Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 10: Chapter 10: Lối Thoát Bất Ngờ

Bụi vôi và gạch vữa lắng xuống, để lại một lỗ hổng nham nhở trên bức tường ngăn cách giữa hai căn hộ. Không khí đặc quánh mùi bê tông ẩm và nỗi sợ hãi tột độ. Nhóm người từ căn hộ 1503, vừa liều mạng phá tường để thoát khỏi nanh vuốt của con quái vật tiến hóa Mato, giờ đây chết lặng trước cảnh tượng trong căn hộ 1504.

Trước mắt họ, dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ rộng không rèm che, là một cô gái trẻ. Mái tóc dài màu bạch kim nổi bật một cách kỳ lạ trong bóng tối, dáng người mảnh mai nhưng toát lên vẻ dẻo dai, nhanh nhẹn. Cô gái quay người lại, khuôn mặt xinh đẹp với những đường nét cá tính lộ rõ vẻ kinh ngạc ban đầu, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng ánh nhìn sắc lẹm, dò xét. Đôi mắt thông minh của cô lướt qua đám người tị nạn tả tơi, lỗ thủng còn đang bốc khói trên tường, rồi hướng về phía cánh cửa chính bằng gỗ của căn hộ mình, nơi những tiếng gầm gừ và đập phá cũng đang vọng tới.

Sự im lặng kinh hoàng chỉ kéo dài vài giây trước khi bị xé toạc.

"Aaaaaa!"

Bé Mai, vốn đã hoảng loạn tột độ, bật khóc ré lên khi nhận ra mối nguy hiểm không hề biến mất. Tiếng khóc của em như mồi lửa, kéo theo tiếng nức nở của Linh và Tuấn đang vùi mặt vào lòng chị Hạnh. Người phụ nữ tội nghiệp run lên bần bật, cố gắng che chở cho lũ trẻ nhưng chính bản thân chị cũng đang ở bờ vực sụp đổ. Anh Khoa đứng như trời trồng, khuôn mặt thất thần.

Tiếng gầm thịnh nộ của Mato lại vang lên, lần này ngay sau lưng họ, từ phía lỗ thủng vừa tạo ra. Âm thanh đó quá gần, quá quen thuộc, khiến từng sợi lông tơ trên người Trung dựng đứng. Nhưng đồng thời, những tiếng động hỗn loạn, tiếng cào cấu, tiếng va đập và gầm rú của nhiều sinh vật khác lại dồn dập vang lên từ phía hành lang bên ngoài cửa chính căn hộ 1504.

Tiến thoái lưỡng nan. Bị kẹp giữa hai làn lửa. Lối thoát vừa mở ra đã lập tức biến thành một cái bẫy chết người khác.

"Các người là ai?"

Giọng cô gái tóc bạch kim vang lên, trong trẻo nhưng lạnh lùng, không hề có chút run rẩy nào của sự sợ hãi thông thường. Cô bước nhanh vài bước về phía góc phòng, giữ một khoảng cách an toàn, ánh mắt không rời khỏi nhóm người lạ mặt và hai nguồn nguy hiểm đang hiển hiện.

"Làm cái quái gì trong nhà tôi thế này?"

Câu hỏi thứ hai xen lẫn chút bực bội, nhưng sự đánh giá tình hình vẫn chiếm ưu thế. Ánh mắt cô dừng lại trên người Vy với khẩu súng trên tay, rồi lướt qua Trung với cơ thể đầy thương tích nhưng ánh mắt kiên định lạ thường.

"Chúng tôi.. chúng tôi chạy trốn.."

Hùng "Béo" lắp bắp, mặt tái mét, cố gắng giải thích trong cơn hoảng loạn.

"Con quái vật.. nó đuổi theo.."

RẦM! RẦM!

Tiếng đập vào cửa chính căn hộ 1504 ngày càng mạnh mẽ, như thể có cả một bầy xác sống đang cố gắng phá vào. Cánh cửa gỗ rung lên bần bật. Đồng thời, tiếng gạch vữa rơi lả tả từ lỗ thủng phía 1503 cho thấy Mato cũng không hề chậm lại.

"Sao nó lại ở cả ngoài hành lang?"

Lão Nam lẩm bẩm, nỗi tuyệt vọng hiện rõ trong giọng nói:

"Làm sao nó có thể ở hai nơi cùng lúc?"

Giữa cơn hỗn loạn âm thanh, Trung nhắm mắt lại, cố gắng vận dụng thính giác đang trở nên siêu việt của mình. Cậu lọc bỏ tiếng khóc của bọn trẻ, tiếng thở gấp của mọi người, tập trung vào những tiếng động từ hai phía. Tiếng động từ lỗ thủng 1503 rõ ràng là của Mato – tiếng gầm đặc trưng, tiếng vuốt sắc cào vào bê tông, tiếng khớp xương kêu răng rắc. Nhưng âm thanh từ hành lang 1504.. khác hẳn. Nó hỗn tạp hơn, dồn dập hơn, có tiếng gầm gừ của nhiều con xác sống cấp thấp, tiếng bước chân lôi kéo trên sàn, tiếng va đập thiếu định hướng nhưng đầy hung bạo vào cánh cửa. Chúng không có sự tập trung và phương pháp như Mato. Chúng giống như bị thu hút đến đây một cách mù quáng.

Một hình ảnh lóe lên trong đầu Trung. Khoảnh khắc hỗn loạn trước khi phá tường, khi Minh Kha lùi lại và ném một vật thể nhỏ, màu bạc về phía khe cửa chính căn hộ 1503.

"Không phải!"

Trung đột ngột hét lên, chỉ tay về phía Minh Kha đang đứng nép vào một góc tường, vẻ mặt vẫn bình tĩnh đến đáng sợ:

"Hành lang không chỉ có nó! Là do cái thứ anh ném ra! Anh đã làm gì?"

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Minh Kha. Sự nghi ngờ vốn đã âm ỉ giờ đây bùng lên dữ dội.

"Minh Kha! Cậu ta nói đúng không?"

Vy gằn giọng, chĩa mũi súng về phía hắn, dù biết rằng băng đạn gần cạn chẳng thể làm gì nhiều:

"Cái vật cậu ném ra là gì?"

Minh Kha nhún vai, một cử chỉ thản nhiên đến trơ trẽn giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

"Một thiết bị gây nhiễu âm thanh tần số thấp, đồng thời phát ra tín hiệu mô phỏng dấu hiệu sinh học của người bị nhiễm giai đoạn đầu."

Hắn giải thích một cách máy móc, giọng đều đều không cảm xúc:

"Mục đích là thu hút những kẻ nhiễm bệnh cấp thấp ở các tầng lân cận đến đây, tạo ra sự hỗn loạn để đánh lạc hướng con Alpha."

"Đánh lạc hướng hay là dẫn thêm địch tới?"

Lão Nam gầm lên giận dữ:

"Cậu muốn giết cả đám chúng tôi à?"

"Nếu không có sự hỗn loạn đó, con Alpha sẽ chỉ tập trung vào chúng ta. Đây là cách duy nhất để phân tán sự chú ý của nó, tạo cơ hội dù là nhỏ nhất."

Minh Kha đáp, ánh mắt lướt qua Trung một cách đầy ẩn ý:

"Hoặc ít nhất, đó là tính toán dựa trên dữ liệu về hành vi của chủng Hunter Alpha."

Lời giải thích của hắn nghe có vẻ hợp lý một cách lạnh lùng, nhưng không ai trong nhóm tin hoàn toàn vào động cơ của hắn. Tuy nhiên, họ không có thời gian để đối chất hay trừng phạt.

ẦMMMM!

Một phần lớn của bức tường gần lỗ thủng 1503 đổ sập. Một cánh tay khổng lồ, đen đúa với những móng vuốt sắc như dao cạo thò vào, theo sau là cái đầu dị dạng của Mato. Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét qua căn phòng, khóa chặt vào nhóm người đang co cụm. Tiếng gầm của nó vang vọng, át cả những tiếng động hỗn loạn ngoài hành lang.

Cùng lúc đó, một tiếng RẮC lớn vang lên từ cửa chính căn hộ 1504. Một mảng gỗ lớn bị bật tung, để lộ những bàn tay gầy guộc, bẩn thỉu đang cố gắng bấu víu, cào cấu từ bên ngoài. Bầy xác sống sắp phá được cửa.

"Chết tiệt!"

Vy nghiến răng. Cô biết mình chỉ còn vài viên đạn cuối cùng.

"Hành lang không đi được! Đằng sau cũng không xong!"

Hùng kêu lên tuyệt vọng, cố gắng che chắn cho mấy đứa trẻ đang sợ hãi nép sau lưng mình.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, cô gái tóc bạch kim đột nhiên hành động. Cô lao nhanh như một bóng ma về phía cửa sổ lớn dẫn ra ban công, nơi chỉ được che chắn tạm bợ bằng vài tấm ván mỏng. Với một động tác gọn lẹ, cô giật mạnh một sợi dây thừng dày, chắc chắn được cuộn gọn gàng và giấu khéo léo sau tấm rèm cửa. Một đầu dây đã được buộc chặt vào một kết cấu vững chắc nào đó bên trong căn hộ.

"Ban công! Chỉ có đường này thôi!"

Giọng cô gái vang lên dứt khoát, át cả tiếng gầm rú:

"Căn hộ đối diện tầng dưới bỏ trống! Đủ dây cho mọi người!"

Mọi người sững sờ nhìn sợi dây và khoảng không đen ngòm giữa hai tòa nhà. Đu dây? Giữa đêm? Với một con quái vật sắp xé xác họ từ phía sau và một bầy xác sống sắp tràn vào từ phía trước?

"Điên rồ! Quá nguy hiểm!"

Lão Nam phản đối ngay lập tức:

"Bọn trẻ làm sao mà.."

"Ở lại đây thì chắc chắn chết!"

Cô gái cắt ngang, ánh mắt sắc như dao:

"Tôi đã kiểm tra rồi. Khoảng cách không quá xa. Chỉ cần đủ can đảm!"

Cô liếc nhanh về phía Mato đang cố gắng dùng thân hình khổng lồ của mình để mở rộng lỗ thủng:

"Nó sắp vào được hoàn toàn rồi! Không còn thời gian đâu!"

Đúng lúc đó, cánh tay của Mato quét ngang qua phòng, đập vỡ chiếc bàn gần đó.

Một mảnh gỗ văng về phía bé Mai. Nhanh như chớp, cô gái tóc bạch kim đã ở bên cạnh bé Mai, kéo mạnh em né khỏi mảnh vỡ trong gang tấc. Sự nhanh nhẹn phi thường của cô khiến Trung và Vy không khỏi kinh ngạc.

"Quyết định đi!"

Cô gái hét lên, nhìn thẳng vào Vy và Trung, dường như nhận ra họ là những người có khả năng quyết định trong nhóm.

Ánh mắt Vy đầy giằng co. Lý trí quân nhân mách bảo cô rằng đu dây trong tình huống này là tự sát, đặc biệt là với người già và trẻ nhỏ. Nhưng thực tế tàn khốc là họ không còn lựa chọn nào khác. Cô nhìn Trung, ánh mắt tìm kiếm sự đồng tình hoặc một giải pháp khác.

Trung nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng đầy quyết đoán của cô gái lạ. Cậu nhìn sợi dây thừng, nhìn khoảng không đen đặc giữa hai tòa nhà, rồi nhìn con quái vật đang gầm rú tiến vào và cánh cửa chính sắp vỡ vụn. Thính giác cho cậu biết, cả hai mối nguy đều chỉ cách họ vài giây nữa. Bản năng sinh tồn đang gào thét trong cơ thể cậu.

"Đi!"

Trung hét lên, giọng nói khản đặc nhưng đầy quả quyết:

"Theo cô ấy! Không còn đường nào khác!"

Cậu nhìn Lão Nam và Hùng:

"Hai người phụ trách bọn trẻ trước! Nhanh lên!"

"Nhưng.."

Lão Nam vẫn do dự.

"Nghe Trung đi!"

Vy gằn giọng, đưa ra quyết định cuối cùng. Cô quay sang cô gái lạ:

"Cô đi trước! Chúng tôi theo sau!"

Cô gái tóc bạch kim không nói thêm lời nào, nhanh chóng ném đầu dây còn lại ra ngoài ban công, kiểm tra lại nút thắt một lần nữa rồi trèo nhanh ra lan can.

RẦMMMM!

Cửa chính căn hộ 1504 vỡ tung. Những con xác sống đầu tiên loạng choạng bước vào, đôi mắt trắng dã, tiếng gầm gừ khát máu.

Cùng lúc đó, Mato đã hoàn toàn phá vỡ bức tường, thân hình khổng lồ của nó lấp đầy lỗ hổng, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào con mồi.

"Nhanh!"

Cô gái tóc bạch kim hét lên từ ngoài ban công, giọng cô vọng lại giữa tiếng gió và tiếng gầm rú.

Lão Nam và Hùng, với sự giúp đỡ của chị Hạnh và anh Khoa, vội vàng đưa từng đứa trẻ ra phía ban công. Vy vừa yểm trợ, bắn những viên đạn cuối cùng về phía bầy xác sống đang tràn vào, vừa lùi dần về phía lối thoát duy nhất.

Trung là người cuối cùng. Cậu liếc nhìn Minh Kha, thấy hắn cũng đang di chuyển về phía ban công, nhưng với một vẻ chậm rãi và bình tĩnh đến lạ thường, như thể mọi chuyện vẫn nằm trong tính toán của hắn. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Trung, nhưng cậu không còn thời gian để suy nghĩ.

Cậu lao ra ban công, nơi cô gái tóc bạch kim đã nhanh chóng hướng dẫn Lão Nam cách buộc dây an toàn cho bé Mai. Ngọn gió đêm lạnh lẽo táp vào mặt, mang theo mùi tử khí nồng nặc. Bên dưới là khoảng không sâu hun hút. Phía sau, tiếng gầm thịnh nộ của Mato đã ở ngay sát gáy.

"Bám chắc vào!"

Cô gái tóc bạch kim hét lên khi Lão Nam bắt đầu đu người qua khoảng không, ôm chặt lấy bé Mai đang nhắm nghiền mắt vì sợ hãi.

Trung nhìn theo bóng họ lơ lửng giữa màn đêm, rồi nhìn về phía trước, nơi ban công của căn hộ đối diện chỉ là một bóng đen mờ ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free