Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 118: Ngũ Hoa Bát Môn. - Đối Diện Không Nhận Ra.

Tạ Vũ Phi lạnh lẽo nhìn, hỏi: “Tiền bối nói vậy là ý gì? Chúng ta làm sao mà lại làm hỏng chuyện tốt của tiền bối?”.

Lão râu cá trê đáp: “Bọn ta vốn tỉ mỉ sắp đặt một phi vụ làm ăn lớn, chuyện liên quan đến biệt viện của Từ quốc công. Tuyệt đối không ngờ tới, các ngươi cũng mượn danh nghĩa Từ quốc công phủ mà lừa gạt ở kinh thành. Các ngươi thoát thân thuận lợi, lại khiến người bị lừa dẫn tới Quy viên, kết quả là đánh rắn động cỏ, làm hại chúng ta phải bỏ dở giữa chừng. Như vậy mà không phải các ngươi làm hỏng chuyện tốt của ta sao?”.

Tạ Vũ Phi không hỏi chi tiết cụ thể, chỉ nói: “Nếu theo lời tiền bối, đây cũng chỉ là đánh bậy đánh bạ mà thôi!”.

Lão râu cá trê nói: “Nhưng các ngươi đã làm hỏng đại kế của chúng ta. Đây là sự thật!”.

Tạ Vũ Phi sầm mặt, lạnh lùng hỏi: “Theo tiền bối, muốn thế nào?”.

Lão râu cá trê nói: “Theo quy củ giang hồ, thứ đã rơi vào túi tiền các ngươi, chúng ta tự nhiên không thể đòi lại. Các ngươi đã làm hỏng một chuyện của chúng ta, vậy hãy giúp chúng ta hoàn thành một chuyện khác, coi như là trả cái lễ này”.

Tạ Vũ Phi và Nam Phi Phi liếc nhìn nhau. Có thể thấy, lão râu cá trê này chính là một tay giang hồ có máu mặt ở vùng này, nếu không làm gì có thần thông lớn đến vậy, nhanh như vậy đã tìm được đến tận cửa. Cả hai bên đều là kẻ lừa đảo, đối phương đương nhiên sẽ không đưa việc lên quan, mà ân oán cá nhân sẽ giải quyết bằng thủ đoạn của người giang hồ. Hiện tại đã bị đối phương tìm đến, nếu không đáp ứng, hậu quả khó lường. Cho dù muốn thoát thân, trước tiên cũng phải giả lả ứng phó rồi mới tính sau.

Chỉ một cái liếc mắt, hai cô gái đã trao đổi xong quan điểm. Tạ Vũ Phi hỏi: “Không biết tiền bối có chuyện gì cần chúng ta giúp sức?”.

Lão râu cá trê giãn mặt cười nói: “Thông minh. Vậy là cô nương đã đồng ý?”.

Tạ Vũ Phi không nói lời nào, chỉ hừ một tiếng. Lão râu cá trê nhân tiện nói: “Ta họ Vạn, Vạn Tùng Lĩnh”.

Tạ Vũ Phi chắp tay nói: “Thì ra là Vạn tiền bối, tiểu nữ họ Tạ, Tạ Vũ Phi”.

Vạn Tùng Lĩnh nói: “Tạ cô nương. Ta có vị bằng hữu, ở Từ Châu theo dõi một đầu dê béo, mang theo gia đình, tài vật đầy đủ hai mươi xe ngựa”.

Mắt Tạ Vũ Phi sáng lên tức thì, cướp lời nói: “Không vấn đề. Nhưng nếu giúp tiền bối làm chuyện này, ta cũng muốn được chia một phần”.

Vạn Tùng Lĩnh hừ một tiếng nói: “Bởi vì đối phương đông người thế mạnh, bằng hữu ta không dám ra tay một mình. Sau khi dò xét rõ ràng chi tiết đối phương, liền sớm một bước chạy đến thương nghị với ta. Chúng ta vốn đã nghĩ ra một di���u kế trộm cột đổi xà. Đáng tiếc vì xảy ra chuyện ở Quy viên, vài huynh đệ có mặt đều phải tạm thời rời đi để tránh đầu sóng ngọn gió. Đến lúc này nhân lực không đủ, kế hoạch ban đầu không thực hiện được nữa, tất phải thay đổi phương án khác. Bọn họ sắp tới kinh đô ngay, chúng ta sẽ lập tức thương nghị một kế sách vẹn toàn, cùng nhau phát tài”.

Đôi mắt xinh đẹp của Tạ Vũ Phi hơi nhướng lên, lạnh lùng nói: “Tiền bối đây là muốn dùng mỹ nhân kế ư? Thật xin lỗi. Hai người chúng tôi tuy ở giang hồ bị bức bách phải đi lừa gạt kiếm kế sinh nhai, nhưng cũng không bán rẻ bản thân”.

Vạn Tùng Lĩnh nói: “Tạ cô nương, cô cũng đừng tự cho mình là thông minh. Mỹ nhân kế? Hừ! Những thủ đoạn vô sỉ thấp kém của Yêu môn, Vạn mỗ ta cũng khinh thường không thèm để mắt tới”.

Tạ Vũ Phi nhẹ nhàng thở ra, nói: “Đã như vậy, tiền bối mời ngồi, kể tường tận cho chúng tôi nghe, chúng ta cùng nhau bàn bạc tìm cách”.

Vạn Tùng Lĩnh vui vẻ nói: “Được”.

Ba người an tọa. Nam Phi Phi hạ bọc đồ xuống, châm cho ba người mỗi người một chén trà. Vạn Tùng Lĩnh nói: “Người này họ Dương tên Húc, học trò Thanh Châu. Nguyên quán trấn Mạt Lăng phủ Ứng Thiên. Lần này là về quê tế tổ, cưới vợ thành thân”.

“A!”.

Nam Phi Phi kinh sợ kêu một tiếng, chén trà loảng xoảng rơi xuống đất. Vạn Tùng Lĩnh hơi nhíu mày, đảo mắt nhìn về phía nàng, liền thấy Nam Phi Phi trừng mắt, nước mắt lưng tròng, nói: “Nước trà nóng quá”.

“Có sao không?”. Vạn Tùng Lĩnh thử nước trà, ngạc nhiên nói: “Sao ta không thấy gì?”.

***

Đoàn người đã đến kinh đô Phượng Dương.

Nơi đây tuy không phải kinh thành của thiên tử, nhưng cũng uy nghi lộng lẫy, đậm khí phách vương triều.

Thành trì, cung điện, lầu canh, tháp chuông đều được xây dựng theo tiêu chuẩn của kinh đô, nguy nga tráng lệ như cung khuyết trên trời. Tỉnh lỵ, Phủ đô đốc, Ngự sử đài, Phương khâu, Nhật nguyệt đàn, Xã tắc đàn, Sơn xuyên đàn, Thái miếu, Bách vạn kho lương và Công thần miếu, Đế vương miếu, Quốc tử giám, Hội đồng quán cùng các kiến trúc đồ sộ khác rải rác khắp thành.

Trung đô cổ lâu, sừng sững ở vị trí trung tâm thành, là tòa cổ lâu lớn nhất trong tất cả các thành trì từ xưa đến nay. Lầu có chín gian, tầng có ba mái che, nhà cao trăm thước, vẻ đẹp không đâu sánh bằng, quy mô tráng lệ, xứng đáng là lầu của Hoa Hạ. Đứng ngoài thành vẫn có thể thấy đỉnh của cổ lâu, sừng sững như chạm tới trời, mái cong góc điện, như ở chân trời. Chuông trống vang một tiếng, âm thanh lan xa khắp nơi, quanh quẩn trên không cả thành trì.

Phượng Dương vệ, Phượng Dương trung vệ, Phượng Dưỡng hữu vệ, Lưu thủ tả vệ, Lưu thủ trung vệ, Hoàng lăng vệ, Hoài viễn vệ, Trường hoài vệ, Hồng đường hồ Thiên hộ sở, mỗi vệ năm ngàn sáu trăm người. Tám vệ binh đóng quân ở đây, bảo vệ trái tim của Đại Minh. Không cần nhiều quân đội đến vậy để bảo vệ xung quanh thành trì, điều này cho thấy địa vị quan trọng của nó trong suy nghĩ của triều đình Đại Minh.

Đoàn người Hạ Tầm từ từ chậm rãi vào thành Phượng Dương. Trong ngoài ba lớp tường thành, cửa thành đóng những chiếc đinh đồng cỡ bát cơm, trông như những món trang trí khổng lồ, toát lên một khí thế khoáng đạt vút thẳng vào mắt. Đoàn xe đi trong thành, cầu Kim Thủy, sông Kim Thủy, Ngọ môn, Huyền Vũ môn ở xa xa cũng có thể nhìn thấy.

Hạ Tầm vào thành đúng lúc hoàng hôn, núi xanh không già, ánh tà dương vẫn rực rỡ. Trên cổng thành nguy nga, bốn chữ lớn “Vạn Thế Căn Bản” dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng lấp lánh. Tạ Vũ Phi trốn trong đám đông, giả trang thành thôn nữ cùng Nam Phi Phi, đôi mắt cũng lấp lánh sáng lên.

“Oa! Thì ra là hắn! Hắn chính là nam nhân của người!”.

Nam Phi Phi sau khi khiếp sợ không nhịn được nói: “Khi hắn ở Bắc Bình sao lại gọi là Hạ Tầm? Chẳng lẽ là người đồng hành với chúng ta? Không, người ta là tài tử có công danh”.

Khuôn mặt Tạ Vũ Phi lạnh lùng, nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạ Tầm đang cưỡi ngựa đi qua, thần sắc phức tạp, không nói một lời.

Nam Phi Phi nói tiếp: “Hai năm qua chúng ta vào Nam ra Bắc, một mặt kiếm tiền, một mặt tìm phu quân của người, nhưng vẫn không tìm thấy. Đột nhiên lại từ miệng người khác nghe được tin tức hắn xuất hiện, thật đúng là khiến ta giật nảy mình. Giờ đây thấy được bộ dáng hắn, ta lại càng bị dọa cho nhảy dựng.

Này, nhưng hắn là về nhà cũ đón người về, người làm sao bây giờ? Lúc trước oán hắn đã bỏ mặc người, bây giờ người ta đến đây, người sao lại chẳng hề cười lấy một tiếng, muốn gả thì phải tranh thủ mà về. Bằng không bị hắn biết được nương tử mình cả ngày ngược xuôi vất vả, nhà giàu người ta nhiều quy củ, nói không chừng sẽ sinh chán ghét người đó”.

Tạ Vũ Phi hừ lạnh một tiếng nói: “Hắn đối với ta sinh chán ghét? Hắn không quan tâm đến ta, mấy chục năm ngay cả một tin tức sống chết cũng không có. Hắn muốn cưới, bản cô nương phải tắm gội sạch sẽ để gả cho hắn à? Sợ hắn không thích ta? Hừ, ta có đồng ý gả cho hắn hay không còn chưa nói!”.

Tạ Vũ Phi dứt lời liền xoay người rời đi. Nam Phi Phi từ đằng sau đuổi theo: “Ai, ta thấy hắn cũng tuấn tú lịch sự! Gia cảnh hắn giàu có như vậy, lại còn có công danh trên người, người còn muốn thế nào nữa? Thật không gả ư? Vậy thì ta không bằng giúp Vạn Tùng Lĩnh kia lừa gạt tài sản của hắn?”.

Tạ Vũ Phi bỗng nhiên dừng bước, trừng mắt nhìn nàng nói: “Ngươi điên sao? Giúp người ngoài gạt tiền của ta?”.

Nam Phi Phi cười khan nói: “Người... Không phải nói không muốn gả cho hắn sao?”.

Tạ Vũ Phi hung dữ nói: “Cho dù không lấy, đó cũng là tiền của ta. Ai dám nhúng tay vào? Hừ!”.

Lòng nàng đang nóng như lửa đốt, đôi mắt có chút cay cay.

Vừa thấy Hạ Tầm, biết được người này đúng là vị hôn phu của mình, những tủi hờn và khổ cực bao nhiêu năm qua bỗng đột nhiên tuôn ra trong lòng. Nàng muốn rơi lệ, muốn khóc lớn một trận. Tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của phu quân mình, tim nàng đập bình bịch. Bình thường mặc kệ mắng dữ dội thế nào, nhưng dù sao chuyện này đã canh cánh theo nàng từ lúc chào đời tới giờ, đã hiểu rằng cả đời này nhất định phải hầu hạ người đàn ông này, bầu bạn cùng phu quân. Đây là một niềm tin sâu sắc ăn sâu vào tâm trí nàng.

Nàng không biết đó có phải là vui mừng hay không, nhưng nàng dù đối mặt với cục diện khó khăn nhất, đối mặt với người đáng sợ nhất, cũng chưa từng hồi hộp đến vậy. Nhưng mà nàng không thể vui nổi. Nghĩ tới Dương Húc từng dùng biệt hiệu là Hạ Tầm hiểu rõ nội tình của mình, nghĩ tới ánh mắt thương cảm, đồng tình của hắn, nàng đã muốn trốn tránh, chạy thật xa, tốt nhất vĩnh viễn đừng để hắn nhìn thấy, vĩnh viễn cũng không biết thân phận của nàng.

Nàng nóng nảy, lẩn tránh rời đi.

Phượng Dương Long Hưng tự, nằm dưới chân núi Phượng Hoàng phía bắc thành Phượng Dương, tên ban đầu là Ô Hoàng tự. Ngày xưa Chu Nguyên Chương từng xuất gia tại đây, bởi vậy sau khi ông làm hoàng đế, ngôi chùa này liền đổi tên thành Long Hưng tự, đồng thời được xây dựng rầm rộ, mở rộng thêm. Các kiến trúc của Phượng Dương có quy mô hùng vĩ không ít, nhưng rất nhiều đều là cấm địa. Ví dụ như Hoàng thành, ví dụ như khu lăng mộ của cha mẹ Chu Nguyên Chương. Ngôi Long Hưng tự này cũng là cấm địa, nhưng không như hai địa điểm kia bị nghiêm cấm đặt chân tới. Ít nhất, ngoại trừ một số điện thờ được bảo vệ trọng điểm, thì vẫn cho phép tín đồ ra vào, thắp hương cầu nguyện, tham bái Phật tổ.

Hạ Tầm dẫn theo Bành Tử Kỳ và Tiểu Địch, ngày thứ hai đi tới Long Hưng tự du ngoạn. Nhập gia tùy tục, vào chùa bái Phật. Hạ Tầm cũng theo các nàng, xin nén hương, cung kính dâng lễ, kính hiến hương Phật. Ngay sau đó, Tiểu Địch yêu cầu Hạ Tầm cùng Bành Tử Kỳ, cả ba người đều tự cầu một quẻ. Tiểu Địch kích động cầm thẻ của ba người đi tìm lão hòa thượng đoán quẻ.

Hạ Tầm cùng Bành Tử Kỳ đi đến bên ngoài Đại Hùng bảo điện. Khói hương trong lư đồng thau từ bảo tháp năm tầng cuồn cuộn bay ra, lượn lờ bốc lên trước đại điện. Nam nữ tín đồ, khách lữ hành xa gần đều vội vã trong làn sương khói, ai cũng mang mục đích, ai cũng có điều cầu nguyện, nhưng không biết Phật tổ có thể thỏa mãn ai.

“Muội vừa mới mong ước gì?”.

Hạ Tầm mỉm cười hỏi. Bành Tử Kỳ không muốn nói cho hắn biết, ngượng ngùng vuốt tóc mai xuống, nói lảng sang chuyện khác: “Qua sông là phủ Ứng Thiên rồi. Ta có chút bất an”.

“Bất an? Có gì mà bất an?”.

Bành Tử Kỳ nói: “Vị chính thất phu nhân kia của huynh đó! Cũng không biết tính tình nàng có tốt hay không, cư xử với mọi người có hà khắc không, quy củ có quá lớn không. Ban đầu ta còn tự nhủ với bản thân là không cần sợ hãi, nhưng giờ càng ngày càng gần rồi, nghĩ đến là trong lòng liền bối rối”.

Hạ Tầm cười nói: “Muội sợ chuyện gì? Muội có một thân võ công cực kỳ cao minh, còn sợ nàng một nữ tử yếu đuối sao?”.

Bành Tử Kỳ khẽ xì một tiếng nói: “Trước kia... Thật ra ta đúng là nghĩ như vậy. Nhưng trên thực tế... Người một nhà cho dù thế nào, thật có thể động chạm dao kiếm sao? Nói gì thì nói, cho dù không có người ngoài chế giễu, gia đình này cũng không thể thành ra bộ dạng như vậy. Nàng nếu thật sự quá đáng, vì huynh, ta cũng nhịn”.

Nàng cúi đầu xuống, buồn buồn nói: “Đây là con đường ta lựa chọn, ta sẽ đi đến cùng”.

Cách hai bước bên cạnh bọn họ, một lão phụ nhân xách chiếc giỏ quả trên tay ngơ ngác đứng đó, dường như mong chờ du khách đến mua ít quả khô. Đôi tai bà dựng lên, đang nghe bọn họ nói chuyện không sót một chữ.

“Ta sẽ không để cho muội chịu ủy khuất”.

Hạ Tầm cầm tay Bành Tử Kỳ. Hắn đương nhiên hiểu Bành Tử Kỳ có phần lo lắng là thật, nhưng quan trọng hơn là vì tâm tư không đành lòng, muốn được người đàn ông của mình an ủi và thừa nhận. Lúc này không được bày tỏ thái độ ra ngoài, e rằng nàng thật sự sẽ ưu s���u mãi.

“Ta mới là chủ gia đình, sao có thể cho phép nàng kiêu ngạo! Muội đối với ta một lòng một dạ, một thân một mình vượt ngàn dặm, sống chết đi theo. Ta nếu có nửa điểm không phải với muội, còn có lương tâm sao? Muội.

Yên tâm, nàng nếu như lòng dạ rộng rãi, khoan dung với người, cố gắng vun vén gia đình thì thôi. Nếu không, ta còn không trị được nàng sao?”.

“Phụ nữ là muốn dỗ dành, muốn lừa gạt. Dù biết rõ ngươi nói là lời đường mật, nàng vẫn thấy trong lòng thoải mái như thường”.

Đây là Hạ Tầm khi đó ở trường cảnh sát thường xuyên nghe giáo quan sư phụ dạy cầm nã thủ nói khoác. Một trang đại hán oai phong lẫm liệt, mười mấy người gần không thể tới gần, lại vì vợ bất hòa với mẹ mà bó tay, về sau cũng không biết được cao nhân phương nào chỉ điểm. Thỉnh thoảng hắn lại dùng danh nghĩa vợ hoặc mẹ, mua cho đối phương món quà nhỏ. Khi mẹ và vợ riêng rẽ tìm hắn kể khổ, hắn lại bất ngờ sắm vai quan tòa, từ đó phân xử đúng sai. Tóm lại là ta sẽ về phe người cần bênh vực, sau đó công khai nghiêm khắc với người còn lại, cốt để ngươi giải tỏa được oán khí trong lòng. Cứ thế lâu dần, gia đình lại có thể hòa thuận.

Bộ đạo lý này Hạ Tầm để sâu trong lòng, lúc này tự nhiên là dốc toàn lực đứng về phía Tử Kỳ mà nói: “Nam tôn nữ ti, càn khôn đã định. Thấp cao đã đặt, sang hèn là vậy. Nam thuộc càn, nữ thuộc khôn. Nam nữ phân biệt, nam tôn nữ ti. Muội xem ta làm chồng mà không trị được nàng sao?”.

Bành Tử Kỳ yên lòng, liên tục gật đầu: “Vâng, vâng...”.

“Thánh hiền xưa đã nói.

Vừa thấy Bành Tử Kỳ như chim nhỏ nép vào người, lòng hư vinh của giống đực trong Hạ Tầm kịch liệt bành trướng, tiếp tục nói khoác: “Chồng có quyền cưới vợ khác, vợ không có quyền bỏ chồng (tái giá), cho nên nói chồng là trời; Trời vốn không thể bỏ, chồng vốn không thể trái, cho nên việc thờ chồng như thờ trời, cùng với con hiếu thờ cha, bầy tôi trung thờ vua là một.

Thất xuất chi điều là gì? Một là bất hiếu cha mẹ. Hai là không con. Ba là dâm. Bốn là ghen tuông. Năm là mắc bệnh hiểm nghèo. Sáu là lắm lời (ly gián thân thuộc). Bảy là trộm cắp (giấu tiền riêng). Nàng nếu thật không thông tình đạt lý, chỉ bằng cái tội ghen tuông này, ta có thể một tờ hưu thư (thư bỏ vợ) đuổi nàng về nhà, hừ!”.

Lão thôn phụ đang xách chiếc giỏ một bên không nhịn được, cánh tay run lên. Trong lòng hầu như tức điên lên. “Đây là phu quân tốt mười mấy năm qua không có tin tức ư? Được, thật tốt! Còn chưa rước ta về nhà, đã vì người con gái khác, chuẩn bị đá ta ra khỏi cửa. Cái đồ đáng chết, được! Thật tốt!”.

“Huynh... Thật sẽ vì ta mà làm thế sao?”.

Bành Tử Kỳ cảm động đến mắt đỏ hoe, ngẩng đầu lên, ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn hắn. Hạ Tầm vỗ nhẹ cánh tay nàng, nói: “Đương nhiên”.

Bành Tử Kỳ nói: “Người ta... Lại là nữ nhân Tạ thị Trần quận đó! Ta... Ta xuất thân không bằng người ta...”.

Hạ Tầm nói: “Muội xem ta là dạng nam tử dựa vào xuất thân của nữ nhân để làm vẻ vang cho gia đình mình sao? Ta cùng nàng vốn không quen biết, nào có tình cảm gì đáng nói. Nếu như nàng là một nữ tử thông tình đạt lý, cùng muội sống hòa thuận. Ta tự cũng sẽ không bạc đãi nàng. Nếu như nàng cậy vào cái gì tổ tiên tôn quý, thân phận đại phu nhân, muốn khi dễ muội...”.

Hạ Tầm nhẹ nhàng cầm tay nàng, ôn nhu nói: “Muội nói, ta sẽ ngồi yên không lý đến sao? Muội nói, ta cùng nàng, còn có thể có nhân tình sâu đậm của hai chúng ta sao?”.

“Ừm!”. Bành Tử Kỳ ngọt ngào nắm tay hắn. Lão phụ nhân kia cúi đầu cắn răng một cái, đột nhiên bước nhanh rời đi.

Bản quyền văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free