Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bông Hoa Tội Lỗi - Chapter 1:

-- Tiếng sóng vỗ. Kì lạ thay, trên bầu trời xanh kia, lại chẳng có lấy một con chim bồ câu nào cả.

Âm thanh vỗ về của biển cả nghe như một khúc ru xa xăm, nhưng lại mang trong đó một nhịp điệu bất an, như thể chính đại dương đang cố thì thầm điều gì với cậu.

Cậu đang nằm trên một con thuyền , tự hỏi — Tại sao mình lại ở đây?

Cậu thanh niên chậm rãi ngồi dậy sau khi nằm bệt trên sàn gỗ lạnh toát của con thuyền nhỏ.

Ánh sáng mờ đục của buổi sớm xuyên qua lớp sương dày đặc, hắt lên khuôn mặt cậu những tia nhạt nhòa.

Đầu óc cậu mơ hồ, trống rỗng đến đáng sợ — đúng hơn là, cậu chả biết cái mẹ gì cả.

Lí do mình nằm ở đây, và cả bản thân cậu là ai… tất cả đều bị xóa sạch.

Cậu ngước sang một bên con thuyền. Một người khác, trạc tuổi cậu, đang dang tay ra, nhẹ nhàng đỡ cậu dậy.

Cậu định mở miệng hỏi người này — Mình là ai? Tại sao lại ở đây?

Nhưng vì một lí do nào đó, cậu quá mệt. Đầu óc nặng trĩu, cơ thể rã rời, miệng khô khốc như bị rút hết hơi thở — không thể nói ra nổi một từ nào.

Cậu khẽ ngẩng lên nhìn quanh. Bên ngoài, biển mênh mông , trải dài đến tận chân trời.

Làn sương trắng đục bao trùm lấy tất cả, dày đặc đến mức cậu chả thể nhìn thấy thứ gì phía trước , chỉ còn lại tiếng sóng rì rầm và vị mặn của gió biển len lỏi trong cổ họng.

Nhưng rồi… có một thứ.

Không — đúng hơn, là rất nhiều thứ khiến cậu không thể nào tin vào mắt mình.

Trước mắt cậu...

...là hàng trăm cái xác y hệt cậu , nằm rải rác giữa làn nước xám bạc ấy.

Những thân thể trôi dạt, lẫn trong sương, như thể biển cả đang che giấu một nghĩa trang khổng lồ.

Và không chỉ có mình cậu — thậm chí còn có hàng trăm cái xác khác mang ngoại hình y hệt cậu thanh niên đang đứng bên cạnh.

Theo suy đoán mơ hồ của cậu, những cái xác này đã ở đây lâu rồi.

Có cái phân hủy theo năm tháng, có cái bị phanh thây, có những cái chết theo những cách kì lạ đến khó tin.

Nhưng phần lớn, dấu vết trên thân thể chúng cho thấy — chúng bị bắn.

Cậu quay sang người bên cạnh mình, ngầm hỏi trong đầu:

“Ông có đang thấy thứ tôi đang thấy không?”

Nhưng tại sao... tại sao cậu thanh niên trước mặt cậu lại bình tĩnh đến mức đó?

Gương mặt cậu ta chẳng hề biến sắc, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn ra khoảng không xa xăm.

Cậu ta... đã quá quen với cảnh tượng này rồi ư?

Trước khi kịp nghĩ thêm điều gì, cơn choáng váng lại ập đến.

Mọi thứ mờ dần, chao đảo.

Dù là gì đi nữa, cậu chắc chắn một điều —

Cậu không hề muốn ở đây một chút nào.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thứ Sáu, 15/2/2002

Ring ring ringggg!!!

Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên chói tai, lay cậu tỉnh dậy khỏi giấc mơ hỗn loạn.

Cậu quay sang tắt cái đồng hồ đang lắc lư điên cuồng trên bàn, âm thanh kim loại khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Ánh sáng buổi sáng lọt qua tấm rèm, rọi xuống mặt sàn gỗ.

Cậu khẽ xoay đầu sang bên — kế bên giường cậu là một chiếc giường khác, nơi một người đang ngủ say sưa , hơi thở đều đặn.

Tuy nhiên, đó không phải là điều khiến cậu bận tâm.

Điều khiến cậu chú ý lúc này là… phía trước giường của cậu, có một người phụ nữ.

Cô bước đến gần, giọng nói nhẹ mà đầy ấm áp:

Người phụ nữ: “....Connor?”

Connor: “D-dạ?”

Người phụ nữ: “Con có thể kêu em trai của con dậy được không? Rồi nhớ sớm xuống ăn cơm nhé.”

Connor: “D-dạ vâng ạ…”

Người phụ nữ: “Hôm nay chắc Aidan háo hức lắm nhỉ, dù gì cũng là ngày tựu trường của hai bọn con mà.”

Nói rồi, người phụ nữ mỉm cười nhẹ, quay người bước xuống nhà, tiếng bước chân dần xa, hòa vào âm thanh rì rầm nơi tầng dưới.

Connor nhìn theo một lúc, rồi khẽ thở dài.

Cậu quay sang, lay nhẹ người em trai vẫn còn đang cuộn mình trong chăn.

Connor: “Nè, Aidan, dậy đi chứ. Mẹ gọi. Không phải mày háo hức ngày tựu trường này lắm à? Cuối cùng hai anh em mình cũng sang 16 tuổi rồi nhỉ!”

Aidan: “...E-emm biết rồi mà... 5 phút nữa thôi...” – Cậu lẩm bẩm, giọng ngái ngủ, mặt úp vào gối.

Sau một hồi giằng co đầy mệt mỏi, cuối cùng hai anh em cũng chịu rời giường, chuẩn bị đồ, và sẵn sàng đến trường.

Aidan bước xuống tầng dưới trong tâm trạng háo hức, mong muốn được thưởng thức bữa sáng nóng hổi đầu tiên của năm học mới.

Cậu thấy bố của mình đang ngồi ở bàn ăn, tay cầm tách cà phê, ánh mắt nghiêm nghị phản chiếu qua cặp kính.

Bố: “Aidan, mày qua gara sửa hộ em gái mày cái xe đạp đi, nhanh lên, không muộn ngày tựu trường đấy.”

Aidan chỉ biết gật đầu, đáp khẽ, rồi chạy vội qua gara.

Ở đó, đứa em gái mà cậu luôn nuông chiều và yêu quý đang loay hoay, gương mặt nhăn nhó vì bối rối.

Natalie: “A-anh Aidan, giúp em với, em chịu rồi, không thể sửa được đâu!”

Aidan: “Xời, tưởng chuyện gì. Này, để anh lo. Em cứ đi ăn sáng đi.”

Natalie: “Vâng ạ! Yêu anh nhất!” – Cô bé reo lên, ôm chầm lấy anh trai, rồi nhanh chóng rời khỏi gara, để lại Aidan với tiếng cười khe khẽ trong không khí.

Sau vài tiếng đồng hồ, Connor và Aidan cuối cùng cũng lên đường đến trường.

Nhưng rồi, một vấn đề nảy sinh — một vấn đề khá nan giải .

Connor: “Nè, Aidan...”

Aidan: “Hửm? Gì nữa đây?”

Connor: “Mày... có biết... trường của mình ở chỗ nào không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free