Biến Dị Thế Giới - Chương 28: Chapter 28: Đồng Minh Tạm Thời?
"Cậu.."
Giọng Sơn khàn đặc, ngập ngừng, câu hỏi bỏ lửng từ cuối chương trước vẫn treo lơ lửng:
".. là cái gì?"
Câu hỏi trực diện, không hề né tránh, khiến Trung giật mình, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh. Cậu theo phản xạ lùi lại một bước, ánh mắt hoang mang, không biết phải trả lời thế nào. Nói sự thật? Rằng cậu bị nhiễm virus nhưng không biến đổi hoàn toàn, rằng cậu có thể biến một phần cơ thể thành vũ khí? Họ sẽ tin sao? Hay họ sẽ coi cậu như một con quái vật, một mối đe dọa còn hơn cả những sinh vật ngoài kia? Bức tường im lặng mà cậu cảm nhận được từ chính nhóm của mình có thể sẽ trở nên kiên cố hơn gấp bội nếu sự thật này bị phơi bày.
Ngay lúc Trung còn đang bối rối, Vy đã bước lên, chắn trước cậu một cách gần như vô thức. Dù vẫn còn đầy nghi ngại về tình trạng của Trung, nhưng với tư cách người chỉ huy tạm thời và là người cùng nhóm, cô không thể để cậu một mình đối mặt với sự chất vấn từ người lạ, nhất là trong tình trạng tâm lý bất ổn này.
"Anh không cần biết cậu ấy là gì."
Giọng Vy lạnh lùng, đanh thép, cắt ngang câu hỏi của Sơn:
"Chỉ cần biết cậu ấy vừa cứu mạng tất cả chúng ta. Và chúng tôi không có ý xấu. Chúng tôi cũng là người sống sót, đang tìm đường xuống tầng trệt để lấy thuốc cho một đứa trẻ bị sốt cao."
Cô liếc nhanh về phía Lão Nam, người đang đứng phía sau cùng Thủy Tâm, như một lời xác nhận.
Sơn nhìn Vy, rồi lại nhìn Trung đang đứng nép sau lưng cô, ánh mắt đăm chiêu. Là một cảnh sát khu vực cũ, anh ta đủ nhạy bén để nhận ra Vy đang cố gắng che giấu điều gì đó về người thanh niên kia. Sức mạnh phi thường, khả năng phục hồi khó tin – những điều đó không thể là bình thường. Tuy nhiên, lời nói của Vy cũng rất thực tế. Họ vừa được cứu mạng. Và mục tiêu của nhóm người này có vẻ chính đáng – tìm thuốc cho một đứa trẻ. Trong cái thế giới điên rồ này, có lẽ việc chấp nhận những điều khó tin là cần thiết để tồn tại. Hơn nữa, anh ta cũng đang cần sự giúp đỡ. Nhóm của anh ta vừa mất một người, một người khác bị thương, vũ khí không còn nhiều.
Sơn thở dài, gạt bỏ tạm thời sự tò mò và nghi ngờ. Anh ta gật đầu một cách khó khăn, chìa bàn tay còn lành lặn về phía Vy, một cử chỉ hòa giải đầy miễn cưỡng nhưng cần thiết.
"Được rồi. Tôi hiểu. Xin lỗi vì đã thất lễ. Và.. cảm ơn. Cảm ơn tất cả mọi người đã ra tay."
Anh ta nhìn Trung với ánh mắt biết ơn chân thành hơn:
"Đặc biệt là cậu. Nếu không có cậu, có lẽ chúng tôi đã.."
Anh ta không nói hết câu, nhưng sự cảm kích trong giọng nói là thật. Anh ta quay sang giới thiệu:
"Tôi là Sơn, Nguyễn Hoàng Sơn, từng là cảnh sát khu vực ở phường này. Đây là nhóm tự vệ còn sót lại của khu phố cố gắng bám trụ trong tòa nhà này."
Anh ta chỉ vào cô gái trẻ đang đỡ mình, người vừa rồi đã dũng cảm lao ra chắn trước con Crawler:
"Đây là Mai Anh, sinh viên năm cuối đại học Kiến trúc. Người bị thương do đuôi con quái vật quất trúng là chú Ba."
– Sơn chỉ vào người đàn ông trung niên đang được người thanh niên còn lại dìu ngồi dựa vào tường, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn ở vùng hông bị va đập mạnh. Có vẻ cú quất đó không trực diện nhưng lực va đập vào tường cũng đủ khiến ông bị thương nặng, may mắn là không chết như người tên Bình lúc trước. – "Chú ấy từng làm thợ điện ở tòa nhà này. Còn cậu thanh niên đang dìu chú Ba là Hùng."
– Sơn giới thiệu người cuối cùng, một thanh niên trông khá khỏe mạnh nhưng mặt vẫn còn tái mét vì sợ hãi.
Vy cũng giới thiệu ngắn gọn nhóm của mình, chỉ nêu tên và nhấn mạnh mục tiêu tìm thuốc cho bé Mai, cố gắng giữ bí mật về khả năng đặc biệt của Trung và Thủy Tâm càng nhiều càng tốt. Cô không nhắc đến Minh Kha, kẻ vẫn đang đứng quan sát từ xa một cách lạnh lùng.
Hai nhóm nhanh chóng trao đổi thông tin. Nhóm của Sơn cũng đang trong một chuyến đi tìm kiếm tài nguyên, chủ yếu là thực phẩm và thuốc men, cho một nhóm lớn hơn khoảng chục người đang ẩn náu ở tầng 5. Họ đã đụng độ con Crawler này vài lần trước đó khi cố gắng tiếp cận khu vực nhà thuốc và siêu thị mini, nhưng chưa lần nào nó hung hãn và nguy hiểm như lần này.
"Nhà thuốc nằm ngay phía cuối dãy hành lang này, qua cái sảnh nhỏ phía trước."
Sơn xác nhận vị trí, đúng như trên bản đồ Lão Nam tìm được:
"Nhưng vấn đề là, cửa nhà thuốc được làm bằng kính cường lực và khóa từ rất chắc chắn. Chúng tôi đã thử phá vài lần nhưng không thành công. Lũ khốn chủ nhà thuốc đó luôn lo xa về trộm cắp."
Anh ta thở dài, rồi nhìn quanh với vẻ lo lắng:
"Và tệ hơn nữa, khu vực sảnh nhỏ đó, gần nhà vệ sinh công cộng và lối ra phụ phía Tây, gần đây thường xuất hiện một con 'trùm' khác. Bọn tôi gọi nó là 'Bloater'."
"Bloater?"
Vy nhíu mày, cái tên gợi lên những hình ảnh không mấy tốt đẹp.
"Đúng vậy."
Sơn gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng:
"Nó to lớn, chậm chạp hơn con Crawler này nhiều, nhưng cực kỳ nguy hiểm. Da thịt nó phình to, sưng tấy, trông như sắp nổ tung. Nó có thể phun ra một thứ chất lỏng màu xanh lá cây có tính ăn mòn cao, hoặc tệ hơn, khi bị tấn công mạnh hoặc đến gần, nó có thể tự phát nổ, giải phóng một đám mây bào tử độc hại cực kỳ nguy hiểm. Hít phải đám bào tử đó gần như là chết chắc, hoặc biến đổi thành một thứ còn kinh khủng hơn."
Lời mô tả của Sơn khiến mọi người rùng mình. Một con quái vật có khả năng tấn công tầm xa bằng chất độc hoặc phát nổ như một quả bom sinh học. Đó là một mối đe dọa hoàn toàn khác, đòi hỏi một chiến thuật hoàn toàn khác so với con Crawler nhanh nhẹn.
"Nó thường lảng vảng ở khu vực đó sao?"
Lão Nam hỏi, giọng đầy lo âu, nghĩ đến bé Mai đang sốt cao.
"Không hẳn là thường xuyên, nhưng vài ngày gần đây bọn tôi thấy nó xuất hiện nhiều hơn."
Sơn đáp:
"Có lẽ nó bị thu hút bởi mùi thuốc hoặc thứ gì đó trong nhà thuốc, hoặc đơn giản chỉ là đi lang thang. Rất khó đoán. Nhưng nếu đụng phải nó ở khu vực sảnh nhỏ đó thì cực kỳ nguy hiểm, không có nhiều chỗ để ẩn nấp."
Tình hình trở nên phức tạp hơn dự kiến. Không chỉ phải đối phó với khả năng con Crawler quay lại, mà còn phải vượt qua một con Bloater tiềm tàng và phá được cánh cửa nhà thuốc kiên cố. Với lực lượng của riêng nhóm Vy, điều này gần như là bất khả thi.
Sơn dường như cũng nhận ra điều đó. Sau một thoáng cân nhắc, anh ta nhìn thẳng vào Vy, đưa ra lời đề nghị mà cả hai bên đều đang ngầm tính đến.
"Nghe này."
Sơn nói, giọng nói thẳng thắn và thực dụng:
"Cả hai nhóm chúng ta đều cần thuốc, cần tài nguyên.
Một mình đi tiếp thì khả năng thành công rất thấp, thậm chí là bằng không nếu đụng phải con Bloater kia. Hay là chúng ta hợp tác?"
Anh ta nhìn sang Trung với ánh mắt có phần nể sợ nhưng cũng đầy hy vọng:
"Nhóm cô có người mạnh như cậu ấy. Nhóm tôi thì thông thuộc địa hình hơn, chú Ba là thợ điện cũ, có thể biết cách vô hiệu hóa khóa từ hoặc hệ thống an ninh nếu còn hoạt động. Chúng ta cùng nhau xử lý con Bloater nếu nó xuất hiện, cùng nhau phá cửa nhà thuốc. Lấy được đồ rồi chia đôi sòng phẳng. Đông người vẫn hơn, phải không?"
Lời đề nghị hợp lý và đầy sức nặng. Lợi ích rõ ràng, nhưng rủi ro cũng không hề nhỏ. Vy và Lão Nam nhìn nhau, cả hai đều thấy sự do dự trong mắt đối phương. Hợp tác với một nhóm người lạ mặt, dù họ vừa kề vai sát cánh chiến đấu, luôn tiềm ẩn nguy cơ phản bội, tranh giành khi tìm thấy tài nguyên quý giá, hoặc đơn giản là những mâu thuẫn phát sinh từ sự sợ hãi và tuyệt vọng. Liệu có thể tin tưởng họ? Nhất là khi nhóm của Sơn cũng đang có người bị thương và đang rất cần thuốc men?
Giữa lúc Vy và Lão Nam còn đang cân nhắc, ánh mắt Vy vô thức tìm đến Thủy Tâm, người vẫn đứng im lặng từ đầu đến giờ. Cô gái tóc bạch kim hiểu ý, khẽ lắc đầu một cách kín đáo. Trung, với giác quan nhạy bén, cũng nhận ra tín hiệu đó. Thủy Tâm đang muốn nói gì? Không nên hợp tác? Hay là.. không cảm nhận được ác ý rõ ràng?
Thủy Tâm tiến lại gần Vy, ghé vào tai cô, thì thầm đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy:
"Không cảm nhận được ý đồ xấu trực tiếp. Chỉ có sự đề phòng tự nhiên, mục tiêu sống còn rất mạnh mẽ, và một chút.. tính toán thực dụng của người từng làm cảnh sát. Nhưng không có sự lừa lọc hay ý định tấn công rõ ràng.. Ít nhất là vào lúc này."
Lời đánh giá của Thủy Tâm, dựa trên khả năng cảm nhận đặc biệt của cô, là một yếu tố quan trọng. Nó không đảm bảo hoàn toàn sự an toàn, nhưng loại bỏ được mối lo ngại lớn nhất về một cái bẫy hay sự phản bội ngay lập tức. Cộng với tình trạng cấp bách của bé Mai, sự thiếu thốn tài nguyên trầm trọng, và mối đe dọa từ Bloater và Crawler, Vy biết rằng mình không còn nhiều lựa chọn. Hợp tác, dù tạm thời và đầy rủi ro, vẫn là con đường khả thi duy nhất lúc này.
Cô hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Sơn, giọng nói trở nên đanh thép, thể hiện rõ vai trò chỉ huy mà cô sẽ nắm giữ trong liên minh tạm thời này.
"Được."
Vy gật đầu dứt khoát:
"Tạm thời hợp tác. Nhưng phải tuân theo kế hoạch chung. Mọi hành động phải thống nhất. Tôi sẽ là người điều phối chiến thuật."
Cô nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt không hề khoan nhượng:
"Mục tiêu chính là thuốc hạ sốt cho đứa trẻ. Nếu lấy được thêm tài nguyên khác, chúng ta sẽ chia sẻ công bằng dựa trên đóng góp và nhu cầu thực tế. Không có chuyện tranh giành hay hành động đơn lẻ. Ai vi phạm, đừng trách chúng tôi không nể tình."
Sơn nhìn vào đôi mắt kiên định và phong thái quyết đoán của Vy. Anh ta nhận ra người phụ nữ này không hề đơn giản, có lẽ còn có kinh nghiệm chỉ huy thực sự. Trong hoàn cảnh này, có một người như vậy điều phối có khi lại tốt hơn là tự mình mò mẫm. Hơn nữa, anh ta cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn.
"Đồng ý."
Sơn gật đầu, chấp nhận các điều kiện của Vy:
"Chúng tôi sẽ tuân theo sự điều phối của cô. Chỉ cần lấy được thuốc."
Một liên minh mong manh, dựa trên sự cần thiết và hoàn cảnh khắc nghiệt, đã được hình thành giữa hai nhóm người sống sót xa lạ. Họ nhanh chóng thu dọn chiến trường, kiểm tra lại vũ khí ít ỏi, dìu người bị thương. Vy và Sơn trao đổi nhanh về kế hoạch tiếp cận nhà thuốc, phân công nhiệm vụ sơ bộ: Thủy Tâm và Hùng, thanh niên nhóm Sơn sẽ đi trước trinh sát khu vực sảnh nhỏ và nhà vệ sinh, kiểm tra dấu hiệu của Bloater. Lão Nam và chú Ba sẽ phụ trách phần kỹ thuật, tìm cách vô hiệu hóa cửa nhà thuốc. Những người còn lại, bao gồm Trung, Vy, Sơn, Mai Anh và Anh Khoa, sẽ tạo thành đội hình bảo vệ và sẵn sàng chiến đấu nếu cần.
Với một sự cảnh giác cao độ dành cho cả kẻ thù vô hình lẫn đồng minh tạm thời, nhóm người đông hơn nhưng cũng phức tạp hơn bắt đầu thận trọng tiến bước vào bóng tối, hướng về phía nhà thuốc – nơi chứa đựng hy vọng sống sót mong manh, nhưng cũng tiềm ẩn những hiểm nguy chết người không thể lường trước.