Bông Hoa Tội Lỗi - Chapter 2: - Thứ 6, 15/2/2002
Aidan: “Hả? Anh hỏi câu gì nghe lạ vậy? Bọn mình sống ở Briarwood từ khi sinh ra cơ mà?”
Connor: “Vậy mày có biết không?”
Aidan: “Ừm... Không.”
Connor: “ VẬY THÌ NÓI LÀM CÁI QUÁI GÌ?! ”
Connor hét lên, giọng cậu vang vọng khắp con phố yên ắng, khiến vài con chim sẻ gần đó cũng giật mình bay vụt đi.
Aidan chỉ biết cười trừ, gãi đầu, trong khi Connor vò tóc mình, vừa bực vừa bất lực.
Sau vài phút, hai anh em lại tiếp tục đi, bước chân lẫn trong tiếng gió và hơi sương nhè nhẹ của buổi sáng.
Không khí ở Briarwood hôm nay kì lạ đến khó tả — không phải lạnh, cũng chẳng ấm, mà cứ mơ hồ , như một giấc mộng chưa tan.
Connor đảo mắt nhìn quanh, con phố quen thuộc bỗng trở nên xa lạ.
Cậu khẽ cau mày. Có gì đó không ổn .
Tại sao cậu lại không thể nhớ đường đến trường được chứ? Một nơi cậu chắc chắn đã đi đi về về suốt bao năm... mà giờ đây, khi cố hình dung, tâm trí chỉ hiện lên một khoảng trắng.
Aidan kéo nhẹ áo anh trai, ra hiệu cho cậu nhìn về phía một người đàn ông đang cắt cỏ gần đó. Connor hiểu ý, gật đầu, rồi cả hai cùng tiến lại.
Connor: “Dạ cháu chào bác ạ!”
Người đàn ông: “Á chà, Connor với Aidan đấy à? Dạo này hai đứa lớn quá nhỉ, đi học đấy à?”
Connor mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe giọng nói quen thuộc. Trong khoảnh khắc ấy, tim cậu chợt ấm lại — ít ra nơi này vẫn có người nhận ra hai anh em.
Cậu định hỏi đường, hy vọng người đàn ông này có thể giúp mình thoát khỏi cái cảm giác mông lung đang bủa vây.
Người đàn ông: “Việc hai chúng mày phá hàng rào của tao chắc chúng mày chưa quên đâu nhỉ?”
Connor: “Eh?”
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Aidan: “Thật tình, đi với anh xui kinh khủng, đen thế không biết.” – Cậu vừa nói vừa xoa cục u trên đầu, khuôn mặt nhăn nhó như mèo bị dội nước.
Connor: “Mày là thằng gợi ý cho tao cơ mà?!” – Cậu gào lại, giọng đầy ấm ức.
Hai anh em lại lầm lũi bước đi, mỗi bước chân nặng như mang theo cả sự nhục nhã. Nhưng Aidan chưa chịu bỏ cuộc.
Cậu lại kéo áo Connor lần nữa, chỉ về phía một người phụ nữ trung niên đang đi bộ ở góc đường.
Người phụ nữ ấy trông khác hẳn người đàn ông ban nãy — dáng điềm tĩnh, nụ cười nhẹ, đôi mắt hiền và ánh nắng chiếu qua mái tóc buộc gọn khiến bà toát lên một vẻ an yên khó tả.
Không ai bảo ai, cả hai cùng có chung một cảm giác rằng — người này an toàn hơn.
Connor: “Mày chắc không đấy?”
Aidan: “Thì cũng phải liều thôi, chứ chẳng lẽ anh muốn muộn học?”
Connor thở dài. Một hơi dài và mệt mỏi như muốn trút bỏ tất cả.
Cậu hít sâu, rồi bước đến.
Connor: “Thưa b–”
Người phụ nữ: “Á, Connor đấy à! Đi học hả cháu? Cảm ơn cháu vì đã giúp bác sửa chiếc xe của bác hôm trước nhé. Không có cháu thì bác chẳng biết phải làm sao nữa.”
Connor sững lại một chút, rồi nở nụ cười.
Lần này thì chắc rồi — người phụ nữ ấy quen cậu thật. Giọng nói của bà, cách bà cười, tất cả đều chân thật, đều mang lại cảm giác ấm áp.
Cậu quay sang ra hiệu cho Aidan: “Thành công rồi.”
Aidan như vỡ òa, nước mắt như muốn rơi. Cuối cùng, hai anh em cũng tìm được người biết chuyện, người có thể giúp mình.
Connor: “Vậy bác ơi?”
Người phụ nữ: “Sao vậy Connor? Có chuyện gì không cháu?”
Connor: “Bọn cháu... trước giờ học ở trường nào vậy ạ?”
Khoảnh khắc ấy, gió ngừng thổi. Một thoáng im lặng bao trùm.
Người phụ nữ chớp mắt vài lần, rồi mặt bà co lại — sự dịu dàng tan biến chỉ trong tích tắc.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người phụ nữ: “ MỚI SÁNG RA MÀY TÍNH KHỊA TAO HAY GÌ MÀ HỎI CÂU NGHE THIỂU NĂNG THẾ HẢaa?! ”- Bác ấy đuổi theo 2 người với một cây gậy sắt không biết lôi từ đâu ra
Connor, Aidan: “Ơ ơ! Bọn cháu có ý đó đâu?!”
Tiếng chân dồn dập vang khắp con phố, hai anh em cắm đầu chạy, mắt rớm nước, vừa hoảng loạn vừa tủi thân như thể cả thế giới đang quay lưng lại với mình.
Gió tạt qua mặt, những giọt nước mắt nóng hổi hòa cùng mồ hôi, chảy thành hai dòng thác trên gò má.
30 phút sau, cả hai trốn sau một ngõ hẻm, hơi thở dồn dập, mồ hôi đọng lại nơi thái dương. Con đường vắng tanh, chỉ còn lại tiếng gió luồn qua mấy tấm biển rỉ sét và tiếng xào xạc của giấy rác lăn trên nền xi măng.
Họ thành công trốn thoát khỏi người hàng xóm “thân thiện, dịu dàng” ấy — người mà vài phút trước vẫn cười nói nhẹ nhàng, rồi sau đó biến thành quái vật cầm gậy sắt đuổi họ khắp con phố.
Aidan thở dài, ngồi phịch xuống nền đất lạnh :
Aidan : “Người dân thị trấn này bị cái quái gì vậy nhỉ?”
Connor vẫn dựa vào tường, tay vắt lên trán, mắt nhìn xa xăm. Cậu cười khổ :
Connor : “Không... anh mày nghĩ hai đứa mình mới là người có vấn đề...”
Giọng cậu trôi đi giữa khoảng không. Ánh sáng buổi sáng sớm của Briarwood hắt qua dãy nhà, xám xịt và lười biếng như chính tâm trạng của họ. Connor cúi xuống, ánh mắt vô thức dừng lại trên áo đồng phục nhàu nát của Aidan. Vết bẩn từ vụ té lúc nãy vẫn chưa kịp khô.
Rồi cậu thấy — một thứ quen thuộc. Một chi tiết nhỏ mà lẽ ra họ nên nhận ra từ đầu.
Connor : “...”
Chiếc logo in bên ngực áo hiện rõ trong ánh sáng: Trường cao trung Hollowbrook.
Đơn giản, tinh gọn, hơi bạc màu. Nhưng vào khoảnh khắc đó, nó trông như một ánh sáng cứu rỗi giữa mê cung mơ hồ của thị trấn này.
Connor : “...”
Aidan : “Nè, giờ chúng ta phải làm sao đ–”
Connor : “TRỜI ƠI, SAO MÌNH KHÔNG NGHĨ RA CƠ CHỨ?!”
Cậu hét lớn đến nỗi vài con chim trên dây điện gần đó bay tán loạn. Connor nắm lấy cổ áo Aidan, lay lay không thương tiếc.
Aidan : “N-này Connor! N-nhăn hết a-áo của emmm!!”
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
“ Briarwood , một thị trấn khổng lồ với diện tích 1.960 km².
Được chia thành bảy quận riêng biệt, mỗi quận như một thế giới tách biệt trong cùng một cơ thể khổng lồ:
Evermore : Trung tâm kinh tế, phồn hoa và rực rỡ như một thành phố tự thân, nơi mọi con đường đều sáng đèn và không bao giờ ngủ.
Moonveil : Một vùng nông thôn mênh mông, nơi mặt hồ khổng lồ phản chiếu trăng đêm như tấm gương bạc, nhưng nghe nói thỉnh thoảng lại có thứ gì đó nổi lên từ dưới đáy nước.
Foxglove : Quận cảng biển — mặn mòi, ồn ào, và đầy những câu chuyện mà dân chài chẳng bao giờ kể lại trọn vẹn.
Ashenrow : Vùng quận náo nhiệt nhất, nơi ánh đèn neon và mùi thức ăn hòa vào nhau, quyến rũ và hỗn loạn cùng một lúc.
Willow’s End : Một quận mang đậm nét Á Đông, nơi học viện, võ đường và quán trà cùng tồn tại, tạo ra một không khí vừa thanh tịnh vừa áp lực.
Iron Bell : Nhỏ bé, yên tĩnh, chỉ có một nhà thờ khổng lồ đứng sừng sững giữa trung tâm. Tiếng chuông của nó vang lên mỗi sáng, như nhắc nhở người dân rằng Chúa vẫn đang dõi theo.
Và cuối cùng — Hollowbrook ......Ờ thì nó chả có gì đặc sắc cả, nơi ta sống là vậy đó”
Bài phát biểu tựu trường sáng sớm của thầy hiệu trưởng vang lên qua loa phóng thanh cũ kỹ. Giọng ông đều đều, thiếu sức sống, chưa kịp khơi dậy một niềm hứng khởi nào thì đã khiến cả sân trường đắm chìm trong cảm giác... tự ti tập thể.
Dưới sân, Connor và Aidan ngồi rũ rượi ở hàng gần cuối, lặng lẽ nghe từng câu từng chữ trôi qua tai mà chẳng vào đầu nổi.
Không phải vì họ ghét ngôi trường.
Không phải vì Briarwood quá buồn tẻ.
Mà bởi vì — họ vừa bị thầy chủ nhiệm “tặng” cho một bài giảng dài hơn cả bài phát biểu của hiệu trưởng... chỉ vì đi muộn.
Aidan chống cằm, mắt nhìn trân trân lên bầu trời xám xịt, khẽ lẩm bẩm :
Aidan : “Em nghĩ... nếu ngày nào cũng bắt đầu như thế này, chắc em sẽ thành triết gia mất.”
Connor : “Im đi, triết gia không bị phạt chép kiểm điểm đâu.”
Cả hai cùng cười nhạt, một nụ cười mệt mỏi lẫn cay đắng. Giữa tiếng gió, tiếng loa rè và bài diễn văn dằng dặc, họ chỉ ngồi đó — như hai kẻ lạc giữa một thế giới mà chính họ không còn chắc mình thuộc về.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sau khi nhận lớp, Connor ngồi vào bàn học của mình. Cậu thở dài, chống cằm, mắt lướt qua căn phòng đầy những khuôn mặt lạ hoắc. Tiếng bàn ghế kéo kèn kẹt, tiếng giày bước lộp cộp trên nền gạch, âm thanh ồn ào của một ngày khai giảng — tất cả hòa vào nhau, nhưng trong đầu Connor lại chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
“Trước giờ... mình có thân với đứa nào không nhỉ?”
Cậu không nhớ rõ. Không phải vì trí nhớ tệ, mà là vì dường như... chẳng có gì để nhớ cả.
Không một gương mặt quen, không một cảm giác gần gũi.
Connor đảo mắt quanh lớp, rồi dừng lại ở người ngồi cạnh. Một cô bạn nữ sinh với mái tóc vàng uốn nhẹ ở phần đuôi, dáng ngồi thẳng, ánh nhìn xa xăm ra cửa sổ. Cô toát ra thứ gì đó vừa lạnh, vừa... xa cách, như một bức tường mờ ngăn cách giữa cô và cả thế giới xung quanh.
Connor hít một hơi sâu. Nếu đây là năm học mới, cậu nghĩ, ít nhất mình nên thử.
Connor : “C-chào cậu, có vẻ năm nay ta ngồi bên cạnh nhau nhỉ?”
Cô gái quay đầu lại, đôi mắt xanh nhạt nhìn thẳng vào Connor. Không giận dữ, không khó chịu, chỉ là ánh nhìn trống rỗng, như thể đang quan sát một thứ gì đó không thuộc về nơi này.
Cô gái : “Giữa lớp có tận 40 người, sao lại bắt chuyện với mỗi tôi?”
Connor đứng hình. Một giọt mồ hôi lăn xuống má, cậu cố nặn ra nụ cười gượng gạo.
Connor : “O-ờm... c-cậu biết đấy, cậu là người ngồi gần tớ nhất nê–”
Chưa kịp nói xong, cô gái đứng phắt dậy. Tiếng ghế kéo rít vang lên khô khốc.
Cô khoác cặp lên vai, ánh mắt vẫn không thay đổi.
Cô gái : “Xin lỗi, tôi không có hứng. Đừng bắt chuyện với tôi nữa.”
Cô bước đi, để lại sau lưng là khoảng trống lạnh ngắt.
Connor nhìn theo, khuôn mặt đơ ra như thể vừa bị ai tát bằng sự tồn tại của chính mình.
Cậu ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt nhìn trân trân vào không khí trước mặt.
Connor : “...”
Một làn gió thổi qua, hất nhẹ mớ tóc lòa xòa trên trán. Connor khẽ tự hỏi, trong đầu vang lên giọng nói đều đều của chính mình:
“Có khi nào... mình đáng ghét thật không?”
Một cảm giác tủi thân len vào tim, xen lẫn chút bi hài. Trong năm phút ngồi một mình, Connor gần như nghi vấn toàn bộ về ý nghĩa, nhân sinh, giá trị cuộc sống, và cả lý do vì sao mình lại tồn tại trong cuộc đời này.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Trong khi đó, ở hành lang, Aidan đang bận rộn với việc… trở thành phiên bản đầy năng lượng của anh trai mình. Cậu vừa đi vừa nhìn khắp dãy bảng thông báo, đôi mắt sáng lên khi thấy những tờ rơi dán chi chít.
Một tờ giấy in đậm dòng chữ:
“Ứng tuyển thành viên Câu lạc bộ Điều tra Hiện tượng Siêu nhiên”
Aidan nhướng mày, hất tờ đó xuống, giọng lẩm bẩm đầy mỉa mai:
Aidan : “Ờ, phải rồi, rồi ai rảnh đi săn ma giữa ban ngày cơ chứ.
”
Cậu rút tờ phía dưới ra.
“Ứng tuyển thành viên Câu lạc bộ Thể thao”
Aidan : “Haha, đây rồi! Mình nên thử đăng ký nhỉ? Đây là cơ hội tốt để chứng tỏ bản thân trong năm học mới.”
Connor vừa đi tới, nhặt tờ rơi mà Aidan vừa hất ra.
Connor : “Này, mày không nên ném giấy ứng tuyển của họ đi chứ. Biết đâu họ đang cố gắng thu hút thành viên thật lòng thì sao?”
Aidan : “Anh nghĩ sao cũng được. Anh thử đọc lại cái tên câu lạc bộ đó đi — hỏi 10 người thì hết 20 người từ chối rồi. Nghĩ sao cái hoạt động dở hơi như thế tồn tại được cơ chứ?”
Connor : “Thôi nào, dù sao thì... việc dán cái này lên cũng can đảm phết. Cái tên quê mùa như vậy mà cũng dám nghĩ ra — hay thật đấy.”
Aidan không quan tâm, nhún vai, rồi rẽ về cuối hành lang.
Aidan : “Sao cũng được. Em đi đăng ký câu lạc bộ thể thao đây.”
Cậu đi vào phòng giáo viên, định nộp đơn, nhưng bên trong vắng tanh. Không một tiếng nói, không một bóng người — chỉ có ánh sáng hắt qua ô cửa sổ bụi mờ, và một mùi hương... hơi lạ.
Aidan bước thêm vài bước, rồi nghe thấy giọng nói vang lên từ góc phòng:
Giáo viên : “Chào em, thầy có thể giúp gì được cho em nào?”
Aidan giật mình nhẹ. Ở cuối phòng là một người đàn ông mặc sơ mi xám nhạt, đang cúi đầu ký giấy. Khi ngẩng lên, ông ta mỉm cười — nụ cười hiền.
Aidan đứng thẳng, đáp nhanh:
Aidan : “À vâng ạ, em là Aidan Everton. Nếu được, thầy có thể giúp em ứng tuyển câu lạc bộ thể thao được không ạ?”
Người đàn ông đặt bút xuống bàn, khẽ gật đầu.
Giáo viên : “Được thôi. Thầy là Thompson. Rất vui được gặp em. Ta cùng ra sân trường bàn luận thêm nhé — tiện thể, ta cũng sẽ đánh giá kĩ năng của em luôn.”
Ánh mắt của thầy Thompson dịu dàng
Aidan mỉm cười, háo hức trước sự thân thiện hiếm hoi mà cậu gặp hôm nay.
Aidan : “VÂNG, MONG THẦY CHỈ GIÁO Ạ!!”
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cùng lúc đó, Connor đang ngồi thảnh thơi trên hàng ghế gỗ sơn trắng của sân vận động trường. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ non và mùi sắt mới từ khán đài kim loại. Cậu ngả người ra sau, hai tay gối đầu, ngước nhìn bầu trời nhuộm vàng của buổi chiều tà. Đôi mắt cậu mở to, phản chiếu hình ảnh của những tòa nhà khổng lồ, mái ngói đỏ xen giữa các khối kính hiện đại, tựa như cả một thành phố được thu nhỏ trong khuôn viên trường học.
Phải nói thật — Connor choáng ngợp.
Dưới ánh nắng xiên xiên, từng khu thể thao nối tiếp nhau không dứt: sân bóng, hồ bơi, khu leo núi nhân tạo, thậm chí cả một đường đua mini vòng quanh đồi nhỏ phía xa. Những hàng cây phong chạy dọc hai bên lối đi như vẽ nên một con đường dẫn thẳng vào giấc mơ của một thiếu niên Anh quốc nào đó. Xen giữa các tòa nhà học là hàng cột đồng hồ khổng lồ, mỗi cái cao gần ba tầng, điểm xuyết ánh sáng phản chiếu lên mặt số bạc.
Connor cười khổ, lẩm bẩm:
“Hai cây số vuông cho một trường học... Đùa nhau đấy à. Đây là trường, hay một vương quốc riêng biệt vậy?”
Quả thật, khung cảnh này khiến người ta có cảm giác như thể cậu vừa bước vào một “thị trấn thu nhỏ trong lốt một ngôi trường.”
Theo những lời cậu nghe ngóng được trong buổi định hướng sáng nay, ngôi trường danh tiếng này — Hollowbrook High — chia học sinh thành ba “chung cấp”. Cách gọi này kỳ quặc đến mức Connor còn tưởng ban đầu đó là trò đùa nội bộ. Nhưng không, nó có thật — và còn vận hành nghiêm ngặt hơn cả hệ thống giai cấp thời trung cổ.
· Chung cấp 1: Nơi của tầng lớp thượng lưu. Cơ sở vật chất xa hoa đến mức khó tin — nghe đồn còn có cả casino mini và hồ bơi riêng chỉ dành cho học sinh ưu tú. Ở đó là con cháu nhà tài phiệt, thiên tài học tập, những cái tên mà tạp chí địa phương vẫn thích gọi là “thế hệ vàng của Hollowbrook.”
· Chung cấp 2: Mức trung lưu. Học sinh ở đây vẫn giỏi, vẫn nghiêm túc, nhưng không phải là “người được chọn”. Mọi thứ vừa đủ — không quá thấp, không quá cao.
· Chung cấp 3: Tầng đáy của đáy. Nơi Connor và cậu em Aidan của mình đang theo học. Một nơi bị xem như “khu vực phục hồi nhân phẩm”, tập hợp những học sinh có vấn đề, hoặc đơn giản là những kẻ mà không ai muốn dạy.
Connor thở dài một hơi, ánh mắt chùng xuống. Cậu tự hỏi, liệu năm học này có thực sự là một khởi đầu mới — hay chỉ là phần tiếp theo của một chuỗi thảm họa mà vũ trụ vẫn đang cười cợt vào mặt mình.
Khi cậu đang chìm trong suy nghĩ, ánh nhìn vô tình bắt gặp một thanh niên ngồi cách đó vài hàng ghế. Cậu ta đeo kính, gương mặt thanh tú, dáng người ngay ngắn đến mức nghiêm nghị. Trên ngực áo đồng phục là huy hiệu bạc sáng bóng — biểu tượng của Chung cấp 1 .
Anh chàng đó đang gõ laptop với tốc độ phi thường. Mười đầu ngón tay di chuyển như thể có nhịp điệu riêng, từng cú click vang đều đặn như tiếng kim đồng hồ. Connor nhìn một lúc lâu, vừa tò mò vừa ngưỡng mộ.
“Nếu con gái khó bắt chuyện... thì thử con trai xem sao,” Connor nghĩ bụng. “Ít nhất cậu ta trông có vẻ ít chảnh hơn.”
Cậu nuốt khan, lấy hết chút dũng khí ít ỏi còn sót lại, rồi tiến lại gần.
Connor: “C-chào cậu... Mình là Connor Everton. Cậu là học sinh chung cấp 1 đúng không? Đáng nể thật đó. À mà... cậu đang làm gì mà chăm chú thế?”
Không có phản hồi. Chỉ có tiếng bàn phím click clack đều đặn như nhịp tim của một cỗ máy. Connor gãi đầu, hơi ngượng.
Connor: “Ờ thì... nếu được, cho mình làm quen được không? Dù sao cũng sắp vào năm học mới rồi, tớ không muốn suốt năm lại cô độc đâu. À, cậu có vẻ thích công nghệ lắm nhỉ?”
Vẫn im lặng. Không một lời. Không một cái liếc nhìn.
Connor bắt đầu thấy tình huống này vừa quen thuộc, vừa đáng sợ. Cậu gượng cười, cố phá tan bầu không khí ngột ngạt.
Connor: “T-tớ hiểu rồi, cậu hướng nội đúng không? Không sao đâu, kiểu người ít nói cũng có nét ngầu riêng mà. Chỉ là... ít nhất thì nhìn tớ một cái khi nói chuyện chứ...”
Rồi như để đáp lại lời cầu khẩn nhỏ nhoi đó, cậu thanh niên kia khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt cậu ta lướt qua Connor trong đúng một giây — lạnh tanh, rỗng tuếch, vô cảm như nhìn xuyên qua người đối diện — rồi lập tức cúi xuống tiếp tục gõ.
Connor đứng hình. Trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy như vừa nói chuyện với một con robot được lập trình chỉ để bỏ qua sự tồn tại của con người .
Connor: “Nè... cậu đang làm gì trên máy vậy? Cho tớ xem được không?”
Cậu nghiêng người qua — và ngay lúc ấy, máu trong người Connor như đông cứng lại.
Trên màn hình laptop là toàn bộ hồ sơ cá nhân của cậu : địa chỉ nhà, ngày sinh, giấy khai sinh, nhóm máu, điểm số từng môn, thậm chí cả hình ảnh hộ chiếu và lịch sử học tập đang hiện rõ mồn một trên màn hình máy tính của tên này
Cậu há hốc miệng, run run chạm nhẹ vào vai đối phương: Connor: “B-BRO WHAT ARE YOU DOINGGG—?!!”
Ngay lập tức, cậu thanh niên hất tay Connor ra, mặt lạnh như băng.
Cậu ta: “Tránh xa tao ra!!”
Không một lời giải thích. Không một giây do dự. Cậu ta gập mạnh laptop, nhét vào cặp và rời đi, để lại Connor chết đứng giữa khán đài, tim đập loạn như trống trận.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hoàng hôn đổ xuống, phủ một lớp đỏ cam mờ ảo lên toàn bộ Hollowbrook. Hai anh em Connor và Aidan lê từng bước về nhà, áo dính bụi, mặt mày bơ phờ như vừa trải qua ba vòng địa ngục. Ai đi ngang qua cũng có thể đoán được rằng — ngày đầu tiên của họ ở trường mới chính là một thảm họa không lời.
Đơn giản là vì... họ quên đường về nhà.
Đứa thì lội nhầm xuống sông.Đứa thì rẽ nhầm vào rừng.Và cuối cùng, cả hai kết thúc bằng việc... chui vào một ngôi nhà bỏ hoang.
Khi cuối cùng cũng mò được về tới nhà, họ thấy mẹ đang chuẩn bị bữa tối, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt dịu dàng của bà.
Natalie: “Ahh! Hai anh về rồi!” — Con bé lao tới ôm chầm lấy hai người anh trai.
Aidan cười, xoa đầu em gái. Còn mẹ thì quay lại, nụ cười hiền hậu pha chút nghiêm khắc. Mẹ: “Hai đứa hư quá nhé. Về muộn thế này làm mẹ lo muốn chết.”
Aidan: “Bọn con xin lỗi ạ! Anh Connor bị lạc đường, nên con phải hy sinh thời gian quý báu để đi cứu người anh trai mù đường này đó ạ!”
C onnor: “Ơ!? Sao lại đổ hết cho anh mày hả thằng kia—”
Mẹ đặt tay lên vai cả hai, giọng dịu đi:
Mẹ: “Thôi nào, chuyện cũng qua rồi. Hôm nay là bài học, ngày mai là cơ hội. Mẹ tin hai đứa sẽ thay đổi.”
Hai anh em nhìn nhau, cúi đầu: “Vâng ạ...”
Ngay khi không khí trong nhà vừa kịp yên, cánh cửa sau lưng họ bật mở. Người bố bước vào — cao lớn, nghiêm nghị, và quanh người tỏa ra một luồng sát khí đỏ rực đến mức Natalie phải lùi lại.
Bố: “Connor, Aidan... Giải thích cho tao xem tại sao hôm nay chúng mày lại đi muộn?”
Cả hai đứa cứng họng. Ai cũng hiểu — cơn ác mộng thật sự mới chỉ bắt đầu.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sau “bài giáo dục gia đình” dài hơn một tiếng, hai anh em nằm sấp trên giường, mông vẫn còn in mấy vết đỏ.
Aidan: “Sống với anh đúng là đen hết thuốc chữa...”
Connor: “Mày im đi. Anh mày mới là người bị đánh nhiều hơn đây này.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn đêm của Hollowbrook phản chiếu lên những tán cây đang lay động, gió khẽ rít qua khung cửa như tiếng thở dài.
Connor khẽ nói, giọng mơ màng:
Connor : “Không biết mai sẽ còn cái gì chờ tụi mình nữa nhỉ...”
Connor: “Thôi lo ngủ đi, mai mày không muốn ba lại lên cơn lần thứ hai đâu. Anh mày nhất quyết không quên vụ này đâu đấy.”
Cậu quay sang — và thấy Aidan đã ngủ say, ngáy khò khò như chẳng có gì vừa xảy ra, nhận ra điều mình nói vừa rồi thừa thãi, cậu nghi vấn thằng đang điều khiển mình trên bầu trời cao kia cày chay hay đã nạp game chưa mà đời cậu xui thế này
Rồi cậu khép mắt.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau.
Ring ring ringggg!!!
Cậu quay sang tắt cái đồng hồ đang lắc lư điên cuồng trên bàn, âm thanh kim loại khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Ánh sáng buổi sáng lọt qua tấm rèm, rọi xuống mặt sàn gỗ. Connor tỉnh dậy, dụi mắt của mình...cậu nhìn thấy mẹ mình ở phía đầu giường.
Connor : “M-mẹ à...? Không cần nhắc đâu, tí con kêu nó dậy ấy mà”
Mẹ: “Hôm nay chắc Aidan háo hức lắm nhỉ, dù gì cũng là ngày tựu trường của hai đứa mà.”
Connor ngẩn ra.
“...Hả?”
Cậu quay sang nhìn tờ lịch treo tường.
Ngày Thứ Sáu, 15/2/2002 .
Con số đỏ chói như dội thẳng vào mắt cậu.
Nếu hôm nay... vẫn là ngày tựu trường—
Vậy tất cả chuyện hôm qua... là gì?