Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 24: Chapter 24: Người Quan Sát

Bầu không khí trong căn hộ B1504 đặc quánh lại khi cánh cửa cuối cùng cũng được cài then, bốn người sắp dấn thân vào bóng tối với những ánh mắt lo âu, sợ hãi và cả hy vọng mong manh ở lại. Trung liếc nhìn bé Mai đang mê man trên tay Lão Nam, khuôn mặt cô bé đỏ bừng vì sốt, hơi thở yếu ớt. Hình ảnh đó như một mũi kim châm thẳng vào quyết tâm vừa nhen nhóm trong cậu, át đi cả cảm giác bị cô lập và nỗi sợ hãi về chính bản thân mình. Cậu siết chặt thiết bị nhiễu âm thanh hình đĩa mà Minh Kha đưa, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sức nặng của trách nhiệm.

"Cẩn thận."

Giọng Hùng vang lên, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng không giấu được sự run rẩy. Anh nhìn bốn người họ, rồi nhìn chị Hạnh đang ôm chặt Linh và Tuấn, ánh mắt đầy phức tạp.

Vy gật đầu dứt khoát, không nói thêm lời nào. Cô kiểm tra lại con dao găm lần cuối, chỉnh lại tư thế để giảm áp lực lên gót chân bị thương. Lão Nam ôm chặt cây gậy sắt, ánh mắt già nua ánh lên vẻ kiên định lạ thường, ông là người hiểu rõ nhất sự nguy hiểm của tầng trệt, nhưng cũng là người quyết tâm nhất để cứu đứa cháu gái nuôi. Thủy Tâm lặng lẽ đứng sau Vy, mái tóc bạch kim như một điểm sáng lập lòe trong bóng tối, đôi dao găm đeo bên hông không hề di chuyển.

Bốn người họ bước ra khỏi căn hộ, tiếng cửa đóng lại sau lưng vang lên như một lời từ biệt nặng nề. Hành lang tối đen chào đón họ, chỉ có ánh đèn báo cháy đỏ lòm yếu ớt nhấp nháy ở phía xa, hắt lên những bức tường loang lổ vết máu khô và những bóng đen kỳ dị. Mùi ẩm mốc, mùi máu tanh và mùi tử khí nồng nặc xộc thẳng vào mũi, đặc quánh đến nghẹt thở. Sự im lặng bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ và tiếng lạo xạo mơ hồ của gạch vụn dưới đế giày.

Họ tiến về phía cầu thang bộ gần nhất. Vy đi đầu, bước chân tập tễnh nhưng vững vàng, con dao găm luôn ở tư thế sẵn sàng, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc khuất, từng cánh cửa hé mở. Thủy Tâm theo sát phía sau, di chuyển nhẹ nhàng đến mức gần như không gây ra tiếng động, đôi mắt xanh biển không ngừng quan sát, như thể đang "nhìn" xuyên qua cả bóng tối. Trung đi tiếp theo, cố gắng điều hòa nhịp thở, lòng bàn tay nắm chặt thiết bị kim loại lạnh lẽo đổ mồ hôi. Cánh tay phải của cậu vẫn âm ỉ cảm giác ngứa ran khó chịu, một lời nhắc nhở thường trực về con quái vật đang ngủ yên bên trong. Lão Nam đi cuối cùng, cây gậy sắt trong tay quét nhẹ trên mặt sàn phía sau, vừa để dò đường vừa để cảnh giới.

Họ bước vào cầu thang bộ. Bóng tối ở đây còn dày đặc hơn, chỉ có ánh sáng đỏ yếu ớt từ đèn báo cháy hắt lên những bậc thang bê tông lạnh lẽo, ẩm ướt. Không khí tù đọng, nặng mùi mốc meo và cả mùi phân hủy đang bắt đầu bốc lên từ những tầng dưới. Mỗi bước chân xuống cầu thang đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng, tạo cảm giác như họ đang tiến sâu vào lòng một con quái vật khổng lồ.

Vy ra hiệu dừng lại ở mỗi chiếu nghỉ, cả nhóm nín thở lắng nghe. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ đâu đó. Tiếng gió hú qua những lỗ thông hơi. Tiếng kim loại kêu ken két xa xăm. Và đôi khi, là tiếng gầm gừ yếu ớt, xa xôi vọng lên từ phía dưới, hoặc tiếng sột soạt rất khẽ của một thứ gì đó đang di chuyển trong bóng tối ngay trên đầu họ. Mỗi âm thanh đều khiến tim họ thót lại, thần kinh căng như dây đàn.

Xuống được khoảng ba tầng lầu, khi họ đang thận trọng bước qua chiếu nghỉ tầng 12, Thủy Tâm, người đang đi ngay sau Vy, đột nhiên đi chậm lại một cách có chủ ý. Cô để Vy và Lão Nam đi trước vài bậc, rồi sánh ngang với Trung đang bước xuống phía sau. Hành động bất ngờ này khiến Trung giật mình, theo phản xạ lùi lại một chút, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn cô gái bí ẩn. Vy ở phía trước cũng cảm nhận được sự thay đổi trong đội hình, cô hơi khựng lại, quay đầu nhìn với ánh mắt dò hỏi, nhưng không dừng hẳn lại, chỉ di chuyển chậm hơn, tai vẫn lắng nghe động tĩnh xung quanh.

"Cảm xúc mạnh là chìa khóa, nhưng cũng là ngòi nổ."

Giọng nói của Thủy Tâm vang lên rất khẽ giữa tiếng bước chân vang vọng và tiếng gió rít, đều đều và lạnh lùng như thường lệ, nhưng lại nhắm thẳng vào Trung. Cô không nhìn cậu, đôi mắt xanh biển vẫn hướng về phía trước, quan sát từng bậc thang tối tăm.

Trung sững người, tim đập mạnh trong lồng ngực. Cô ta đang nói về chuyện gì? Chẳng lẽ cô ta thực sự biết về cuộc đấu tranh nội tâm của cậu, về sự biến đổi của cánh tay lúc trước?

Thủy Tâm tiếp tục, giọng nói vẫn giữ nguyên tông điệu đều đều, như thể đang bình luận về thời tiết chứ không phải về một bí mật kinh hoàng:

"Tôi cảm nhận được sự giằng co trong cậu. Rất rõ ràng. Nỗi sợ hãi như một cơn bão đen đặc, và ý chí bảo vệ như một ngọn lửa đang cố gắng bùng lên. Chúng đối chọi nhau dữ dội."

Cô khẽ liếc nhìn Trung qua khóe mắt, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu tâm can cậu:

"Cậu dùng ý chí để kiểm soát sự biến đổi lúc trong phòng tắm, đúng không? Cố gắng gọi nó ra theo ý muốn, thay vì để cơn giận hay sợ hãi dẫn dắt. Đúng hướng rồi đấy."

Trung hoàn toàn kinh ngạc, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời. Cô ta biết! Cô ta biết hết! Nhưng làm thế nào? Cậu đã cố gắng che giấu, căn phòng tắm lúc đó rất tối, và cậu chắc chắn không ai nhìn thấy rõ ràng.

"Sao.. sao cô biết?"

Trung lắp bắp hỏi, giọng nói khản đặc, đầy hoang mang và cả một chút sợ hãi.

Thủy Tâm khẽ nhún vai, một cử chỉ gần như không thể nhận thấy trong bóng tối.

"Tôi 'thấy' được những luồng cảm xúc mạnh. Nó giống như màu sắc vậy. Sợ hãi có màu đen xám lạnh lẽo. Giận dữ đỏ rực và hỗn loạn. Còn ý chí bảo vệ của cậu.. nó có màu vàng ấm áp, dù còn yếu ớt và bị che lấp nhiều."

Cô giải thích một cách qua loa, mơ hồ, không đi sâu vào chi tiết về năng lực kỳ lạ của mình, chỉ đủ để xác nhận điều Trung đang nghi ngờ và đồng thời gieo thêm vào lòng cậu sự tò mò xen lẫn kính sợ về cô gái này.

Rồi, cô đưa tay vào chiếc túi đeo bên hông, lấy ra một vật nhỏ, đưa về phía Trung.

Dưới ánh sáng yếu ớt, cậu nhận ra đó là một viên kẹo bạc hà nhỏ được gói trong giấy bóng kính.

"Giữ cho đầu óc tỉnh táo."

Thủy Tâm nói gọn lỏn, giọng nói không hề thay đổi.

Trung ngập ngừng nhìn viên kẹo, rồi nhìn vào đôi mắt xanh biển sâu thẳm của Thủy Tâm. Cô ta đang giúp cậu? Hay đây chỉ là một cách khác để thăm dò, để kiểm soát cậu? Cậu không biết. Nhưng lời khuyên của cô về việc tập trung vào ý chí bảo vệ, nó hoàn toàn trùng khớp với những gì cậu đã cố gắng làm trong phòng tắm, và dường như nó đã có hiệu quả, dù chỉ một chút. Có lẽ, cô ta thực sự hiểu được phần nào đó tình trạng của cậu.

Sau một thoáng do dự, Trung nhận lấy viên kẹo. Giấy gói hơi nhàu, có lẽ đã ở trong túi cô từ lâu. Cậu bóc viên kẹo ra, cho vào miệng. Vị bạc hà the mát, mạnh mẽ lan tỏa trong khoang miệng, đánh thức các giác quan, giúp đầu óc cậu đang mệt mỏi và căng thẳng trở nên tỉnh táo, minh mẫn hơn một chút. Cái cảm giác the mát đó như một điểm tựa nhỏ bé giữa biển cả hỗn loạn trong tâm trí cậu.

"Hãy tập trung vào mục tiêu bảo vệ."

Thủy Tâm nói thêm, giọng vẫn đều đều khi họ tiếp tục bước xuống những bậc thang tiếp theo, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ là một cơn gió thoảng qua:

"Biến nó thành ý chí chủ đạo, thành cái neo giữ lấy phần 'người' của cậu. Đừng để cơn giận hay nỗi sợ dẫn dắt sự biến đổi. Chúng quá hỗn loạn, quá khó kiểm soát. Ý chí bảo vệ, nó thuần khiết và mạnh mẽ hơn cậu tưởng."

Cô không nhìn cậu nữa, lại trở về với sự im lặng và cảnh giác thường thấy, bước chân vẫn nhẹ nhàng như không.

Trung bước theo sau, tâm trí ngổn ngang suy nghĩ. Lời khuyên của Thủy Tâm, dù bí ẩn và khó hiểu về nguồn gốc năng lực của cô, lại mang đến cho cậu một hướng đi, một phương pháp cụ thể để đối mặt với con quái vật bên trong mình. Tập trung vào mục tiêu bảo vệ. Ý chí bảo vệ. Có lẽ đó chính là chìa khóa mà cậu đang tìm kiếm.

Họ xuống thêm một tầng nữa, tầng 11. Không khí ở đây dường như đặc quánh hơn, mùi hôi thối nồng nặc hơn. Tiếng nước rỉ rả rõ ràng hơn, và có cả tiếng gió lùa qua những khung cửa sổ vỡ ở hành lang, tạo thành những âm thanh ai oán, rợn người.

Vy ra hiệu dừng lại ở chiếu nghỉ. Cô cẩn thận nhìn xuống cầu thang tối đen phía dưới. Sự im lặng kéo dài trong vài giây căng thẳng. Mọi người đều nín thở lắng nghe.

GRÀOOOOOOOOOOO!

Đột nhiên, một tiếng gầm rú khủng khiếp, khác hẳn những tiếng gầm yếu ớt lúc trước, vang vọng từ phía dưới, có lẽ cách họ khoảng hai, ba tầng lầu nữa. Âm thanh đó trầm đục, đầy uy lực và sự hung tợn nguyên thủy, khiến cả cầu thang bộ rung chuyển nhẹ. Nó không giống tiếng gầm của Mato, cũng không giống tiếng rít của con Lurker hay tiếng gào của lũ xác sống cấp thấp. Đây là một thứ gì đó khác, một âm thanh mang đầy sự đói khát và tàn bạo.

Ngay lập tức, cả nhóm phản ứng theo bản năng. Vy và Lão Nam giật lùi lại, tựa lưng vào tường, vũ khí giơ lên sẵn sàng. Lão Nam run run giơ cây gậy sắt lên che chắn. Vy siết chặt con dao găm, ánh mắt sắc lẹm quét xuống bóng tối phía dưới, cố gắng xác định vị trí và bản chất của mối đe dọa. Trung cũng theo phản xạ giơ thanh sắt lên, tim đập thình thịch, cảm giác nguy hiểm cận kề khiến các cơ bắp của cậu căng cứng lại.

Sau tiếng gầm đầu tiên, là hàng loạt tiếng động hỗn loạn khác vọng lên: Tiếng đổ vỡ, tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ đáp trả của nhiều sinh vật khác nhau, và cả tiếng la hét thất thanh, tuyệt vọng của con người. Dường như có một cuộc chiến, hoặc một cuộc thảm sát, đang diễn ra ở những tầng dưới.

Sự im lặng căng thẳng bao trùm lấy bốn người trên chiếu nghỉ tầng 11. Họ đứng bất động, tai dỏng lên lắng nghe, cố gắng phân tích mớ âm thanh hỗn loạn từ địa ngục vọng lên. Mối nguy hiểm không chỉ đến từ nhà thuốc tầng trệt, mà còn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ phía dưới này.

Giữa lúc đó, Thủy Tâm, người vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường dù khuôn mặt hơi tái đi, quay sang nhìn Trung. Đôi mắt xanh biển của cô không còn vẻ dò xét hay lạnh lùng như thường lệ, thay vào đó là một sự nghiêm túc và cả một chút.. chờ đợi.

Cô nhìn thẳng vào mắt Trung, giọng nói khẽ nhưng rõ ràng, như một mệnh lệnh, như một lời thách thức, và cũng như một cơ hội:

"Thực hành thôi."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free