Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 358: Bức hôn. - Phẩu Tâm.

Lưu Húc không ở tửu quán.

Thấy trên cột cờ không còn cờ hiệu quán trà rượu, Hạ Tầm không suy nghĩ nhiều, trong lòng hắn bỗng nhen nhóm một chút hy vọng. Nếu đúng là Lưu Húc đã bắt Tiếu Địch, hôm nay hắn đã không thể quay lại đây.

Nhưng khi Hạ Tầm đến quán rượu, thấy cửa đã khóa, hắn xuống ngựa xem xét trước sau, cuối cùng quyết định cạy cửa sổ chui vào trong phòng lục soát. Tuyệt nhiên không thấy một bóng người hay bất cứ dấu hiệu nào của một hầm bí mật.

Phùng Tây Huy đã chết, Trương Thập Tam cũng đã bỏ mạng, trong nhóm bốn người chỉ còn Lưu Húc. Hắn lại có địa vị thấp nhất, không có khả năng quay về Phủ Ứng Thiên. Nếu muốn về, chắc chắn khi Phùng Tây Huy chết hắn đã rời khỏi đây rồi.

Nếu vậy thì hắn có thể đi đâu? Tiếu Địch mất tích có liên quan gì đến hắn không?

Hạ Tầm đi vòng quanh quán rượu nhỏ một hồi.

“Mẹ nó, rốt cuộc đi đâu?”

Hạ Tầm hung hăng đấm một quyền vào tường. Cơn đau từ bàn tay truyền đến giúp đầu óc hắn trở nên tỉnh táo hơn. Hắn đứng nguyên tại chỗ, xoay mấy vòng, rồi đến bên bậc thang ngồi xuống, tay nhẹ nhàng xoa mặt, lẩm bẩm nói:

“Không thể vội, từ từ suy nghĩ một chút. Lưu Húc có thể đi đâu? Hắn vì sao không rời đi? Việc này liệu có thực sự liên quan đến hắn?”

Suy nghĩ mãi nửa ngày trời mà vẫn không có chút manh mối, trong lòng Hạ Tầm khẽ động, một ý nghĩ chợt lóe lên: “Lưu Húc được an bài ẩn nấp tại đây, chắc chắn nơi này phải có tác dụng gì đó!”

Từ ý nghĩ này, hắn tiếp tục phân tích: “Trương Thập Tam là người hầu của Dương Văn Hiên, mục đích là để giám thị hắn và cũng là để tiện bề làm việc. Phùng Tây Huy lợi dụng thân phận quan lại để cung cấp tiện lợi và bảo vệ. An Lập Đông béo lùn vốn là người được chọn để kết nối với Tề Vương, nhưng đáng tiếc kẻ này không có triển vọng, đành biến thành đồng bọn của Dương Văn Hiên, cùng nhau phối hợp kiếm tiền. Còn Lưu Húc? Lưu Húc mở một quán rượu nhỏ ở bờ sông Nam Dương, việc này có thể giúp ích gì cho nhiệm vụ?”

Hạ Tầm đau đầu suy ngẫm. Xa xa trong lùm cây, Bành Tử Kỳ đang khom lưng nép mình như một con báo, đôi mắt chăm chú theo dõi từng hành động của hắn.

Suy nghĩ một hồi, đôi mắt Hạ Tầm vốn đỏ bừng vì thức đêm, bỗng nhiên sáng dần lên. Dường như hắn đã nghĩ ra điều gì đó, thân thể đang ngồi bật dậy.

Quán rượu nhỏ xung quanh toàn gạch ngói, từng cọng cây ngọn cỏ đều đã bị hắn kiểm tra một lượt, tất cả đều không có giá trị. Hắn lùi về phía sau nhìn đến bến tàu cách đó không xa. Bến tàu có một hàng liễu rủ bóng, những con thuyền nhỏ neo đậu ngay dưới đó. Cách quán rượu hơn hai dặm là một thôn trang nhỏ. Từ bờ sông đi xuôi xuống khoảng năm dặm là một cây cầu; vượt qua cây cầu ấy là một con quan đạo xuôi nam.

Hạ Tầm muốn đi về phía thôn nhỏ nhưng hắn phát hiện bên bến tàu, dưới hàng liễu có một người đang câu cá. Ngẫm nghĩ một lát, hắn liền hướng đến đó đi tới.

Liễu rủ xuống bay phất phơ trên mặt nước. Một lão hán ngồi trên một chỗ đất khô ráo, thả cần. Sóng nước vỗ nhè nhẹ vào bờ, bọt nước rất khó chạm đến đế giày hắn. Hạ Tầm đi đến gần lão hán rồi ngồi xổm xuống, nhặt một cục đá ném xuống nước, ra chiều một người rỗi rãi không có việc gì làm. Một lát sau mới hỏi: “Lão trượng sống trong thôn này à?”

Lão hán vừa thả cần câu, vừa liếc nhìn hắn, nói: “Đúng vậy, công tử là người từ đâu đến?”

Hạ Tầm nói: “À, ta ở trong thành, hôm nay chạy ra ngoài chơi một lát.”

Lão hán cười cười nói: “Thôn chúng ta không nằm gần quan đạo chính, do khách lữ đi đường thủy có thể vào thẳng thành Thanh Châu nên cũng ít người đến đây nghỉ trọ. Chính vì thế mà nơi đây hơi vắng vẻ, e rằng khó có chỗ cho công tử giải sầu.”

Hạ Tầm đáp: “Ta là người thích yên tĩnh, đến nơi này không phải để tìm thú vui. Ở đây vừa có sông nước vừa có cây cối, thật khiến tâm hồn người ta thư thái.”

Hắn nhìn vào sọt cá của lão hán, nói: “Lão trượng đã câu được bao lâu rồi? Ta thấy trong sọt mới chỉ có hai con cá nhỏ, chắc lão mới đến phải không?”

Lão hán mở miệng cười rộ lên: “Ha ha ha..., ta đến đây cũng là để hưởng thú thanh nhàn. Câu được cá lớn hay cá nhỏ đều phụ thuộc vào vận khí. Mấy con cá nhỏ này vẫn có thể mang về cho bà nhà hầm canh, mùi vị cũng không tồi chút nào.”

“Lão trượng thật phóng khoáng.”

Hạ Tầm khen một tiếng rồi mới chuyển sang đề tài chính: “Thôn này xem ra không lớn, mọi người đều sống dựa vào trồng trọt sao?”

Lão hán cảm thấy vị công tử này rất hợp tính mình, liền đứng lên cùng hắn tán gẫu: “Nói vậy cũng không phải. Ngươi thấy thành lớn ở ngay gần kia, chúng ta ở thôn cứ hơn mười hộ thì lại có một hộ chuyên môn đánh bắt cá. Các hộ khác hầu như đều vào thành đánh xe, khuân vác, theo thuyền chạy hàng. Còn lại một vài hộ trong nhà không có con cái, gần như đến ở chỗ này để hưởng thụ non xanh nước biếc vừa đẹp vừa thanh nhàn.”

“Ta thấy lão trượng thân thể vẫn còn khá tốt, ông không muốn làm thêm chút việc gì sao?”

“Ha ha, không làm thì lấy gì mà ăn? Ta nhận việc chăm sóc gia súc cho nha môn, nuôi ngựa cho quan phủ. Mấy việc này không dễ dàng đâu, nhưng may mắn là khi còn trẻ ta từng chuyên môn chăm sóc gia súc, hiểu được chút ít môn đạo. Không phải nói ngoa chứ ngựa do ta nuôi con nào con nấy đều mập mạp, tráng kiện, vô cùng khỏe mạnh đó!”

Hạ Tầm trong lòng chấn động: “Nuôi ngựa? Lão trượng quả là có bản lĩnh lớn. Ngựa nuôi tốt có thể kiếm không ít lợi nhuận. Xin hỏi lão trượng nuôi mấy thớt ngựa?”

Lão hán cười nói: “Chỉ một thớt ngựa mẹ, một thớt ngựa con. Ta đây nhà nghèo cửa nhỏ, chỉ nuôi ngựa để kiếm chút đỉnh, chăm sóc cũng đơn giản, một ít cỏ khô là đủ. Nhưng có lúc thỉnh thoảng phải thêm chút bã đậu nữa, thế là chi phí cũng tăng lên.

Nhưng khoan hãy nói, trong thôn chúng ta có một người tài ba lắm, một mình hắn nuôi bốn thớt ngựa mà con nào con nấy đều mập mạp khỏe mạnh.”

Hạ Tầm hai mắt sáng rỡ, vội vàng hỏi: “Ồ, đó là ai mà bản lĩnh lớn đến vậy?”

Lão hán nói: “Đó chính là Lý lão đầu ở phía tây thôn, vừa câm vừa điếc, tính tình cổ quái, không thích trò chuyện với ai. Hàng xóm đều ở xa, một mình hắn sở hữu cái sân rất lớn. Ta thấy hắn nuôi ngựa tốt, định sang học hỏi ít môn đạo. Ai ngờ vừa sang liền nhìn thấy một dãy mười ba bao lương thực, nào thấy môn đạo gì đâu? Người ta có tiền, mỗi ngày đều cho ăn cỏ khô cộng thêm bã đậu, mỗi ngày đều dắt ngựa đi ra ngoài, làm sao có thể không tốt được chứ?”

“Ồ, lão trượng quả thực rất có bản lĩnh nuôi ngựa, nhưng bản lĩnh có lớn đến mấy cũng không bằng người ta dùng tiền đập vào!”

Lão hán tự nhiên nảy sinh cảm giác tri âm, liền hướng về Hạ Tầm nói: “Đúng vậy! Công tử nói rất đúng!”

Hạ Tầm khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra vẻ cao thâm khó dò: “Ta đi ra đây một chút. Lão trượng đừng nóng vội, ta tin ông nhất định có thể câu được cá lớn!”

Lão hán cười rộ lên: “Ha ha, được lời may mắn của công tử, ban phước cho ta rồi!”

Hạ Tầm xoay người đi về phía thôn trang nhỏ. Lão hán tiếp tục vung cần, cái phao dập dềnh chìm nổi trên mặt nước.

Một móng tay bị rút xuống, đầu ngón tay lập tức phun đầy máu. Ngón tay Tiếu Địch đau đớn co quắp lại. Máu tươi đỏ thẫm khô đi, biến thành màu đen, khiến ngón tay nhỏ bé xinh xắn của nàng biến dạng trông như rễ cây.

Mái tóc trên trán cô rối loạn, từng giọt mồ hôi như hạt đậu chảy xuống, hòa lẫn với vết máu trên má nàng rồi chuyển thành màu đỏ tươi. Mắt nàng đã mất đi sự tỉnh táo, trong đôi con ngươi đen nhánh chỉ còn lại sự quật cường và cừu hận.

Lưu Húc khó tin nhìn cô nương yếu đuối trước mắt. Thân hình nàng nhỏ bé, yếu ớt đến nỗi một cơn gió cũng có thể thổi ngã, vậy mà nàng đã vượt qua mọi cực hình, không một lần chịu cúi đầu.

Lưu Húc cứ đi đi lại lại trong phòng như một con thú bị chọc tức. Đột nhiên hắn quay người, lao đến chỗ Tiếu Địch, hai tay cầm chặt đôi vai nàng, quát: “Ngươi vẫn không chịu nói? Ngươi là một nữ nhân ngu ngốc, ngươi thật sự nghĩ hắn là thiếu gia của ngươi sao? Hắc... hắc...”

Tiếu Địch lạnh lùng nhìn Lưu Húc. Trong mắt nàng, hắn là một kẻ điên không hơn không kém.

Lưu Húc nói đến nước bọt văng tung tóe: “Nha đầu ngu xuẩn, thiếu gia nhà ngươi lần trước mang Thính Hương đi tới trấn Vân Hà nghỉ ngơi đã chết dưới lưỡi đao của thích khách. Dương Văn Hiên kia chỉ là đồ giả mạo, đồ giả mạo thôi, ngươi hiểu không? Bởi vì hắn giống Dương Văn Hiên như đúc nên Trương Thập Tam, Phùng Kiểm Giáo và ta mới dùng hắn để giả mạo thiếu gia của ngươi.”

Tiếu Địch hai mắt tự dưng mở to, vẻ mặt đầy kinh hãi và không tin nhìn hắn.

Lưu Húc cười khẩy nói: “Ta nói cho ngươi biết, ta là Cẩm Y Vệ! Cẩm Y Vệ chắc ngươi đã nghe nói qua rồi chứ? Trương Thập Tam, Phùng Kiểm Giáo và ta đều là Cẩm Y Vệ. Chúng ta bí mật đến Thanh Châu làm nhiệm vụ. Chúng ta cần một người địa phương hỗ trợ, vì thế mới chọn nhà của thiếu gia ngươi làm căn cứ. Nhờ có chúng ta mà thiếu gia nhà ngươi chỉ trong vài năm đã phát triển cực thịnh, thu được một đống tiền phi nghĩa. Nhưng hắn đã chết, chết một cách hồ đồ, không còn cách nào, chúng ta đành phải tìm một người giả m���o!”

Ti���u Địch hai mắt càng lúc càng mở lớn, thân thể không nhịn được run rẩy liên tục. Nàng rất muốn hỏi cho ra lẽ hoặc phản bác lời nói hoang đường của Lưu Húc, nhưng miệng nàng lúc này không thể phát âm rõ ràng, chỉ có thể kêu lên mấy tiếng ú ớ vô nghĩa.

Lưu Húc nhe răng cười nói: “Ngươi cho rằng Dương Văn Hiên vội vàng rời trấn Vân Hà đến Tá Thạch Bằng sao? Bởi vì Trương Thập Tam cần thời gian này để hoán đổi Dương Văn Hiên! Ngươi cho rằng vì sao Thính Hương rơi xuống nước chết đuối? Bởi vì nàng biết Dương Văn Hiên thật đã chết, cho nên nàng phải chết. Nếu không, chúng ta không thể dùng kẻ giả mạo để lừa gạt người khác!”

Tiếu Địch vốn sắc mặt đã tái nhợt, nay lại càng tái đến cực điểm. Nàng nhớ khi thiếu gia từ Tá Thạch Bằng trở về, nàng đã cảm thấy hơi xa lạ. Nàng nhớ ngày hôm sau đi cùng thiếu gia dạo phố, thái độ thiếu gia vô cùng khác thường, không những không đi trước nàng lại còn thỉnh thoảng tụt lại phía sau. Đến tên đường phố thiếu gia cũng không nhớ, giống như hắn không hề biết. Nàng nhớ từ hôm đó, khi ở chung với thiếu gia, ngài thỉnh thoảng lại lộ ra một vài cử chỉ gượng gạo. Còn có... còn có món ăn hắn ưa thích, cũng thay đổi từ lúc đó, khẩu vị so với trước kia hoàn toàn khác nhau...

Nhìn khuôn mặt kinh hãi của Tiếu Địch, Lưu Húc cười lạnh nói: “Ngươi có tin không? Ngươi biết tên thật của Dương Văn Hiên giả là gì không? Hắn tên là Hạ Tầm, con trai một thôn dân bình thường ở Hồ Châu. Chúng ta muốn lợi dụng hắn làm việc cho chúng ta, nhưng kỳ lạ là khi vừa trở về Thanh Châu, ngay ngày hôm sau Trương Thập Tam liền chết...”

Tiếu Địch trong đầu lóe lên hình ảnh Hạ Tầm lén lút đến hầm băng. Mặc dù nàng vẫn không tin cái chết của Trương Thập Tam có liên quan gì đến việc này, nhưng hành vi của thiếu gia lại vô cùng khác thường, hơn nữa những lời Lưu Húc nói...

Lưu Húc hung tợn nói: “Trương Thập Tam đã chết, hắn phải nghe lời Phùng Kiểm Giáo. Phùng Kiểm Giáo là Tổng Kỳ quan của Cẩm Y Vệ, là người lãnh đạo trực tiếp của chúng ta. Trong tay hắn nắm giữ chứng cớ Hạ Tầm mạo danh Dương Văn Hiên. Kết quả... Phùng Tổng Kỳ cũng đã chết, người chết không biết nói chuyện. Nhà hắn còn bị đốt thành tro, chứng cứ cho dù đúc bằng sắt cũng bị nung chảy, huống chi là một trang giấy. Ai có lý do để làm những việc này? Chỉ có một mình Hạ Tầm!”

Cẩm Y Dạ Hành Tác giả: Nguyệt Quan

Công sức chuyển ngữ này xin được dành trọn cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free