Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 9: Chapter 9: Pháo Đài Rung Chuyển

Cánh cửa căn hộ số 1503 đóng sầm lại, tiếng chốt khóa và tiếng lạch cạch của đồ đạc được đẩy ra chặn cửa vang lên gấp gáp, khô khốc trong bầu không khí đặc quánh vì nỗi kinh hoàng vừa chạy trốn tử thần. Chưa kịp định thần, tiếng gầm rú man rợ, đầy hận ý của con quái vật tiến hóa – Mato – đã vọng đến từ phía cầu thang, gần hơn, rõ ràng hơn bất cứ âm thanh nào họ từng nghe. Nó không giống tiếng gầm bản năng của lũ xác sống thông thường; âm thanh này sắc lẹm, chứa đựng sự thông minh tàn độc, như một bản án tử đang được tuyên đọc ngay bên ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh.

Sự im lặng ngắn ngủi bị xé toạc bởi tiếng khóc thét của bé Mai và mấy đứa trẻ khác. Linh và Tuấn, dù đã cố tỏ ra cứng cỏi, giờ cũng bật khóc nức nở, vùi mặt vào lòng chị Hạnh đang run rẩy ôm chặt lấy chúng. Khuôn mặt chị trắng bệch, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện vô nghĩa. Anh Khoa đứng chết trân giữa phòng, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cánh cửa như thể đang nhìn thấy tử thần.

"Chặn cửa! Thêm nữa vào!"

Lão Nam hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Ông và Hùng, mặt cắt không còn giọt máu, cuống cuồng khuân vác thêm bàn ghế, nệm, bất cứ thứ gì có thể với tới, chất đống lên trước cửa chính trong một nỗ lực gia cố đầy tuyệt vọng. Họ biết rõ, những thứ này chỉ như đồ chơi trước sức mạnh khủng khiếp của con quái vật ngoài kia.

Vy tựa lưng vào tường, hơi thở gấp gáp, bàn tay theo thói quen kiểm tra lại khẩu súng ngắn – vũ khí duy nhất còn lại có khả năng uy hiếp thực sự. Băng đạn gần cạn. Vết thương ở gót chân do lưỡi vuốt của Mato sượt qua nhói lên, nhưng cô nghiến răng chịu đựng. Ánh mắt sắc lạnh của cô quét qua căn phòng, đánh giá tình hình, nhưng thoáng hiện lên một nét lo âu hiếm thấy. Cô liếc nhìn Trung, người đang thở hổn hển, lưng áo rách toạc để lộ vết cào dài bắt đầu khô lại một cách đáng ngờ.

Trung cố gắng nén cơn đau rát, nhưng một cảm giác khác còn mạnh mẽ hơn đang trỗi dậy. Cuộc rượt đuổi sinh tử vừa rồi như một chất xúc tác, đánh thức hoàn toàn những thay đổi trong cơ thể cậu. Thính giác cậu giờ đây có thể phân biệt rõ ràng tiếng cào cấu bằng móng vuốt sắc nhọn vào bức tường bê tông, tiếng những khớp xương dị dạng của Mato kêu răng rắc khi nó di chuyển, và cả tiếng thở khò khè, nặng nề đầy uy hiếp của nó ngay sát bên ngoài. Cậu biết, nó không chỉ đang đập phá một cách mù quáng. Nó đang thăm dò.

RẦM!

Một cú va chạm cực mạnh làm rung chuyển cả bức tường cạnh cửa chính. Vữa trát tường rơi lả tả. Bọn trẻ lại hét lên.

"Nó biết chúng ta ở đây."

Vy nói, giọng trầm xuống, khẳng định lại điều hiển nhiên đầy đáng sợ:

"Cái gọi là 'pháo đài' này không trụ được lâu đâu."

Sự thật phũ phàng giáng một đòn mạnh vào tinh thần vốn đã rệu rã của cả nhóm. Các biện pháp phòng thủ tạm bợ trở nên vô nghĩa trước một kẻ săn mồi thông minh và tàn bạo như Mato. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng đập phá ngày càng tăng cường từ bên ngoài.

"Không thể ngồi chờ chết thế này!"

Vy lên tiếng đầu tiên, phá vỡ sự im lặng chết chóc:

"Chúng ta phải đi ngay lập tức."

"Đi đâu?"

Lão Nam phản bác, giọng đầy lo lắng:

"Ra ngoài kia chẳng phải tự nộp mạng sao? Có khi cố thủ ở đây, đặt thêm bẫy, may ra còn cầm cự được. Ít nhất cũng che chắn được cho bọn nhỏ."

Ông nhìn về phía mấy đứa trẻ đang co ro sợ hãi, ánh mắt thể hiện sự gắn bó với nơi trú ẩn cuối cùng này.

"Cầm cự?"

Vy nhếch mép cười cay đắng:

"Ông nghe thấy không? Nó không đập phá lung tung. Nó đang tìm điểm yếu. Nó thông minh hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Ở lại đây là tự sát!"

Cô chỉ vào băng đạn gần như trống rỗng của mình:

"Vũ khí sắp hết, thức ăn, nước uống thì sao?"

Hùng tiếp lời, mặt mày nhăn nhó:

"Cô Vy nói đúng, nhưng.. di chuyển bây giờ quá nguy hiểm, nhất là với bọn trẻ. Hay là.. chờ đến sáng? Biết đâu nó sẽ bỏ đi?"

Anh nhìn những đứa trẻ với ánh mắt đầy thương cảm, sự do dự hiện rõ.

"Chờ đến sáng?"

Vy lắc đầu ngao ngán:

"Nếu nó muốn vào, nó sẽ vào trước khi mặt trời mọc. Con quái vật đó không biết mệt mỏi."

Giữa lúc tranh cãi đang căng thẳng, Minh Kha, người từ lúc Trung và Vy trở về vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ lùng, đột nhiên lên tiếng:

"Dựa trên những gì hai người mô tả, con quái vật này có thể thuộc chủng 'Hunter Alpha' trong dữ liệu của Dự án Chimera. Chúng có sức mạnh vượt trội, khả năng tái tạo nhất định, và trí thông minh chiến thuật cơ bản. Điểm yếu thường là mắt hoặc các khớp nối chi."

Hắn nói một cách rành rọt, như đang giảng bài hơn là đối mặt với hiểm nguy cận kề. Ánh mắt hắn lướt qua Trung khi nói về "khả năng tái tạo" :

"Việc nó tập trung tấn công vào một điểm cho thấy nó đã xác định được vị trí của chúng ta, có thể qua âm thanh, hoặc.. một loại dấu hiệu sinh học nào đó."

Câu nói của Minh Kha khiến Trung lạnh gáy. Dấu hiệu sinh học? Có phải hắn đang ám chỉ mình không?

"Vậy theo anh thì nên làm gì?"

Vy hỏi thẳng, giọng vẫn đầy nghi ngờ.

"Rời đi là phương án duy nhất."

Minh Kha đồng ý:

"Nhưng cần có kế hoạch. Có thể lợi dụng tiếng ồn để đánh lạc hướng nó, hoặc tìm một lối đi khác mà nó không ngờ tới."

Hắn lại liếc nhìn Trung, như thể đang chờ đợi một phản ứng nào đó.

Trong lúc họ tranh cãi, Trung không ngừng cảm nhận những chuyển động của Mato. Nó đã dừng đập phá cửa chính. Thay vào đó, cậu nghe thấy tiếng cào cấu, thăm dò dọc theo bức tường phía ban công, rồi di chuyển sang bức tường ngăn cách với căn hộ bên cạnh. Tiếng động ngày càng rõ ràng hơn ở khu vực gần phòng tắm.

"Nó đang ở bức tường phòng tắm!"

Trung buột miệng. Thính giác nhạy bén giúp cậu xác định vị trí của con quái vật một cách chính xác.

Mọi người im bặt, đổ dồn ánh mắt về phía phòng tắm. Đúng lúc đó, một tiếng RẮC lớn vang lên từ bên trong, theo sau là tiếng bê tông vỡ vụn.

"Chết tiệt! Nó tìm ra rồi!"

Vy hét lên:

"Đó là bức tường yếu nhất, có đường ống nước chạy qua!"

Không còn thời gian để tranh cãi. Nguy cơ cận kề buộc họ phải hành động.

"Kế hoạch là gì?"

Hùng hỏi gấp gáp.

"Ống thông gió! Quay lại đường ống thông gió!"

Trung đề xuất, nhớ lại lối thoát hiểm nghèo vừa rồi:

"Chúng ta có thể thử đi theo một nhánh khác."

"Quá nguy hiểm! Chật hẹp, tối tăm, và không biết dẫn đến đâu."

Lão Nam phản đối:

"Với lại, nó có thể chặn đầu chúng ta."

"Vậy thì.. ban công!"

Vy chỉ ra phía cửa kính lớn dẫn ra ban công, dù đã được che chắn bằng rèm và một vài tấm ván:

"Dùng dây thừng tự chế, đu sang ban công căn hộ bên cạnh. Căn hộ đó có vẻ bỏ trống."

"Đu dây? Giữa đêm? Với một con quái vật đang rình rập?"

Hùng lắc đầu quầy quậy:

"Còn bọn trẻ thì sao?"

RẦM! RẦM!

Tiếng đập vào bức tường phòng tắm ngày càng dữ dội. Vết nứt bắt đầu xuất hiện, bụi vôi rơi xuống sàn. Mato đang phá tường một cách hiệu quả.

"Không còn thời gian!"

Trung hét lên, cảm nhận rõ ràng bức tường sắp đổ sập.

Sức mạnh lại trào dâng trong cơ thể cậu, một cảm giác vừa thôi thúc vừa đáng sợ:

"Phá tường! Phá tường sang căn hộ bên cạnh! Ngay đây!"

Cậu chỉ vào bức tường đối diện với phòng tắm, bức tường ngăn cách với căn hộ kế tiếp.

"Cậu điên à?"

Hùng sửng sốt:

"Làm sao mà.."

Nhưng Vy đã hiểu ý Trung. Cô nhớ lại sức mạnh phi thường cậu đã thể hiện khi đẩy chiếc tủ sắt:

"Lão Nam, Hùng! Giúp một tay! Dùng bất cứ thứ gì có thể!"

Cô rút con dao găm, tìm một điểm yếu trên bức tường.

Lão Nam vớ lấy một thanh sắt tìm được trên đường đi. Hùng cầm một chiếc búa tạ nhỏ mà anh mang theo từ nhà hàng. Cả nhóm, ngoại trừ Minh Kha và bọn trẻ, lao vào phá bức tường được chỉ định.

Trung không dùng vũ khí. Cậu dồn sức vào nắm đấm, vận dụng sức mạnh đang cuộn trào. Cậu đấm mạnh vào bức tường. BỤP! Một mảng vữa lớn bung ra. Cậu tiếp tục đấm, mỗi cú đấm mạnh hơn, hiệu quả hơn bất kỳ chiếc búa nào. Gạch bắt đầu vỡ vụn.

Trong lúc hỗn loạn, không ai để ý Minh Kha lùi lại phía sau, gần cửa ra vào chính. Hắn lén lút lấy ra một vật nhỏ, tròn, màu bạc từ trong túi, khẽ ném nó lăn về phía khe cửa, nơi những tiếng gầm gừ của Mato vẫn vọng vào. Vật thể đó lăn đi và nằm im lìm trong bóng tối, không gây ra tiếng động nào đáng kể. Trung thoáng liếc thấy hành động đó qua khóe mắt, một sự nghi ngờ dâng lên, nhưng tiếng tường vỡ và nguy hiểm cận kề khiến cậu không thể tập trung vào nó.

ẦM!

Bức tường phòng tắm đổ sập một phần. Một cánh tay có vuốt khổng lồ thò vào, quờ quạng trong không khí. Tiếng gầm của Mato vang lên ngay bên trong căn hộ.

"Nhanh lên!"

Vy hét, mặt tái đi.

Trung gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ sức lực vào cú đấm cuối cùng.

RẦM!

Bức tường ngăn cách giữa hai căn hộ vỡ tung, tạo ra một lỗ hổng lớn, bụi bay mù mịt. Ánh sáng yếu ớt từ đèn đường bên ngoài hắt vào từ cửa sổ của căn hộ bên cạnh. Lối thoát đã mở!

"Đi! Mau!"

Lão Nam hét lên, đẩy bé Mai và những đứa trẻ khác về phía lỗ hổng.

Chị Hạnh, Anh Khoa vội vàng chui qua. Hùng theo sát phía sau. Vy yểm trợ, bắn vài phát súng về phía cánh tay của Mato đang cố gắng mở rộng lỗ thủng ở phòng tắm.

Trung quay lại định kéo Vy đi cùng. Nhưng khi bụi lắng xuống, qua lỗ hổng vừa tạo ra, cậu chết lặng.

Căn hộ bên cạnh không hề bỏ trống.

Giữa căn phòng tối om, dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ không rèm, một hình dáng quen thuộc đang đứng đó, quay lưng về phía họ. Mái tóc dài màu bạch kim bạc lấp lánh trong bóng tối, dáng người mảnh mai nhưng nhanh nhẹn. Cô gái đó từ từ quay lại. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, ánh mắt thông minh lóe lên tia tinh quái.. và đầy vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy một đám người vừa phá tường xông vào.

Nhưng điều khiến Trung và Vy kinh hoàng hơn cả, đó là tiếng gầm gừ quen thuộc của Mato không chỉ còn ở phía sau lưng họ. Nó đang vang lên.. ngay phía trước, từ hành lang bên ngoài căn hộ mới này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free