Blood Covenant - Chapter 11: Bức thư đe dọa (2)
“Từ từ đã nào. Người không có thẩm quyền thì không được vào khu vực niêm phong!” Viên cảnh sát lần trước hai đứa gặp bất ngờ chặn Ophelia lại. Khuôn mặt ông ta nhăn nhó, giọng nói đanh lại như thể sắp hết dần kiên nhẫn.
“Cho tôi vào, ông Parkinson! Tôi phải biết bố mẹ còn sống hay không!” Ophelia điên cuồng vùng vằng trong vòng tay ông.
“Mục sư Harrington đang phối hợp với cảnh sát!” Parkinson gằn giọng quát lớn, hay bàn tay thô kệch giữ chặt vai cô bé. “Yêu cầu cô Harrington giữ im lặng một chút!”
Elias sững người, đồng tử lướt qua nhóm cảnh sát đang tập trung trước cửa sảnh khu nhà. Lão chủ nhà đang sợ hãi co rúm người một chỗ, cái miệng già nua ấy không ngừng phun lời nguyền rủa thậm tệ. Sát bên xe cứu thương, một người đàn ông trung niên đứng lẻ loi, tay che hết cả khuôn mặt, tay còn lại siết chặt ngực không buông.
Đó là ông Brown, người hàng xóm tầng một của họ. Có vẻ như ông đã chứng kiến một điều kinh hoàng đến mức, ông chẳng muốn nhìn lại thêm lần nào nữa.
Cảnh tượng trước mắt khiến Elias nghẹn lại. Nhịp tim đập loạn nhịp, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an chưa từng có. Âm thanh ồn ào xung quanh méo mó theo thời gian, dường như cậu chẳng còn nghe thấy điều gì ngoài tiếng ù ù đọng lại.
Chuyện gì đã xảy ra? Một, hai, rồi ba câu hỏi liên tục xuất hiện trong đầu, khiến Elias như lạc vào mê cung của chính mình. Tâm trí cậu dần dần chìm vào biển câu hỏi mà chính mình đã tạo ra, không có cách nào thoát khỏi khi sóng biển luôn đánh vào cơ thể mong manh.
Cùng lúc đó, Erin và Lucian đã đứng bên ngoài lối dẫn vào căn hộ tầng một. Cánh cửa gỗ dính máu khô mở toang, băng niêm phong giăng ngang lối đi, ngăn chặn người ngoài khu vực điều tra. Cô kiên nhẫn chờ đội pháp y và điều tra viên hoàn tất công việc, sau đó mới vào trong khi đã có sự cho phép từ phía cảnh sát.
Trước đấy, lão chủ nhà là người đầu tiên phát hiện ra tiếng động lạ trên tầng. Tưởng rằng sau vài phút sẽ hết nhưng nó vẫn tiếp tục. Lão lúc đó khó chịu vì ban sáng có đám trẻ con ném đá vào cửa kính, nên đã bực bội lên tầng kiểm tra.
“Và chủ nhà đã thấy cảnh tượng kia?” Erin vừa vân vê điếu xì gà vừa hỏi mục sư.
“Ừ. Lão Rupert gọi cảnh sát trước rồi mới báo cho tôi. Lúc đó đã tầm tám giờ kém.”
“Vậy là khoảng bảy giờ đến bảy giờ ba mươi.” Cô trầm giọng, chăm chú quan sát hiện trường từ phía ngoài.
Lucian lẩm nhẩm cầu nguyện vài lời rồi đáp. “Có thể là vậy.”
“Đã kiểm tra Vladimir Noctefelle chưa?”
“Rồi. Hắn ngủ say trên tầng ba. Không có dấu hiệu tấn công thường dân.” Lucian khoanh tay, đôi mày cau lại. “Tôi cũng đã mong là hắn, để bắt tận tay. Nhưng xem ra Blackbourne kiểm soát Đặc cấp tốt hơn tôi tưởng…”
“Vậy là ma cà rồng khác… Động cơ tấn công thì vẫn chưa rõ.” Erin nheo mắt, tay đút sâu vào túi áo măng tô màu kem. “Ồ, tôi suýt quê. Khi nãy họ bảo giết người cướp của, có đúng không?”
“Tôi không nghĩ ma cà rồng cần của cải để làm gì đâu, Rosewald. Nếu cần uống máu, nó đã chọn ngẫu nhiên một người đi đường như bao con khác rồi.” Mục sư cất tiếng thở dài, nhưng giọng đầy dõng dạc đối chất với cô.
“Vậy ông nghĩ vụ này có liên quan đến Ordo Crusis không?”
“Tôi e là vậy.” Ông lắc đầu ngán ngẩm.
Sau vài phút làm việc, nhóm pháp y bước ra và trao đổi với Erin. Cô được phép vào hiện trường với tư cách là đại diện I.H.A, song vẫn bị cấm chạm vào bất cứ thứ gì trong căn hộ. Sau khi thống nhất, cô dặn Lucian ở lại dưới sảnh rồi chậm rãi bước qua rào chắn.
Bên trong tan hoang như chiến trường. Cả căn hộ lặng thinh, không có bất kỳ một tiếng động nhỏ. Không khí ngột ngạt lượn lờ như muốn bóp nát lồng ngực Erin. Máu khô dính đầy trên sàn nhà, tường gỗ và nội thất. Mùi ẩm thấp xen lẫn sự tanh tưởi của máu đều khiến ai ngửi qua đều buồn nôn. Tại phòng khách, vẫn còn dấu vết máu nạn nhân bị kéo lê từ phòng ngủ.
Erin chậm chạp ghi nhớ toàn bộ chi tiết tại hiện trường đẫm máu. Chỉ một cái quét mắt, là cô có thể viết rõ mồn một lên bản báo cáo.
“Chào bà, Rosewald.” Điều tra viên ngoảnh người, lịch sự bắt tay với cô.
“James Robinson… Hôm nay lại là ca trực của cậu à? Khỏe chứ?” Erin mỉm cười hiền từ, bắt tay thật nhanh. “Phiền cậu tóm tắt lại sự việc.”
James khẽ hắng giọng, đôi mắt nâu sẫm u ám lia sang phòng khách.
“Nạn nhân là một người phụ nữ và một đứa trẻ vị thành niên. Amelia và George Brown. Đứa trẻ bị đâm sáu nhát vào sườn, hung khí chưa xác định, nhưng có khả năng cao là dao bếp.” Anh đặt tay lên cằm, hạ giọng trước khi nói tiếp. “Người mẹ bị cào nhiều nhát ở mặt, cơ thể trong tình trạng khỏa thân, lúc tìm thấy thì đã nằm gọn trên tường phòng khách cùng thi thể đứa con.” Anh bỗng ngắt quãng rồi thở hắt một hơi trước khi kết luận. “Tất cả nạn nhân đều có hai dấu răng của ma cà rồng. Tôi nói đúng chứ, thưa bà?”
“Ừ… Xem ra cậu rút kinh nghiệm sau vụ trước rồi nhỉ?” Cô nhẹ nhàng khúc khích trước vẻ tự tin của điều tra viên.
“Cảm ơn bà. Mấy vụ quái vật kiểu này vẫn cần I.H.A hỗ trợ cảnh sát chúng tôi nhiều.” Anh ngượng nghịu gãi đầu, song vẫn nghiêm chỉnh bản thân lại rồi tiếp lời. “Chúng tôi cho rằng hung thủ là ma cà rồng. Một số tài sản của nhà Brown đã bị đánh cắp. Trong phòng của Amelia, mất vài bộ quần áo, bàn trang điểm có dấu hiệu lục lọi, hộc tủ gần như trống trơn.”
“Còn phòng của George thì sao? Hung thủ không lấy gì ở đó à?”
“Không có dấu hiệu thâm nhập, thưa bà.”
Erin đánh mắt nhìn quanh bố trí căn hộ một lượt. Phòng của Amelia nằm sát phòng khách, tức là đi vào sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên. Nhưng phòng của George thì khác. Ban đầu Erin không thấy nó ở đâu, sau khi James chỉ tay thẳng vào phía góc khuất của gian phòng, cô mới trầm trồ nhận ra.
Một cánh cửa có màu trùng với bức tường gỗ sồi, nằm ở một góc tối - nơi ánh sáng trên trần phòng khách không rọi tới được.
“Không hợp lý. Ma cà rồng có thể nhìn trong bóng tối, cậu nghĩ nó sẽ bỏ sót cái mỏ vàng trước mắt sao?” Erin vuốt cằm, ngẩng đầu nghĩ ngợi.
Nếu là nữ ma cà rồng thì sao nhỉ? Nhưng vết cắn khác hẳn, không phải con cái... Erin trầm tư, óc nghĩ đến những giả thuyết có thể xảy ra.
“Chúng tôi vẫn đang điều tra nguyên nhân, thưa bà. Có khả năng là hai nghi phạm, nhưng camera chỉ ghi lại một người, che kín toàn thân.”
“Ngốc ạ… Đúng là có hai. Ma cà rồng không thể bị ghi hình, chúng thật sự có khả năng biến mất trong ống kính.”
“Lạy Chúa tôi…” James sửng sốt với thông tin vừa rồi. “Vậy nếu chúng định cướp tài sản, không có lý gì lại bỏ qua phòng của George.”
“Chính xác. Báo lại chi tiết này cho đội của cậu.” Erin nói rồi chậm rãi đặt điếu xì gà lên môi, giơ bật lửa lại gần đầu điếu. “Còn gì nữa không?”
“Thực ra thì đã xong rồi, thưa bà. Nhưng có lẽ bà sẽ muốn xem thứ này đấy. Pháp y phát hiện lời nhắn trên tường, viết bằng máu nạn nhân trong khi kiểm tra nhà bếp.”
Dứt lời, James vội vã dẫn Erin vào khu nhà bếp. Cô chưa kịp châm điếu thuốc đã phải đóng nắp chiếc bật lửa rồi theo sau anh.
Phòng bếp trông sạch sẽ, tưởng như chưa bị hung thủ động đến. Nhưng khi James soi đèn vào, Erin thoáng tròn xoe mắt vì cảnh tượng man rợ phía trước.
Trên bức tường cuối bếp, xuất hiện một vài nét chữ nguệch ngoạc viết to và rõ bằng máu đỏ chưa khô hẳn.
TAO SẼ GIẾT MÀY HÔM NAY VÌ DÁM BÁO VỚI I.
H.A.
MÀY CHỜ ĐÓ, ELIAS.
“Tôi không biết Elias là ai… Bà có quen người này không, thưa bà?” Điều tra viên hỏi, giọng đầy thắc mắc.
“Có… Đệ tử của tôi.”
Erin nghiến răng, chặt đến nỗi điếu xì gà suýt đứt đôi. Khung cảnh này không hiếm thấy trong suốt quãng đời làm đặc vụ của cô, tuy vậy, lần này nó có tên người thợ săn trẻ đó. Có vẻ từ bằng chứng này, cô đã thầm đoán được động cơ gây án của ma cà rồng kia. Nhưng nỗi lo âu phiền hà bắt đầu bủa vây tâm trí cô sau khi chứng kiến lời đe dọa gửi đến Elias.
Đã nhiều năm rồi, Erin mới có cảm giác khó chịu trong người như thế này.
“Cầu Chúa phù hộ em ấy…” James trùng mắt xuống, cất lời an ủi trong vô thức.
“Tôi sẽ chuyển lời cho cậu ta. Cảm ơn vì đã hợp tác, I.H.A sẽ gửi bản báo cáo chính thức lại cho cảnh sát trong hai ngày tới.”
“Vâng, cảm ơn bà Rosewald.”
“Này James.” Đặc vụ bỗng ngoái đầu sang anh, nụ cười nhạt nhoà nở trên môi. “Vẩy nước thánh quanh sở cảnh sát đi. Có lẽ cậu sẽ cần nó trước khi thợ săn bắt được hung thủ đấy.”
“Chà… bà cũng biết vài người trong sở không thích chuyện này mà.” Điều tra viên gãi má, gượng gạo đáp. “Nhưng không sao, tôi sẽ vẩy nước quanh căn hộ của tôi.”
“Thế thì tốt. Chúc cậu một ngày tốt lành, James.”
Erin gật đầu mãn nguyện. Bước chân cao gót nện lộp cộp lên sàn nhà gỗ lạnh toát, cô rời khỏi hiện trường với vẻ mặt sa sầm đi. Suốt quãng thời gian vừa rồi, điếu xì gà vẫn chưa hề châm lửa, hệt như bộ não lâng lâng của cô ngay lúc này.
Sau khi hoàn tất ghi chú cho bên cảnh sát, Erin rời khỏi căn hộ, bắt gặp Elias đứng đơn độc dưới tán cây gần đó. Cạnh cậu là Lucian đang mắng Ophelia vì quậy phá cảnh sát, khóc lóc ồn ào và làm quấy phá nơi làm việc của họ. Không muốn xen vào, Erin khẽ ngoắc tay ra hiệu cho đệ tử nhỏ đi theo mình.
Cả hai dừng lại trước khu căn hộ khác, cách hiện trường chừng ba căn nhà. Erin ban đầu im lặng, vẻ trầm ngâm hiện rõ trên khuôn mặt tiều tuỵ sau chiếc kính to sụ ấy.
Cảm nhận được sự bất thường ở người cố vấn, Elias vô thức cất tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
“C-Có chuyện gì sao, cô Erin?”
“Có. Nghiêm trọng là đằng khác.”
Nói xong, cô lại đặt xì gà lên môi, châm lửa rồi rít một hơi thật dài. Khói trắng đắng nghét lượn lờ quay mặt Elias, làm cậu nhau mày, khua tay loạn xạ gạt nó đi.
“Liên quan đến viên ngọc bích và Ordo Crusis. Nhưng giáo hội sẽ tạm bỏ qua vì em không có trong nhiệm vụ đó.” Đặc vụ ngẩng đầu nhìn bầu trời quang đãng, sau đó cất giọng nhẹ tênh. “Em đang trong vùng xám, Elias à
“Vùng xám…? Ý cô là em đang-“
“Gặp nguy hiểm.” Erin bình thản chen ngang lời cậu. “Mục sư Harrington đã nói với em vụ án kia chưa?”
“Dạ rồi… Gia đình ông Brown bị giết…” Elias mím môi, giọng run run hơn thường lệ.
“Vợ con ông Brown bị ma cà rồng tấn công. Không hoá thành Ghouls. Em biết điều đó có nghĩa là gì không?”
“Là… hỗn huyết?” Cậu kinh ngạc đáp.
“Đúng. Nhưng có vẻ đồ đạc của người mẹ là bị lấy cắp, trong khi phòng đứa con thì… không bị động tới.”
Elias gãi mái đầu bù xù, suy nghĩ đến trường hợp lạ lùng mà cô vừa nhắc. Nếu hung thủ thực sự nhắm vào tài sản, tại sao lại bỏ qua đồ đạc trong phòng đứa trẻ? Hoặc căn phòng chẳng có gì đáng giá, hoặc có một lý do khác mà chưa ai đoán ra được.
“Hung thủ cướp những gì ạ?” Elias bỗng phóng ánh mắt sáng sủa sang cô.
“Quần áo, vài món trang sức.” Erin nhả khói thuốc, cong môi thầm cười. “Không phải nữ ma cà rồng đâu, Elias.”
“Vậy là không phải sao…” Cậu cụp mí mắt xuống, thất vọng với câu trả lời.
“À, cô có thứ này.”
Erin sực nhớ. Cô kể lại chi tiết bức tường nơi nhà bếp, nơi những dòng chữ nguệch ngoạc bằng máu. Dù lời đe dọa có nực cười đến thế nào, nhưng chẳng vì điều gì mà nó lại làm cô khó chịu trong lồng ngực.
Elias sững sờ, trái tim đập thình thịch đến nhói lồng ngực. Cậu nuốt khan. Không nói không rằng, tay run bần bật rút vội lá thư ban sáng ra cho Erin xem. Khi đối chiếu, cô dò từng nét chữ, nội dung cụt lùn đến lạ. Sau cùng, quả nhiên là cùng một người viết.
“Ra là sai à… Chỉ có một hung thủ chứ không phải hai.” Cô rít một hơi thuốc, ngoái đầu nhìn xe cộ bên đường rồi hạ giọng lẩm bẩm. “Mong là James không để bụng…”
Erin dần nhận ra mình đã báo sai về vấn đề hung thủ là ma cà rồng hỗn huyết. Sai lầm ấy, lẽ ra là chuyện không nên có đối với một đặc vụ cấp cao như cô. Và cô cũng nhận ra mình bị phân tâm bởi nhiệm vụ điều tra Ordo Crusis đến mức nào.
Erin thở dài, thầm nghĩ có lẽ nên để Lucian thay mình xử lý báo cáo hơn là bước vào với tâm trí rối rắm.
“Sao vậy, cô Erin?” Elias lo lắng hỏi.
“Không có gì.” Cô khẽ hắng giọng, cố lách qua chủ đề khác. “Bên Don Matteo ra sao rồi?”
Elias khựng người lại. Cậu quên béng mất tờ báo cáo chưa gửi đi ở bưu điện. Để tránh bị lộ thông tin quan trọng, cậu đã bảo Erin quay về trụ sở nhận thư rồi đọc sau. Dù có chút rắc rối và tốn thời gian, nhưng đó là cách duy nhất lúc bấy giờ.
Sau đó, hai cô trò chầm chậm trở về khu nhà của Elias. Dọc đường, họ vừa đi vừa bàn về bức thư. Chủ yếu xoay quanh những nghi ngờ về Oliver Mitchell, và cả vụ án vẫn đang rối như tơ vò.
Thoạt đầu, Erin và Elias cho rằng con hỗn huyết là giáo đoàn Ordo Crusis gửi đến nhằm răn đe người của I.H.A. Nhưng đối chiếu với lá thư gửi đến Elias, họ cũng dần bãi bỏ lập luận còn thiếu chứng cứ đó.
Sau cùng, chỉ còn lại cái tên Mitchell. Cả Erin lẫn Lucian đều có trong tay những manh mối mâu thuẫn. Vừa phủ nhận, cũng vừa củng cố khả năng anh ta là gián điệp. Kết quả cuối cùng chỉ thu lại được lá thư đe dọa và dòng chữ máu trong căn bếp. Những tưởng nó là một bí ẩn khó giải đáp, thế nhưng hai cố vấn chỉ cần liếc qua đã nhanh chóng tìm ra điểm then chốt.
“Lộ liễu quá nhỉ, Harrington?”
“Ừ. Tên này đánh giá thấp người của I.H.A thật.” Lucian bật cười khẩy khi nhìn lá thư trong tay.
“Sao vậy ạ?” Ophelia nghiêng đầu, đôi mắt hiếu kỳ nhìn cả hai người.
“Đơn giản thôi, cô bé.” Erin thả điếu xì gà xuống đất, lấy đế giày cao gót vò nát nó. “Xem lại bản báo cáo viết tay của Oliver Mitchell là rõ. Có cần phải đoán già đoán non không hả, hai đứa kia?”
Elias và Ophelia giật mình. Đúng là cả hai chưa đề cập đến chữ viết tay từ lúc tranh luận ở công viên, cứ mải đoán mò mà chẳng hề nghĩ đến việc đơn giản ấy.
“L-Là Elias làm con phân tâm!” Ophelia run lẩy bẩy, ngón tay chĩa sang cậu bạn.
“Cái gì?! Cậu nói cái gì vậy hả, Ophelia?!” Elias quay sang cô, gay gắt phản bác lại.
“Im lặng!” Cả hai cố vấn đồng thanh ra lệnh.
Hai đứa im bặt ngay. Nhưng mấy vẻ mặt rầu rĩ ấy thể hiện rõ vẻ không phục.
Sau vài giây im ắng, Erin chợt lạnh nhạt cất tiếng, khiến cả ba ngoái đầu chăm chú vào cô.
“Harrington, gia đình ông dọn ra ngoài một tuần được không? Còn em, Elias, cùng Đặc cấp dọn xuống ký túc tầng hai trụ sở.” Cô khoanh tay, nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đầy nghiêm nghị của mục sư. “Cho đến khi tìm được con mồi , không ai được phép đi một mình. Rõ chưa?”
“Hiểu rồi.” Lucian bình tĩnh đáp gọn.
Trong khi đó, Elias và Ophelia đồng loạt gật gù nghe rõ mệnh lệnh.