Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 75: Chapter 75: Rời Khỏi Chốn Bình Yên

Bình minh xám xịt, lạnh lẽo phủ một lớp màu tang tóc lên khu nhà tập thể cũ kỹ. Cánh cổng sắt ọp ẹp kêu lên kèn kẹt lần cuối cùng khi được đẩy ra, rồi lại được những người đàn ông canh gác nhanh chóng kéo lại và cài then chặt chẽ. Phía bên ngoài, sáu bóng người – năm lớn, một nhỏ – đứng lặng trong giây lát, hít thở bầu không khí ô nhiễm, đầy mùi tử khí của thành phố chết, chuẩn bị cho một hành trình mới vào cõi vô định.

Cuộc chia ly diễn ra chóng vánh nhưng đầy nước mắt. Chị Hạnh ôm chặt lấy bé Mai, dặn dò con đủ điều bằng giọng nghẹn ngào, rồi lại quay sang nhìn Linh và Tuấn đang đứng nép bên cạnh, cố gắng kìm nén tiếng khóc. Bà Ba, chị Tư và một vài người dân khác trong xóm đứng ở cổng, ánh mắt họ chứa đựng sự thương cảm, lo lắng và cả một lời chúc phúc thầm lặng cho nhóm người xa lạ nhưng đã cùng họ chia sẻ chút bình yên mong manh trong những ngày qua.

"Đi đường cẩn thận," bà Ba nói, giọng trầm ấm nhưng đầy lo âu. Bà dúi vào tay Vy một túi vải nhỏ chứa vài củ khoai lang khô và mấy nắm gạo ít ỏi – chút lương thực dự trữ cuối cùng của cộng đồng. "Chỉ có vậy thôi. Giúp mấy đứa nhỏ cầm hơi."

Vy gật đầu cảm ơn, giọng khàn đi vì xúc động. "Chúng cháu sẽ không quên lòng tốt của bà và mọi người. Nếu tìm được nơi tốt hơn, hoặc có tin tức gì, chúng cháu sẽ cố gắng quay lại."

Lão Nam cũng bịn rịn bắt tay mấy ông bạn già mới quen, dặn dò họ giữ gìn sức khỏe. Hùng, dù còn rất yếu và phải dựa vào Trung, cũng cố gắng mỉm cười chào tạm biệt mọi người.

Bé Mai nắm chặt lấy tay Trung, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn chị Linh, anh Tuấn và mẹ Hạnh đang đứng sau cánh cổng. Cô bé không khóc ré lên như lúc trước, nhưng nỗi buồn chia ly hiện rõ trên khuôn mặt non nớt. Cô bé biết mình phải đi cùng "anh Trung", người duy nhất còn lại mà em có thể tin tưởng và dựa dẫm.

"Mai ngoan nhé," Trung nói khẽ, cúi xuống nhìn cô bé, bàn tay vụng về lau những giọt nước mắt trên má em. "Anh sẽ bảo vệ em."

Rồi, không dám chần chừ thêm nữa, Vy ra hiệu. Đoàn người sáu người quay lưng lại với nơi trú ẩn tạm thời, một lần nữa dấn thân vào con đường hoang tàn, đổ nát của Sài Gòn chết. Cánh cổng sắt phía sau lưng họ từ từ đóng lại, như khép lại một chương ngắn ngủi của sự bình yên tương đối.

Hành trình lần này còn gian nan hơn gấp bội. Họ đông hơn, nhưng lại có thêm một đứa trẻ nhỏ và một người thương tật nặng. Hùng, dù đã tỉnh táo hơn và cơn sốt đã hạ phần nào nhờ thuốc kháng sinh, nhưng cánh tay gãy vẫn khiến anh đau đớn và gần như không thể tự di chuyển bình thường. Trung và Lão Nam lại phải thay nhau dìu anh, chiếc cáng tạm bợ đã được bỏ lại vì quá vướng víu khi di chuyển trên địa hình phức tạp. Phần lớn trọng lượng của Hùng đè nặng lên đôi vai của Trung, người cũng đang phải tập tễnh vì vết bỏng axit chưa lành hẳn ở chân trái.

Đội hình di chuyển được Vy sắp xếp lại. Thủy Tâm vẫn là người đi đầu, đôi mắt xanh biển sắc bén của cô như ngọn hải đăng dẫn đường trong bóng tối và sự hỗn loạn. Khả năng cảm nhận đặc biệt và bước chân không tiếng động của cô là yếu tố then chốt để tránh né những mối nguy hiểm bất ngờ. Vy đi ngay sau Thủy Tâm, cảnh giới hai bên và đưa ra những chỉ dẫn chiến thuật khi cần thiết, dù vết thương ở chân khiến bước đi của cô không còn nhanh nhẹn.

Trung dìu Hùng và dắt bé Mai đi ở giữa. Đây là vị trí an toàn nhất nhưng cũng là gánh nặng lớn nhất. Trung phải vừa tập trung dìu Hùng đi qua những đống đổ nát, vừa phải để mắt đến bé Mai đang sợ hãi bám chặt lấy tay mình, vừa phải luôn cảnh giác với mọi tiếng động xung quanh, và quan trọng nhất, vừa phải đấu tranh với chính con quái vật đang âm ỉ cựa quậy trong cánh tay phải. Cậu cố gắng giữ vững ý chí bảo vệ, biến hình ảnh Hùng đau đớn và bé Mai ngây thơ thành cái neo giữ lấy lý trí.

Lão Nam đi cuối cùng, cây gậy sắt trong tay không chỉ để phòng thân mà còn để dò đường và cảnh giới phía sau, đôi mắt già nua không lúc nào lơ là.

Họ men theo con đường Lão Nam đã chỉ dẫn lúc trước, hướng về phía Tây Bắc, nơi được cho là có bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ, nhưng mục tiêu trước mắt chỉ là tìm một nơi trú ẩn khác an toàn hơn để nghỉ ngơi và đánh giá lại tình hình, có thể là một cửa hàng tạp hóa, một nhà kho bỏ hoang nào đó còn tương đối nguyên vẹn.

Đường phố vẫn vắng lặng một cách rợn người. Xác xe cộ cháy đen, những tòa nhà đổ nát, rác thải và mảnh vỡ vương vãi khắp nơi. Thỉnh thoảng, họ lại bắt gặp vài con xác sống cấp thấp lảng vảng, nhưng với sự phối hợp ăn ý của Vy và Thủy Tâm, chúng nhanh chóng bị xử lý gọn gàng trước khi kịp gây ra tiếng động lớn.

Bé Mai ban đầu còn buồn bã vì phải chia tay chị Linh và anh Tuấn, nhưng rồi sự tò mò của trẻ thơ và cảm giác an toàn khi được Trung nắm chặt tay cũng khiến em dần vui vẻ trở lại. Em líu lo hỏi Trung đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, những câu hỏi ngây ngô về những tòa nhà đổ nát, về những chiếc xe cháy đen, về lý do tại sao không còn ai đi lại trên đường. Giọng nói trong trẻo của em như một nốt nhạc lạc lõng nhưng lại vô cùng quý giá giữa bản giao hưởng chết chóc của thành phố. Trung cố gắng trả lời em một cách đơn giản nhất, vừa đi vừa cảnh giác, sự hồn nhiên của bé Mai giúp cậu phần nào quên đi nỗi sợ hãi và gánh nặng nội tâm.

"Anh Trung ơi, con quạ kia nó ăn gì thế?" bé Mai chỉ tay lên một mái nhà đổ nát, nơi một con quạ đen khổng lồ, to bất thường, đang dùng cái mỏ sắc nhọn rỉa xác một con chuột cống cũng không kém phần to lớn.

Trung rùng mình khi nhìn thấy kích thước của hai con vật. Virus không chỉ biến đổi con người. "Nó... nó ăn bữa trưa của nó thôi con ạ," cậu đáp qua loa, kéo bé Mai đi nhanh hơn.

Hùng, dù đau đớn và mệt mỏi, cũng cố gắng tỏ ra lạc quan. "Đừng lo Mai ơi," anh nói hổn hển, giọng yếu ớt. "Có chú Hùng đây rồi, anh Trung đây rồi, không con gì dám làm hại con đâu." Anh biết ơn Trung và Lão Nam đã không quản ngại khó khăn dìu mình, lòng thầm nhủ phải cố gắng hồi phục thật nhanh để không còn là gánh nặng.

Họ di chuyển chậm rãi nhưng ổn định. Sau khoảng một buổi sáng đầy căng thẳng và mệt mỏi, họ tìm thấy một dãy cửa hàng tạp hóa nhỏ nằm khuất trong một con phố ít bị tàn phá hơn. Một trong số đó, cửa kính đã vỡ nhưng cửa sắt bên trong còn khá nguyên vẹn, chỉ bị cạy mở một khe hở nhỏ.

"Chỗ này có vẻ được," Vy nói sau khi Thủy Tâm đã kiểm tra và ra hiệu an toàn từ bên trong. "Chúng ta vào nghỉ chân tạm thời, kiểm tra lại đồ đạc và xem tình hình Hùng thế nào."

Họ lần lượt lách người qua khe cửa sắt vào bên trong. Cửa hàng tạp hóa nhỏ, bụi bặm và bừa bộn, nhưng ít ra còn có mái che và bốn bức tường vững chắc. Kệ hàng phần lớn đã trống trơn hoặc đổ rạp, nhưng vẫn còn vài món đồ linh tinh sót lại: vài gói bánh quy đã mềm oặt, mấy chai nước ngọt hết gas, vài cuộn giấy vệ sinh đã ố vàng.

Trung và Lão Nam cẩn thận đặt Hùng ngồi dựa vào một góc tường. Vy lập tức kiểm tra lại vết thương và nhiệt độ của anh. "Vẫn còn sốt, nhưng có vẻ không tăng thêm. Lá thuốc của chị Tư có tác dụng rồi," cô nói, giọng thoáng chút nhẹ nhõm. Cô lấy chai nước nhỏ còn lại của mình, đưa cho Hùng uống thêm vài ngụm.

Trong lúc mọi người đang nghỉ ngơi, chia nhau mấy mẩu bánh quy cũ tìm được, Thủy Tâm lặng lẽ đi một vòng quanh cửa hàng, đôi mắt xanh biển quét qua từng góc khuất, từng đống đổ nát. Rồi cô dừng lại ở một kệ hàng bằng gỗ đã bị đổ sập gần quầy tính tiền cũ. Cô ngồi xuống, lật nhẹ một tấm ván bị gãy.

"Có gì thế Tâm?" Vy hỏi, thấy hành động lạ của cô.

Thủy Tâm không đáp ngay. Cô dùng ngón tay thon dài, khẽ khều ra một vật nhỏ từ dưới tấm ván. Đó là một mẩu giấy được gấp lại vuông vắn, trông khá cũ kỹ nhưng không bị ẩm mốc nhiều.

Mọi người tò mò nhìn theo. Thủy Tâm cẩn thận mở mẩu giấy ra. Trên đó không có chữ viết, chỉ có một biểu tượng được vẽ bằng bút chì đen đã hơi mờ: Một hình tròn, bên trong là một hình tam giác đều, và chính giữa hình tam giác là một con mắt được vẽ khá chi tiết, với con ngươi nhìn thẳng về phía trước.

"Cái gì đây?" Lão Nam nhíu mày, cố gắng nheo mắt nhìn biểu tượng lạ lẫm. "Trông quen quen... hình như đã thấy ở đâu đó rồi..."

Trung cũng nhìn chăm chú vào biểu tượng đó. Hình tròn, tam giác, con mắt. Nó gợi lên một cảm giác mơ hồ, quen thuộc nhưng lại không thể nhớ ra ngay được. Cậu cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng đầu óc mệt mỏi và căng thẳng khiến mọi thứ trở nên mờ nhạt.

Vy cũng cau mày suy nghĩ. Biểu tượng này không giống bất kỳ ký hiệu quân sự hay ký hiệu cảnh báo nào cô từng biết. Nó mang một vẻ gì đó… cổ xưa, bí ẩn. Ai đã vẽ nó? Và tại sao lại để lại ở đây?

Thủy Tâm lật mặt sau của mẩu giấy. Có vài dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, khó đọc, bằng một loại mực đã phai màu:

"Chúng đang đến... Lối thoát ở... dưới lòng đất... Tìm dấu hiệu... Đừng tin..."

Dòng chữ bị nhòe đi ở vài chỗ, không thể đọc hết được. "Chúng đang đến"? Là ai? Quái vật? Prometheus? "Lối thoát dưới lòng đất"? "Tìm dấu hiệu"? "Đừng tin"? Đừng tin ai?

Mẩu giấy bí ẩn đột ngột xuất hiện, mang theo nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời, gieo vào lòng họ một sự tò mò xen lẫn bất an. Đây là một lời cảnh báo? Một chỉ dẫn? Hay một cái bẫy tinh vi?

Ngay khi họ còn đang tập trung vào mẩu giấy kỳ lạ, cố gắng giải mã ý nghĩa của nó, thì từ bên ngoài đường phố, nơi họ vừa đi qua, đột nhiên vọng lại một âm thanh khiến tất cả phải giật bắn mình, tim như ngừng đập.

Không phải tiếng gầm rú của quái vật. Không phải tiếng la hét của con người.

Mà là tiếng động cơ. Tiếng động cơ rất lớn, rất mạnh mẽ, không giống tiếng xe máy độ ồn ào của băng Rắn Độc Hưng. Âm thanh này trầm đục hơn, đều đặn hơn, và có vẻ như… đang đến rất gần.

Rầm… Rầm… Rầm…

Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển nhẹ. Tiếng động cơ ngày càng lớn hơn, rõ ràng hơn. Nó không giống tiếng xe ô tô thông thường. Nó giống như… tiếng của một cỗ máy chiến tranh hạng nặng đang di chuyển.

Vy lập tức lao ra phía khe cửa sắt vỡ, thận trọng hé mắt nhìn ra ngoài đường phố.

Tim cô như thắt lại.

Từ phía cuối con đường họ vừa đi tới, một cái bóng khổng lồ màu đen sì, to lớn như một chiếc xe thiết giáp nhưng lại di chuyển bằng những chiếc chân cơ khí khổng lồ thay vì bánh xích, đang từ từ tiến lại gần. Trên đỉnh cỗ máy đó, lờ mờ có thể thấy những khẩu súng máy tự động và cả… ánh sáng xanh lè quen thuộc của công nghệ Prometheus.

Đội "Thu hồi" đã đến! Nhanh hơn họ tưởng rất nhiều! Và vũ khí của chúng… còn khủng khiếp hơn cả con Cerberus.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free