Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Blood Covenant - Chapter 23: Tập thơ cũ, bản đồ

Ophelia nháo nhào trong cơn hào hứng tột độ. Cô bé mặc kệ những ánh nhìn khinh người xung quanh mình, ba chân bốn cẳng chạy đến kệ sách mà Elias ngồi. Bởi vì trước tiên, cô phải mang tập sách mình vừa tìm được cho cậu xem ngay lập tức, hòng thư viện đóng cửa thì sẽ lỡ mất cơ hội.

“Suỵt! Im lặng một chút đi, Ophelia!” Elias nhíu mày, vội vàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu. Cậu hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể, mắt dáo dác nhìn quanh. Trong lòng cậu chỉ thầm mong không bị gã thủ thư đuổi cổ khỏi đây.

“Cậu làm gì thế hả? Xem này!”

Chẳng màng đến lời cảnh báo, Ophelia ngap tắp lự dúi vật phẩm trên tay vào mặt cậu. Nó là cuốn sách nhỏ, bọc bên ngoài là bìa da dê đen tuyền, lởm chởm vài chỗ bị mốc meo. Không có tựa đề bên ngoài, khi cầm lên sẽ cảm thấy nhẹ bẫng như một quyển vở của học sinh hoặc cuốn nhật ký vô danh. Trang giấy bên trong mỏng dánh và có chút giòn tan, mang màu vàng ngà cũ kỹ trông như thể chạm vào sẽ bị rách ngay.

Elias nhướn mày khó hiểu trong thoáng chốc. Cậu không biết bằng cách nào Ophelia lại moi ra được cuốn sổ quái đản này giữa rừng sách lịch sử. Nhưng dẫu sao, cô cũng có được “manh mối khả thi” nào đó trong suốt một tiếng đồng hồ tìm kiếm vô vọng.

Và rồi, cô bé mau chóng lật soàn soạt đến trang mười bảy, nơi có một dòng ký tự kỳ quặc in đậm trên giấy. Nét chữ tiếng Đức gọn gàng và nắn nót, toát lên sự thanh nhã của một nhà thơ.

“Kẻ phản bội và giọt nước mắt bất tử?” Elias lẩm bẩm dịch, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ.

“Không phải có mỗi cái đó đâu.” Ophelia chỉ vào vị trí trống trơn trên giấy, nơi chẳng có nỗi dòng mực đen nào. “Cậu có thấy lạ không? Tại sao cả một trang giấy to thế này mà lại bỏ trống?”

“Thì… tác giả chưa viết xong? Bỏ trống là điều bình thường mà.”

“Không! Không phải!” Ophelia gắt gỏng đáp, điệu bộ như muốn nhảy cẫng lên. “Đây là bản đồ đó, đồ ngốc! Nhìn cho kỹ này.”

Dứt lời, Ophelia trườn người về phía cậu bạn. Từ trong túi áo, cô rút ra một chiếc đèn pin nhỏ phát ra ánh sáng tím lịm - có vẻ là dụng cụ phù thủy, nhanh nhảu soi thẳng vào trang giấy. Trong chớp mắt, mặt giấy trống rỗng bắt đầu xuất hiện vài đường vẽ ngoằn ngoèo lạ thường. Chúng được vẽ bằng một loại mực phản quang màu trắng xanh, rực sáng lên dưới ánh đèn tím, đan xen vào nhau như những rễ cây phát sáng.

Trong thoáng chốc, cả hai đứa trẻ đều vô cùng kinh ngạc. Đứa thì há hốc mồm, bốc cuốn thơ lên mà săm soi đủ kiểu. Đứa còn lại không ngừng tỏa ra sự hào hứng bất tận, như đang đắm mình vào cuộc truy lùng kho báu ngàn năm bị cất giấu.

Mực tàng hình? Elias thầm nghĩ, đôi mày cậu chau lại khi nhìn chằm chằm vào những nét vẽ đứt gãy ấy. Cậu đưa cuốn sách lên mũi ngửi thử, nhưng chỉ có mùi giấy mốc cũ kỹ, tuyệt nhiên không có mùi hóa chất. Thấy không có kết quả gì, cậu bèn xoa cằm rồi chìm suy ngẫm. Nếu thế thì phải có thêm vài tờ giấy giống hệt như vậy. Một hình vẽ dở dang. Một dòng thơ quái đản.Vừa nghĩ vừa lật từng tờ giấy một, tay cậu dừng ngay tức khắc khi dừng ở trang bốn mươi bốn.

“Ở đây cũng có!”

Đôi mắt xanh lam của Elias chợt sáng lên ngời ngợi, như thể nhìn thấu được điều gì đó mà cuốn sổ này đang che giấu.

“Ophelia! Lấy bút với vở ra đây mau lên!” Cậu reo lên, vẻ mặt sốt sắng hiện rõ theo từng giây từng phút trôi qua.

“Cậu phát hiện ra gì rồi sao?!”

Ophelia gật đầu tỏ vẻ hiểu ý cậu bạn. Không chần chừ, cô hối hả chạy ngay tới chiếc balo đang nằm ở dưới kệ sách, hai tay hấp tấp mò tìm một cuốn vở trắng và chiếc bút chì. Cô rút ra ngay, quay người trở về rồi ngồi đối diện Elias. Lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi hột và sự nôn nao khó tả, liên tục lật lật đến khi thấy phần giấy trắng tinh.

Elias và Ophelia cùng đặt tờ giấy vàng ngà lơ lửng ở trên giấy vở trắng. Cô bé rọi tia đèn tím xuống, xuyên qua thớ giấy mỏng manh. Cậu cầm lấy bút chì mà thoăn thoắt vẽ xuống vở, sao chép những đường bút lờ mờ xuất hiện trên giấy. Xong xuôi, cậu xin phép bạn mình rồi xé toạc tờ giấy vừa hoàn thành. Cả hai cuống cuồng tìm kiếm những trang tương tự như trang mười bảy và bốn mươi bốn.

Lần lượt là trang tám mươi mốt, với dòng thơ “Mái nhà chứa tri thức, nơi trái tim màu lục ngừng đập.”. Bên dưới có một hình chữ nhật, xung quanh là đường rễ cây dẫn đến nó.Tiếp theo, trang một trăm lẻ ba, cùng dòng chữ “ Chân tháp lạnh lẽo, nơi cái bóng của Vua chạm đất.”. Đi kèm với đoạn thơ là bức vẽ hình trụ cao vút, có dấu “X” to tướng ở giữa. Không đoán thì cả hai cũng biết được đó là Tháp sách Nhà Vua.Cuối cùng, trang một trăm bốn mươi lăm, chỉ có bốn từ “Nguy hiểm cận kề.” Và đáng sợ thay, cả tờ giấy phủ đầy hình vẽ đầu lâu, quái vật và quỷ chứ chẳng phải manh mối hay bản đồ nào quan trọng. Điều đó làm hai đứa trẻ hoàn hồn đôi chút, bốn bàn tay bất thình lình run lẩy bẩy lên.

Elias nuốt khan, cố gạt đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Cậu hít một hơi thật sâu, sau đó run rẩy ghép những mảnh giấy vừa vẽ lại với nhau trên sàn gỗ.

“Nhìn xem…”

Bức tranh toàn cảnh dần hiện ra.

Tờ đầu tiên là thư viện, có một đường chỉ vào trong.

“Đây hẳn là thư viện, chắc chắn chúng ta ở đúng chỗ rồi.” Elias ghi xuống dòng ghi chú nhỏ ở góc trên cùng rồi đưa cho cô bạn. “Đặt nó ở đây, Ophelia.”

Ophelia gật gù, chậm chạp đặt nó ở trên cùng.

Nối liền là tờ thứ hai. Manh mối chỉ có ba, bốn hình minh họa con người cầm vũ khí, với chi chít đường vẽ dẫn qua tờ giấy thứ ba. Tờ giấy đó có hình chữ nhật cùng dấu “X”, cậu suy nghĩ một hồi rồi đặt nó ở giữa những tờ khác.

“Nè Elias. Có khi nào mấy minh họa người này là thợ săn không?” Ophelia đột nhiên cất tiếng hỏi.

“Cũng có khả năng… Hoặc có thể là giáo hội…” Cậu nói rồi liếc mắt sang Vladimir, kẻ đang ngáp một cách dài chán chường ở bên cạnh.

“Vậy… giáo hội muốn đi tìm viên ngọc bích.” Cô lia ngón tay của mình lên đường vẽ, từ từ trượt dọc sang bức có hình trụ cao vút. Sau đó, cô gõ cộp cộp vài tiếng lên dấu “X” to lớn. “Và viên ngọc đó đang nằm ở đây, bên trong Tháp sách ở đằng kia.”

“Thế còn cái này?”

Elias đưa ra tờ thứ bốn, với hình vẽ một giọt nước mắt rơi ra từ con dơi nhỏ nhắn. Cậu đã nghĩ mãi chẳng đoán được ẩn ý của nó là gì, hay nó có manh mối gì ở đó.

Con dơi… chắc chắn là ma cà rồng. Thế còn nước mắt? Cậu nheo mắt trầm tư, tay không ngừng gãi mái đầu bù xù.

“A! Tôi nhớ rồi. Nếu nói về nước mắt thì quái vật không được khóc đúng không? Phù thủy bọn tôi quan niệm rằng, một khi quỷ hay quái vật khóc, chúng được xem là có nhân tính.” Cô bé áp sát mặt Elias, tròn xoe đôi mắt đen tuyền với sự phấn khích tột cùng. “Cậu nghĩ quỷ mà có nhân tính thì chúng như thế nào?”

“Ừm… có nhân tính…” Elias mấp máy, đôi mắt chớp chớp liên hồi trong sự bối rối. Song, cậu vẫn gượng gạo, tìm một câu trả lời đủ hợp lý rồi đáp. “Thì… chúng sẽ bị mấy con khác khinh thường? Rồi bị xem như là kẻ phản bội? Nhưng mà cái đó đâu có liên quan đến manh mối dẫn đến cái hộp đâu?”

“Có chứ! Cậu xem này,” Cô cầm tập thơ lên, lật sang trang mười bảy. “kẻ phản bội và giọt nước mắt bất tử. Điều này có nghĩa là… chỉ có kẻ phản bội mới có thể sở hữu viên ngọc bích!”

“Khoan đã, Ophelia.”

Elias giữ chặt lấy bờ vai nhỏ nhắn của cô bạn. Ánh mắt cậu dao động dữ dội, chất chứa hàng vạn câu hỏi đang gào thét tìm lời giải đáp. Cậu bình tĩnh ngoảnh đầu, trân mắt nhìn dáng vẻ nhàn rỗi đáng ghét của Vladimir.

Bá tước từng kể, Thánh Selena gieo hy vọng cho nhân loại, và viên ngọc bích mang sứ mệnh hiện thực hóa ước nguyện cho kẻ sở hữu. Tuy nhiên, hắn không bảo với cậu là ai có thể sở hữu. Vậy nghĩa là hắn không biết? Hay chỉ đang thử sức mình? Elias bỗng nheo mắt, lườm nguýt cái vẻ mặt “ta không biết gì hết” kia. Nếu giả thuyết của Ophelia là đúng, và xâu chuỗi lại toàn bộ câu chuyện đầy lỗ hổng từ Vladimir, cậu có thể nắm được một vài quy tắc cụ thể.

Cổ ngữ trong đá có khả năng thao túng tâm trí… Cậu từng chứng kiến Ophelia suýt mất trí chỉ vì tiếp xúc với mảnh vỡ nhỏ. Vậy tại sao Lucian, Erin, hay thậm chí là cậu lại không bị ảnh hưởng? Vì mình có Huyết Ước với Bá tước? Không… nó không hợp lý tí nào. Mục sư với cô Erin là thợ săn cấp cao, họ được rèn luyện nên mình hiểu được… Càng nghĩ, đầu Elias càng ong ong lên như có búa bổ giáng xuống. Những suy đoán rối rắm chất đống lên nhau, đẩy não bộ cậu đến giới hạn chịu đựng của nó.

Vì sao cậu có thể bình an vô sự khi đứng trước viên ngọc bích?

“S-Sao vậy, Elias? Bộ tôi nói gì sai hả?” Thấy cậu có vẻ căng thẳng, Ophelia thu người lại, cả mặt tái mét đi trầm trọng. “Này… tôi không cố ý làm cậu khó chịu đâu… chỉ là tìm được manh mối nên tôi hơi quá khích…”

Tiếng gọi rụt rè kéo Elias ra khỏi mớ bòng bong suy nghĩ. Nhìn cô bạn đang co rúm vì sợ mình nổi nóng, sắc mặt cậu lập tức dịu lại. Bầu không khí ngột ngạt bao trùm lấy cậu cũng theo đó mà tan biến. Cậu vươn tay, vỗ vỗ nhẹ vào hai gò má phúng phính của bạn mình, mỉm cười trấn an trước khi cô kịp buông thêm lời xin lỗi.

“Không có gì to tát đâu, Ophelia. Đừng lo.” Cậu hạ giọng, ngữ điệu trở nên điềm tĩnh. “Tôi chỉ đang mải suy nghĩ vài thứ thôi…”

“Th-Thật không?” Cô vội vàng quệt hàng mắt ướt rượt, trở lại vẻ tươi tắn ban đầu.

Cậu gật đầu nhè nhẹ, thay cho câu trả lời. Elias chậm chạp đứng dậy, phủi phẳng vạt áo blazer theo thói quen, rồi đưa tay kéo "cô nữ sinh" lười biếng Vladimir đứng lên. Sau khi thu gọn đồ đạc và xếp lại những chồng sách ngổn ngang về vị trí cũ, cả ba rảo bước hướng về khu vực Phòng Đọc Sách.

Còn hai mươi phút, để họ có thể tìm bản thảo trước khi thư viện tống khứ tất cả ra ngoài.

Thế nhưng, mỗi bước chân của Elias bỗng trở nên nặng nề như có gọng kìm đeo ở cổ chân. Cậu cảm giác, hay nói đúng hơn là cảm nhận được sát khí nồng nặc ở phía sau mình. Dù hành lang phía sau trống trải, nhưng luồng khí lạnh buốt đó thậm chí còn dày đặc hơn theo từng nhịp thở của cậu.

Chắc chỉ là gió thoảng. Elias lắc đầu thật mạnh, cố gắng xua tan đi suy nghĩ vẩn vơ.

“Cậu có mang thẻ Reader Pass không, Ophelia?” Elias hỏi, tay lục tìm tấm thẻ đọc sách của mình ở ngăn ngoài ba lô.

“Ừm… Bố có đưa cho tôi cái của ông ấy, chắc là dùng được nhỉ?”

“Ừ… chắc là được. Cùng lắm thì nhân viên kéo cậu đi làm cái mới thôi.” Cậu hắng giọng, quay phắt sang cô nàng điệu đà bên cạnh. “Còn bà, đứng ở ngoài đây chờ hai đứa tôi, được không?”

“Ngươi dám để một quý cô xinh đẹp đứng ngoài sương gió sao? Tồi quá đấy, mon cher .” Hắn nhăn mặt với chất giọng nũng nịu khẩn khoản, ngón tay thon thả vô tư chọc chọc vào má Elias. “Ta cũng muốn vào trong.”

“Không có thẻ thì miễn vào trong…” Elias lạnh lùng hất ngón tay của hắn ra nơi khác.

Vladimir chưa kịp nhoài người tới giở trò mè nheo tiếp thì một tiếng bước chân nặng nề vang lên, cắt ngang cuộc hội thoại của họ.

Một bóng đen bất ngờ đổ ập xuống, che khuất ánh đèn hành lang. Đứng sừng sững trước mặt cả ba là một gã khổng lồ bận đồ đen kín mít, mái đầu trọc lóc vởi sát khí tỏa ra ngùn ngụt. Không ai khác, chính là kẻ đã theo dõi Elias ở Camden.

Vệ sĩ ma cà rồng Reinblut.

Cả hai đứa trẻ đều giật thót, gần như chết điếng với đôi chân cứng đờ. Elias bất giác lùi nửa bước, nuốt ực một tiếng khô khan. Đồng tử cậu run rẩy, mồ hôi đầm đìa chảy dọc xuống vầng trán.

“Tại sao ngươi lại ở đây? Vẫn… vẫn chưa đến hạn mà?” Môi cậu mấp máy, cánh tay run rẩy dang ra chắn trước người Ophelia.

“Ông chủ. Đổi ý.” Gã khàn giọng, thốt lên âm thanh trầm đục, vang vọng khắp hành lang tĩnh lặng.

“Đổi ý? Giao kèo đã lập rồi, làm gì có chuyện lật lọng như thế?”

“Dài dòng. Đưa bản thảo đây.”

Nói rồi, gã tiến một bước nặng trịch, nhìn chằm chằm cả ba bằng đôi mắt đỏ sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống ngay lập tức. Không khí xung quanh trở nên đặc quánh và căng thẳng hơn tất thảy, khiến Ophelia và Elias lạnh buốt sống lưng. Bước thêm được vài bước nữa, gã bất chợt dừng lại rồi từ từ nâng bàn tay phải lên cao.

Một hành động kỳ lạ, khiến hai đứa trố mắt kinh hãi. Họ đồng loạt nín thở. Nhưng với Vladimir lúc này, không khác gì hồi chuông cảnh báo dữ dội đánh thẳng vào tâm trí hắn. Bá tước mở to mắt, lao vút lên chắn trước mặt Elias, mau chóng nâng tay cùng lúc với gã vệ sĩ hòng ngăn chặn thuật thức.

Nhưng hắn đã chậm một nhịp.

Tách.

Tên Reinblut búng tay, cất một giọng trầm đục.

“ Oblivion Territory.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free