Biến Dị Thế Giới - Chương 40: Chapter 40: Cuộc Đối Chất Căng Thẳng
Bình minh thứ hai trong căn hộ B1504 không mang đến chút ánh sáng hy vọng nào, chỉ có một màu xám xịt, ảm đạm hắt qua những khe cửa đã được che chắn tạm bợ, tô đậm thêm bầu không khí tang tóc và tuyệt vọng đang bao trùm. Tiếng rên rỉ yếu ớt của Hùng và hơi thở mong manh của Anh Khoa trở thành bản nhạc nền rùng rợn cho sự im lặng căng thẳng của những người còn lại.
Lão Nam vừa thay miếng khăn ẩm mới trên trán Hùng. Cơn sốt do nhiễm trùng từ vết gãy hở không hề thuyên giảm, ngược lại còn có vẻ nặng hơn. Làn da anh nóng ran, khuôn mặt béo tròn thường ngày giờ đây phù nề, đỏ bừng một cách bệnh hoạn. Anh Khoa thì vẫn chìm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, da dẻ lạnh ngắt, nhịp thở yếu ớt đến mức Lão Nam phải ghé sát tai mới cảm nhận được. Tình trạng của cả hai người rõ ràng đang xấu đi nhanh chóng.
Chút nước ít ỏi lấy được từ sân thượng đã được ưu tiên gần hết cho người bệnh và pha thuốc cho bé Mai. Những người còn lại chỉ dám nhấp môi vài ngụm nhỏ để chống chọi với cơn khát cháy bỏng. Cổ họng ai cũng khô khốc, đôi môi nứt nẻ, cảm giác kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Trung ngồi dựa vào tường, cố gắng nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không tài nào chợp mắt được. Hình ảnh Hùng và Khoa đang cận kề cái chết, sự bất lực của bản thân, và cả bí mật kinh hoàng về Minh Kha vừa được hé lộ cứ ám ảnh lấy tâm trí cậu. Cánh tay phải lại âm ỉ ngứa ran, một lời nhắc nhở khó chịu về con quái vật đang chờ thời cơ trỗi dậy. Cậu liếc nhìn Minh Kha, kẻ vẫn đang ngồi im lìm ở góc phòng, cắm cúi vào chiếc máy tính bảng như thể thế giới xung quanh không hề tồn tại. Một cơn căm giận lạnh lẽo dâng lên trong lồng ngực Trung. Hắn ta, kẻ gián điệp của Prometheus, kẻ xem đồng đội như "mục tiêu phụ", lại có thể bình thản đến thế sao?
Vy, sau một đêm gần như thức trắng để canh gác và theo dõi tình hình, cuối cùng cũng đứng dậy. Vết thương ở chân và tay vẫn còn đau nhức, nhưng sự mệt mỏi trong đôi mắt đã bị thay thế bởi một sự quyết đoán lạnh lùng. Đã đến lúc rồi. Không thể trì hoãn thêm được nữa. Cô trao đổi ánh mắt với Lão Nam và Trung – một cái gật đầu ngầm xác nhận kế hoạch đã định.
"Minh Kha." Giọng Vy vang lên, không quá lớn nhưng đủ sắc bén để cắt đứt bầu không khí im lặng nặng nề.
Tất cả mọi người, kể cả chị Hạnh đang ngồi thẫn thờ bên cạnh bé Mai, đều giật mình quay lại nhìn Vy, rồi nhìn sang Minh Kha.
Minh Kha từ từ ngẩng đầu lên khỏi chiếc máy tính bảng, đôi mắt ẩn sau cặp kính nhìn Vy với vẻ dò hỏi, nhưng sâu trong đáy mắt dường như có một tia cảnh giác thoáng qua. "Có chuyện gì sao, cô Vy?" Hắn hỏi, giọng nói vẫn đều đều, cố gắng giữ vẻ bình thản.
"Chúng ta cần nói chuyện." Vy nói, giọng nói không hề có chút ấm áp. Cô bước tới vài bước, đứng đối diện với Minh Kha, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào hắn. Lão Nam và Trung cũng lặng lẽ đứng dậy, tiến lại gần, tạo thành một thế bao vây vô hình.
Không khí trong căn hộ lập tức trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Chị Hạnh vội ôm chặt lấy Linh và Tuấn, kéo chúng lùi sát vào tường, khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi trước sự đối đầu sắp xảy ra. Hùng, trong cơn mê sảng vì sốt, cũng khẽ cựa quậy, rên rỉ.
"Nói chuyện?" Minh Kha nhíu mày, tỏ vẻ ngạc nhiên. "Vào lúc này sao? Tôi nghĩ chúng ta nên tập trung vào việc tìm cách..."
"Nói về 'Prometheus'." Vy cắt ngang, giọng nói lạnh lùng, nhấn mạnh vào cái tên bí ẩn.
Khuôn mặt Minh Kha thoáng biến sắc trong giây lát, dù rất nhanh nhưng không qua được ánh mắt quan sát của Vy, Trung và Lão Nam. Hắn im lặng vài giây, dường như đang cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, tìm kiếm một lời bao biện hợp lý.
"Prometheus?" Hắn lặp lại, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. "À, cái tổ chức tôi đã kể với mọi người đó sao? Nơi tôi từng làm việc ấy à? Đúng là một cơn ác mộng..."
"Đừng diễn kịch nữa, Minh Kha!" Trung bất ngờ gắt lên, không thể kìm nén được cơn phẫn nộ đang sôi sục trong lòng. Cậu bước lên phía trước, đứng ngang hàng với Vy, đối mặt trực diện với kẻ phản bội. "Đêm qua, tôi đã nghe thấy anh nói chuyện! Báo cáo cho Prometheus! Nói về tôi – 'Đối tượng Zero'!"
Lời buộc tội trực diện của Trung khiến Minh Kha sững người. Hắn nhìn Trung, rồi lại nhìn Vy và Lão Nam, ánh mắt lộ rõ sự bối rối và cả một chút hoảng sợ bị che giấu.
"Cậu.. cậu nói gì vậy? Chắc cậu nghe nhầm rồi!" Minh Kha lắp bắp chối cãi, giọng nói có phần lạc đi. "Tôi chỉ đang cố gắng dò sóng radio, tìm kiếm bất kỳ tín hiệu nào từ bên ngoài, bất kỳ ai có thể giúp đỡ chúng ta! Prometheus có thể là hy vọng duy nhất để ngăn chặn thảm họa này!"
"Hy vọng duy nhất?" Lão Nam cười khẩy, giọng nói già nua đầy vẻ cay đắng và khinh bỉ. "Hay là nguồn cơn của thảm họa? Cái cách cậu nhìn thằng bé Trung từ lúc mới đến, cái cách cậu thờ ơ với tính mạng của người khác, cả cái thiết bị chết tiệt cậu ném ra để dụ thêm quái vật đến lúc ở căn hộ cũ nữa! Cậu nghĩ chúng tôi mù hết cả sao?"
"Đó là hiểu lầm!" Minh Kha vội vàng phản bác, giọng nói trở nên cao hơn, đầy vẻ kích động. "Thiết bị đó là để đánh lạc hướng con Mato! Là chiến thuật cần thiết! Tôi làm mọi thứ cũng chỉ vì muốn giúp mọi người sống sót!"
"Giúp chúng tôi sống sót?" Vy nhếch mép cười lạnh. "Hay giúp anh hoàn thành nhiệm vụ theo dõi 'Đối tượng Zero' cho Prometheus? 'Thất bại trong việc thu thập mẫu trực tiếp' là sao? 'Phương án B' mà anh nói đến là gì?"
Từng câu hỏi của Vy như những nhát búa giáng mạnh vào lời nói dối vụng về của Minh Kha. Hắn tái mặt đi, lùi lại một bước theo phản xạ, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm lối thoát hoặc một lời bao biện khác. Hắn biết mình đã bị lộ. Những lời Trung nghe được quá cụ thể, quá chính xác để có thể chối cãi.
Sự im lặng căng thẳng lại bao trùm. Chỉ còn tiếng thở hổn hển của Minh Kha và ánh mắt sắc lạnh của ba người đang đối diện hắn. Chị Hạnh và bọn trẻ nép chặt vào tường, sợ hãi không dám thở mạnh.
Trong góc tối, Thủy Tâm vẫn đứng im lặng như một bóng ma, khoanh tay trước ngực. Đôi mắt xanh biển của cô nhìn xoáy vào Minh Kha, không bỏ sót một biểu cảm, một cử chỉ nào. Rồi, cô khẽ lên tiếng, giọng nói vẫn đều đều nhưng lại như một nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi sự chống cự của Minh Kha:
"Năng lượng cảm xúc của anh đang rất hỗn loạn, Minh Kha.
Sợ hãi, tính toán, và cả sự lừa dối. Nó đậm đặc hơn nhiều so với lúc anh mới đến."
Lời nói của Thủy Tâm, dù mơ hồ về cách thức cô "cảm nhận" được, lại có sức nặng đặc biệt. Nó đánh thẳng vào tâm lý đang hoang mang của Minh Kha, khiến hắn nhận ra rằng sự che giấu của mình đã hoàn toàn vô nghĩa trước những con người này – một người có thính giác siêu việt, một người có kinh nghiệm già đời, một người có trực giác quân nhân sắc bén, và một người có khả năng nhìn thấu cảm xúc kỳ lạ.
Minh Kha thở hắt ra một hơi, đôi vai gầy sụp xuống. Vẻ mặt hoảng loạn và chối cãi biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh đến lạnh người, một sự chấp nhận thất bại và có lẽ, là sự chuẩn bị cho một toan tính mới. Hắn từ từ tháo cặp kính xuống, dùng một mảnh vải lau nhẹ, rồi đeo lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Trung, Vy và Lão Nam.
"Được rồi." Giọng hắn trở lại vẻ đều đều, không cảm xúc thường thấy, nhưng lần này lại mang một sự thừa nhận cay đắng. "Các người thắng. Tôi sẽ không phí lời nói dối nữa."
Hắn dừng lại một chút, như để lấy lại bình tĩnh, rồi tiếp tục, giọng nói lạnh lùng như đang đọc một bản báo cáo:
"Đúng vậy. Tôi làm việc cho Prometheus. Một bộ phận nghiên cứu cấp cao. Cái mà các người gọi là virus này, thực chất là một phần của dự án mang tên Chimera – một nỗ lực nhằm tạo ra bước nhảy vọt về tiến hóa cho con người, tăng cường sức mạnh, khả năng hồi phục, tạo ra những cá thể ưu việt."
Hắn liếc nhìn Trung, ánh mắt đầy vẻ phân tích khoa học: "Hoàng Ngọc Trung đây, hay 'Đối tượng Zero' theo cách gọi của chúng tôi, là một kết quả ngoài dự kiến nhưng cực kỳ quan trọng của dự án đó. Cậu ta bị nhiễm biến thể gốc, nhưng bằng cách nào đó, cơ thể cậu ta không bị virus chiếm đoạt hoàn toàn. Thay vào đó, cậu ta dung hợp với nó, giữ lại được ý thức và nhân tính, đồng thời bộc lộ những khả năng tiềm ẩn mà ngay cả chúng tôi cũng chưa thể lý giải hết."
Lời tiết lộ của Minh Kha khiến Trung choáng váng. Cậu là kết quả của một dự án? Một thí nghiệm? Sự tồn tại của cậu, sức mạnh của cậu, nỗi đau khổ của cậu... tất cả đều là sản phẩm của một tham vọng điên rồ nào đó? Cơn phẫn nộ và hoang mang tột độ xâm chiếm tâm trí cậu.
"Nhiệm vụ của tôi," Minh Kha tiếp tục, phớt lờ phản ứng của Trung, "ban đầu là tiếp cận, theo dõi sát sao và thu thập dữ liệu về quá trình biến đổi cũng như khả năng của Đối tượng Zero. Tòa nhà Hoàng Quang này, tình cờ lại là nơi cậu ta sinh sống, trở thành một 'phòng thí nghiệm' bất đắc dĩ sau khi sự cố rò rỉ virus xảy ra và lan rộng ngoài tầm kiểm soát."
"Sự cố rò rỉ?" Vy gằn giọng. "Hay là cố tình phát tán?"
Minh Kha nhún vai, một cử chỉ thản nhiên đến đáng ghét. "Chi tiết đó không quan trọng. Kết quả cuối cùng vẫn là thảm họa này. Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo Đối tượng Zero sống sót và cung cấp đủ dữ liệu cho giai đoạn tiếp theo của dự án."
"Giai đoạn hai? Phương án B?" Vy truy hỏi. "Đó là gì?"
Minh Kha im lặng, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Hắn biết mình đã nói quá nhiều, nhưng có lẽ việc hé lộ một phần sự thật cũng là cách để hắn tự bảo vệ mình, để chứng tỏ giá trị thông tin của bản thân.
"Tôi không biết chi tiết." Hắn nói dối, hoặc chỉ nói một phần sự thật. "Chỉ biết rằng nó liên quan đến việc kiểm soát hoặc nâng cấp virus, dựa trên những dữ liệu thu thập được từ các đối tượng đặc biệt như Trung. Nhưng kế hoạch đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi sự hỗn loạn ngoài dự kiến và việc tôi mất liên lạc với cấp trên."
Hắn nhìn thẳng vào Vy và Trung, giọng nói chuyển sang một sự đe dọa ngầm: "Prometheus là một tổ chức cực kỳ hùng mạnh, với nguồn lực và công nghệ vượt xa những gì các người có thể tưởng tượng. Họ sẽ không từ bỏ Đối tượng Zero dễ dàng như vậy. Việc tôi bị lộ ở đây có thể đã kích hoạt những phương án dự phòng khác của họ. Các người giữ tôi lại cũng vô ích, thậm chí còn nguy hiểm hơn."
Sự thật, dù chỉ là một phần, cuối cùng cũng được phơi bày. Minh Kha là gián điệp. Trung là vật thí nghiệm. Một tổ chức hùng mạnh tên Prometheus đứng sau tất cả, và chúng vẫn đang theo dõi họ. Mối nguy hiểm không chỉ đến từ lũ quái vật bên ngoài, mà còn đến từ những kẻ tạo ra chúng, những kẻ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào với những vũ khí và âm mưu còn khủng khiếp hơn.
Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là sự im lặng của cú sốc, của sự thật phũ phàng và nỗi sợ hãi về một tương lai còn đen tối hơn cả hiện tại. Ánh mắt mọi người nhìn Minh Kha giờ đây không còn là sự nghi ngờ, mà là sự căm phẫn, sợ hãi và cả sự bối rối không biết phải làm gì tiếp theo với kẻ phản bội nguy hiểm đang đứng giữa họ. Câu hỏi lớn nhất treo lơ lửng: Giữ lại hắn để khai thác thông tin, hay loại bỏ hắn để trừ hậu họa? Quyết định này sẽ định đoạt số phận của cả nhóm trong những ngày sắp tới.