Biến Dị Thế Giới - Chapter 74: Lựa Chọn Ở Lại
Vài ngày quý giá trôi qua tại khu nhà tập thể cũ kỹ của bà Ba như một giấc mơ ngắn ngủi giữa cơn ác mộng dài vô tận. Sự bình yên, dù chỉ là tương đối và luôn bị bao phủ bởi nỗi lo âu thường trực, cũng đủ để nhóm người vừa thoát khỏi địa ngục Hoàng Quang và bệnh viện bỏ hoang lấy lại chút hơi sức, chữa lành phần nào những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần.
Tin vui lớn nhất đến từ căn phòng nơi Hùng được chị Tư và Lão Nam thay nhau túc trực chăm sóc. Liều thuốc kháng sinh mạnh mà Trung liều mạng mang về, kết hợp với những bài thuốc lá gia truyền của chị Tư, cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Cơn sốt cao nguy hiểm của anh đầu bếp dần dần hạ xuống, những cơn mê sảng và co giật không còn xuất hiện nữa. Vết gãy hở ở cánh tay, dù vẫn còn sưng tấy và cần thời gian dài để hồi phục hoàn toàn, nhưng dấu hiệu nhiễm trùng nặng đã được kiểm soát. Hùng đã tỉnh táo trở lại, dù vẫn còn rất yếu, nằm trên tấm nệm mỏng, khuôn mặt béo tròn hốc hác đi trông thấy nhưng ánh mắt đã có lại sự tinh anh, dù còn mệt mỏi.
Sự hồi phục của Hùng như một liều thuốc tinh thần mạnh mẽ cho cả nhóm. Tiếng cười nói, dù vẫn còn gượng gạo và dè dặt, đã bắt đầu xuất hiện trở lại trong căn phòng tập thể họ được bà Ba sắp xếp cho ở tạm. Chị Hạnh, sau những ngày đêm khóc cạn nước mắt vì lo lắng cho Hùng và tương lai mờ mịt của các con, giờ đây đã có thể nở một nụ cười nhẹ nhõm. Bé Mai, Linh và Tuấn cũng vui vẻ hơn hẳn khi thấy chú Hùng tỉnh lại, chúng không còn quá sợ hãi khi chơi đùa cùng những đứa trẻ khác trong khoảng sân chung đầy nắng yếu ớt của buổi sớm mai.
Vy, sau khi vết thương ở chân đã đỡ hơn nhiều nhờ lá thuốc của chị Tư và khả năng tự hồi phục tốt của cơ thể, cũng không ngồi yên. Cô dành phần lớn thời gian đi lại quanh khu nhà, quan sát kỹ lưỡng hệ thống phòng thủ, nói chuyện với những người đàn ông phụ trách canh gác, chia sẻ kinh nghiệm và đưa ra những góp ý thực tế. Ban đầu, sự xuất hiện và chỉ huy của một người phụ nữ lạ mặt khiến vài người khó chịu, nhưng sự chuyên nghiệp, kiến thức quân sự và thái độ nghiêm túc, trách nhiệm của Vy dần khiến họ nể phục. Bà Ba cũng rất tin tưởng cô, thường xuyên gọi cô đến bàn bạc về việc phân công ca trực, gia cố thêm các điểm yếu hay đối phó với những tin đồn về sự xuất hiện của quái vật hoặc băng Rắn Độc Hưng ở các khu vực lân cận.
Lão Nam, ngoài việc thay chị Hạnh chăm sóc Hùng những lúc chị bận việc bếp núc, lại trở về với vai trò người thợ sửa chữa cần mẫn. Ông giúp vá lại mái tôn, sửa cánh cửa ọp ẹp, gia cố thêm hệ thống hứng nước mưa. Buổi chiều, ông thường ngồi ở góc sân cùng mấy ông bạn già mới quen trong xóm, vừa nhặt rau chuẩn bị cho bữa tối đạm bạc, vừa ôn lại chuyện xưa, chia sẻ nỗi lo về thời cuộc, tìm thấy chút an ủi tuổi già giữa cảnh loạn lạc.
Trung, dù vết bỏng axit trên chân đã lành lại một cách thần kỳ chỉ sau vài ngày, để lại một vệt sẹo mờ khó nhận thấy nếu không nhìn kỹ, vẫn cố gắng giữ mình kín đáo. Cậu lao vào những công việc nặng nhọc nhất trong cộng đồng: khuân vác nước, chuyển vật liệu gia cố hàng rào, đôi khi còn tình nguyện trực đêm cùng đội canh gác. Cậu ít nói hơn, lầm lũi làm việc, cố gắng dùng hành động để bù đắp cho sự khác biệt và bí mật mà cậu đang che giấu. Cậu biết những ánh mắt tò mò, e dè vẫn luôn hướng về phía mình, những lời thì thầm bàn tán sau lưng về sức mạnh kỳ lạ hay tốc độ hồi phục khó tin của cậu. Nhưng cậu mặc kệ. Điều cậu quan tâm nhất lúc này là sự an toàn của mọi người và việc giữ cho con quái vật bên trong mình ngủ yên. Niềm vui lớn nhất của cậu là những lúc được bé Mai quấn quýt. Cô bé hoàn toàn không sợ hãi cậu, ngược lại còn coi cậu là người hùng, là chỗ dựa vững chắc nhất. Cái nắm tay nhỏ bé, nụ cười trong veo và những câu chuyện líu lo của Mai như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn đầy giông bão của Trung.
Thủy Tâm vẫn là một ẩn số. Cô như một chiếc bóng lướt đi trong khu nhà tập thể, lúc ẩn lúc hiện. Cô hiếm khi tham gia vào các hoạt động chung, trừ những lúc cần thiết như cảnh báo về một mối nguy hiểm mà cô "cảm nhận" được từ xa, hoặc chia sẻ vài mẹo di chuyển không tiếng động cho đội canh gác. Cô vẫn thỉnh thoảng tìm đến Trung, thường là ở những nơi vắng vẻ như sân thượng vào lúc hoàng hôn. Những cuộc nói chuyện giữa họ vẫn ngắn ngủi, đầy ẩn ý. Cô không trực tiếp hỏi về cơn bộc phát ở bệnh viện, nhưng những câu hỏi của cô về việc "kiểm soát năng lượng", về "ranh giới giữa ý chí và bản năng", về "cảm giác khi sức mạnh tuôn trào" khiến Trung hiểu rằng cô biết nhiều hơn những gì cậu nghĩ. Cô cũng là người đầu tiên nhắc lại về cảm giác bị theo dõi từ "Bóng Đêm", cảnh báo rằng mối nguy hiểm từ Prometheus có thể vẫn còn đó, chỉ là tạm thời im lặng.
Khi Hùng đã có thể tự ngồi dậy, ăn được chút cháo loãng và nói chuyện yếu ớt, Vy và Lão Nam biết rằng đã đến lúc phải đưa ra quyết định cuối cùng về hành trình tiếp theo. Cộng đồng của bà Ba, dù tốt bụng và tương đối an toàn, nhưng tài nguyên quá hạn chế, lại nằm gần địa bàn của băng Rắn Độc Hưng, không phải là nơi có thể trú ẩn lâu dài. Họ cần tìm một nơi an toàn hơn, ổn định hơn, hoặc tìm cách liên lạc với quân đội, với một thế lực nào đó có khả năng chống chọi lại thảm họa ở quy mô lớn hơn.
Quyết định rời đi được thống nhất sau một cuộc bàn bạc ngắn gọn nhưng đầy căng thẳng giữa Vy, Lão Nam, Trung và Hùng. Họ biết ơn lòng tốt của bà Ba, nhưng họ không thể trở thành gánh nặng mãi mãi cho cộng đồng vốn đã quá khó khăn này. Họ cần phải tự tìm con đường sống cho riêng mình.
Khi kế hoạch rời đi đang được chuẩn bị, những túi đồ ít ỏi được thu dọn, những vũ khí thô sơ được kiểm tra lại lần cuối, thì một quyết định bất ngờ khác lại được đưa ra, lần này là từ chị Hạnh.
Sau nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, nhìn ba đứa con thơ dại đang cố gắng tìm lại nụ cười giữa đống đổ nát, chị đã đi đến một lựa chọn đau đớn nhưng có lẽ là tốt nhất cho chúng. Chị tìm gặp riêng Vy và Lão Nam, nước mắt lưng tròng.
"Cô Vy, bác Nam," chị bắt đầu, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy. "Em... em suy nghĩ kỹ rồi. Em và Linh, Tuấn... sẽ không đi cùng mọi người nữa."
Vy và Lão Nam sững người nhìn chị, chưa hiểu chuyện gì.
"Em biết ơn mọi người nhiều lắm," chị Hạnh nói tiếp, cố gắng kìm nén tiếng khóc. "Đã cưu mang mẹ con em, đã cứu sống bé Mai. Nhưng... hành trình phía trước nguy hiểm quá. Em không thể để các con tiếp tục đối mặt với cảnh chém giết, đói khát từng ngày như vậy được nữa. Chúng còn quá nhỏ." Chị nhìn ra khoảng sân nơi Linh và Tuấn đang chơi đùa cùng mấy đứa trẻ trong xóm, ánh mắt đầy yêu thương nhưng cũng trĩu nặng nỗi buồn. "Ở đây, dù thiếu thốn, nhưng ít ra chúng còn có bạn bè, có sự che chở của bà Ba và mọi người, có một mái nhà tương đối yên ổn. Em muốn cho chúng một cơ hội... một cơ hội sống sót bình thường hơn một chút, dù chỉ là tạm thời.
"
Chị nhìn Lão Nam và Vy, ánh mắt van lơn. "Em đã thưa chuyện với bà Ba rồi. Bà ấy... bà ấy cũng đồng ý cho mẹ con em ở lại. Em biết làm vậy là ích kỷ, là bỏ rơi mọi người lúc khó khăn, nhưng em... em không còn cách nào khác. Vì các con..."
Lão Nam và Vy im lặng hồi lâu. Họ hiểu nỗi lòng của người mẹ. Quyết định của chị Hạnh là hoàn toàn có lý. Dù rất buồn khi phải chia tay, dù lo lắng cho tương lai của mẹ con chị ở lại nơi này cũng không hề an toàn tuyệt đối, nhưng họ không thể ép buộc chị tiếp tục dấn thân vào một hành trình vô định và đầy rẫy hiểm nguy phía trước cùng họ.
"Chúng tôi hiểu, chị Hạnh," Vy lên tiếng trước, giọng nói có phần mềm đi. "Đó là quyết định của chị. Chúng tôi tôn trọng điều đó. Ở lại đây có lẽ là tốt nhất cho bọn trẻ lúc này."
"Phải đó," Lão Nam cũng gật đầu buồn bã. "Bà Ba là người tốt, cộng đồng này cũng đùm bọc lẫn nhau. Mẹ con cháu ở lại đây, cố gắng giữ gìn sức khỏe. Biết đâu sau này tình hình ổn định hơn, chúng ta lại có ngày gặp lại."
Chị Hạnh bật khóc, ôm chầm lấy Vy và Lão Nam cảm ơn rối rít.
Khi tin tức này được thông báo cho những người còn lại, Trung cảm thấy một nỗi buồn và hụt hẫng khó tả. Cậu đã coi chị Hạnh, Linh, Tuấn như những người thân trong gia đình bất đắc dĩ này. Sự ra đi của họ, dù là để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn, vẫn để lại một khoảng trống trong lòng cậu. Cậu đến gần, vụng về nói lời tạm biệt với chị Hạnh, dặn dò Linh và Tuấn phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ và bà Ba.
Nhưng vấn đề lại nảy sinh với bé Mai. Khi biết chị Linh và anh Tuấn sẽ ở lại, còn mình phải tiếp tục đi cùng "anh Trung", cô bé lập tức khóc ré lên, nhất quyết không chịu.
"Không! Con không ở lại đâu! Con muốn đi với anh Trung cơ!" Bé Mai mếu máo, ôm chặt lấy chân Trung không rời. Trải qua quá nhiều mất mát và sợ hãi – bà Lan biến thành quái vật, bố mẹ không còn, rồi những ngày tháng chạy trốn kinh hoàng – Trung đã trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất, người thân duy nhất mà cô bé hoàn toàn tin tưởng và bám víu. Hình ảnh Trung chiến đấu với quái vật, dìu dắt cô bé qua những hành lang tối tăm, chia sẻ mẩu bánh quy ít ỏi… đã khắc sâu vào tâm trí non nớt của em. Giờ đây, việc phải xa anh, dù chỉ là để ở lại một nơi có vẻ an toàn hơn, cũng khiến em sợ hãi tột độ.
"Mai ngoan nào," chị Hạnh cố gắng dỗ dành, nước mắt lưng tròng. "Ở lại đây với mẹ Hạnh, với chị Linh, anh Tuấn vui hơn mà. Đi theo anh Trung nguy hiểm lắm con ơi."
Nhưng bé Mai chỉ lắc đầu nguầy nguậy, càng ôm chặt lấy chân Trung hơn, nước mắt giàn giụa. "Không! Con đi với anh Trung! Con không sợ nguy hiểm! Anh Trung sẽ bảo vệ con mà!"
Sự kiên quyết của cô bé khiến tất cả mọi người rơi vào tình thế khó xử. Mang theo một đứa trẻ mới bảy tuổi, còn yếu ớt sau cơn sốt, vào một hành trình không biết sẽ kéo dài bao lâu, đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy phía trước, là một gánh nặng và rủi ro quá lớn. Ngay cả Vy, người luôn lý trí và thực tế, cũng phải nhíu mày đắn đo.
Trung nhìn xuống bé Mai đang khóc nức nở, nhìn vào đôi mắt trong veo, ngấn lệ nhưng lại ánh lên một niềm tin tưởng tuyệt đối vào mình. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu không thể bỏ rơi cô bé này. Cô bé đã mất tất cả, chỉ còn lại cậu là người thân duy nhất trên cõi đời này. Lời hứa bảo vệ em, lời hứa mà cậu đã tự nhủ khi cứu em khỏi bà Lan biến đổi, lại vang vọng mạnh mẽ trong tâm trí.
Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho bé Mai, rồi ngẩng đầu lên nhìn Vy và Lão Nam, giọng nói không còn chút do dự, mà đầy kiên định và trách nhiệm.
"Để em ấy đi cùng cháu."
Mọi người ngạc nhiên nhìn Trung.
"Cháu biết là rất nguy hiểm," cậu nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Vy, như một lời cam kết. "Nhưng cháu không thể bỏ mặc bé Mai được. Cháu đã hứa sẽ bảo vệ em ấy. Cháu sẽ chăm sóc cho em ấy cẩn thận. Bằng mọi giá, cháu sẽ không để em ấy xảy ra chuyện gì."
Sự quyết tâm trong giọng nói và ánh mắt của Trung, cùng với sự quyến luyến không rời của bé Mai, cuối cùng cũng thuyết phục được Vy và Lão Nam. Họ biết rằng chia cắt hai người vào lúc này còn tàn nhẫn hơn là đối mặt với hiểm nguy phía trước.
Quyết định cuối cùng được đưa ra. Chị Hạnh, Linh và Tuấn sẽ ở lại cộng đồng bà Ba, tìm kiếm một chút bình yên và ổn định mong manh. Nhóm rời đi sẽ bao gồm Vy, Trung, Lão Nam, Hùng và bé Mai, người giờ đây hoàn toàn gắn bó số phận mình với người "anh Trung" đặc biệt.
Cuộc chia ly diễn ra trong bịn rịn và nước mắt. Chị Hạnh ôm chặt lấy bé Mai lần cuối, dặn dò đủ điều, rồi lại quay sang cảm ơn và chúc mọi người lên đường bình an. Linh và Tuấn cũng ôm tạm biệt bé Mai và chú Trung, ánh mắt trẻ thơ đầy lưu luyến.
Bà Ba và những người dân trong xóm đứng ở cổng nhìn theo, khuôn mặt họ vừa thương cảm, vừa lo lắng, vừa có cả sự ngưỡng mộ thầm lặng dành cho lòng quả cảm và tình người của nhóm người xa lạ này.
Trung dắt tay bé Mai, tay kia đỡ Hùng cùng Lão Nam. Vy và Thủy Tâm đi trước mở đường. Năm con người, một già, ba trẻ, một bệnh, bước ra khỏi cánh cổng khu nhà tập thể, bỏ lại phía sau một chốn bình yên tương đối, một lần nữa dấn thân vào con đường hoang tàn, vô định của Sài Gòn chết, không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước.