Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 34: Chapter 34: Tín Hiệu Từ Sân Thượng

Sự im lặng trong căn hộ B1504 đặc quánh lại, nặng nề như lớp bụi bám dày trên từng góc khuất, từng món đồ đạc vô tri đã bị lãng quên bởi chủ nhân cũ. Nó không phải là sự tĩnh lặng cần thiết để nghỉ ngơi, mà là sự chờ đợi nín thở, một khoảng lặng căng như dây đàn trước khi nó đứt tung bởi một âm thanh báo hiệu sự sống, hoặc cái chết. Cơn khát bỏng rát trong cổ họng mỗi người là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thực tại, về nguồn nước đã cạn kiệt, về hy vọng cuối cùng đang được đánh đổi bằng tính mạng của hai con người vừa khuất dạng vào bóng tối của cầu thang bộ dẫn lên sân thượng.

Vy dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, tay siết chặt chiếc bộ đàm cũ kỹ. Đôi mắt cô nhắm hờ, nhưng đôi tai thì căng ra, cố gắng lọc bỏ tiếng gió rít ma quái từ bên ngoài, tiếng thở nặng nề của những người xung quanh, tiếng rên khe khẽ của bé Mai đang chìm trong cơn sốt, để chờ đợi một tín hiệu, dù chỉ là tiếng rè rè yếu ớt, từ "Chim sẻ" hoặc "Cú mèo". Trách nhiệm của người chỉ huy đè nặng lên đôi vai gầy của cô, mỗi giây trôi qua trong im lặng là một gánh nặng thêm vào nỗi lo lắng mơ hồ về sự an toàn của Hùng và Anh Khoa, về quyết định liều lĩnh mà cô vừa đưa ra.

Lão Nam ngồi lặng lẽ trên sàn, lưng dựa vào chân tường, đôi mắt già nua nhìn đăm đăm vào cánh cửa đã được gia cố tạm bợ. Ông không nói gì, nhưng bàn tay chai sần cứ vô thức siết chặt cây gậy sắt đặt bên cạnh. Sân thượng. Nơi đó từng là chỗ ông trốn việc lên hút điếu thuốc lén, ngắm nhìn thành phố từ trên cao khi nó còn chưa chìm vào địa ngục. Ông biết rõ sự nguy hiểm của nó, sự trống trải, những góc khuất nơi đủ loại quái vật có thể ẩn nấp. Liệu Hùng có nhớ đúng đường không? Liệu cậu thanh niên Khoa kia, với vết thương và tâm lý bất ổn, có thể giữ được bình tĩnh? Nỗi lo cho hai người trẻ tuổi hòa lẫn với nỗi xót xa cho đứa cháu gái nuôi đang yếu dần trên tay chị Hạnh khiến lồng ngực ông như bị bóp nghẹt.

Chị Hạnh khẽ hát khe khẽ một bài hát ru quen thuộc, giọng chị yếu ớt, lạc đi vì thiếu nước và kiệt sức, nhưng vòng tay ôm bé Mai thì chưa bao giờ lơi lỏng. Thỉnh thoảng, chị lại đưa bàn tay thô ráp lên sờ trán con, cảm nhận hơi nóng vẫn còn hầm hập dù đã được uống thuốc. Mỗi nhịp thở yếu ớt của bé Mai như một mũi kim đâm vào tim chị, nỗi sợ hãi mất con còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi lũ quái vật ngoài kia. Chị chỉ biết cầu nguyện, một lời cầu nguyện câm lặng và tuyệt vọng, rằng Hùng và Khoa sẽ mang được nước về, rằng phép màu nào đó sẽ xảy ra.

Trung ngồi thu mình trong một góc tối, cố gắng phớt lờ cảm giác bị cô lập vẫn còn đeo bám. Cậu quan sát mọi người, cảm nhận rõ ràng bầu không khí căng thẳng bao trùm. Vết bỏng axit trên chân trái đã dịu đi đáng kể nhờ lọ thuốc mỡ thảo dược bí ẩn của Thủy Tâm, cơn đau thể xác không còn là vấn đề lớn nhất. Thay vào đó, là cơn khát cồn cào và cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ. Cánh tay phải vẫn âm ỉ cảm giác ngứa ran quen thuộc, như thể con quái vật bên trong đang cựa quậy, không cam chịu ngủ yên. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào lời khuyên của Thủy Tâm: "Tập trung vào mục tiêu bảo vệ. Biến nó thành ý chí chủ đạo." Hình ảnh bé Mai yếu ớt, ánh mắt van lơn của chị Hạnh, sự tin tưởng dè chừng của Lão Nam… cậu cố gắng biến chúng thành ngọn lửa ý chí, một cái neo giữ chặt lấy phần "người" đang bị thử thách khắc nghiệt. Nhưng nỗi bất an về Hùng và Khoa cứ len lỏi vào tâm trí, khiến cậu không thể hoàn toàn tĩnh tâm.

Minh Kha, như thường lệ, vẫn tách biệt khỏi sự lo lắng chung. Hắn ngồi dựa tường, đôi mắt ẩn sau cặp kính (nếu có) chăm chú vào những dòng mã lệnh và biểu đồ phức tạp trên màn hình máy tính bảng. Thỉnh thoảng, hắn mới ngẩng lên, liếc nhanh về phía chiếc bộ đàm của Vy, rồi lại cúi xuống, ngón tay lướt thoăn thoắt. Sự bình thản đến lạnh lùng của hắn giữa tình cảnh nước sôi lửa bỏng này khiến người ta không khỏi rùng mình và đặt câu hỏi về động cơ thực sự của hắn. Hắn đang tính toán điều gì? Hắn mong đợi điều gì từ chuyến đi liều lĩnh này?

Thời gian như kéo dài ra vô tận trong sự im lặng. Mỗi tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ tưởng tượng nào đó như đang gõ nhịp cho sự chờ đợi mỏi mòn và cơn khát đang dần bào mòn sức lực và ý chí của họ.

Rè... rè... Khọt khẹt...

Tiếng động bất ngờ phát ra từ chiếc bộ đàm trong tay Vy khiến tất cả giật bắn mình, tim như ngừng đập. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô.

"Alo.. alo.. Đại bàng nghe rõ không? Chim sẻ gọi!" Giọng Hùng vang lên, rè rè, đứt quãng vì nhiễu sóng và hơi thở gấp gáp, nhưng đó là âm thanh tuyệt vời nhất mà họ được nghe lúc này.

"Rõ! Chim sẻ báo cáo tình hình!" Vy đáp lại ngay lập tức, cố gắng giữ giọng bình tĩnh và chuyên nghiệp, dù tay cô đang run lên vì căng thẳng.

"Đã.. khụ khụ.. đã lên đến tầng áp mái rồi, Đại bàng. Chỗ này tối om, bụi mù.. Hành lang có vài.. vài cái xác cũ, khô quắt queo. Và.. Đại bàng ơi.. có vết cào lớn lắm trên tường, trên cả mấy cái ống nước nữa. Rõ ràng là của.. của con Mato!"

Tin tức về dấu vết của Mato khiến bầu không khí vừa mới le lói hy vọng lại lập tức chùng xuống. Con quái vật tiến hóa khổng lồ đó đã lên đến tận đây. Liệu nó có còn lảng vảng trên sân thượng không?

"Nó còn đó không? Thấy dấu hiệu gì khác không?" Vy hỏi dồn dập.

"Không.. không thấy gì khác lạ. Có vẻ chỉ là dấu vết cũ thôi.. nhưng mà ghê răng quá. Cửa lên sân thượng ngay phía trước rồi. Bọn tôi đang kiểm tra." Giọng Hùng vẫn còn hơi run.

Im lặng vài giây. Chỉ có tiếng rè rè của sóng vô tuyến và tiếng thở nặng nề của Hùng.

"Được rồi! Đẩy được cửa rồi!" Giọng Hùng lại vang lên, lần này có vẻ hào hứng hơn rõ rệt. "Gió trên này mạnh quá! Nhưng.. nhưng quang đãng! Không thấy con quái vật nào cả! Đang tiến ra chỗ bể nước!"

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên trong căn hộ. Không có quái vật trên sân thượng. Ít nhất là vào lúc này.

"Thấy bể nước chưa? Tình hình thế nào?" Vy hỏi tiếp, không dám để hy vọng dâng lên quá sớm.

"Thấy rồi! Thấy rồi, Đại bàng!" Giọng Hùng reo lên, sự mừng rỡ không thể che giấu. "To lắm! Bằng thép không gỉ, có vẻ còn nguyên vẹn! Đang cố nhìn xem.. Hình như.. hình như nắp bể hơi hé! Để tôi trèo lên xem.."

Một khoảnh khắc im lặng nữa. Mọi người trong căn hộ nín thở chờ đợi. Liệu có nước không? Liệu hy vọng cuối cùng có thành sự thật?

Rè... Cú mèo gọi Đại bàng. Nghe rõ trả lời. Một giọng nói khác, lạnh lùng và trong trẻo hơn, bất ngờ xen vào kênh liên lạc. Là Thủy Tâm.

"Đại bàng nghe rõ. Cú mèo báo cáo." Vy đáp lại.

Tôi đang ở chiếu nghỉ tầng 25. Tầm nhìn hạn chế. Chưa phát hiện dấu hiệu bất thường từ các tầng dưới hoặc xung quanh. Nhưng.. có tiếng động lạ từ phía sân thượng vọng xuống. Không rõ ràng.

Lời cảnh báo của Thủy Tâm đến cùng lúc với tiếng reo mừng xen lẫn kinh ngạc của Hùng: "Có! Có nước, Đại bàng ơi! Tôi nhìn thấy rồi! Nước trong veo! Nhiều lắm! Chúng ta có nước rồi!"

Niềm vui vỡ òa. Chị Hạnh bật khóc thành tiếng, lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc và nhẹ nhõm. Lão Nam mỉm cười hiếm hoi, đôi mắt già nua ánh lên niềm vui sướng. Ngay cả Vy cũng không giấu được nụ cười nhẹ trên môi. Nước! Họ đã tìm thấy nguồn sống!

Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài.

"Khoa! Anh Khoa!" Giọng Hùng đột ngột chuyển từ vui mừng sang hoảng hốt tột độ. "Coi chừng! Sau lưng! Trên.. trên thành bể nước! Cái.. cái gì thế kia?"

Rẹt! Một tiếng rít ghê rợn, không giống bất kỳ âm thanh nào họ từng nghe, xen lẫn vào tiếng gió hú trên sân thượng, vang lên qua bộ đàm.

"Áaaaaaaa!" Tiếng hét thất thanh, đầy đau đớn và kinh hoàng của Hùng xé toạc không khí.

Keng! Xoảng! Tiếng kim loại va chạm chát chúa – có lẽ là cây búa của Hùng hoặc con dao của Anh Khoa.

Gràoooo! Một tiếng gầm gừ lạ lùng, sắc lẻm và đầy hung dữ, khác hẳn tiếng gầm trầm đục của Mato hay tiếng rít của Crawler.

Rồi…

Rè... rè... xẹt...

Tất cả âm thanh hỗn loạn đột ngột im bặt. Chỉ còn lại tiếng rè rè khô khốc, vô hồn của chiếc bộ đàm mất tín hiệu.

Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn hộ một lần nữa, lạnh lẽo và đáng sợ hơn gấp bội.

Niềm vui sướng và hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn, thay vào đó là nỗi kinh hoàng tột độ.

"Hùng! Anh Khoa!" Vy hét lên vào bộ đàm, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. "Chim sẻ! Trả lời đi! Nghe rõ không? Chuyện gì vậy?!"

Không có tiếng trả lời.

Cô chuyển tần số, cố gắng gọi Thủy Tâm. "Cú mèo! Cú mèo! Cô có thấy gì không? Nghe thấy gì không?!"

Im lặng. Rồi một tiếng rè rè yếu ớt. Đại bàng.. Tôi.. không rõ.. Có gì đó.. rất nhanh.. Tín hiệu bị nhiễu loạn.. Tôi đang cố.. Giọng Thủy Tâm đứt quãng, đầy vẻ khó khăn, rồi cũng chìm vào im lặng.

Vy buông thõng tay cầm bộ đàm, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Hùng. Anh Khoa. Cả Thủy Tâm. Họ đã gặp phải thứ gì trên đó? Thứ gì còn đáng sợ hơn cả Mato?

Lão Nam đứng bật dậy, khuôn mặt già nua tái đi, đôi môi mấp máy không thành lời. Chị Hạnh lại bật khóc nức nở, ôm chặt lấy hai đứa con đang sợ hãi run rẩy.

Trung cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Tiếng hét cuối cùng của Hùng, tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ lạ lùng… chúng cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu. Cánh tay phải của cậu lại bắt đầu ngứa ran dữ dội, lần này còn mạnh hơn trước, như thể con quái vật bên trong đang gầm gào đòi thoát ra. Nỗi sợ hãi về những gì xảy ra trên sân thượng hòa quyện với nỗi sợ hãi về chính bản thân cậu.

Bể nước. Hy vọng cuối cùng. Giờ đây lại biến thành một cái bẫy chết người. Đồng đội của cậu đang gặp nguy hiểm tính mạng, hoặc tệ hơn, có thể đã…

Không. Cậu không thể nghĩ đến điều đó. Cậu phải làm gì đó.

Cậu nhìn sang Vy, thấy cô đang run rẩy, khuôn mặt hiện rõ sự giằng co và bất lực của người chỉ huy vừa mất liên lạc với tiền phương. Cậu nhìn Lão Nam, thấy sự tuyệt vọng trong đôi mắt ông. Cậu nhìn chị Hạnh và bọn trẻ đang khóc nức nở.

Ý chí bảo vệ lại bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, át đi cả cơn ngứa ngáy khó chịu ở cánh tay, át đi cả nỗi sợ hãi về sự biến đổi. Họ không thể bỏ mặc Hùng, Khoa và Thủy Tâm. Dù trên đó có là địa ngục đi chăng nữa.

Cậu siết chặt bàn tay phải, cảm nhận nguồn năng lượng bắt đầu hội tụ. Lần này, cậu sẽ không chờ đợi mệnh lệnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free