Blood Covenant - Chapter 10: Bức thư đe dọa
Elias dậy sớm vào ngày sáng thứ bảy. Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, cậu hì hục rút hai tờ giấy trắng tinh ra rồi đặt lên bàn, vừa ăn sáng vừa viết thư. Ngoạm lát bánh mì nướng phết bơ tḥơm lừng, bàn tay cầm bút uyển chuyển viết xuống từng dòng chữ nắn nót.
Luân Đôn, ngày 9 tháng 7, 2010.
Kính gửi thợ săn Gerhard Schäfer,
Gần đây em bận rộn lắm, vừa học ở Westminster, vừa phải làm “nhiệm vụ riêng” nữa. Xin lỗi vì không phản hồi sớm. Hôm qua ở I.H.A Luân Đôn vừa bị cắt đường dây liên lạc, chẳng rõ do trục trặc kỹ thuật hay có kẻ phá hoại. Em nghĩ với kinh nghiệm của anh, nếu anh ở đây chắc hẳn sẽ nhanh chóng đoán ra nguyên nhân nhỉ?
Nhân tiện, em cũng cảm ơn anh vì tài liệu ma cà rồng thuần huyết lần trước. Nó hữu ích hơn em tưởng. Vừa đọc xong là đã gặp ma cà rồng thật, mà còn tệ hơn, em còn vô tình đánh thức cả một con thuần chủng cổ đại nữa! Anh có thể không tin, nhưng hắn thực sự đang ngồi cạnh em và ăn bánh mì phết phô mai như người Pháp. Nghe lạ đời lắm, phải không?
Còn anh thì sao? Dạo này khỏe chứ? Nhớ kể thêm cho em về giống thuần huyết ở Đức nhé.
Trân trọng,
Elias.
Cậu tươi cười gấp lại lá thư, nhẹ nhàng bỏ vào phong bì. Elias thận trọng đặt thư ở dưới một chồng sách để tránh con mèo Elizabeth nhào vô cào phá.
Xong xuôi, cậu quay sang tờ giấy thứ hai, bắt đầu viết bản báo cáo cho Erin về sự việc đêm qua. Elias ghi tỉ mỉ từng chi tiết, thay thế những phần nhạy cảm bằng các từ đồng nghĩa để tránh bị nghi ngờ. Thế nhưng, khi đến đoạn Vladimir và chính cậu ra tay với băng Red Hounds, tay chợt run lên liên hồi. Cậu cũng không dám ghi rằng mình đã nhầm lẫn với việc “moi thông tin” và “mua thông tin”. Chỉ hai việc ấy thôi đã đủ khiến cậu khô cả cổ họng.
“Hửm?” Vladimir tò mò nghiêng người xem qua trang giấy. “Chữ ta có khi còn đẹp hơn ngươi đó, mon cher .”
“Ông im đi.” Elias cau mày, đẩy mặt hắn ra khỏi tầm mắt, tiếp tục cúi xuống viết.
Khoảng hai tiếng sau, Elias rời căn hộ cùng Dante đặt gọn trong túi đựng. Cậu mất chừng bảy phút đi bộ đến bưu điện đường Marchmont. Vừa đi, cậu vừa ngân nga bài nhạc pop đang nằm trong bảng xếp hạng thịnh hành lúc bấy giờ. Thỉnh thoảng cậu lại ngoái đầu ngắm nghía khung cảnh buổi sớm vào ngày cuối tuần. Những hàng cây phủ sương lạnh, tiếng xe lăn bánh lướt qua con phố nhộn nhịp tiếng nô đùa của trẻ em ngoài công viên. Cũng không thể thiếu đi hương thơm đặc trưng của cá và khoai chiên được.
Bưu điện hiện ra trước mắt, cậu phủi phủi chiếc áo hoodie rồi đẩy cửa đi vào. Thuần thục trao lá thư gửi bạn thư từ cho nhân viên tại quầy, sau đó cậu đút phong bì báo cáo vào chiếc hộp treo bảng “Gửi đến khu vực lân cận”.
Thông thường, hộp thư này sẽ do nhân viên ban Truyền Tin của I.H.A thu gom về trụ sở. Họ sẽ chắt lọc báo cáo từ các thợ săn sang một bên và gửi trả lại thư bình thường cho bưu điện. Tuy phức tạp và tốn nhân lực, nhưng phương án đó giúp hạn chế tối đa nguy cơ rò rỉ thông tin.
“Blackbourne! Thư của em này.” Cô nhân viên reo lên, ngoắc tay gọi Elias.
“Ơ… Vâng. Thư của em sai gì sao ạ?” Cậu ngơ ngác kiểm tra lại thông tin, tem, nhãn gửi,... “Đâu có thiếu gì đâu…”
“Ồ không, không phải thế.” Cô gái khẽ mỉm cười, mang ra một lá thư nhỏ xíu từ trong giỏ mây cạnh quầy. “Có lá thư gửi cho em từ sáng, nhưng lạ ở chỗ là không có tem cũng chẳng ghi địa chỉ. Bọn chị không biết của ai nên đành để riêng.”
Cô nhẹ nhàng đẩy lá thư kỳ lạ sang Elias.
“Chị có biết ai gửi không ạ?” Cậu chậm rãi mở phong bì, tò mò không biết người bí ẩn nào.
“Tiếc là không… Chị vừa định nhắc nhở người đó dán tem thì không thấy đâu nữa.” Cô nhân viên gãi má than vãn.
“À vâng… Cảm ơn chị Parkinson. Chúc chị buổi sáng tốt lành.”
Elias thong dong bước ra khỏi bưu điện, tay nâng tờ giấy lên. Cậu hy vọng người gửi ít ra có chữ viết tử tế. Nhưng tuyệt nhiên, toàn bộ chỉ là những nét ngoằn ngoèo, xiêu vẹo như gà bới.
Gãi đầu khó chịu, cậu đành cắn răng cố gắng ngẫm từng ký tự thật kỹ càng.
Gửi Blackbourne,
Tao biết mày đã giao dịch với Don.
Tao còn biết mày sẽ báo cho I.H.A bất chấp điều kiện.
Còn nữa, tao là kẻ đã cắt đường dây liên lạc hôm thứ sáu.
Nếu mày ngoan ngoãn giao nộp thông tin mảnh ngọc bích, tao sẽ tha cho mày. Còn không, mày sẽ chết vào đêm mai.
Mình vừa đọc cái quái gì vậy? Elias lật qua lật lại tờ giấy mỏng manh, mong tìm được thêm chút manh mối. Nhưng ông trời biết phụ lòng người, lá thư hoàn toàn chẳng có gì ngoài lời đe dọa sẽ cướp đi mạng sống của cậu.
Nói “chẳng có gì” cũng không đúng.
Người gửi gần như đã khai hết mọi việc hắn làm. Theo dõi Elias? Nghe vô lý thật… Đoán trước cậu sẽ báo cáo cho Erin? Cái này thì ai chẳng biết! Là người quấy phá ban Truyền Tin? Cái này thì không thể xác minh được…
Cuối cùng là lời lẽ hăm dọa. Cổ họng cậu nghèn nghẹn khi đọc đến, dù lý trí mách bảo rằng chẳng có gì đáng sợ. Một phần vì chữ viết nguệch ngoạc đến lạ, phần khác là do cách hành văn cộc lốc chẳng khác gì trẻ con.
Elias đang trên đường dạo quanh công viên thì tình cờ gặp Ophelia đi chợ thay cho má cô. Tiện đường, hai đứa ghé vào phiên chợ gần khu Bloomsbury, vừa đi vừa bàn về bức thư kỳ lạ.
“Và cậu nghĩ đó là từ nhân viên của ban Truyền Tin?” Ophelia thắc mắc hỏi trong khi sải bước cùng cậu.
“Thật sự thì tôi chỉ hoài nghi một chút…” Elias bối rối đáp. “Nhân viên ban Truyền Tin thì không thể nào có lối viết… ngắn ngủn như vậy được.”
Ban đầu, cô bé đoán rằng nếu có ai nắm rõ từng hành động và đường đi nước bước của Elias, hẳn phải là người trong ban Tình Báo. Nhưng sau khi suy xét, cô lắc đầu chối bỏ. Bộ phận đó vốn có kỷ luật và hình phạt nghiêm khắc, chuyện tự ý theo dõi đồng nghiệp là điều gần như không thể xảy ra.
“Đừng phán xét cả bộ phận vì cách viết chứ!” Cô bé chỉ điểm cậu bạn.
“Được rồi, xin lỗi…” Elias cúi đầu, cảm thấy áy náy với lời mình đưa ra.
Hai đứa ghé vào gian rau rủ, lễ phép chào bà chủ trước khi chọn lựa vài củ quả. Elias mù tịt với chuyện bếp núc. Trong khi Ophelia lại thành thạo xem qua từng món, khéo léo lựa củ tươi nhất, quả chắc nhất rồi bỏ gọn vào túi vải.
Cậu chưa từng thấy khía cạnh này của cô. Những tưởng một người nổi loạn như cô mà đi chợ, nhưng không, cô bạn emo này hoàn toàn khác biệt. Quả nhiên là con gái của mục sư… Elias thầm nghĩ, không khỏi khâm phục Ophelia.
“Cậu nhìn quả cà chua này đi.” Ophelia nâng lên một quả đỏ đục, gần như đã hỏng từ lâu.
“Ờ… ừm… tôi thấy. Có chuyện gì sao?” Elias chay mày hỏi.
“Khi nhìn quả thối này, nó có làm cậu liên tưởng đến điều gì không?”
“Liên tưởng?” Cậu cầm quả cà chua, xoay xoay nó vài vòng. Sau vài giây ngẫm nghĩ chẳng ra đáp án, cậu tức thì ngẩng đầu nhìn cô. “Không nghĩ được gì cả… Cậu có ví dụ nào không?”
“Đây là gián điệp mà cậu nhắc đến.” Ophelia khẽ khàng nói. Bàn tay còn lại của cô vớ lấy một củ khoai tây, giơ lên ngang tầm mắt. “Còn I.
H.A là sạp hàng này… và củ khoai này chính là cậu.”
“Vậy thì… cậu có phán đoán gì sao?”
“Đúng. Chưa chắc, nhưng có khả năng.” Ophelia ngoảnh người, bỏ nốt bó cải trắng và bông cải xanh vào túi. “Cậu còn nhớ số lượng thợ săn mất tích trong hai ngày qua không?”
Elias đặt tay lên cằm, chìm vào trầm tư. Cậu ít khi đọc trọn các hồ sơ báo cáo, ngoại trừ chuyên mục về thợ săn mất tích. Bởi vì từ khi gia nhập I.H.A, cậu vẫn luôn mong mỏi tìm manh mối về Nicholas, nên lúc nào cũng xin Rosetta đọc qua. Vì vậy nhắc về số lượng, cậu nhớ khá rõ.
Hai ngày qua… Thực tế, nếu chỉ tính khoảng hai ngày thì quá ngắn để có một con số lớn. Peter Montgomery có mất tích, nhưng tử thi vừa được tìm thấy vào tối hôm qua. Vậy có nghĩa là còn…
Oliver Mitchell.
“Sao cậu lại… cho rằng người mất tích là gián điệp?” Elias kinh ngạc, giãn khóe mắt nhìn chằm chằm vào cô.
“Hôm qua tôi với bố bàn về chuyện đó. Nếu Peter Montgomery bị loại khỏi danh sách mất tích, thì phải chăng… là anh ta?”
Ophelia đưa củ khoai tây nhỏ xíu cho cậu bạn, sau đó quay sang bà chủ hàng rau.
“Của con bao nhiêu ạ?”
“Mười hai bảng, con nhé.” Bà chủ tươi cười đáp, vừa nói vừa gói rau củ cho họ.
“Nhưng Ophelia… cái ví dụ ban nãy thì có liên quan gì-”
Chưa kịp nói tiếp, cô đã lôi Elias ra khỏi quầy rau sau khi trả tiền. Tiếp đến là quầy thịt. Cô mua vài ký thịt cừu xay rồi để cậu xách hộ mình. Kế đó, cô bé ghé vào tiệm trà và mua cho cả hai ly trà đen nóng hổi, bốc lên hương trà ngây ngất. Cuối cùng là tản bộ thư giãn ở công viên gần phiên chợ.
Ngồi xuống tại băng ghế, Elias bỗng sực nhớ điều mình cần nói.
“Nghe nè! Ví dụ rau củ là để làm gì vậy?”
“Để cậu dễ hình dung.” Ophelia nhấp một ngụm trà nóng. Cô nói tiếp. “Trái cà chua thối là người mất tích, hay nói đúng hơn là kẻ là lạc loài trong sạp hàng toàn đồ tươi.”
“Ừm. Vậy tại sao tôi là củ khoai tây?” Elias nghiêng đầu chất vấn.
“Vì cậu trông giống khoai tây.” Ophelia nheo mắt, hồ hởi khúc khích. Nhưng rồi cô bất ngờ trầm mặt trở lại. “Tôi đùa thôi.”
“Nghiêm túc một chút đi, Ophelia…” Elias thở dài, tỏ vẻ bất lực.
“Oliver Mitchell, tôi nghĩ cậu cũng đoán được?” Cô vừa nói vừa xoay chiếc cốc giấy trong tay. “Không phải vì hiềm khích đâu. Lần trước cậu bảo vật phong ấn VA-03-021 là do Mitchel đánh rớt, đúng không.”
“Ừm… lúc đó anh ta bị ma cà rồng cắn vào chân và ngã xuống đường…” Elias gật gù.
Vậy chuột nhắt ở đây là Mitchell? Không thể… Cậu nheo mắt, gộp lại những mảnh ghép rời rạc.
“Nhưng gượm đã, vật phong ấn vốn phải nằm trong hộp thiếc trong suốt nhiệm vụ. Tức là,” Cô ngoái đầu sang cậu bạn, đôi mắt đen tuyền trở nghiêm túc. “anh ta đã lấy nó ra từ trước.”
“Tôi cũng… quên mất việc đó…” Nhưng Elias nhanh chóng mím môi, buông lời phản bác. “Không, không… lúc đó anh ấy bị thương thật sự. Biết đâu cái hộp thiếc bị lỏng thì sao?”
“Làm gì có chuyện đó chứ?” Ophelia khẽ hắng giọng. “Thợ săn không được lấy vật phẩm ra khi không cần thiết. Vậy cớ nào lại mề đay lại bị tuột khỏi tay anh ta?! Nghĩ thử xem, Elias.”
“Cái đó… tôi không rõ được…” Cậu nghẹn lời trong cổ họng.
“Vậy thì, tiếp theo là xác con quỷ trong khuôn viên trường. Xảy ra bảy giờ kém tức là sau khi I.H.A bị mất đường dây liên lạc.” Cô đặt cốc xuống, ngón tay trỏ cong lại rồi đặt lên cằm. “Và trong miệng con quỷ, cậu thấy chiếc mề đay mà, đúng chứ?”
“Ừ… có cánh tay nắm chặt chiếc mề đay.” Elias hạ giọng, đôi mắt thẫn thờ quan sát dòng người thưa thớt băng qua công viên. Cậu im lặng một hồi rồi tiếp lời. “Nhưng điều đó đâu chứng minh được Mitchell làm tất cả. Có thể là ai khác… phải không?”
Cậu chưa đủ can đảm để tin lời bạn mình. Dù gì Mitchell cũng từng là đồng nghiệp với cậu suốt một năm dài đằng đẵng. Chỉ vì cuộc truy đuổi và cái mất tích bí ẩn mà cậu đem ra nghi ngờ anh, không khác gì gạt bỏ đi danh dự của một thợ săn.
“Cứ cho là tôi có phần sai đi… Nhưng nghĩ xem, quy tắc của tổ chức là không kéo quái vật vào khu vực dân cư. Và ôi trời, Mitchell đã làm như thế hẳn ba lần!” Ophelia nói dứt khoát, tay nâng cốc trà tu một hơi thật dài.
“Cậu có chắc đây không phải hiềm khích cá nhân không đấy… Tôi còn chưa rõ gì mà cậu đã nói một tràng như thế…” Elias hắng giọng, cố giữ bình tĩnh. “Vậy là… cậu đã lục hồ sơ của anh ta sau khi nghi ngờ à?”
Ophelia im lặng, ánh mắt đen tuyền ấy vẫn dán chặt vào bộ mặt chán chường của cậu. Thấy bạn mình khó chịu, cô bỗng khép mình lại, miệng lí nhí trả lời.
“Elias này… tôi chỉ muốn giúp cậu tìm gián điệp thôi…”
“Được rồi… tôi sẽ xem lại sau. Dù sao cũng cảm ơn, Ophelia. Mặc dù… tôi vẫn không tin đó là Mitchell đâu.”
Elias khẽ thở ra, cảm giác đầu như sắp nổ tung nếu nghe thêm một lời. Cậu lặng lẽ đứng dậy. Hít một hơi thật sâu, luồng khí trong lành mà công viên mang lại khiến cậu thoải mái phần nào.
Dạo gần đây, mọi thứ dường như đang cố kéo cậu vào một vòng xoáy điên đảo. Từ viên ngọc bích cho đến lời cảnh báo của Erin và Vladimir. Càng đào sâu tìm viên đá đó, dần sẽ có nhiều đàn sói bu bám hơn.
Thật thế sao, Bá tước? Ông cũng đoán ra rồi chứ gì… Elias tự nhủ, lồng ngực nặng trĩu đi.
Thoạt đầu, cậu nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đơn giản như mọi nhiệm vụ khác. Săn quái vật, moi thông tin, tìm viên đá bé tí. Kể từ sau chuyến giao dịch với Don, chẳng có điều gì khiến cậu cảm thấy an tâm nữa. Và đến hôm nay, khi bị đe dọa tính mạng bằng một lá thư, Elias mới thật sự hiểu rằng mình đã bị kéo vào một cuộc truy tìm thứ đáng lẽ không nên tồn tại.
Đôi chân cậu vô thức tìm kiếm lối ra khỏi công viên. Cậu cần thư giãn, chí ít là ngủ một giấc hoặc xem lại bản thu hoạt hình tối hôm qua. Nhưng khi vừa định rời đi, một giọng nói bất ngờ cắt ngang.
“Này Elias! Qua nhà tôi ăn sáng chứ?!” Ophelia hét lên inh ỏi đằng sau, âm thanh lanh lảnh như con dế nhỏ giữa mùa hè.
“Ăn cái gì cơ?!” Elias ngoảnh đầu lại, mắt trừng trừng về phía cô. “ Saturday Roast à?”
“Ừ!”
Elias cứng đơ cả cơ thể. Mặc dù đã là bạn với Ophelia hai năm ròng, nhưng cậu thực sự chưa từng đặt chân đến nhà cô lần nào. Gia đình Harrington, vốn cậu chỉ quen họ vì là đồng nghiệp, đối với mục sư là cấp trên. Nếu là mối quan hệ hàng xóm thì cậu không có gan nghĩ đến. Ngay cả hộ gia đình tầng một cậu cũng chẳng quen biết.
Có lẽ cô bé đang muốn xoa dịu bạn mình?
“Sao… Sao cũng được!” Cậu gằn giọng hét theo, có lẽ vì vẫn ấm ức chuyện Ophelia nghi ngờ Mitchell ban nãy.
Cứ thế, hai đứa cắp chân chạy thẳng về căn hộ. Đứa háo hức muốn giới thiệu gia đình nó cho bạn, còn đứa kia thì bụng đói meo, miễn cưỡng chạy theo.
Nhưng con đường trở về căn hộ bỗng dưng tấp nập xe cảnh sát. Tất cả bọn họ đều quây quanh một nơi. Khu căn hộ của hai đứa.
“Ophelia… đó có phải khu nhà mình không?” Elias khựng người, mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng khó lòng chấp nhận được.
“Ừ…” Khóe miệng Ophelia chợt run lẩy bẩy. Chẳng nói chẳng rằng, cô ném túi vải sang cho bạn mình và hét lớn. Đôi chân bủn rủn lập tức phóng vút về phía trước. “Bố! Mẹ! Bella!”
“Ophelia! Đợi đã!” Elias mặt tái mét, hoảng hốt chạy theo cùng.