Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 33: Chapter 33: Nguồn Nước Cạn Kiệt

Sự im lặng trong căn hộ B1504 nặng nề hơn cả lớp bụi bám dày trên đồ đạc bỏ hoang. Nó không phải là sự tĩnh lặng của bình yên, mà là sự trống rỗng sau cơn bão, sự chờ đợi đầy lo âu trước những hiểm nguy chưa biết tới. Lọ thuốc hạ sốt trong tay chị Hạnh như một đốm lửa hy vọng mong manh giữa màn đêm tuyệt vọng, nhưng ánh lửa đó không đủ sức xua tan bóng tối đang bao trùm. Bé Mai, sau khi uống được vài thìa siro đắng ngắt, đã thiếp đi trong vòng tay mẹ, hơi thở vẫn yếu ớt, khuôn mặt đỏ bừng vì cơn sốt chưa dứt hẳn, nhưng ít nhất không còn mê sảng gọi mẹ trong vô thức. Đó là một sự cải thiện nhỏ nhoi, đủ để kéo mọi người ra khỏi bờ vực sụp đổ hoàn toàn về tinh thần, nhưng không đủ để xua đi thực tế khắc nghiệt đang hiển hiện.

Trung ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác cô lập vẫn còn đó, nhưng sự dằn vặt nội tâm tạm thời nhường chỗ cho một nỗi lo lắng khác, cụ thể và cấp bách hơn. Cậu liếm đôi môi khô khốc, nứt nẻ. Cổ họng bỏng rát như vừa nuốt phải than hồng. Không chỉ cậu, mà tất cả mọi người. Hùng "Béo" cố gắng nuốt khan, đôi mắt thường ngày tinh anh giờ trũng sâu vì mệt mỏi và thiếu nước. Lão Nam ho khan vài tiếng, tiếng ho khô khốc, đau đớn. Ngay cả Vy, dù cố gắng giữ vẻ mặt sắt đá, cũng không giấu được đôi môi nhợt nhạt và ánh mắt mệt mỏi hướng về phía chai nước suối rỗng không nằm lăn lóc trên sàn nhà – chai nước cuối cùng mà Thủy Tâm tìm được, đã được dùng để pha thuốc cho bé Mai và lau vết thương cho Trung, cho chú Ba trước khi nhóm Sơn rời đi.

"Hết.. hết thật rồi sao?"

Giọng chị Hạnh run run, khẽ hỏi, như sợ rằng nói to sẽ khiến sự thật phũ phàng đó trở nên chắc chắn hơn. Chị nhìn chai nước rỗng, rồi lại nhìn bé Mai đang yếu ớt trên tay, đôi mắt lại bắt đầu ngấn lệ. Niềm vui ngắn ngủi vì có thuốc giờ đây bị dập tắt bởi một cơn khát cháy bỏng, một mối đe dọa còn cấp bách hơn cả lũ quái vật ngoài kia. Thiếu thức ăn, con người có thể cầm cự được vài ngày. Nhưng thiếu nước, đặc biệt là với người già, trẻ nhỏ và người bị thương, cái chết sẽ đến nhanh hơn nhiều.

Sự im lặng lại bao trùm, lần này còn nặng nề hơn bởi tiếng réo gọi của cơn khát và sự bất lực. Họ đã liều mạng xuống tầng trệt, đối mặt với con Crawler, con Bloater, mang về được thuốc men, nhưng lại sắp chết khát ở chính nơi trú ẩn tạm thời này. Số phận thật trớ trêu và tàn nhẫn.

"Vẫn còn một hy vọng."

Giọng Lão Nam đột ngột vang lên, trầm khàn nhưng chắc chắn, kéo mọi ánh mắt tuyệt vọng về phía ông. Ông không nhìn xuống sàn, mà ngước mắt lên nhìn trần nhà bong tróc, ánh mắt già nua ánh lên một sự tính toán và cả nỗi hiểm nguy ý thức được.

"Bể nước trên sân thượng."

Ông nói chậm rãi, từng tiếng một.

"Hồi tòa nhà này mới xây, họ có lắp một hệ thống bơm dự phòng lên bể chứa trên nóc, phòng khi mất nước hoặc áp lực yếu. Tôi nhớ hồi đó còn lên kiểm tra mấy lần. Nếu hệ thống đó còn hoạt động, hoặc ít nhất bể chứa còn nước sạch, chúng ta sẽ có nước."

Một tia hy vọng mới, dù mong manh, lại lóe lên trong mắt mọi người. Sân thượng! Nước! Những từ ngữ đơn giản nhưng lại quý giá như vàng trong hoàn cảnh này.

Nhưng Lão Nam chưa nói hết. Ông hạ giọng, ánh mắt trở nên nghiêm trọng hơn:

"Nhưng.."

– ông ngừng lại, để mọi người hiểu rõ sự nguy hiểm – "sân thượng là nơi nguy hiểm bậc nhất. Trống trải, không có chỗ ẩn nấp. Chúng ta sẽ phơi mình ra trước mọi tầm nhìn, từ các tòa nhà xung quanh, từ dưới đường, thậm chí từ trên trời nếu có thứ gì đó biết bay."

Ông nhớ lại con quái vật có cánh đã tấn công họ, rùng mình:

"Nó là nơi lý tưởng cho lũ quái vật làm tổ, nhất là những loài thích không gian rộng hoặc cần vị trí cao để quan sát. Chưa kể gió trên đó rất mạnh, việc di chuyển cũng khó khăn. Lên đó không khác gì tự đặt mình vào miệng cọp."

Lời cảnh báo thực tế của Lão Nam lại dập tắt phần nào sự hào hứng vừa nhen nhóm. Hy vọng luôn đi kèm với hiểm nguy chết người trong cái thế giới này. Lên sân thượng có thể tìm thấy nước, nhưng cũng có thể tìm thấy cái chết nhanh hơn.

"Nhưng không thể ngồi chờ chết khát được!"

Hùng "Béo" bật dậy, khuôn mặt béo tròn thường ngày giờ đây hằn lên sự quyết tâm pha lẫn lo lắng:

"Phải thử thôi! Để tôi đi xem! Hồi làm bếp ở nhà hàng dưới kia, tôi có lên sân thượng vài lần để mấy ông kỹ thuật sửa cái ống thông khói. Đường đi lối lại tôi vẫn còn nhớ mang máng. Tôi sẽ đi thật cẩn thận, chỉ xem xét tình hình bể nước và máy bơm thôi, không gây tiếng động."

Anh cố gắng tỏ ra lạc quan, nhưng bàn tay siết chặt cây búa tạ nhỏ cho thấy anh cũng ý thức rõ sự nguy hiểm.

Ngay khi Hùng vừa dứt lời, một bóng người khác cũng lặng lẽ đứng dậy từ góc phòng. Là Anh Khoa. Vết thương trên vai đã được Vy băng bó lại tạm thời bằng mảnh vải sạch cuối cùng, khuôn mặt anh ta vẫn lầm lì, nhưng ánh mắt nhìn về phía cầu thang bộ lại ánh lên một sự kiên quyết lạ thường. Anh ta không nói gì, chỉ lẳng lặng nhặt lại mảnh kim loại sắc nhọn của mình, như một lời khẳng định thầm lặng: Anh ta cũng sẽ đi. Có lẽ, sau sự bộc phát mất kiểm soát lúc trước và việc được Trung cứu mạng, anh ta cảm thấy cần phải làm gì đó để chuộc lỗi, để chứng minh giá trị của bản thân, hoặc đơn giản là muốn đối mặt với nguy hiểm thay vì ngồi chờ đợi trong sự bất lực.

Vy nhìn hai người tình nguyện. Hùng, tuy không phải người nhanh nhẹn nhất, nhưng quen đường và có vẻ đáng tin cậy hơn sau những gì đã trải qua. Anh Khoa, thể lực tốt, quyết tâm, nhưng tâm lý lại bất ổn, có thể trở thành yếu tố khó lường. Cô cần một kế hoạch giảm thiểu rủi ro tối đa. Lần này không thể đi cả nhóm lớn, càng không thể để mất thêm người. Sân thượng quá nguy hiểm để đối đầu trực diện. Chỉ có thể trinh sát trước.

"Không được."

Vy lắc đầu, bác bỏ ý định đi một mình của Hùng hay sự xung phong lầm lì của Anh Khoa:

"Hai người đi cùng nhau. Hùng dẫn đường, Khoa yểm trợ và cảnh giới. Nhưng chỉ trinh sát. Tuyệt đối không hành động nếu gặp nguy hiểm, lập tức rút lui và báo cáo. Mục tiêu là kiểm tra tình trạng bể nước, máy bơm, và các mối đe dọa trên đó."

Cô suy nghĩ thêm một chút, ánh mắt liếc nhanh về phía Thủy Tâm, người vẫn đứng im lặng quan sát trong góc phòng. Khả năng di chuyển không tiếng động và năng lực cảm nhận đặc biệt của cô gái này là một át chủ bài không thể bỏ qua.

"Thủy Tâm."

Vy gọi. Cô gái tóc bạch kim ngẩng lên, ánh mắt xanh biển không hề thay đổi.

"Cô sẽ đi theo yểm trợ từ xa."

Vy nói, giọng chắc chắn hơn:

"Không đi cùng họ. Giữ khoảng cách an toàn ở tầng dưới cùng hoặc chiếu nghỉ gần nhất. Dùng khả năng ẩn thân và quan sát của cô để bao quát tình hình, cảnh báo sớm nếu có nguy hiểm từ dưới lên hoặc từ trên xuống. Chúng ta cần một người quan sát độc lập."

Cô nhìn sang Minh Kha, người nãy giờ vẫn thờ ơ với mọi chuyện:

"Anh còn bộ đàm không?"

Minh Kha, sau một giây im lặng như đang cân nhắc, gật đầu, lấy từ trong chiếc túi xách ra hai chiếc bộ đàm cũ kỹ, trông giống loại dùng cho bảo vệ hoặc công trường xây dựng, đưa cho Vy.

Hắn không hỏi gì thêm, lại quay về với chiếc máy tính bảng của mình. Sự thờ ơ của hắn khiến người ta khó chịu, nhưng ít nhất hắn cũng cung cấp công cụ cần thiết.

"Đây."

Vy đưa một chiếc cho Hùng, một chiếc cho Thủy Tâm:

"Tần số đã chỉnh sẵn. Chỉ dùng khi thật cần thiết để báo cáo tình hình hoặc yêu cầu trợ giúp. Giữ im lặng tối đa. Mã hiệu: Chim sẻ gọi Đại bàng là Hùng báo cho Vy. Cú mèo gọi Đại bàng là Tâm báo cho Vy. Rõ chưa?"

Hùng và Thủy Tâm gật đầu nhận bộ đàm. Anh Khoa chỉ lầm lì đứng cạnh Hùng, mảnh kim loại trong tay siết chặt hơn.

"Vũ khí?"

Vy hỏi, nhìn vào cây búa của Hùng và mảnh kim loại của Khoa. Chúng quá thô sơ để đối phó với những mối nguy hiểm tiềm tàng trên sân thượng. Cô tháo con dao găm duy nhất còn lại của mình ra khỏi bao, lưỡng lự trong giây lát rồi đưa cho Anh Khoa:

"Cầm lấy. Nó tốt hơn mảnh sắt đó. Dùng để phòng thân cuối cùng thôi."

Anh Khoa ngạc nhiên nhìn con dao, rồi nhìn Vy, ánh mắt lầm lì thoáng chút xúc động khó tả. Anh ta gật đầu nhận lấy, cất mảnh kim loại đi. Hành động của Vy, dù nhỏ, nhưng thể hiện một sự tin tưởng nhất định, hoặc ít nhất là sự thực dụng cần thiết, khiến bức tường giữa anh ta và nhóm dường như bớt đi một chút lạnh lẽo.

"Còn tôi.."

Hùng nhìn cây búa nhỏ của mình, rồi nhìn Vy.

"Anh quen đường là vũ khí tốt nhất rồi."

Vy nói, vỗ nhẹ vào vai anh động viên:

"Nhanh nhẹn, cẩn thận, tránh giao tranh. Đó là nhiệm vụ chính."

Cô quay sang Thủy Tâm:

"Cô tự lo liệu được chứ?"

Thủy Tâm chỉ khẽ gật đầu, đôi dao găm của cô đã được giấu kỹ dưới lớp áo khoác mỏng, nhưng sự nguy hiểm tiềm ẩn toát ra từ cô thì không hề giảm đi.

Cuối cùng, Vy nhìn Hùng và Anh Khoa:

"Hai người đi trước. Nhớ kỹ, chỉ trinh sát. An toàn là trên hết. Báo cáo tình hình khi lên đến nơi và khi có bất cứ dấu hiệu bất thường nào. Đi đi."

Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo với những người ở lại:

"Yên tâm, tôi sẽ mang nước về cho mọi người!"

Anh Khoa không nói gì, chỉ gật đầu chào Vy và Lão Nam, rồi quay người, cùng Hùng bước ra khỏi căn hộ, đi về phía cầu thang bộ dẫn lên các tầng trên. Thủy Tâm lặng lẽ theo sau vài bước, rồi biến mất vào bóng tối như một làn khói, không một tiếng động.

Cánh cửa lại đóng lại, để lại sáu con người trong căn hộ B1504 với sự im lặng nặng nề và nỗi thấp thỏm chờ đợi. Trung nhìn theo hướng cầu thang bộ, nơi ba người vừa khuất dạng. Cậu lại cảm thấy bất lực vì bị bỏ lại phía sau, nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng mơ hồ cho sự an toàn của họ cũng dâng lên. Sân thượng là một nơi nguy hiểm, Lão Nam đã cảnh báo. Liệu Hùng và Anh Khoa có đủ sức đối phó? Liệu Thủy Tâm, với sự bí ẩn và khả năng đặc biệt của mình, có thể đảm bảo an toàn cho họ từ xa?

Cậu ngồi xuống bên cạnh Lão Nam, người đang nhìn đăm đăm vào cánh cửa như thể có thể nhìn xuyên qua đó. Vy dựa vào tường, tay cầm chiếc bộ đàm còn lại, đôi mắt nhắm hờ nhưng đôi tai thì căng ra lắng nghe. Chị Hạnh khẽ hát ru cho bé Mai bằng một giọng yếu ớt, đứt quãng. Minh Kha vẫn cắm cúi vào chiếc máy tính bảng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc bộ đàm của Vy với ánh mắt khó đoán.

Thời gian chậm chạp trôi qua trong sự im lặng và căng thẳng. Tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ tưởng tượng nào đó như đang gõ nhịp cho sự chờ đợi mỏi mòn. Mỗi tiếng động nhỏ từ bên ngoài đều khiến họ giật mình. Cơn khát càng lúc càng trở nên dữ dội hơn, nhưng không ai dám uống thêm dù chỉ một giọt nước từ phần ít ỏi dành dụm cho bé Mai. Tất cả đều đang chờ đợi tín hiệu từ chiếc bộ đàm, chờ đợi tin tức từ chuyến đi trinh sát đầy rủi ro lên sân thượng – nơi chứa đựng hy vọng cuối cùng về nguồn nước, nhưng cũng tiềm ẩn những hiểm nguy chết người chưa thể lường trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free