Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chapter 29: Nhà Thuốc Tử Thần

Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy đoạn hành lang cuối cùng dẫn đến dãy cửa hàng phía Tây. Bảy con người, một liên minh tạm thời được kết nối bởi sự tuyệt vọng và nhu cầu sống còn, thận trọng tiến bước trên nền sàn bê tông lạnh lẽo, đầy mảnh vỡ. Không khí đặc quánh mùi tử khí, mùi ẩm mốc và một thứ mùi hóa chất nhàn nhạt, đặc trưng của khu vực gần nhà thuốc, xộc thẳng vào mũi, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm. Mỗi tiếng động nhỏ – tiếng gió rít qua khe cửa vỡ, tiếng nước nhỏ giọt đâu đó, tiếng lạo xạo của mảnh kính dưới đế giày – đều khiến thần kinh họ căng như dây đàn.

Cuối cùng, họ cũng đến được đích. Nhà thuốc nằm ở góc cuối cùng của dãy hành lang, ngay cạnh một lối ra phụ đã bị chặn kín bởi đống đổ nát và một chiếc xe hơi bị lật nghiêng từ bên ngoài. Ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn đường còn sót lại hắt vào qua những ô cửa kính lớn của mặt tiền nhà thuốc, nhưng phần lớn kính cường lực đã vỡ tan hoang, chỉ còn trơ lại khung nhôm méo mó. Cửa cuốn bằng sắt bảo vệ bên trong bị kéo lên lưng chừng, như miệng một con thú đang há ra, để lộ khoảng tối đen đặc, đầy ám ảnh phía sau. Một vài vết máu đen kịt đã khô bắn tung tóe trên tấm biển hiệu "Nhà Thuốc Minh Tâm" đã bạc màu và nghiêng lệch.

"Đây rồi."

Lão Nam thì thầm, giọng khàn đặc. Ông chỉ vào tấm biển hiệu, rồi nhìn vào khoảng tối chết chóc bên trong với ánh mắt đầy lo âu. Ông từng nhiều lần vào đây mua thuốc cho bản thân và người nhà, một nơi sạch sẽ, sáng sủa với mùi thuốc đặc trưng. Giờ đây, nó chỉ còn là một cái hang tối tăm, hứa hẹn cả sự sống lẫn cái chết.

Vy ra hiệu cho mọi người dừng lại, tìm chỗ nấp sau những cột bê tông hoặc mảng tường còn sót lại gần đó. Cô nhìn về phía Sơn, người đang dìu chú Ba bị thương ngồi xuống nghỉ tạm.

"Tình hình có vẻ tệ hơn tôi nghĩ."

Sơn nói, khuôn mặt rắn rỏi lộ rõ vẻ căng thẳng. Anh ta chỉ vào những mảnh kính vỡ và vết máu:

"Lần cuối nhóm tôi kiểm tra, cửa cuốn còn đóng kín, chỉ có kính bị rạn thôi. Có vẻ đã có kẻ khác cố vào đây, hoặc.. có gì đó từ bên trong phá ra."

Lời nói của Sơn khiến mọi người càng thêm bất an.

"Tâm, Hùng."

Vy gọi tên hai người nhanh nhẹn nhất, Thủy Tâm và cậu thanh niên tên Hùng trong nhóm của Sơn. Cậu Hùng này trông khá khỏe mạnh, nhanh nhẹn, khác hẳn với Hùng "Béo" của nhóm Trung:

"Hai người vào trước kiểm tra. Cẩn thận tối đa. Chỉ quan sát, không gây tiếng động nếu không cần thiết. Ba phút, quay ra báo cáo."

Thủy Tâm gật đầu không nói, đôi dao găm đã nằm gọn trong tay. Hùng (nhóm Sơn) hít một hơi sâu, siết chặt cây ống tuýp mài nhọn, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Hai người họ như hai bóng ma, nhanh chóng lẻn qua khe hở dưới tấm cửa cuốn, biến mất vào bóng tối bên trong nhà thuốc.

Ba phút chờ đợi dài như cả thế kỷ. Vy, Trung, Lão Nam, Sơn, Mai Anh, Anh Khoa và chú Ba nín thở, căng tai lắng nghe mọi động tĩnh từ bên trong. Chỉ có tiếng gió rít và tiếng tim đập thình thịch của chính họ. Chú Ba khẽ rên lên vì đau, Sơn vội ra hiệu cho chú cố gắng giữ im lặng. Anh Khoa ôm chặt vai bị thương, ánh mắt lầm lì nhưng không rời khỏi khe cửa tối om. Trung cố gắng tập trung vào ý chí bảo vệ, xua đi cảm giác ngứa ran khó chịu đang âm ỉ ở cánh tay phải.

Đúng ba phút sau, hai bóng người lại lặng lẽ xuất hiện từ dưới khe cửa cuốn. Thủy Tâm vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng Hùng thì mặt tái mét, hơi thở gấp gáp.

"Sao rồi?"

Vy hỏi ngay.

"Bên trong.. hỗn loạn lắm."

Hùng lắp bắp, giọng vẫn còn run:

"Quầy kệ đổ nát, thuốc men vương vãi khắp nơi. Có.. có nhiều xác chết, cả người lẫn.. quái vật loại thường. Máu me bê bết. Và.."

Anh ta nuốt nước bọt, giọng nhỏ đi:

".. có ít nhất bốn, năm con loại thường đang lảng vảng bên trong, gặm nhấm mấy cái xác. Chúng chưa thấy chúng tôi. Tối lắm, khó nhìn rõ hết được."

Thủy Tâm bổ sung, giọng đều đều nhưng chứa đựng thông tin quan trọng hơn:

"Không gian bên trong không quá rộng nhưng nhiều kệ hàng cao, nhiều góc khuất. Mùi hóa chất và mùi phân hủy rất nồng, có thể che giấu những mùi khác. Tôi chưa cảm nhận được mối đe dọa nào lớn hơn ngay lập tức, nhưng khu vực kho thuốc phía sau tối đen, cảm giác rất bất an."

Lời báo cáo xác nhận tình hình nguy hiểm nhưng cũng mở ra một cơ hội mong manh. Chỉ có quái vật cấp thấp, số lượng không quá nhiều, họ có thể xử lý được. Nhưng khu vực kho phía sau vẫn là một ẩn số đáng ngại.

"Thuốc hạ sốt thường để ở quầy phía trước, hoặc kệ gần đó."

Chú Ba, dù đang đau đớn, cũng cố gắng góp thêm thông tin từ kinh nghiệm đi mua thuốc của mình:

"Thuốc kháng sinh, băng gạc thì có thể phải vào sâu hơn, hoặc trong kho."

Vy nhanh chóng đưa ra quyết định. Bé Mai không thể chờ đợi thêm được nữa. Họ phải mạo hiểm.

"Được rồi. Kế hoạch như cũ. Tất cả vào trong, di chuyển nhanh, giữ im lặng tối đa. Mục tiêu chính: Tìm thuốc hạ sốt, kháng sinh, băng gạc, thuốc sát trùng. Lão Nam, chú Ba, hai người biết rõ các loại thuốc, tập trung tìm kiếm ở khu vực quầy và các kệ gần đó."

Cô nhìn sang Sơn, Mai Anh, Hùng (Sơn's) và Anh Khoa:

"Bốn người các anh chị phụ trách tìm kiếm ở các dãy kệ phía trong và cảnh giới hai bên. Ưu tiên tìm đồ, chỉ chiến đấu khi bị tấn công trực tiếp, xử lý thật nhanh gọn."

Cuối cùng, cô nhìn Trung và Thủy Tâm:

"Trung, Tâm, hai người đi cùng tôi. Chúng ta sẽ quét khu vực trung tâm, yểm trợ hai bên và sẵn sàng đối phó với bất cứ tình huống bất ngờ nào. Trung, cậu đi giữa, Tâm bên trái, tôi bên phải."

Phân công rõ ràng, mọi người gật đầu hiểu ý. Dù là liên minh tạm thời, nhưng trong giờ phút sinh tử này, kỷ luật và sự phối hợp là yếu tố sống còn.

Cả nhóm lần lượt chui qua khe cửa cuốn vào bên trong nhà thuốc. Bóng tối và mùi hôi thối lập tức bao trùm lấy họ. Không gian bên trong đúng như Hùng miêu tả: Một mớ hỗn độn đổ nát. Kệ thuốc bằng kính vỡ tan tành, thuốc viên, vỉ thuốc, chai lọ văng tung tóe trên sàn nhà nhớp nháp, lẫn lộn với máu khô và những mảnh vỡ không xác định. Quầy thu ngân bằng gỗ bị đập phá tan hoang. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chỉ đủ soi rọi lờ mờ khu vực gần cửa, càng vào sâu càng tối đen như mực.

"Grừ.. rột rột.."

Tiếng động phát ra từ phía sau một dãy kệ đổ nát. Một con xác sống cấp thấp đang ngồi xổm, quay lưng về phía họ, mải mê gặm nhấm cánh tay của một xác chết mặc áo blouse trắng – có lẽ là dược sĩ của nhà thuốc.

Vy ra hiệu im lặng, cô và Thủy Tâm lặng lẽ tách ra hai bên. Trung nín thở, siết chặt thanh sắt, sẵn sàng yểm trợ. Vy tiếp cận từ phía sau, con dao găm trong tay giơ lên. Một cử động nhanh gọn, dứt khoát. Con xác sống đổ vật xuống, không kịp phát ra tiếng động nào lớn.

Cả nhóm tản ra theo sự phân công, bắt đầu cuộc tìm kiếm trong im lặng và căng thẳng.

Đèn pin yếu ớt của Lão Nam và Sơn quét qua các dãy kệ, soi rọi những cái tên thuốc quen thuộc nhưng giờ đây nằm ngổn ngang, vương vãi. Tiếng bước chân cố gắng nhẹ nhàng trên nền sàn đầy mảnh vỡ. Tiếng sột soạt khi lục lọi các hộp thuốc, chai lọ. Thỉnh thoảng, lại có tiếng gầm gừ hoặc tiếng động khả nghi từ một góc tối nào đó, khiến mọi người giật mình cảnh giác.

Lão Nam và chú Ba nhanh chóng tìm thấy khu vực quầy thuốc hạ sốt gần như còn nguyên vẹn. Họ mừng rỡ thu gom các vỉ Paracetamol, Ibuprofen, cả dạng viên và dạng siro dành cho trẻ em. Chú Ba, dù đau đớn, vẫn cố gắng đọc nhãn thuốc, chọn những loại còn hạn sử dụng hoặc chưa bị hư hỏng.

Trong khi đó, nhóm của Sơn cũng tìm được một ít băng gạc, bông y tế và vài chai cồn sát trùng đã vơi một nửa trên các kệ phía trong. Nhưng việc tìm kiếm không hề dễ dàng. Họ liên tục phải đối mặt với những con xác sống lẩn khuất sau các dãy kệ. Mai Anh tỏ ra khá bình tĩnh và gan dạ hơn vẻ ngoài mong manh của mình. Cô dùng cây nỏ tự chế, bắn những mũi tên gỗ vào đầu lũ quái vật với độ chính xác đáng ngạc nhiên, dù việc lên lại dây nỏ khá chậm chạp và khó khăn trong không gian hẹp. Hùng và Sơn dùng ống tuýp và súng săn yểm trợ, cố gắng kết liễu nhanh gọn những con bị bắn trượt hoặc những con bất ngờ xuất hiện. Anh Khoa, sau cơn bộc phát lúc trước, dường như đã bình tĩnh hơn, anh ta chiến đấu một cách lầm lì nhưng hiệu quả, mảnh kim loại sắc nhọn trong tay trở thành một vũ khí cận chiến đáng gờm, nhắm thẳng vào mắt hoặc thái dương của lũ xác sống.

Trung đi cùng Vy và Thủy Tâm, quét khu vực trung tâm. Cậu cũng hạ được hai con xác sống bất ngờ lao ra từ bóng tối. Lần này, cậu cố gắng kiểm soát sức mạnh tốt hơn. Cậu không để cánh tay biến đổi hoàn toàn, chỉ tập trung năng lượng vào nắm đấm và tốc độ, dùng thanh sắt đập mạnh vào đầu hoặc điểm yếu của chúng. Mỗi lần ra đòn, cậu đều cảm nhận được luồng năng lượng nóng rực nhưng không còn hỗn loạn như trước, nó tuân theo ý chí bảo vệ đang được cậu giữ vững trong tâm trí. Cậu vẫn cảm thấy kiệt sức nhanh chóng sau mỗi lần vận dụng sức mạnh, nhưng cảm giác làm chủ được nó, dù chỉ một phần, mang lại một sự tự tin lạ lẫm. Thủy Tâm di chuyển bên cạnh, im lặng như một bóng ma, đôi dao găm của cô xử lý gọn gàng những mối đe dọa mà Trung hoặc Vy bỏ sót, sự phối hợp giữa ba người dần trở nên ăn ý hơn mà không cần lời nói.

Sau khoảng mười lăm phút căng thẳng tìm kiếm và chiến đấu lẻ tẻ, họ đã thu gom được một lượng thuốc men kha khá, đủ dùng cho bé Mai và cả những người bị thương. Túi và ba lô của mọi người đã nặng trĩu.

"Đủ rồi! Rút thôi!"

Vy ra lệnh, giọng nói ánh lên sự nhẹ nhõm hiếm hoi.

Mọi người tập trung lại gần cửa ra vào, chuẩn bị rời đi. Lão Nam ôm chặt túi thuốc hạ sốt như báu vật, khuôn mặt già nua thoáng nét hy vọng.

Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị chui qua khe cửa cuốn để trở ra hành lang tối tăm..

Ục.. ục.. Gràooooooooo..

Một tiếng động ghê rợn, ẩm ướt và trầm đục vang lên từ phía cuối nhà thuốc, nơi cánh cửa dẫn vào kho chứa hàng chỉ khép hờ. Âm thanh đó không giống tiếng gầm gừ của lũ xác sống cấp thấp, nó sâu hơn, nặng nề hơn, và mang theo một sự đe dọa khủng khiếp.

Tất cả mọi người khựng lại, tim như ngừng đập. Ánh mắt kinh hoàng đổ dồn về phía cánh cửa kho đang từ từ bị đẩy ra từ bên trong. Không khí vốn đã ngột ngạt giờ đây càng trở nên đặc quánh bởi một thứ mùi hôi thối nồng nặc, một mùi chua lòm của sự phân hủy và hóa chất độc hại hòa quyện vào nhau.

Một bóng đen khổng lồ, ì ạch lấp đầy khung cửa kho. Nó chậm chạp bước ra ánh sáng lờ mờ. Thân hình nó béo ị, trương phềnh một cách dị dạng, lớp da căng bóng màu xanh xám xịt như sắp nứt ra, nổi đầy những mụn nước lớn nhỏ chứa đầy chất dịch vàng đục kinh tởm. Cái đầu gần như biến mất vào khối thân hình đồ sộ, chỉ còn lại đôi mắt ti hí, đục ngầu vô hồn và cái miệng rộng ngoác, chảy đầy dãi nhớt và mủ đặc. Nhưng thứ gây ấn tượng kinh hoàng nhất chính là cái bụng của nó – căng phồng một cách bất thường, nhô hẳn ra phía trước như một quả bóng khổng lồ sắp nổ tung, lớp da bụng mỏng đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu đen ngòm ngoằn ngoèo bên dưới đang phập phồng theo nhịp thở khò khè, nặng nề.

Đó chính là nó. Con Bloater mà Sơn đã cảnh báo. Một quả bom sinh học biết đi.

Con Bloater gầm lên một tiếng trầm đục nữa, âm thanh phát ra từ lồng ngực đồ sộ của nó khiến sàn nhà rung nhẹ. Nó há cái miệng rộng ngoác đầy mủ nhớt, cổ họng nó bắt đầu co giật, tạo ra những tiếng ục ục ghê rợn. Rõ ràng nó đang chuẩn bị phun ra thứ gì đó kinh khủng.

"CẨN THẬN! ĐỘC ĐẤY!"

Sơn hét lên thất thanh, kinh nghiệm đau thương từ những lần chạm trán trước đó khiến anh ta nhận ra ngay mối nguy hiểm chết người sắp xảy ra.

Nhưng trong không gian chật hẹp của nhà thuốc, với quầy kệ đổ nát và lối ra bị chặn một nửa, họ gần như không có chỗ để né tránh. Thứ chất lỏng ăn mòn chết người đó sắp sửa được phun ra, và họ đang đứng ngay trên đường tấn công của nó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free