(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 123: Đối Diện Không Nhận Ra. - Không Đến Cùng Cực Thì Không Dùng Đao
Từ Long Hưng tự trở về, Tiểu Địch đã bị lão nương chực thời cơ lôi nàng vào phòng: “Nữ nhi à, người ta nói gần quan thì được lộc, nhưng con thì sao? Chẳng được miếng thịt nào, đến giọt canh cũng chẳng húp được. Thiếu gia đối với con không tốt sao? Con trách mẹ sao? Không sai, mẹ con là nhìn trúng nhân phẩm, gia thế và tài sản của thiếu gia, nhưng mẹ con đâu có trông mong được hưởng lộc ké. Cha con là đại tổng quản của Dương gia, đã được hưởng bổng lộc, mẹ con cũng chẳng thiếu thốn gì, ăn mặc không lo. Con mà theo thiếu gia, nhà chúng ta cũng chẳng thay đổi lớn gì. Nhưng cha con cùng mẹ đều già rồi, lẽ nào không lo lắng cho con? Không tìm cho con một lang quân để gửi gắm cả đời, chúng ta làm sao mà yên lòng được?”.
Tiểu Địch bĩu môi, đột nhiên nhào lên giường, cầm chăn bịt tai lại. Tiếu thị tức giận, cầm lấy cây chổi hung hăng đánh lên mông nàng một cái. Tiểu Địch kêu ái ui thảm thiết một tiếng...
Trong phòng Hạ Tầm, Hạ Tầm cùng Bành Tử Kỳ ngồi đối diện, giữa họ là một phong thư nằm lặng lẽ.
Bành Tử Kỳ xem xong, hỏi Hạ Tầm: “Đây là thư của một nữ nhân. Chữ viết xinh đẹp, cẩn thận, ta còn ngửi được mùi thơm nhàn nhạt, hẳn là một cô gái còn rất trẻ.”
Hạ Tầm cười cười: “Đúng là muội chú ý đến những chi tiết đặc biệt ghê. Ta muốn hỏi, muội cho rằng lời trong thư là thật hay giả?”
Bành Tử Kỳ liếc hắn, nói giọng chua chát: “Người này cũng không biết là ai, lại gửi huynh một l�� thư cảnh báo, mà huynh chẳng quan tâm chút nào? Biết đâu chừng đây chính là vị hồng nhan tri kỷ của huynh đấy chứ.”
Hạ Tầm bật cười một tiếng: “Ta chỉ biết, điều muội canh cánh trong lòng chính là chuyện này. Ta nào có hồng nhan tri kỷ nào chứ? Cho dù có, cũng chẳng thể nào ở chỗ này.”
Bành Tử Kỳ ngẫm lại thì thấy đúng thật. Cho dù thật sự là hồng nhan tri kỷ gì đó, thì cũng phải là nghiệt duyên của Dương Húc, không liên quan đến Hạ Tầm. Lòng nàng liền thấy thoải mái hơn đôi chút. Nghĩ vậy, nàng bèn nói: “Nếu như là vậy, người phụ nữ này vì sao lại làm vậy, chắc hẳn có ý đồ sâu xa, nàng ta mưu cầu điều gì?”
Hạ Tầm bất đắc dĩ nói: “Muội không thể đánh giá nội dung bức thư này xem là thật hay giả trước sao?”
Bành Tử Kỳ bật cười, lúc này mới lên tiếng: “Lời trong thư nói hẳn không phải giả. Nếu đúng như lời trong thư nói, số rương hòm tiền tài này của chúng ta thật sự bị người ta đánh tráo thì không phải là không có khả năng. Nếu nói đây là có người quan tâm chúng ta, cố ý báo trước thì cũng không mấy khả thi. Tài vật của chúng ta chất đầy hai mươi xe ngựa, muốn dùng thủ đoạn lừa gạt mà mang đi thì cũng không dễ. Chỉ cần chúng ta cẩn thận, chú ý một chút thì sẽ không ai có thể đắc thủ.”
Hạ Tầm vuốt cằm nói: “Ừm, ta cũng nghĩ vậy. Đã như vậy, muội cho rằng chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Bành Tử Kỳ thẳng lưng lên, siết chặt chuôi đao, sát khí đằng đằng mà nói: “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Ta muốn xem, đám đui mù nào dám động thủ trên đầu thái tuế, dám đánh chủ ý vào nhà chúng ta!”
Hạ Tầm nhìn nàng không nói lời nào. Bành Tử Kỳ liếc trộm một cái, vội rụt vai lại, cười gượng gạo, có vẻ chột dạ, nhỏ giọng nói: “Vậy huynh nghĩ chúng ta nên làm gì?”
Hạ Tầm thở dài, xòe hai tay ra, phủi phủi tay áo, chậm rãi nói: “Tử Kỳ à...”
“Hử!”
“Quan nhân của muội đã thành quan lại một phương, lại có công danh và tài trí. Giờ muội đã là người của ta, không nên hễ tí là hô đánh hô giết, múa thương múa gậy có được không? Khi có thể giảng đạo lý thì không cần động đao. Có thể giải quyết bằng việc quan thì cũng không cần động đao, phải không?”
“Ừm...”
Hạ Tầm đứng dậy, thắt dây lưng. Bành Tử Kỳ cũng đứng lên, hỏi: “Huynh muốn đi đâu?”
Hạ Tầm nói: “Tuần kiểm ti!”
Nhìn bóng lưng Hạ Tầm rời đi, Bành Tử Kỳ khóe miệng lén lút cong lên: “Hừ, lúc huynh giết người, mắt cũng không chớp, so với ta còn hung ác hơn mười lần, mà còn giả bộ làm văn nhân, hừ!”
***
Vạn Tùng Lình và đồng bọn rất có kiên nhẫn, kiên nhẫn bám theo không rời.
Chúng chia người thành mấy nhóm. Nhóm thứ nhất do hắn đích thân dẫn đầu, giả làm thương nhân bán táo, đi cùng đoàn xe của Hạ Tầm, kết bạn, cùng đi cùng dừng, trên đường xá cố ý tiếp cận, thiết lập giao tình.
Nhóm người thứ hai dàn xếp chướng ngại vật trên đường. Muốn cản trở lữ hành của một người đơn độc thì rất khó khăn, nhưng để ngăn một đoàn xe lớn dừng lại một ngày rưỡi thì bọn chúng có đủ thủ đoạn.
Nhóm người thứ ba trước đó đã chiếm một ngôi miếu nhỏ trên đường, khống chế các hòa thượng trong miếu, tự mình khoác áo cà sa giả làm người tu hành, ch�� khi đoàn xe Hạ Tầm bị trì hoãn hành trình, cần tìm chỗ nghỉ đêm thì dưới sự dẫn dắt của nhóm Vạn Tùng Lình mà vào miếu. Trước đó, bọn chúng đã sắp xếp một vài tăng xá trong miếu, chuẩn bị cơm cháo, nước trà, cửa ngầm và các khả năng khác. Còn về những thứ sử dụng cụ thể, thì do những kẻ giả mạo tăng lữ tùy cơ ứng biến.
Nhóm người thứ tư tùy cơ ứng biến, có nhiệm vụ bổ sung cho mọi việc. Nếu bất kỳ cạm bẫy nào bị bại lộ, đều cần bọn họ dựa theo các phương án đã định sẵn trước đó để bổ cứu, bảo đảm kế hoạch trở lại quỹ đạo vốn có. Nếu mọi việc phát triển thuận lợi, nhiệm vụ của bọn họ là yểm hộ đồng bọn rút lui an toàn, không để lại sơ hở nào.
Chính vì vậy, nhóm thứ tư cùng với nhóm của Vạn Tùng Lình đi cùng Hạ Tầm, vừa là đầu mối vừa là yếu tố then chốt, trong toàn bộ kế hoạch, phải điều chỉnh, bổ sung, nắm chắc toàn cục, là những người có vai trò trọng yếu nhất, phải có đầu óc thông minh. Người có năng lực quán xuyến mọi việc như thế không nhiều, đây cũng chính là lý do Vạn Tùng Lình tìm đến Tạ Vũ Phi.
Cô gái này thông minh lanh lợi, không chỉ xinh đẹp như hoa, hơn nữa lại can đảm mà vẫn cẩn trọng, hắn rất đỗi thưởng thức. Hắn còn tính sau khi làm xong vụ này, thì chính thức kéo Tạ Vũ Phi vào nhóm. Nhân tài kiệt xuất như vậy nếu chỉ làm một mình thì cùng lắm cũng chỉ là làm ăn nhỏ, thật đáng tiếc.
Hắn cũng không lo lắng Tạ Vũ Phi sẽ phản bội. Tất cả mọi người đều là lừa đảo, nàng cùng lắm là rút lui khỏi chuyện này, lẽ nào lại đi phá hỏng chuyện tốt của hắn? Hơn nữa, cô gái này cũng đã biểu hiện ra lòng tham của nàng. Nàng đã lừa gạt đại thương nhân Triệu Tử Khải kia, đương nhiên không có lý do bỏ qua con dê béo Dương Húc này. Hai mươi xe tài vật, chia cho nàng một xe thì có đáng gì? Hắn còn muốn bồi dưỡng cô gái này trở thành phó thủ của mình.
Nhưng hắn không ngờ vạn lần, Tạ Vũ Phi lại có thể gửi thư cảnh báo Hạ Tầm.
Thế là, hắn thuận lợi kết bạn với Hạ Tầm, hai người xưng huynh gọi đệ trở thành bằng hữu trên đường.
Chúng đã thuận lợi phát hiện, con đường đã bị phá hoại, đổi sang đường khác thì trong ngày không kịp.
Hắn thuận lợi dẫn gia đình Hạ Tầm tới chỗ chùa miếu ở góc núi cách đó không xa. Nghe nói hắn buôn bán thường xuyên qua nơi đây, là ngựa quen đường. Hạ Tầm vui vẻ đi theo.
Hắn lại thuận lợi khiến Hạ Tầm dỡ toàn bộ tài vật xuống, khóa cất tại thiền đường, chỉ việc phái người trông coi ngoài cửa.
Cuối cùng, lực lượng Tuần kiểm ti Phượng Dương đột nhiên xuất hiện, thuận lợi cứu ra hòa thượng bị giam trong mật thất, tóm gọn bọn chúng một mẻ...
Đỉnh núi, trong rừng, hai thiếu nữ đứng sóng vai, nhìn đoàn xe của Hạ Tầm tiếp tục đi về phía nam.
Nam Phi Phi tựa vào vai Tạ Vũ Phi: “Người ta đi rồi thì cũng sẽ về nhà hỏi cưới người thôi. Người có muốn hay không thì cũng chẳng làm gì được! Anh cả như cha, ca ca của người sẽ làm chủ. Thực ra người này cũng không tệ! Có tài có mạo, ngoan ngoãn về nhà chờ gả đi được không? Sau này cũng không cần vất vả ngược xuôi như vậy nữa.”
Tạ Vũ Phi bực bội nói: “Đừng làm ồn nữa có được không? Ngươi đừng phiền ta!”
Nam Phi Phi bĩu môi: “Lại giở thói đại tỷ. Người làm rõ xem nào. Tính theo tuổi tác, ta là chị ngươi. Tính theo thứ tự nhập môn, ta cũng có thể là chị ngươi. Sư phụ ngươi là mẹ ruột ta đó, ngươi có lớn hơn ta cũng phải gọi ta một tiếng sư tỷ.”
Tạ Vũ Phi hừ một tiếng, bước xuống núi. Nam Phi Phi vui vẻ nói: “Thế nào, ngươi nghĩ thông suốt rồi?”
Tạ Vũ Phi nói: “Không nghĩ thông cũng phải về. Ca ca ngốc của ta... haizz! Ngươi đừng phiền ta.”
Nam Phi Phi le lưỡi, thì thào lẩm bẩm: “Khi chưa gặp hắn, một ngày mắng hắn tám lần, thực ra chẳng phải vẫn nhớ người ta đó sao? Bây giờ người ta đến đây, ngươi ngược lại lại làm mặt cao, không chịu lấy chồng? Ta mà tin ngươi thì lạ. Khi gặp đại ca ngươi, ngươi chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nghe lời hắn phân phó đó sao? Hừ!”
***
Từ sau đời Tần Hán, Mạt Lăng luôn là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa Giang Nam. Mãi cho đến đầu Tam quốc, Tôn Quyền mới dời trung tâm này về Kim Lăng, nên ở Giang Nam có câu: “Trước có Mạt Lăng sau có Kim Lăng”.
Trấn Mạt Lăng là vùng đất trọng yếu, phố phường phồn vinh, là một thành trấn lớn. Nhưng thoáng chốc tràn vào hơn hai mươi cỗ xe ngựa, cảnh tượng này cũng không thường thấy. Bởi vậy khi đoàn xe này tiến vào trấn liền khiến người trong trấn chú ý.
Tiếu Quản sự ngồi ở đầu một cỗ xe ngựa, quần áo gọn gàng, lồng ngực ưỡn cao. Hắn kích động ngắm từng cọng c��y ngọn cỏ, từng viên gạch, từng viên ngói trong trấn Mạt Lăng. Mỗi khi nhìn thấy một nơi nào đó đã thay đổi so với khi hắn rời đi năm xưa, trong lòng hắn luôn dâng lên một cảm xúc.
“Trở lại rồi, rốt cuộc trở lại rồi! Lão gia, phu nhân, các ngươi nơi chín suối có linh thiêng, hãy mở mắt nhìn xem thiếu gia của chúng ta đã về rồi!”
Nhẹ nhàng vuốt ve linh vị của lão gia mà hắn giấu trong ngực, Tiếu quản sự kích động nước mắt lưng tròng.
Đoàn xe dưới sự chỉ điểm của lão, đi qua đường lớn ngõ nhỏ, dần dần đi tới hai cây hòe lớn đón khách trong con ngõ dài. Nhà thứ tư trong ngõ chính là nhà Dương Đỉnh Khôn.
“Thiếu gia, sắp đến nhà chúng ta rồi, người còn nhớ được chỗ này không?”
Không kìm chế được, Tiếu quản sự vừa đến con ngõ nhỏ liền nhảy xuống xe, chạy đến bên người Hạ Tầm. Hạ Tầm cũng xuống xe theo sau hắn đi bộ tới. Phía sau đoàn xe có rất nhiều đứa bé trong trấn đi theo xem náo nhiệt.
Hạ Tầm nhẹ nhàng lắc đầu. Tiếu quản sự cười mà nước mắt vẫn lăn dài, nói: “Đúng vậy. Khi thiếu gia rời cố hư��ng, còn nhỏ như vậy, làm sao có thể nhớ rõ nơi đây. Ha ha, thiếu gia, lão Tiếu dẫn đường cho người. Người xem, người xem hai gốc liễu lớn ngay cổng đó, đó chính là nhà chúng ta.”
Mắt thấy tới gần cửa, Tiếu quản sự chạy như bay tới: “Ổ khóa này sợ là mở không được. Đã hơn chục năm, đã sớm gỉ sét rồi. Thiếu gia, hay là chúng ta...”
Tiếu quản sự vừa định nói phá cửa sân để mở, đột nhiên thấy cửa khẽ hé ra một khe hở, không khỏi giật mình: “Chuyện gì xảy ra vậy? Trong nhà có còn lưu lại thứ gì đâu mà, chẳng lẽ gặp trộm.”
Lúc này Hạ Tầm đã đi đến trước mặt, nhìn sắc mặt hắn, trầm giọng nói: “Đi vào!”
Tiếu quản sự hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh cánh cửa sân...
Trong nội viện một đống lộn xộn. Trên mặt đất vứt đầy rơm rạ. Vừa vào cửa không xa, chính là một cái hố to, trong hố chứa gần nửa nước, dưới đáy hố trắng xóa, đó là vết tích vôi sống còn sót lại của người từng trộn vôi sơn tường. Lại nhìn bên phải, thấy ba mươi cây du năm đó Dương Đỉnh Khôn tự tay trồng khi xây nhà mới, cưới v���, đã biến thành một loạt chuồng trại. Trong chuồng có trâu, có lừa; các vách tường thì là chuồng heo cùng chỗ nhốt dê.
Mà nhà cửa, ba gian nhà ngói lớn đó, ngói lợp đã chẳng còn, trơ khung.
Mái nhà bằng rơm rạ lẫn bùn, cửa sổ và cửa lớn đã không còn. Một con gà mái đang tại bệ cửa sổ trống rỗng nhàn nhã mổ côn trùng.
Tiếu Quản sự sắc mặt trắng bệch, rồi sau đó lại đỏ bừng lên. Hắn run rẩy thân thể đến mức trên trán nổi lên từng đường gân xanh như giun: “Ai vậy? Ai vậy? Đem nhà chúng ta làm thành nơi nuôi gia súc? Là ai hủy đi nhà của chúng ta, lão thiên! Phu nhân, linh vị phu nhân?”. Tiếu quản sự nước mắt tuôn rơi, nhào vào trong phòng, lập tức thấy một đàn gà từ cửa ra vào, rồi trên bệ cửa sổ, chạy bay ra ngoài.
Hạ nhân theo Dương gia đều giận dữ. Chủ nhân bị làm nhục, chủ nhân của mình chịu nỗi khuất nhục này, thử hỏi mặt mũi của chính mình có còn đâu?
Sắc mặt Hạ Tầm chậm rãi tái xanh. Bành Tử Kỳ lo lắng nói: “Quan nhân...”
Hạ Tầm không nói gì, chỉ là đưa tay dò đến bên hông nàng, một mạch rút lấy Quỷ Nhãn Đao của nàng.
Bành Tử Kỳ lo sợ không yên nói: “Quan nhân, huynh... Huynh làm gì vậy?”
Hạ Tầm mỉm cười nói: “Không sao, chúng ta về nhà, chưa giết gà mổ dê để ăn mừng một bữa sao? Ha ha, muội còn chưa từng thấy ta dùng đao sao? Đao pháp của ta không thể so với muội, chiêu thức cũng đơn giản. Nhưng người dạy ta đao pháp là một dũng tướng từng chinh chiến sa trường nhiều năm, vong hồn dưới tay lên đến nghìn người. Đao pháp hắn vô cùng thực dụng, nhưng muội có muốn mở mang kiến thức không?”
Hạ Tầm nói rồi, không đợi trả lời liền cất bước tiến về phía chuồng gia súc. Tiểu Địch vừa thấy vậy, liền một mạch đoạt lấy cây tiêu bổng, nước mắt lưng tròng quát lên: “Nghe lời thiếu gia, làm thịt hết!”
Dương gia có nhiều người đi xa như vậy, lẽ nào lại không mang theo côn bổng đao kiếm để tự vệ. Vừa thấy gia chủ động thủ, bọn hạ nhân đều rút côn bổng, đao kiếm ra. Lập tức giữa sân gà bay chó chạy, máu tươi đầy đất.
Bành Tử Kỳ có chút luống cuống chân tay. Chuyện giết gà giết chó này nàng quả thật chưa từng làm qua. Loại chuyện bị người ta dẫm lên đầu như thế này, nàng cũng chưa từng trải qua. Đột nhiên trông thấy Hạ Tầm chạy về phía chuồng bò, Bành Tử Kỳ đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội vàng hô to: “Quan nhân không thể! Luật Đại Minh, giết trâu bò là trọng tội!”
Hạ Tầm cắn răng cười lạnh một tiếng, giơ Quỷ Nhãn Đao trong tay lên, hai tay nắm chặt chuôi, dưới chân vững chãi, sừng sững như núi. Liền thấy hàn quang trong tay hắn lóe sáng, cương đao sáng như tuyết như một dòng chảy tuôn ra.
“Chém!”
“Phập!”
Đao thật nhanh! Lực thật tốt!
Hạ Tầm chỉ một đao đã bổ lìa cái đầu trâu cực lớn, máu trâu phun đầy đầu, đầy mặt hắn. Một cái đầu trâu cực lớn lăn lông lốc trên mặt đất, khiến một trận rối loạn.
“Diệt tận quỷ thần, xong xuôi mọi chuyện! Giết! Giết! Giết giết giết!”
Theo tiếng quát lớn của Hạ Tầm, Bành Tử Kỳ quả đã được chứng kiến đao pháp của hắn.
Không sai. Đao pháp hắn đích thực không theo kịp những chiêu thức tinh xảo, biến hóa đa đoan của Bành gia Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao, nhưng mỗi một đao của hắn đều là hữu địch vô ngã (có địch thì không có ta), mang khí thế hủy diệt chưa từng thấy. Bộ pháp dưới chân hắn trầm ổn có lực, di chuyển nhanh nhẹn, người đao hợp nhất, hóa thành từng tia sét đánh, mỗi đòn trí mạng.
Nơi Hạ Tầm đi qua, ánh đao sáng chói lấp lánh. Mỗi tia sáng lóe lên đều có một vệt máu bắn ra. Trong phút chốc, hắn liền xuyên qua chuồng, phía sau hắn để lại một núi thây biển máu, ngổn ngang một mảnh, khiến người ta kinh tâm khiếp đảm.
Những đứa nhóc choai choai theo tới cửa xem náo nhiệt kia đều sợ ngây người ra. Bọn chúng thét chói tai chạy ra ngoài: “Tứ đại gia, tứ đại gia! Không hay rồi, không hay rồi! Trâu nhà các người bị người ta giết rồi!”
“Tam thúc! Tam thúc mau đến xem dê nhà các người nuôi bị giết sạch rồi!”
Hạ Tầm đạp trên nền đất đầy máu tươi đi tới, xách ngược Quỷ Nhãn Đao đưa cho Bành Tử Kỳ, mở miệng cười: “Từ biệt hơn mười năm, nhà chúng ta quả thật có hơi cũ một chút, phải dọn dẹp một phen mới có thể ở được, đã để muội phải chê cười rồi. Có điều...”
Hắn quay đầu lại, thản nhiên nói: “Họ hàng, người trong tộc của ta đã đãi chúng ta bữa tiệc tẩy trần này, vẫn rất thịnh soạn, nàng thấy thế nào?”
Từ những nỗ lực tận tâm của đội ngũ biên tập tại truyen.free, câu chuyện này được gửi gắm đến bạn đọc.