Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bức chân dung của sự thật - Chương 4: Chapter 4: Falguière ngày lộng gió (Phần 4)

“Anh yêu, cô gái trong tranh kia sao lại có nhiều nét giống em như vậy?”

“Có gì khó hiểu đâu em yêu. Bởi tôi muốn em là người sẽ đưa tôi lên vinh quang, đạt được danh vọng. Tâm huyết của đời tôi đều đặt cả vào đây rồi, nhất định đây sẽ là bước đệm khiến tôi vang danh nức tiếng trong giới nghệ thuật.

Trong tiếng nhạc Jazz mơ màng, chàng Carrel mải mê nhớ về một mảnh quá khứ không mấy bình yên. Trong tâm trí anh giờ đây là những thước phim kí ức lộn xộn: gương mặt của người bạn gái năm xưa, những mảnh màu rực rỡ trên vải vẽ, và ngọn lửa dữ dội trong màn đêm, tiếng khóc, tiếng cười, tiếng xì xào, lẫn lộn. Bức tranh mà anh đã đặt trọn niềm tin đã kéo anh trượt dài trên sự nghiệp, dập tắt biết bao nhiêu mong ước, kì vọng lẫn hi vọng sống. Anh không dám về lại quê hương, cũng không dám gặp lại người con gái ấy. Anh đã tự vấn bản thân nhiều lần, nhưng cuối cùng, anh vẫn không đủ can đảm để đưa ra một câu trả lời thích đáng.

Vì sao anh lại trở thành thế này?

Giờ anh đang sống vì điều gì?

Tiếng chuông kêu lên leng keng đưa chàng trai trẻ trở về không gian khiêm tốn của cửa tiệm buôn bán dụng cụ mỹ thuật "Bherios Grape". Lucien ngẩng lên. Người bước vào là một gã trông nhiều tiền, áo khoác ngoài mới cứng, tay sách cặp táp, tóc vuốt gọn gàng và trên người thoang thoảng mùi nước hoa.

- Buổi chiều tốt lành, thưa quý khách. Không biết quý khách đang tìm thứ gì ạ!?

- Chào ông chủ._ Người kia khẽ gật đầu, giọng trịnh thượng._ Tôi đang tìm một loại màu xanh lam xa xỉ nhất nước Pháp, làm từ đá quý Lapis Lazuli, và một thứ màu nóng cũng đắt đỏ tương tự. Xin hỏi liệu bên ông có bán mặt hàng này không!?

- Ồ là lá, quý ngài đây thật có gu. Hẳn là ngài đang nhắc tới thuốc vẽ màu xanh Ultramarine. Còn thứ màu nóng xứng tầm với nó là màu đỏ và vàng Cadmium. Cho phép tôi được hỏi lý do ngài cần đến chúng là gì không?

- Còn việc gì khác ngoài vẽ nên một tác phẩm kiệt xuất._ Vị khách lắm tiền bật cười._ Tôi muốn vẽ một bức để đời, như là Bữa trưa trên thuyền (Luncheon of the Boating Party - Renoir) vậy. Tất nhiên là nó phải được tạo ra bởi thứ màu vẽ cao cấp nhất!

- Quả là vinh dự cho tiệm của tôi!_ Anh chàng Carrel đon đả chào mời, trên tay đã cầm sẵn quyển sổ và cây bút chờ đợi._ Nhưng tôi rất tiếc phải thông báo rằng, màu xanh Ultramarine vừa hay bị một quý ông khác mua hết rồi. Ngài có thể đặt hàng bên tôi và chờ giao hàng sau 5 đến 10 ngày. Cho tôi xin thông tin liên lạc nhé.

Chợt có tiếng chuông vang lên từ chiếc điện thoại treo tường, anh ta ngoái đầu lại sau, bỏ lại sổ và bút trên bàn.

- Thứ lỗi cho tôi, ngài hoạ sĩ kính mến. Tôi sẽ quay lại ngay.

Vị khách phẩy tay, tỏ ý không bận tâm. Người đàn ông kia vội chạy ra chỗ điện thoại nhấc máy. Nhân lúc anh ta đang mải mê trò chuyện, quý ông lắm tiền chậm rãi tiến đến chiếc kệ treo hàng loạt cọ vẽ. Anh ta giả bộ đứng đó, nhưng thực chất là đang quan sát chiếc bàn thu ngân.

Trên bàn không có gì nổi bật, máy tính tiền, xấp hoá đơn, vài cuốn sổ ghi chép, một cuốn lịch nhỏ, một khung ảnh để bàn.

Trong chiếc khung ảnh là một bức tranh vẽ một thiếu nữ, hình như anh đã thấy nó ở đâu rồi.

- Thưa ngài hoạ sĩ, chúng ta tiếp tục chứ!

Carrel nhanh chóng trở lại vị trí, ông khách lắm tiền nhìn giá treo cọ vẽ một hồi rồi quay lại chỗ thu ngân.

- Ghi cho tôi nhé! Ông Eugène Lantier. Số 12A đường Rennes. Điện thoại là...

- Cảm ơn quý khách. Tôi sẽ liên hệ với bên cung cấp và giao hàng cho ngài sớm nhất có thể.

- Cho tôi hỏi chút nhé! Người đã mua loại màu này trước đây là ai vậy?!

- Ôi chà!_ Mặt anh chàng Carrel bỗng nhăn nhó, giọng nói bắt đầu ngập ngừng._ Ngài ấy là một quý ông xấu số, mới qua đời tại nhà mấy hôm trước. Khi mới nghe tin thì tôi cũng sốc lắm.

- Có phải ngài Maurel trên báo đưa tin không?

- Đúng rồi! Chính là ngài ấy thưa quý khách. Tối đó tôi còn giao hàng cho ông ấy. Lúc về thì gặp phải ổ gà đang sửa chữa gần đường Falguière nữa chứ. Đến chiều hôm sau thì đã nghe được tin dữ rồi. Lạy Chúa tôi! Hôm ấy quả thực là một ngày khủng khiếp.

Vị khách kia nghe xong thì khẽ nhíu mày, lắc đầu ngao ngán đáp lại.

- Chậc chậc! Hi vọng là tôi sẽ không gặp chuyện gì sau khi nhận hàng của anh.

- HaHaha! Không có chuyện đó đâu thưa ngài._ Anh chàng kia bật cười._ Nếu ngài có nhã hứng tìm mua loại toan cao cấp phù hợp với kiệt tác của ngài, thì tôi đây đang có sẵn một vài lựa chọn.

- Cảm ơn anh, trước mắt tôi chỉ muốn mua hai loại màu đó thôi. Hẹn gặp anh sau.

- Ngài đi thong thả, chúc ngài có một ngày mới tốt lành.

Vị thám tử rời khỏi cửa hàng, anh đút tay vào túi áo khoác, tắt chiếc máy ghi âm đi.

Anh rảo bước đến bảng tin của toà chung cư gần đó. Thông báo khắc phục sự cố đường bộ của tuần này chỉ ghi lại 2 thời điểm: chỗ sụt lún tại đường Rennes - đoạn đường giao với đường Falguière - vào hai ngày trước.

Kế đó là phần đường nứt gãy trong ngõ Maine dự kiến được sửa chữa vào cuối tuần.

"... để tránh gây ảnh hưởng tới giao thông, công tác sửa chữa sẽ được tiến hành vào lúc 10 giờ tối. Kính mong quý cư dân thông cảm và chủ động tìm lộ trình thay thế..."

Điện thoại trong túi áo khoác anh rung lên bần bật. Lockhart đang gọi tới. Không đợi anh kịp cất lời, giọng ngài Đại uý đã vang lên dồn dập.

- Chúng tôi vừa nhận được liên lạc của cô Nicolette. Cô ta nói hiện mình đã xuống chuyến tàu từ Luxembourg và sẽ tới trình diện cảnh sát vào ngày mai.

- Vừa xong thôi hả! Thế cô ta có nói mình bắt đầu trở về từ lúc nào không?

- Mới sáng nay thôi. Hóa ra cô ấy mất liên lạc vì đang trong chuyến đi leo núi của trường. Khi vừa nhận được tin báo, cô ta đã tức tốc trở về rồi.

- Cô Nicolette không nhắc đến chuyện gì khác đúng không?

- Không có chuyện gì khác cả. Cậu thấy bất thường ở đâu à?

- Cảm ơn anh, giờ tôi cần anh giúp tôi một việc nữa.

- Cậu cứ nói.

- Điều tra cho tôi chính xác chuyến tàu cô ta đã đi. Bởi cô ta đang nói dối.

Francis cảm thấy các bánh răng đang dần chuyển động. Anh đã hoàn thành được một nửa chặng đường, và đích đến vẫn còn cách anh một đoạn khá xa.

Anh đi vào một nhà vệ sinh công cộng, cởi áo khoác ngoài, bật nút áo trên cùng, lột đồng hồ, tháo râu giả, bỏ hết vào trong chiếc cặp táp bên tay. Quý ngài trông lắm tiền đã biến thành một chàng trai quá lứa thanh niên thường thấy ngoài phố. Anh đưa tay đánh rối phần tóc nâu gỗ wenge, hòng loại bỏ thứ keo vuốt tóc rẻ tiền trên đầu, rồi nhanh chóng rời đi.

Anh muốn thử quay lại tra hỏi tên vô gia cư cuối phố Falguière. Nếu hắn nhìn thấy hoặc nghe ngóng được thông tin gì đó mới, về cô Nicolette chẳng hạn, thì sự thật về vụ án thứ nhất sẽ sớm được hé lộ.

Vị thám tử rẽ vào một quán cà phê nhỏ, mua vội một cốc Espresso rồi rời đi. Anh mau chóng bước đến trạm chờ xe buýt, nếu kịp thì anh có thể gặp hắn ta trước khi trời tối.

Ánh mắt anh liếc qua đám đông phần đường đối diện, không có ai đặc biệt khiến anh chú ý, và rồi anh bắt gặp một bóng hình quen thuộc.

Mái tóc vàng nâu cắt ngắn và uốn gọn sau gáy, đầu đội mũ nỉ màu nâu đã cũ, tay ôm túi đựng thức ăn. Người đàn bà đó là Bernier, người giúp việc của bà Deneuve.

Đồng tử của Francis dãn ra, anh vội đưa mắt tìm một kẻ vô gia cư nào đó gần đây. Thấy rồi, có một tên đang lục thùng rác. Anh đưa tay vào túi áo, lục tìm vài đồng xu lẻ rồi thả nó vào cốc cà phê trên tay.

- Này anh bạn, cà phê không!?

Gã lang thang mặc chiếc áo khoác rách rưới ngẩng đầu lên, mắt hắn sáng rỡ khi thấy ly cà phê vẫn còn nóng hổi của người trước mặt. Francis đặt chiếc cốc vào tay hắn, nháy mắt một cái. Nhận thấy sức nặng dưới đáy cốc, tên vô gia cư mỉm cười.

- Ngài muốn tôi làm việc gì?

Những đám mây đen đã bắt đầu sà xuống cuối đường chân trời. Bầu trời xám ngoét cùng với những cơn gió mạnh mẽ khiến những người đang đi trên phố buộc phải sải bước nhanh hơn, trước khi một cơn mưa lớn ập xuống.

Bà Bernier bước chậm lại để chỉnh chiếc mũ trên đầu khỏi bị gió thổi bay.

Từ đằng sau, một bàn tay thô bạo giật mạnh chiếc túi vải đeo ngang hông bà ta, rồi biến mất trong con hẻm bên cạnh. Người đàn bà kia suýt chút nữa thì ngã quỵ, tiếng kêu sợ hãi bị nghẹn lại nơi cổ họng. Túi đồ ăn trên tay bà rơi xuống đất, những món đồ bên trong văng ra xung quanh.

- Bà có sao không?

Giọng nói của chàng trai đất cảng vang lên, cùng với một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy bà. Bà Bernier, vẫn còn bàng hoàng, chỉ có thể lắp bắp.

- Tôi.. tôi không sao! Còn người kia ...

- Xin bà đừng lo lắng! Tôi sẽ quay lại ngay.

Francis lao vào con hẻm nhỏ, đuổi theo kẻ hắn đã thoả thuận sẵn. Tên đó cũng không chạy quá xa. Hắn để lại chiếc túi trên nắp thùng rác và biến mất.

Nhận được chiếc túi, bà Bernier mừng rỡ ra mặt. Bà vội vàng kiểm tra lại bên trong, rồi thở phào một cách nhẹ nhõm.

- Lạy Chúa! Tôi biết cảm ơn anh thế nào đây!!!

- Bà không sao là tốt rồi. Chiếc túi vẫn còn nguyên chứ?

- Tôi không bị mất gì cả. Thật may mắn khi tôi gặp cậu ở đây.

- Không có gì đâu thưa bà, việc nên làm mà._ Francis nở một nụ cười xã giao. Anh nhặt củ hành cuối cùng bị rơi trên đất, bỏ vào túi thức ăn của người đàn bà kia._ Chà, tối nay ai đó sẽ được ăn món thịt bê sao?

- Cậu tinh ý quá, ch.. chồng tôi rất thích ăn món này!_ Trong giọng nói của bà có lẫn sự run rẩy. Bà ta ngước nhìn bầu trời đầy mây đen rồi luống cuối tiếp lời._ Trời sắp mưa rồi. Thứ lỗi cho tôi nhé chàng trai, tôi phải về ngay đây.

Chẳng mấy chốc, cơn mưa nặng hạt như dự tính trút xuống. Vị thám tử bước nhanh vào khu vực dưới mái che của một quán cà phê, nhắn vội một cái tin.

Không cần đến phố Falguière nữa, mọi chuyện đang đi đúng hướng mà anh nghĩ.

Bà Bernier đã goá chồng từ 3 năm trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free