Bức chân dung của sự thật - Chương 5: Chapter 5: Falguière ngày lộng gió (Phần 5)
Tối đó, Lockhart lại đến, trên người vẫn khoác cái áo đầy vết nước mưa. Trong mắt Francis, ngài Đại uý đây dường như còn khao khát câu trả lời hơn cả người thân của nạn nhân hay đám nhà báo đang lùng sục tin tức ngoài kia.
- Công cuộc điều tra vẫn ổn chứ, Marcel? Phía anh đã thu thập được những gì rồi?
Phần ấn đường của anh ta nhăn lại thành vết khi nghe câu hỏi kia. Mắt trái của Lockhart hơi giật giật, song chất giọng trả lời lại khá từ tốn.
- Gã tình nhân của bà Deneuve có chứng cứ ngoại phạm, còn Pháp Y thì mới báo tin với tôi, rằng mới phát hiện ra DNA của một người phụ nữ khác trong căn phòng hiện trường thứ nhất. Nhưng giờ để mà tìm được cô ta thì có khác gì mò kim đáy bể!
Vừa dứt lời, Lockhart buông người xuống chiếc ghế gỗ cạnh tủ, một cách mệt mỏi và hơi bực bội. Tay anh kéo lỏng chiếc cà vạt đã thít cổ mình suốt nhiều giờ.
- Đừng vội bi quan thế chứ! Anh vừa loại được một giả thuyết mà rất nhiều người đang nghĩ đấy!_Francis mỉm cười động viên, đặt đĩa bánh quy sơ sài bên cạnh ngài Đại uý._ Còn kết quả điều tra hành trình của cô gái kia thì sao?
- Cậu nói đúng! Cô Nicolette khai man về chuyến tàu cô ta đi. Sự cố trên đường ray gần biên giới Luxembourg đã gây gián đoạn giao thông trong 2 ngày. Cô ta không thể nào có mặt ở đây khi chỉ vừa mới nhận tin vào buổi sáng được.
Francis gật gù, xác nhận lại những nghi ngờ của mình từ trước. Anh không vội bắt đầu câu chuyện, bởi bạn anh đang ở mức năng lượng gần như bằng không. Nếu vội vàng tuôn ra một lượng thông tin quá lớn, bộ óc đã bị vắt kiệt suốt mấy ngày của ngài Đại uý đây sẽ đình công mất. Anh ngồi ở chiếc ghế đối diện, lặng thinh, chăm chú nghe những lời phàn nàn.
- Sáng nay trên báo đặt cái dòng tít lớn: "Hai vụ án, một tuần, không kết quả." Cả văn phòng lúc đó ngột ngạt đến khó thở. Cậu Eugène đưa tôi bản kết quả điều tra đường dây làm giả các tác phẩm hội hoạ với một cái lắc đầu. Cậu ta nói hiện không tra được tung tích của chúng tại Paris lẫn toàn nước Pháp, khả năng cao những tên này đang lẩn trốn ở nước ngoài._ Ngài Đại uý lôi bình rượu trong túi áo ra làm một hơi, đoạn thở hắt ra._ Cảm giác cứ mỗi ngày trôi qua là cái máy chém của cánh báo chí lại đè nặng lên cổ tôi thêm một ít vậy.
- Sớm thôi, họ sẽ phải đổi cái tít khó chịu đấy thành: "Hai kẻ thủ ác, một người hùng bắt giữ, không đường trốn chạy."
- Hai người?_ Lockhart ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào anh bạn đồng nghiệp cũ. _ Cậu cũng nghĩ vụ thứ hai là một vụ bắt chước à?
- Năng lực điều tra của anh đã khá hơn nhiều so với lần đầu chúng ta làm việc với nhau đấy._ Francis chụm đầu ngón tay lại, lắc nhẹ bàn tay lên xuống._ Ở vụ thứ nhất, nạn nhân chết do người quen ra tay, hiện trường cũng là do tay đó ngụy tạo. Vụ án ngay sau đó cũng tương tự vậy.
- Ngụy tạo ư?
- Phải!_ Vị thám tử trỏ vào bức ảnh một cô gái tóc vàng đang được nối với bức ảnh chụp người đàn bà quá cố._ Người đã ra tay với bà Deneuve, chính là con gái nạn nhân! Tôi cho rằng cô ta hiện đang được bà giúp việc bao che và đang trốn trong chính căn nhà của mình.
Lockhart tròn mắt, đây chẳng phải cô gái có mẫu tóc giống như trong lời miêu tả của phía Pháp Y hay sao. Thấy ngài Đại uý không đáp lại gì, Francis tiếp tục phân tích.
- Vụ thứ hai, là một vụ bắt chước, do Lucien Carrel gây ra. Ắt hẳn hắn đã đọc được sự việc của bà Deneuve trên báo, và muốn lợi dụng điều đó để hướng suy nghĩ của mọi người đến một kẻ thủ ác không tồn tại.
Nghe đồng nghiệp cũ nói vậy, ngài Đại uý cảm thấy mình đã đọc nhảy cóc một đoạn nào đấy trong báo cáo. Anh muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại gạt sang một bên để tiếp tục lắng nghe.
- Tôi đã may mắn gặp được người giúp việc của quý bà đã khuất trên phố. Bà ta nói mình đi mua đồ để nấu món thịt bê cho chồng. Chúng ta đều biết rằng bà ta đã dọn đến ở với bà Deneuve sau khi chồng bà ta mất. Trường hợp khả hữu nhất mà tôi nghĩ đến chính là...
- Đích thị là bà ta đang nói dối._ Ngài Đại uý búng tay cái “tách”._ Và "người chồng" mà bà ta nhắc tới chính là cô con gái của nạn nhân, Nicolette Deneuve.
- Carrel cũng nói dối, hắn khai với cảnh sát rằng mình đến thăm nạn nhân lúc 6 giờ. Nhưng khi nói chuyện với tôi, hắn đã buột miệng nói rằng trên đường về mình đã gặp chỗ sụt lún đang sửa chữa. Theo tình trạng giao thông và mức độ nguy hiểm của sự cố tôi tìm hiểu được, công việc sửa chữa ngày hôm đó được tiến hành vào ban đêm, khoảng 10 giờ tối.
- Hoàn toàn trùng khớp với khoảng thời gian tử vong mà phía pháp y đưa ra. Lockhart lớn tiếng tiếp lời. Giờ mà vợ anh ta báo tin đã mang bầu thì anh ta cũng chỉ sung sướng đến thế là cùng.
- Hơn nữa, trong quá trình thăm dò, tôi phát hiện ra trên bàn hắn một bức hoạ._ Francis nói tiếp._ Mặc dù nét vẽ không được chau chuốt, nhưng nó có khá nhiều điểm tương đồng với bức tranh làm nên tên tuổi của vị hoạ sĩ quá cố. Nói không chừng đây chính là nguyên nhân khiến hắn ra tay.
Từng bước một, anh chàng thám tử miền Nam từ từ bóc trần sự thật đằng sau bức tranh hỗn loạn của cả hai vụ án. Những chi tiết gây nhiễu được loại bỏ thẳng thừng: Chuyện buôn bán tranh giả của ông Maurel, chuyện về gã tình nhân của bà Deneuve. Francis gạt chúng sang một bên, chỉ tập trung giải thích những manh mối có liên quan trực tiếp.
Ngài Đại uý vừa chăm chú lắng nghe, vừa ghi chép, thi thoảng lại lên tiếng vài câu để theo kịp nhịp độ.
"Anh phải nhớ, một chi tiết nhỏ cũng có thể trở thành một bánh răng quan trọng kéo theo sự chuyển động của cả một hệ thống."
"Vậy có bánh răng nào đứng im không?"
"Anh đi hơi xa rồi, nhưng có, nếu anh muốn nói đến quỹ đạo mặt trời và trái đất."
Một cuộc đối thoại từ quá khứ vang lên trong tâm trí anh, kéo anh về dòng hồi ức của 4 năm trước. Khi trên ngực áo Francis vẫn còn chiếc phù hiệu cảnh sát, khi những vụ án được họ bàn luận trong văn phòng làm việc của đội điều tra số 1 Sở cảnh Sát Paris, chứ không phải trong một căn phòng chật chội nơi đường cùng ngõ hẻm này.
Lúc ấy, Francis là một tay khó ưa trong đội. Không ai chịu làm việc với anh chàng vùng Marseille này chỉ vì cậu ta hành động quá nhanh, thường xuyên đánh giá thấp khả năng của những đồng nghiệp khác và không biết nguy hiểm là gì. Có vị còn cảm thấy khó chịu mỗi lần cậu ta dùng cử chỉ tay nào đó mà ông ta không hiểu khi trò chuyện. Chỉ có anh là cảm thấy chuyện này hoàn toàn bình thường. Đôi khi, anh còn thầm ngưỡng mộ khả năng phân tích xuất chúng của Francis. Có lẽ thời gian họ quen biết nhau từ thời còn cùng trường đào tạo đã phần nào khiến họ dần chấp nhận những mặt xấu của đối phương.
Nhưng giờ đó là chuyện của những ngày xưa cũ. Francis của hiện tại đã không còn là cảnh sát, mà đang sống dưới vỏ bọc một thám tử không chính thức. Anh ta xuất hiện ở mọi nơi, lặng lẽ như một cái bóng. Anh ta từ chối lời đề nghị được ghi tên lên báo, cũng chẳng mong muốn được người khác nhận ra. Cái tên Francis Rouchert bị anh ta nhấn chìm trong vô số danh tính giả mạo. Đến cả anh, người từng đồng hành với anh bạn này hơn 10 năm ròng, cũng khó lòng nhận ra được dáng vẻ thân quen của anh ta khi rảo bước trên phố.
- Cầm lấy, đây là bản ghi âm của tôi, hãy mang nó đến gặp bà Bernier và tên Carrel.
Ánh mắt ngài Đại uý có chút tiếc nuối, anh đứng dậy, vỗ vào vai anh chàng đồng nghiệp cũ thân mến.
- Francis, nếu cậu vẫn còn ở trong đội, hẳn là giờ này chúng ta đang chia ra hai cánh để bắt hai hung thủ này cùng một lúc.
Lockhart không nhận được hồi đáp, chỉ có một ánh mắt mang chút gì đó xa lạ nhìn anh ta. Anh chép miệng một tiếng, chân bước về phía cửa chính.
- Tôi sẽ liên lạc với anh chàng Trung uý. Hẹn cậu sau.
- Khoan hãy đi đã nào, anh bạn.
- Tôi bỏ quên gì sao?
- Đừng mang cái bụng rỗng của mình đến gặp hung thủ.
Sáng hôm sau, trên tờ La Croix có một dòng tít lớn: "Người hùng Paris phá giải hai vụ án ngay trong đêm." Không phải tiêu đề như vị thám tử đã nghĩ, nhưng chí ít thì nó cũng đem lại sự vui mừng trông thấy của các quý ông quý bà trong tiệm cà phê anh đang ngồi. Francis chép miệng, ánh mắt bắt đầu lướt xuống những dòng dưới. Cảnh sát tiến hành bắt giữ nghi phạm và thẩm vấn cả một đêm. Cô Nicolette, anh Carrel và cả bà Bernier cuối cùng đã khai nhận hành vi phạm tội của mình.
Ở vụ bà Deneuve, cô con gái của bà ta đã trở về ngay trong đêm hôm đó. Tất cả chỉ vì cô lời bà giúp việc báo tin, nói rằng người đàn bà kia đang có ý định bán hết các món đồ của bố cô để chu cấp cho con đường nghệ thuật của người tình mới. Hai mẹ con họ đã cãi nhau nảy lửa. Trong lúc nóng giận, cô Nicolette đã vơ lấy chiếc gạt tàn ở trên bàn ra tay. Đến khi cô gái ấy hoàn hồn lại thì đã quá muộn. Hết cách, cô vội vã gọi bà giúp việc, và bà ta đã quyết định giúp cô con gái che giấu. Hung khí không có dấu vân tay lạ, lời khai giả, cửa sổ vỡ, đồ đạc bị lục tung lên là do một tay bà ta tạo dựng.
Khi được hỏi về lý do không chọn cách tự thú từ đầu, cô ta thản nhiên trả lời.
"Tôi cứ ngỡ rằng vụ án thứ hai ở khu phố này là cơ hội mà Chúa ban cho để tôi sám hối tội lỗi. Nhưng tôi đã lầm rồi, đây là lời mời gọi của những con Quỷ dữ mới đúng. Giá như tôi ra đầu thú sớm hơn thì mọi chuyện đâu đến mức thế này... "
Ở vụ ông Maurel, Lucien Carrel - tên thật là Daniel Fourneaux - thừa nhận đã dàn dựng hiện trường giống với vụ án hắn ta đọc được trên báo. Hắn ta đã theo dõi nạn nhân từ lâu, chỉ thời cơ đến để ra tay. Khi biết được nạn nhân đang ở một mình, Carrel đã gọi điện báo rằng xe hắn gặp sự cố nên sẽ đến muộn hơn bình thường, và hứa sẽ gửi tặng ông ta một tập toan cao cấp. Dĩ nhiên, với lòng tham không đáy, quý ngài hoạ sĩ đây đã dễ dàng sập bẫy.
Động cơ gây án của Fourneaux bắt nguồn từ một cuộc thi vẽ ở trường nhiều năm trước. Giám khảo khi ấy đã loại hắn ra khỏi vòng tứ kết, khiến hắn mất cơ hội dành được số tiền thưởng. Mọi hi vọng của hắn bị dập tắt, mọi tâm huyết của hắn dồn vào bức tranh này đều đổ sông đổ bể, bởi đây là cơ hội duy nhất giúp hắn xoay sở được tiền viện phí cho mẹ. Vài tháng sau, mẹ hắn ta qua đời. Mất hết tất cả, Fourneaux bán nhà ở ngoại ô, bỏ lại bạn bè, người thân, và cả cô gái mà hắn từng yêu thương nhất để lên thành phố kiếm sống. Hắn đổi tên thành Lucien, dùng họ mẹ là Carrel và bắt đầu cuộc đời mới. Hơn một năm sau, một bức tranh được công chúng chú ý xuất hiện trong tầm mắt hắn, khiến hắn nhận ra kẻ đứng đằng sau toàn bộ bi kịch của đời mình. Tuy nét mặt của người con gái hắn yêu đã bị thay thế bởi một gương mặt xa lạ, nhưng người vẽ ra nó thì không thể nào nhầm được. Phần đề tựa tranh đặt một cái tên tưởng không quen mà lại quen không tưởng: "Nàng Emilia bên hồ. - B.Maurel"
Còn chuyện ông Maurel có liên quan đến đường dây làm giả và buôn bán các tác phẩm hội hoạ, lá thư anh nhận được từ Andrew sáng nay đã trả lời tất cả. Cậu ấy đã liên lạc với ông Pierre Cardin - một nhà sưu tập tranh có tiếng - và biết được rằng những kẻ làm giả mới đây đã bị tóm gọn ở Ý. Ông Devaux chỉ là một trong rất nhiều nạn nhân của chúng. Quay lại vài năm trước, nội bộ chúng đã bắt đầu lục đục. Ông Maurel dựa vào cái danh "người môi giới" mạnh tay cắt xén khoản tiền chia chác để thu về phần nhiều cho mình. Mấy tay còn lại đương nhiên là không để yên. Chúng tách ra, tìm cách khác mà không phải làm việc với gã hoạ sĩ tham lam. Không lâu sau, xưởng tranh của chúng cháy rụi, còn quý ngài kia thì chuyển đi mất dạng. Ông ta chỉ mới về nước vào năm ngoái để xử lí thủ tục li hôn.
Điện thoại anh rung lên trong túi. Lockhart gọi điện, rủ anh đi làm một chầu vào tối nay. Vừa hay, trận đấu của Olympique de Marseille cũng sẽ lên sóng vào giờ đó. Đương kim vô địch của mùa giải năm nay liệu có đánh bại được đội tuyển hiếu chiến nhất hiện tại? Trong đầu anh bắt đầu hiện lên bầu không khí náo nhiệt tại quán rượu, tiếng nâng ly chúc tụng, tiếng người hò reo trên từng pha bóng nghẹt thở. Hai vụ án này, kết thúc như vậy là tuyệt đẹp.
Francis mang theo tờ báo sáng rời khỏi quán. Một cơn gió lớn thổi qua làm những vị khách ở ngoài xuýt xoa một trận. Gần đó, đoạn nhạc hiệu ngắn phát ra từ chiếc radio của một người đàn ông vừa kết thúc, rồi một giọng nữ phát thanh vang lên.
"Franceinfo xin được chuyển tới quý vị một thông tin giao thông khẩn cấp. Lúc 8 giờ 12 phút sáng, tại nút giao giữa đường Cloitre Notre Dame và đường Arcole, chúng tôi vừa nhận được báo cáo của người dân về một vật thể lạ bị nghi ngờ là bom..."
Đường Arcole ...
Nét vui vẻ thoáng qua trên mặt vị thám tử đã biến mất. Tiếng nói cười vô ưu tại quán bỗng biến thành những lời thì thào đầy lo lắng. Cô phục vụ đang dọn bàn cho khách vừa lắc đầu, vừa lẩm bẩm.
- Lại nữa à?
"... Hiện đội xử lý chất nổ đang được điều động đến hiện trường. Các phương tiện đi qua địa điểm trên vui lòng tuân thủ chỉ dẫn của nhân viên giao thông. Xe buýt hiện đã thay đổi lộ trình để tránh đi qua khu vực này,..."
- Mấy tên này nghĩ mình đang làm loạn ở đâu hả? Miền Nam nước Pháp chắc!? Thật không biết trời cao đất dày là gì.
Một quý ông trung niên đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn, đưa điếu thuốc lên miệng phì phèo một hơi. Còn vị khách đứng tuổi với cái mũi dài khoằm ngồi cạnh chỉ đằng hắng một tiếng, mắt chẳng rời tờ báo trên tay.
- Tôi mà là một tiểu thuyết gia thì những kẻ đó không sống nổi quá 3 trang đâu.
"... Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tình hình sau ít phút nữa."
Âm thanh của phố phường dần nhòa đi sau lưng vị thám tử. Anh bước đi một cách vô định trên hè phố, tay nâng điếu thuốc đang tàn dở lên, hút một hơi dài rồi mới buông thõng cả cơ thể ra, ngước nhìn bầu trời thăm thẳm với ánh mắt chán trường.
- Giờ chỉ còn ta và ngươi, bóng ma đường Arcole ạ.
Cái tên của con phố chất chứa đầy kí ức kia xuất hiện trong những cơn ác mộng của anh mỗi tối, và đi theo anh trên từng bước chân tại Paris. Anh vẫn nhớ như in khuôn mặt khuẩn khoản tha thiết của người phụ nữ năm đó đến sở Cảnh sát báo án - Mireille Rousseau. Cô ta cầu xin một sự giúp đỡ, bởi một cảm giác rõ ràng rằng mình đang bị một kẻ nào đó theo dõi.
Anh đã đồng ý với yêu cầu ấy, nhưng thần chết không buồn đợi anh tới ngăn cản.
Ngay đêm hôm sau, cô Rousseau đã bị sát hại trước cửa nhà tại số 14 đường Arcole. Hung khí bốc hơi khỏi hiện trường, còn nhân chứng thì chẳng tìm thấy một ai. Một điều đáng ngờ nữa là, cấp trên cố tình gạt anh ra khỏi vụ án ấy, bằng các giao cho anh công việc đi điều tra chuỗi nhà hàng bị nghi ngờ dùng nguyên liệu quá hạn. Francis thậm chí còn bị gọi lên cảnh cáo chỉ vì "tự ý can thiệp quá sâu" vào chuyện nằm ngoài phạm vi phụ trách. Những người đồng nghiệp, bằng một thế lực lạ lùng nào đó, cũng tỏ ra hùa theo lệnh cấp trên, kéo anh ra xa khỏi con đường điều tra vẫn còn dang dở.
Mỗi lần nhớ lại, anh đều thấy lòng mình day dứt. Lúc đó anh có phản kháng lại mệnh lệnh vô lý kia không? Đương nhiên là có! Anh đã trằn trọc nhiều đêm vì vụ án, anh chọn rời ngành cảnh sát cũng là vì vụ án. Trong căn hộ của anh vẫn còn ảnh chụp mảnh giấy bị xé nát, chứa đầy những nét bút vội vã và run rẩy của cô gái đó. Nó được đặt tại chỗ dễ thấy nhất trên bàn làm việc của anh, như một lời nhắc nhở anh về lý do tại sao bản thân rẽ vào con đường mai danh ẩn tích làm thám tử.
"Cứu tôi. Những kẻ giao tiếp với nhau bằng tiếng đàn. Họ đang đến. Họ sắp giết tôi!"
Đến giờ, anh vẫn chưa tìm được tung tích của "những kẻ giao tiếp bằng tiếng đàn", còn các bằng chứng thì cứ mai một dần theo thời gian.
Trời mùa thu đục ngầu và đầy những đám mây xám xịt buồn bã. Dòng sông Seine bên dưới ám màu bầu trời,
trôi đi một cách nặng nề dưới chân cây cầu cổ kính Petit-Pont.