến thành hai cái, sau đó liền nghe thấy một tiếng động mạnh. Lưu Húc vung hai tay lên như muốn đuổi cái gì đó đi. Tiếu Địch chớp chớp mắt mấy cái, nàng dường như đang nhìn thấy thiếu gia đứng sau lưng tên ác nhân, cánh tay thiếu gia bóp chặt cổ tên ác nhân làm mặt hắn thâm tím.
Tiếu Địch không nhịn được kinh hỉ kêu lên: “Thiếu gia!”
Vừa mới lên tiếng, nàng chợt nhớ tới lời Lưu Húc vừa nói. Trong lòng liền phát lạnh, ánh mắt nàng đầy vẻ kỳ lạ nhìn người đàn ông trước mặt, vốn là người được nàng gọi là thiếu gia.
“Lưu chưởng quỹ, ngươi nói xong chưa?”
Hạ Tầm đứng sau lưng Lưu chưởng quỹ lạnh lùng hỏi, ánh mắt hắn nhìn sang Tiếu Địch. Vừa thấy trên người Tiếu Địch toàn máu đen, Hạ Tầm liền cảm thấy vô cùng đau đớn trong tim. Ánh mắt hắn hiện lên vẻ phẫn nộ không hề che giấu. Cánh tay đang bóp cổ tự nhiên tăng thêm lực, cánh tay khác đưa về phía hông Lưu chưởng quỹ tìm con dao nhọn.
Lưu Húc bị cánh tay cứng như thép bóp chặt cổ đến không thể thở, hai mắt hắn tự nhiên trợn trừng lên, khàn giọng nói: “Ngươi... là ngươi? Ngươi làm sao có thể... hoài nghi ta? Làm sao có thể... tìm được chỗ này...”
“Ta hoài nghi ngươi là vì ngươi không hiểu cách che giấu tung tích, hoặc có thể nói, ngươi quá coi thường, không thèm để ta vào trong mắt. Tìm được chỗ này là vì ngươi còn ngu xuẩn hơn cả con lợn.”
Hạ Tầm vừa nói vừa rút từ bên hông Lưu Húc một thanh dao nhọn, không nói một lời liền đâm mạnh một nhát vào bên hông Lưu Húc.
Đôi mắt Lưu Húc lồi ra, ánh nhìn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng. Hạ Tầm tự hỏi, Phùng Tây Huy sắp xếp Lưu Húc ở đây sau khi mở cửa tiệm, rốt cuộc là có dụng ý gì?
Hạ Tầm đứng ở góc độ Phùng Tây Huy suy nghĩ hồi lâu, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng: “Chuẩn bị đường lui.”
Nếu bọn họ là người duy trì hoạt động, nhất định lo lắng có người phát hiện. Với tính cách trầm ổn cẩn thận của Phùng Tây Huy, chắc chắn hắn sẽ an bài một đường lui. Đã an bài đường lui, bọn họ cần một thân phận và công cụ chạy trốn thật nhanh. Phía nam nhiều thuyền, phía bắc nhiều ngựa. Muốn chạy thoát nhanh, họ chắc chắn sẽ chọn ngựa.
Đi theo kết quả phân tích, Hạ Tầm lại tự hỏi một chút trong thôn có hay không người nuôi ngựa. Khi hắn nghe lão hán câu cá bên bờ sông kể chuyện liền lập tức chạy tới thôn, vượt qua chỗ nuôi ngựa cũ của Phùng Tống Kỳ chạy thẳng đến tiền viện của Lý lão đầu câm điếc, lại chạy tới chuồng ngựa ở hậu viện, quả nhiên không ngoài dự đoán liền tìm được.
Một đao thọc sâu đến tận chuôi, sau đó Hạ Tầm mới chậm rãi buông chuôi đao ra. Hắn lấy vạt áo trên người Lưu Húc quấn lấy chuôi đao rồi nắm chặt xoay chuyển. Lưu Húc như con rối bị lên dây cót, hai mắt trợn trừng, hai tay, hai chân, phần eo... đều dùng một loại tư thế quỷ dị mà run rẩy.
Vì yết hầu đã bị Hạ Tầm nắm chặt, cổ họng hắn không thể phát ra tiếng nói rõ ràng, chỉ có thể kêu lên mấy tiếng ách ách như đang hớp từng ngụm không khí. Máu tươi từ miệng trào ra òng ọc, bụng hắn bị cây dao trong tay Hạ Tầm liên tục quấy đảo, lục phủ ngũ tạng biến thành một đống bầy nhầy nát bấy.
Lưu Húc cuối cùng cũng biết một thanh dao nhỏ khi tiến vào trong thân thể có mùi vị gì. Hắn thi hình trên người Tiếu Địch chỉ thấy nàng thống khổ không chịu nổi. Khi cực hình chuyển sang người hắn, hắn mới biết rốt cuộc sự thống khổ kiểu này khó chịu đến mức nào. Hắn thà rằng chết ngay lập tức chứ cũng không muốn chịu tội như thế này, nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại không thể nhanh chóng tắt thở được.
Tiếu Địch hoảng sợ mở to mắt nhìn, nàng đang bị thủ đoạn t��n khốc của Hạ Tầm hù dọa.
Con dao nhỏ xoay tròn, một vòng rồi lại một vòng. Ổ bụng Lưu Húc đã biến thành bùn thịt, ngay cả phía sau lưng cũng xuất hiện một lỗ thủng lớn. Máu thấm ra ướt sũng áo ngoài rồi từ giữa hai chân hắn tí tách rơi xuống đất. Một lúc sau Lưu Húc run rẩy vài cái, nghẹo cổ sang một bên trút hơi thở cuối cùng.
Hạ Tầm ném thi thể Lưu Húc sang một bên giống như ném bao tải, sau đó mới chạy đến bên Tiếu Địch đau lòng nói: “Tiếu Địch!”
Hắn một tay giật miếng vải đã bị cắn nát trong miệng Tiếu Địch xuống, một tay cởi dây thừng đang trói nàng. Vì đau đớn giãy dụa nên dây trói đã ăn sâu vào trong da thịt. Hạ Tầm nhìn thấy lại không nỡ tháo, hắn quay đầu rút thanh đao đang cắm bên hông Lưu Húc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chuôi đao đầy máu. Tiếu Địch đột nhiên lên tiếng: “Thiếu gia... có phải người... tới cứu ta?”
Hạ Tầm ngạc nhiên dừng lại nói: “Đương nhiên!”
Ánh mắt Tiếu Địch chậm rãi di chuyển lên mặt hắn nói: “Vậy bây giờ người có phải định giết ta hay không?”
Sắc mặt Hạ Tầm chợt buồn rầu. Im lặng một hồi lâu hắn mới lên tiếng: “Cô tin tưởng những chuyện hắn nói?”
Đôi mắt Tiếu Địch hiện lên vẻ kiên quyết, nàng nói từng chữ một: “Ta không tin, nhưng ta muốn chính miệng người nói cho ta biết, người có phải hay không là người giả mạo? Chỉ cần người phủ nhận, ta... liền... tin.”
Hạ Tầm chậm rãi đưa mắt cùng Tiếu Địch đối mặt, dần dần, ánh mắt của hắn dao động, sau đó liền đứng bật dậy.
Hắn không thể nói một lời. Tưởng rằng nói từ “đúng” rất dễ dàng, nhưng quả thật hắn không thể thốt ra được.
Vì bảo đảm thân phận, hắn có thể mạo hiểm giết hai Cẩm Y Vệ, nhưng khi đối mặt với đôi mắt tràn ngập tia máu và nước mắt của Tiếu Địch, hắn căn bản không đủ dũng khí nói dối.
“Muốn giả mạo một người, hóa ra là một việc rất khó. Rốt cuộc cũng đến ngày ta rời khỏi Thanh Châu.”
Hạ Tầm ảm đạm nghĩ, cánh tay cầm đao đưa lên. Nhìn thấy động tác này của hắn, Tiếu Địch tuyệt vọng nhắm mắt chờ đợi cái chết.
Đao vung xuống nhưng không hề đâm vào thân thể nàng, mà toàn bộ dây thừng trên người nàng rơi hết xuống đất.
Dây thừng vừa đứt, đầu gối Tiếu Địch mềm nhũn, cả người chực ngã gục xuống đất. Hạ Tầm vội vàng đỡ lấy, nhìn những vết thương trên người nàng, hắn cảm thấy vô cùng thương tiếc nói: “Để ta cõng cô trở về.”
Bành Tử Kỳ đứng ngoài cửa sổ thấp thoáng thăm dò động tĩnh trong phòng, bàn tay nàng nắm chuôi đao buông lỏng nhìn Hạ Tầm với ánh mắt kỳ lạ.
Tiếu Địch nhìn chằm chằm Hạ Tầm hỏi: “Thiếu gia nhà ta đã chết có phải không?”
“Đúng.”
“Có phải là ngươi giết?”
“Không phải!”
Nước mắt trên mặt rơi xuống, Tiếu Địch nức nở hỏi: “Ngươi kia nói bọn hắn là Cẩm Y Vệ có đúng hay không?”
“Đúng!”
“Vậy ngươi... ngươi thật sự là do bọn hắn tìm đến?”
Hạ Tầm thở dài nghiêm nghị nói: “Thương thế của cô rất nặng, không nên hỏi nhiều chuyện như vậy. Để ta cõng cô về, phụ mẫu của cô đang vô cùng lo lắng cho cô.”
Tiếu Địch cúi đầu xuống rồi lại ngẩng lên, đôi mắt nhìn vào mắt hắn hỏi: “Về sau thì sao? Ngươi định thế nào?”
“Ta?”
Hạ Tầm trầm mặc một lát rồi cười khổ nói: “Cẩm Y Vệ sẽ truy sát ta, quan phủ cũng sẽ ban hành công văn truy nã ta. Ta đương nhiên phải chạy trốn, thay đổi hình dạng, trốn đến một nơi thật xa xôi, không ai có thể tìm thấy!”
Tiếu Địch ương ngạnh hỏi: “Vậy sao ngươi không giết ta? Bây giờ chỉ có ta bi���t rõ thân phận của ngươi. Ngươi giết ta sau đó đổ hết lên đầu tên ác nhân kia, ngươi vẫn là Dương thiếu gia. Tên ác nhân không phải đã nói toàn bộ chứng cứ chứng minh thân phận ngươi đều bị thiêu hủy hay sao?”
Hạ Tầm không trả lời, Tiếu Địch lại hỏi: “Ngươi không giết ta, ngươi biết chỉ cần ta ra mặt làm chứng, ngươi sẽ bị quan phủ đem đi chém đầu?”
Hạ Tầm cười khổ vươn tay tới, Tiếu Địch khẽ nhúc nhích định tránh né nhưng cuối cùng vẫn đứng yên. Hạ Tầm nhẹ nhàng vuốt ve bờ má nàng, cánh tay đưa lên vén những sợi tóc bị máu và mồ hôi làm bết lại, động tác vô cùng ôn nhu, miệng nói: “Thật là một tiểu nha đầu ngốc, cô rốt cuộc đang nghĩ gì?”
Tiếu Địch không nói lời nào, nước mắt chảy xuống.
Hạ Tầm buồn rầu nói: “Được rồi. Cô đã không thích ta đụng vào người... Hay là... cô cứ nghỉ ngơi ở chỗ này, ta đi báo tin, sẽ có người đến đón cô.”
Hắn nhìn một cái thật sâu vào mắt Tiếu Địch rồi chậm rãi buông tay, thấp giọng nói: “Ta rất thích những ngày cùng cô ở cùng một chỗ. Khi ta đi... cô nhớ phải bảo trọng.”
Nước mắt Tiếu Địch chảy càng nhanh hơn. Đôi mắt nàng ướt đẫm lệ mơ hồ nhìn Hạ Tầm, nhìn thấy hắn từng bước từng bước đi đến cửa, nàng đột nhiên hét lên một tiếng: “Ngươi không cần phải đi!”
Nàng muốn đuổi theo ngăn hắn nhưng lại lảo đảo muốn ngã. Khi thân thể Tiếu Địch còn cách mặt đất nửa mét thì cánh tay Hạ Tầm đã ôm chầm lấy, cú ngã đụng đến những vết thương trên người làm nàng đau đớn rên rỉ một tiếng.
Hạ Tầm vội vàng hô: “Tiếu Địch, cô có làm sao không?”
Tiếu Địch lắc đầu, cánh tay đầy máu đen nắm chặt lấy quần áo hắn. Hai tay nàng đầy vết thương, từng phần cơ thịt dưới da hầu như đều bị hình khí cổ quái kia làm tổn thương. Hơi dùng lực một chút đã đau đớn không chịu nổi, nhưng nàng vẫn dùng hết sức mạnh nắm chặt lấy vạt áo Hạ Tầm như thể sợ khi buông ra hắn sẽ chạy mất.
Tiếu Địch khóc nói: “Ngươi không thể đi! Ta không cho ngươi đi! Ngươi đi rồi ai sẽ tìm hung thủ báo thù cho thiếu gia? Ngươi đi rồi, ai sẽ là người hoàn thành tâm nguyện cả đời của lão gia và thiếu gia? Ngươi đi rồi, ta làm sao bây giờ? Ngươi không thể đi!”
Hạ Tầm ngây người rất lâu, sau đó khuôn mặt chuyển sang vẻ vui mừng không thể tin hỏi: “Tiếu Địch, cô... ý cô là...”
Nhìn Hạ Tầm cõng Tiếu Địch đi xa, Bành Tử Kỳ từ trên mái nhà chậm rãi xuất hiện: “Hắn không phải Dương Văn Hiên! Hóa ra là một kẻ giả mạo!”
Tin tức này làm nàng rung động không thôi. Bây giờ nghĩ lại, từ khi quen biết Hạ Tầm đến nay, nàng có cảm giác như đang nằm mơ. Nhưng... không hiểu vì sao, nàng tự nhiên cảm thấy rất nhẹ nhàng vui sướng.
“Ta nên làm gì bây giờ?”
Nghĩ chưa đến một giây đồng hồ nàng đã có đáp án. Bành Tử Kỳ đưa tay lên cọ cọ cái mũi, dùng lý lẽ hợp tình hợp lý quyết định: “Chỉ cần hắn không phải Dương Văn Hiên, ta cứ mặc kệ hắn làm chuyện thương thiên hại lý, giết người phóng hỏa. Nhà ta không phải thế gia chuyên giết người phóng hỏa sao?”
Bành Tử Kỳ vừa bước được vài bước lại quay đầu nhìn hiện trường Hạ Tầm vừa bố trí qua loa, nhớ tới việc hai người thương nghị lý do thối nát ��� trong phòng, nàng không khỏi lắc đầu nói: “Rốt cuộc cũng là người ngoài nghề, vẫn còn non chút ít. Bố trí lừa được đám nha sai điều tra còn phải cần đến bản cô nương hỗ trợ.”
Bành đại cô nương chậm rãi đi vào, vui vẻ giúp Hạ Tầm dọn dẹp tàn cuộc.
Bản dịch này là tài sản tinh thần quý giá thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.