Blood Covenant - Chapter 22: Thư viện
Elias bước xuống chuyến xe buýt xuất phát từ trường học, theo sau cậu là hai bóng dáng nữ sinh trong bộ đồng phục Westminster quen thuộc. Ophelia trông tươi tỉnh hơn mọi ngày, có lẽ vì bên cạnh cô lúc này là Vladimir trong nhân dạng thiếu nữ xinh xắn. Suốt cả chặng đường dài đằng đẵng, cô bé không ngừng ôm chặt hắn như con koala nhỏ nhắn. Và dường như, Bá tước cũng chẳng để tâm gì đến việc đó, hắn chỉ im lặng rồi mặc cho cô muốn làm gì thì làm.
Đồng hồ vừa điểm đúng sáu giờ chiều. Trên đầu cả ba là bầu trời ngả sang gam màu chàm pha sắc tím tử đinh hương, lấp ló tầng mây nhạt nhòa bay bổng giữa biển trời mênh mông. Màu sắc ấy hòa vào những mái nhà cổ kính lô nhô san sát nhau, tạo nên một khung cảnh thê lương của khu Bắc London. Trước mắt họ, tòa nhà Thư viện Anh Quốc hiện ra sừng sững như một ngôi trường thu nhỏ, lớp gạch đỏ nung hắt lên bởi ánh đèn vàng cam ở bên ngoài con phố vắng vẻ.
Elias là người chọn giờ đến. Chỉ vì thứ sáu họ sẽ đóng cửa vào sáu giờ tối thay vì tám giờ như thứ năm hôm nay, nên cậu phải tranh thủ thúc giục “hai cô bạn” để kịp giờ hoạt động.
Dù đã muộn, dòng người ra vào thư viện vẫn còn tấp nập. Theo Elias đoán, phần lớn là sinh viên tranh thủ nghiên cứu giáo trình và có cả du khách đến tham quan.
“Tụi mình có hai tiếng để tìm bản thảo thôi đấy.” Cậu trai ngoái đầu, nghiêm giọng nhắc nhở hai cô gái. “Trong lúc tìm kiếm, làm ơn để ý giờ giấc giùm tôi…”
Nói rồi, cậu cẩn thận phủi bụi trên chiếc áo blazer, hít một hơi sâu rồi bước qua cánh cổng đồ sộ. Ophelia thì bật cười khúc khích, hai tay ôm gọn cánh tay Vladimir rồi lẽo đẽo theo gót cậu bạn.
Họ tiến vào đại sảnh rộng lớn, có nét tương đồng với trụ sở I.H.A nhưng quy mô hơn hẳn, với những dãy bàn học trải dài chi chít khắp gian phòng. Bầu không khí xung quanh tĩnh lặng đến bất ngờ, pha lẫn mùi cà phê và trang giấy thoang thoảng. Nổi bật nhất với hai đứa học sinh hẳn là Tháp Sách Nhà Vua [note85201] - một khối trụ khổng lồ ở trung tâm, chứa đựng hàng ngàn cuốn sách cũ kỹ đã nằm yên ở đó tự bao giờ.
“Ophelia, cậu qua khu Lịch sử và Huyền bí học tìm giúp tôi nhé.”
“Tôi đi cùng hoàng tử có được không?” Đôi mắt đen tuyền của cô bé bỗng sáng ngời ngợi, mong mỏi Elias cho phép mình đi cùng Vladimir.
“Không… Bá tước đi cùng tôi.” Elias day day sống mũi, khẽ trút một hơi thở dài thườn thượt. “Tôi cần hắn xác nhận mấy thông tin cổ ngữ trong lúc tìm kiếm. Cậu đâu có ép hắn mở miệng được, đúng không?”
“Nhưng mà… nhưng mà…” Cô nũng nịu reo lên trong sự thất vọng tràn trề.
“Ophelia… tụi mình đang trong nhiệm vụ chứ không có đi chơi.”
Cô đứng chôn chân như một pho tượng đá, nội tâm giằng xé dữ dội trước lựa chọn khó nhằn. Một bên là cơ hội được đàm đạo về lịch sử Gothic và ôm ấp "hoàng tử" cả buổi tối. Bên còn lại là khuôn mặt cau có, đang mất dần kiên nhẫn của Elias. Ophelia vừa nghĩ, vừa cắn nhẹ vào ngón tay cái theo thói quen. Tay còn lại vẫn bấu chặt cánh tay mong manh của Bá tước như một lời từ chối âm thầm.
Mãi một lúc lâu sau, Ophelia mới run rẩy buông “cô bạn” dễ thương ra. Cô mím môi nhẹ nhàng, sợ để lộ sự phiền lòng của mình thì Elias sẽ càm ràm cả ngày.
Thấy tình hình không khả quan, Elias đành tung ra đòn “chí mạng” nhất lên cô bạn.
“Được rồi. Tìm xong bản thảo, tôi bao cậu một chầu cá và khoai chiên. Cỡ lớn.”
Nghe thế, cô bé lập tức gật đầu lia lịa. Nếu không phải đang đứng ở thư viện với quy tắc khắt khe, chắc chắn cô đã hét toáng lên vì sung sướng.
Nhìn bóng lưng cô bé khuất dần vào những dãy sách cao ngất ngưởng, Elias mới thở hắt một hơi. Nụ cười nhẹ nhàng nở ra, cậu không tránh được khi mà bạn mình có thể ngây ngô đến như vậy. Có lẽ hình tượng cô gái emo trước đó, đã tan thành mây khói trong mắt cậu.
“Con bé đó phiền phức thật.” Vladimir khoanh tay trước ngực, cơ mặt nhăn nhúm thấy rõ.
“Thôi mà, Ophelia đâu có ý xấu.” Cậu vội khua tay, nói đỡ cho bạn mình. “Đi nào, ta còn hai tiếng thôi, Bá tước.”
“Ngươi nghĩ tên béo đó thực sự muốn tìm một tờ giấy lộn trong cái đống này sao?”
Đáp lại câu hỏi đầy nghi hoặc của hắn là sự im lặng đến lạ thường. Elias không nói năng gì, chỉ lẳng lặng nắm lấy cổ tay “cô nữ sinh”, lôi xềnh xệch về phía khu sách Khảo cổ học.
Nơi họ đến nằm lọt thỏm ở cánh phía Tây của tầng trệt, khuất sau những dãy kệ gỗ sồi cao ngất ngưởng. Ánh đèn vàng vọt từ trần nhà hắt xuống, phủ lên bìa sách một lớp màu nhạt nhòa.
Elias lao vào làm việc ngay tắp lự. Cậu lướt ngón tay nhanh thoăn thoắt lên những gáy sách dày cộp, đôi mắt xanh lam đảo liên hồi qua các tựa đề. Ở đây có vô vàn sách khảo cổ, nhưng chỉ vài cuốn khiến cậu cảm thấy “có manh mối”. Thế rồi, Elias dứt khoát lấy ra cuốn “Lịch sử Cổ đại Châu Âu”, tiếp đến là “Những Di chỉ bị lãng quên của Kỷ Phục Hưng”. Cuối cùng, cậu rướn người tới mép ngoài cùng kệ sách, bốc ngay cuốn “Huyền thoại Đá quý và Quyền năng” rồi ôm trọn cả chồng sách vào lòng.
Cậu ngồi phịch xuống sàn gỗ, nhanh nhảu lật giở từng trang sách ố vàng.
“Đá quý… ngọc bích… Không có.” Elias lầm bầm, nhanh chóng nhét cuốn sách trở lại kệ và vớ lấy cuốn tiếp theo trong tích tắc.
“Ngươi định đọc hết cái đống rác này trong hai tiếng à, mon cher ?”
Tiếng than vãn của Vladimir vang lên, phá tan sự tập trung của cậu. Hắn đứng tựa lưng vào giá sách đối diện, tay cầm hờ hững một cuốn “Khảo cổ học về Ma thuật” bị lật ngược một cách cố tình. Hắn ngáp dài với điệu bộ chán chường, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắc thấp thoáng sau đôi môi thiếu nữ.
“Thay vì đứng đó cằn nhằn, sao bà không giúp tôi đi?!” Elias gắt gỏng thốt, cố nén giọng lại để không phải gào lên giữa thư viện
“Ta xem hết rồi. Và đoán xem?” Hắn đóng quyển sách một cách bộp khô khan. “Chẳng có gì cả. Ở đây toàn những ghi chép vớ vẩn của lũ học giả nửa mùa. Toàn là bình gốm vỡ, mấy mẩu xương khô…”
“Thế ông có biết không chứ?”
“Nếu ngươi hỏi về sự kiện năm thứ mười bốn của vua Charles đệ Thất, thì ta biết rõ hơn ai hết.” Hắn ngồi xổm xuống, mặt đối mặt Elias. “Nhưng với điều kiện là ngươi phải cho ta ngủ chung phòng, mon cher. ”
“Cái gì… Không có chuyện đó đâu, cô nương!”
“Thế thì ngươi tự tìm đi.”
Elias chết điếng, cả gò má bỗng nóng bừng lên. Dẫu vậy, cậu quyết sẽ không lung lay dù có bị thao túng tâm lý đi chăng nữa. Bởi vì điều kiện của hắn chắc chắn sẽ vượt mức giới hạn chịu đựng của cậu.
Mười lăm phút, rồi ba mươi phút trôi qua trong vô vọng. Elias đã lục tung gần một phần ba khu Khảo cổ. Sàn gỗ xung quanh cậu giờ đây là những cuốn sách bìa da nằm chỏng chơ như một bãi chiến trường. Nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh. Chẳng có manh mối nào. Tất thảy trong mắt cậu, đều là những con chữ rối rắm như đàn kiến chạy dọc trang sách. Elias nặng nề vùi đầu vào trang sách thoang thoảng mùi giấy cũ, bất lực buông tiếng rên rỉ.
Chẳng lẽ nó nằm trong hai phần ba kệ còn lại? Elias thầm đinh ninh. Cậu chậm chạp ngẩng mặt lên kệ sách, nhìn chăm chăm vào những cuốn mình chưa đụng tới. Cả thân người cậu rệu rã, chẳng còn sức để nuốt hết đống thông tin vô bổ này. Phải đọc hết sao? Ngày mai mình còn không có thời gian để vô thư viện. Hay là Ophelia đã tìm thấy? Không, không. Nếu tìm được, cậu ta đã hét toáng lên rồi… Hoặc khả năng cao, nó đang nằm ở trong một cuốn Lịch sử Châu Âu nào đó mà cậu đã bỏ qua
Hoặc là… ép hắn mở miệng? Elias cẩn thận liếc mắt sang cô nữ sinh, người đang ngồi chơi vơi đối diện cậu. Cậu biết nếu mình hỏi hắn, thì chắc chắn phải đối mặt với giao kèo kỳ lạ kia. Nhưng thời gian là có hạn. Chỉ còn hơn một tiếng nữa là thư viện đóng cửa. Khoảng thời gian quá ngắn ngủi để cậu có thể ngấu nghiến hết hàng trăm quyển còn lại.
Tựa trán lên đầu gối, Elias quyết định liều mình một phen.
“Được rồi… chỉ cần ngủ chung phòng thôi chứ gì?” Cậu trai hạ giọng, hàng mi nhắm nghiền chẳng muốn kéo lên.
“Ồ? Ngươi đổi ý rồi à?” Vladimir sáng cả mắt, lồm cồm bò tới gần Elias cùng vẻ mặt đắc thắng.
“Ừ…” Cậu ấn mạnh vào hai bên thái dương. “Bây giờ thì nói đi. Tôi nghe đây.”
“Khôn ngoan đấy, mon cher .” Vladimir nhoẻn miệng cười toe tóe. Hắn thong dong đứng dậy, phủi bụi trên chiếc váy xếp rồi quay phắt người lại, để bờ lưng thon thả đó phản chiếu vào mắt Elias. “Ngươi tìm sai chỗ rồi. Đừng tìm ở mục Đá quý hay Huyền thoại. Hãy tìm ở mục Dị giáo và Thảm sát ấy.”
Thế có nghĩa là… nó nằm ở bên Lịch sử học? Elias đặt tay lên cằm, ngẩn người nhìn cô nữ sinh trước mắt. Ban đầu, cậu cứ nghĩ viên ngọc bích sẽ nằm ở phạm trù khảo cổ hay địa lý học. Nào giờ qua lời hắn nói, viên đá quý đó chắc chắn phải có ảnh hưởng đến lịch sử hơn là khảo cổ.
“Thảm sát? Ý ông là chiến tranh sao?” Elias nhíu mày, ánh mắt trầm ngâm chùng xuống.
“Phải. Năm thứ mười bốn dưới triều đại của Charles đệ Thất…” Bá tước cất tiếng trong trẻo, từng chút nheo mắt lại, đăm chiêu nhìn bầu trời ngả hồng tím qua cửa kính thư viện. “Đó là năm mà Giáo hội Thập Tự Chinh Máu thiêu đốt hết quái vật lẫn dân đen. Lúc đó, người ta đồn đại rằng viên ngọc bích sẽ ban cho kẻ sở hữu một điều ước. Nhưng đổi lại…”
Elias thừ người ra. Không cần hắn nói hết câu, cậu cũng thừa biết điều kiện đó là gì.
Máu.
“Là máu người sống.” Hắn cất giọng chắc nịch. “Máu của sinh vật nào cũng có thể kích hoạt, nhưng máu người thì sẽ có tỉ lệ thành công cao hơn.”
“Tôi không hiểu…” Cậu vò đầu bứt tai trong cơn bối rối. “Tại sao kích hoạt điều ước lại cần tỉ lệ? Ông nói thế thì khác gì… là trò tiêu khiển quái đản của cái viên đá?”
“Ngươi nhớ những dòng cổ ngữ chảy trong vết nứt của mảnh ngọc ta từng chỉ không?”
“Ừm… tôi nhớ.” Cậu gật gù, đoạn ký ức ở hầm mộ bên dưới nghĩa trang Highgate bỗng chốc ùa về.
Hắn ngừng lại một chút, để cậu bơ vơ với hàng tá câu hỏi bùng lên trong đầu. Sau đó, Vladimir ngồi phịch xuống sàn, vai tựa vai Elias như thể cậu là chiếc gối đệm.
“Đống cổ ngữ đó là do Thánh Selena khắc vào. Ngài muốn dập tắt tham vọng của loài người, nhưng trớ trêu thay, Ngài cũng muốn cho chúng một hy vọng sống.”
“Vậy… nghĩa là…”
“Nghĩa là con người phải chém giết lẫn nhau, tắm máu đồng loại để giành cho mình cái hy vọng đó. Nghe thật nực cười, phải không?” Hắn bật cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong góc thư viện vắng lặng. “Trở lại với năm thứ mười bốn… thời điểm đó cũng là lúc con người tìm đủ các mảnh ngọc bích rải rác khắp thế giới. À không… ta nghĩ chúng chỉ nằm đâu đó ở Châu Âu mà thôi.” Vladimir đột nhiên ngắt nhịp rồi ngước đầu lên trần nhà. “Ta không biết ai là người sở hữu. Nhưng chắc chắn không phải nằm trong tay hoàng tộc Pháp. Ngươi cũng biết lúc đấy thời thế hỗn loạn ra sao rồi nhỉ?”
“Thế kỷ mười lăm à… Tôi có nhớ một chút. Đó là giai đoạn Chiến tranh Trăm Năm giữa Anh và Pháp, sao lại không nhớ được? À khoan, nếu là thời của vua Charles đệ Thất thì là hậu chiến tranh rồi.”
Elias gãi má sột soạt, cố nhớ lại những bài lịch sử mà cậu đã học trên lớp. Mặc dù giáo viên lịch sử lúc đó giảng bài không khác gì ru ngủ học sinh. Phải nói, cậu thẩm thấu được sử học cũng vì nhờ Sebastien luôn thao thao bất tuyệt trong lúc ông nấu nướng.
“Ngươi vẫn hiểu biết rộng nhỉ, mon cher. ” Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, một điều hiếm hoi trên gương mặt nữ sinh ấy. “Đúng như ta nói. Con người sau khi thu thập đủ các mảnh vỡ của ngọc bích, đã liên minh với Giáo hội Thập Tự Chinh Máu. Chúng âm thầm mò đến từng dinh thự của các gia tộc thuần huyết, canh đúng thời điểm bọn ta mất cảnh giác nhất, rồi dựng lên kết giới phong ấn. Chúng cứ thế nhốt con mồi trong hang, rồi châm lửa thiêu rụi hết.”
“Nhưng… ông không thấy có gì đó vô lý sao?” Cậu bối rối hỏi. Rõ ràng có một lỗ hổng rất lớn trong câu chuyện này. “Thuần huyết trên cơ con người mà? Làm sao có thể bị tóm gọn dễ dàng như thế được?”
“Vì thế ta mới khó hiểu.” Vladimir thích thú chọc chọc ngón tay vào gò má Elias. “Bởi vì… ta có ở đó mà, mon cher . Tận mắt chứng kiến nhà mình thành mồ chôn tập thể mà không hiểu lý do. Cảm giác đó… khó chịu chẳng kém gì cái mặt bí xị của ngươi lúc này đâu.”
“Vậy… ông có biết loài người thế kỷ mười lăm đã ước điều gì không?”
Vladimir nhún vai chịu trận. Dường như việc hắn bị mắc kẹt ở dinh thự Noctefelle, đã là kết thúc của dòng ký ức xa xưa còn sót lại. Câu hỏi loài người năm đó đã cầu nguyện điều gì, sẽ mãi mãi là dấu chấm hỏi to tướng dành cho Elias và Bá tước.
Hắn bảo hắn bị kẹt và thiêu sống trong dinh thự gia tộc ở Pháp. Vậy tại sao mình lại tìm thấy quan tài của hắn nằm ở dưới hầm mộ Highgate… chỗ đó là London mà? Elias thầm nghĩ, chậm rãi ngoảnh đầu sang cô nữ sinh ngáp dài trong cơn buồn ngủ ập tới. Đôi đồng tử xanh lam bỗng dao động, không sao tin tưởng được tên thuần huyết bên cạnh.
Hắn đã liều mình bảo vệ cậu khỏi Mitchell? Đương nhiên . Hắn đã vui vẻ cùng cậu dạo chơi khắp chợ Camden? Không chối được.
Vậy cớ nào, Elias lại cảm thấy không thể đặt trọn niềm tin vào tên thuần huyết bên cạnh? Bá tước đang nói dối cậu? Hay một phần ký ức của hắn đã bị mất sau giấc ngủ đông trăm năm?
Trong lúc Elias chìm vào biển trầm tư, một âm thanh chói tai vang vọng khắp khu phía Tây, đánh bay bầu không khí lặng thinh của thư viện. Tiếng hét lanh lảnh ấy không chỉ kéo cậu trở về thực tại, mà còn thu hút hàng tá ánh nhìn từ những vị khách đang cau mày khó chịu ở các bàn đọc sách gần đó.
“Elias! Elias! Tớ tìm thấy cái này nè! Mau qua đây xem đi!”
King's Library Tower