Biến Dị Thế Giới - Chương 23: Chapter 23: Luyện Tập Bí Mật
Quyết định đã được đưa ra. Một kế hoạch táo bạo, gần như tuyệt vọng, được vạch ra trên nền tảng của sự sống còn mong manh và lòng quả cảm liều lĩnh. Bốn người – Vy, Lão Nam, Thủy Tâm và Trung – sẽ dấn thân vào lòng địa ngục của tầng trệt để tìm kiếm tia hy vọng mong manh cho bé Mai, người đang thoi thóp trong cơn sốt cao.
Thời gian không còn nhiều. Trong khi Vy, với kinh nghiệm của một người lính, nhanh chóng phân công lại nhiệm vụ phòng thủ và chuẩn bị những vật dụng ít ỏi còn sót lại – vài đoạn dây dù tìm được, con dao găm duy nhất của cô, cây gậy sắt của Lão Nam, mảnh kim loại sắc nhọn của Anh Khoa, và cả cây búa tạ nhỏ của Hùng – thì không khí trong căn hộ B1504 lại càng trở nên nặng nề, ngột ngạt. Lão Nam kiểm tra lại mấy hộp cá mòi và chai nước gần cạn, khuôn mặt già nua hằn sâu nỗi lo lắng. Hùng cố gắng giữ cho bếp lửa nhỏ cháy liu riu, đun chút nước ấm cuối cùng, ánh mắt liên tục liếc về phía bé Mai đang nằm mê man. Chị Hạnh ngồi bất động bên cạnh con, đôi mắt sưng húp, vô hồn. Anh Khoa tự băng bó vết thương ở vai một cách vụng về, khuôn mặt lầm lì không che giấu được sự đau đớn và căm hận vẫn còn âm ỉ.
Trung cảm nhận rõ ràng sự gấp rút đang siết chặt lấy lồng ngực mình. Trách nhiệm đè nặng lên vai cậu, một gánh nặng còn hơn cả nỗi sợ hãi về những con quái vật ngoài kia. Cậu là người mang thiết bị nhiễu âm thanh của Minh Kha – thứ vũ khí tiềm năng nhưng cũng đầy rủi ro. Cậu được xem là "chủ lực tấn công", dựa trên cái sức mạnh biến dị mà cậu còn chưa hiểu hết, thứ sức mạnh đã khiến mọi người xa lánh cậu. Ánh mắt của Vy khi giao nhiệm vụ, dù cố tỏ ra chuyên nghiệp, vẫn không giấu được sự nghi ngại. Lời thì thầm sợ sệt của chị Hạnh. Sự lảng tránh của Hùng và Lão Nam. Tất cả như những mũi kim châm vào lòng tự trọng đang tổn thương của cậu.
Cậu biết mình phải làm gì đó. Không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn phải chứng minh. Chứng minh rằng cậu không phải là mối đe dọa. Chứng minh rằng cậu có thể kiểm soát được con quái vật bên trong mình. Chứng minh rằng cậu xứng đáng với sự tin tưởng, dù là mong manh nhất.
"Tôi.. tôi vào nhà vệ sinh một lát."
Trung nói khẽ, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể, rồi nhanh chóng lách người về phía cuối hành lang tối tăm, nơi có căn phòng tắm đã bị hư hỏng nặng nề sau trận chiến với con Lurker. Nơi đó tối tăm, ẩm thấp, và quan trọng nhất là đủ kín đáo để cậu có thể thử làm một việc điên rồ mà cậu vừa quyết định: Tập luyện kiểm soát cánh tay quỷ dữ.
Cậu không thể để tình trạng mất kiểm soát như lúc cứu bé Mai lặp lại. Sự bộc phát đó, dù cứu được người, nhưng nó đến từ cơn thịnh nộ, từ bản năng hoang dại. Lần này, cậu cần chủ động gọi nó ra, điều khiển nó theo ý muốn của mình, biến nó thành vũ khí thực sự, chứ không phải một quả bom nổ chậm có thể hủy diệt cả chính mình và đồng đội.
Trung đẩy cánh cửa phòng tắm đã ọp ẹp, không còn bản lề, khép hờ lại phía sau. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô còn sót lại và mùi hôi thối từ đường ống nước bị vỡ xộc thẳng vào mũi. Ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào, chỉ đủ để nhìn thấy lờ mờ những bức tường loang lổ, chiếc bồn cầu vỡ nát và mảnh gương soi cáu bẩn còn sót lại trên tường. Cậu đứng giữa căn phòng chật hẹp, hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi nỗi sợ hãi và mặc cảm.
Nhắm mắt lại, Trung tập trung cao độ. Cậu cố gắng tái hiện lại cảm giác mãnh liệt lúc con quái vật bay lao xuống bé Mai. Nhưng lần này, cậu không để cơn giận dữ hay sợ hãi chi phối. Cậu tập trung vào hình ảnh bé Mai đang yếu ớt, vào ý chí bảo vệ mãnh liệt, vào trách nhiệm phải hoàn thành nhiệm vụ. Cậu gọi tên sức mạnh đó trong tâm trí, cố gắng khơi gợi nó bằng ý chí, bằng sự tập trung tinh thần.
Một giây, hai giây, rồi năm giây trôi qua. Không có gì xảy ra. Chỉ có cảm giác ngứa ran quen thuộc lại bắt đầu âm ỉ ở cánh tay phải, như hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, một cảm giác khó chịu và đáng lo ngại. Trái tim cậu đập mạnh, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán.
"Không được sao?"
Trung lẩm bẩm, sự thất vọng bắt đầu len lỏi. Chẳng lẽ sức mạnh đó chỉ xuất hiện khi cậu mất kiểm soát, khi cơn thịnh nộ hay nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm? Nếu vậy thì quá nguy hiểm. Cậu không thể dựa vào một thứ vũ khí chỉ kích hoạt khi bản thân trở nên điên loạn.
Cậu nghiến răng, thử lại lần nữa. Lần này, cậu cố gắng ép mạnh hơn nữa ý chí của mình, dồn toàn bộ sự tập trung vào cánh tay phải, ra lệnh cho nó biến đổi. Cậu tưởng tượng ra lớp vảy sừng đen bóng, những móng vuốt sắc nhọn. Cơn ngứa ran trở nên dữ dội hơn, biến thành một cảm giác đau nhói, bỏng rát.
Xoẹt!
Một âm thanh rất khẽ vang lên. Trung mở mắt, nhìn xuống cánh tay phải. Dưới ánh sáng lờ mờ, cậu kinh hoàng nhận ra lớp da trên mu bàn tay mình đang sẫm màu lại, vài đường vân vảy sừng mờ nhạt bắt đầu hiện lên. Móng tay cậu hơi dài ra, đen lại, sắc hơn một chút. Nhưng rồi, chỉ sau một tích tắc, tất cả lại biến mất, trả lại hình dạng bình thường.
"Hộc.. hộc.."
Trung thở hổn hển, cả người run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm. Cậu đã làm được! Dù chỉ là một phần rất nhỏ, rất thoáng qua, nhưng cậu đã chủ động gọi được nó ra, dù chỉ một chút. Nhưng cái giá phải trả là sự kiệt sức nhanh chóng và cảm giác đau đớn như xé thịt. Việc kiểm soát này khó khăn hơn cậu tưởng rất nhiều. Nó đòi hỏi một sự tập trung tinh thần và ý chí cực lớn, thứ mà cậu chưa bao giờ phải dùng đến trước đây.
Nhưng cậu không thể bỏ cuộc. Cậu phải làm chủ được nó. Cậu nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở, cố gắng lấy lại bình tĩnh và năng lượng. Lần này, cậu không cố gắng ép buộc một sự biến đổi hoàn toàn. Cậu thử một cách tiếp cận khác: Chỉ kích hoạt một phần sức mạnh, duy trì nó ở mức độ thấp, có kiểm soát.
Cậu tập trung vào cảm giác năng lượng đang âm ỉ trong cánh tay, cố gắng điều khiển nó, dẫn dắt nó thay vì để nó bùng nổ.
Cơn ngứa ran lại xuất hiện, nhưng lần này Trung không chống lại nó. Cậu chấp nhận nó, cố gắng hòa hợp với nó. Cậu cảm nhận được các cơ bắp trong cánh tay phải căng lên một cách khác thường, không phải kiểu gồng cơ thông thường, mà như thể chúng đang được nén lại, tích tụ năng lượng. Lớp da không biến đổi rõ rệt thành vảy sừng, nhưng trở nên cứng hơn, sẫm màu hơn một chút, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt. Móng tay không dài ra thành vuốt, nhưng trở nên sắc và cứng hơn trông thấy. Cánh tay phải của cậu giờ đây trông vẫn giống tay người, nhưng lại toát lên một cảm giác sức mạnh tiềm ẩn đầy nguy hiểm.
Trung thở dốc, cố gắng duy trì trạng thái này. Nó không đau đớn như lúc biến đổi hoàn toàn, nhưng cũng tiêu hao tinh thần và thể lực ghê gớm. Cậu cảm thấy như đang cố gắng giữ chặt một con thú hoang đang muốn giật tung sợi xích.
Phải thử nghiệm. Cậu cần biết giới hạn của mình ở trạng thái này. Cậu liếc nhìn bức tường phòng tắm loang lổ, nơi vài viên gạch ốp tường đã vỡ nát. Cậu siết chặt nắm đấm phải – nắm đấm giờ đây cứng như đá và ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp. Cậu không tung hết sức, chỉ dùng một lực vừa phải, tập trung năng lượng vào điểm tiếp xúc, đấm thẳng vào bức tường.
BỤP!
Một tiếng động trầm đục vang lên, không quá lớn nhưng đủ để cảm nhận được uy lực. Vữa trát tường bung ra. Nơi nắm đấm của Trung tiếp xúc, một vết lõm nhỏ nhưng rõ ràng đã hình thành trên bề mặt bê tông cứng rắn phía sau lớp gạch vỡ.
Trung rút tay lại, nhìn vào vết lõm với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Chỉ là một cú đấm nhẹ, có kiểm soát, mà đã tạo ra sức mạnh như vậy. Nếu cậu tung hết sức? Nếu cậu biến đổi hoàn toàn? Sức mạnh hủy diệt đó thật khủng khiếp. Nhưng đồng thời, một tia hy vọng cũng lóe lên. Cậu có thể kiểm soát nó! Ít nhất là ở mức độ thấp. Cậu có thể biến nó thành vũ khí, thành công cụ để bảo vệ mọi người, thay vì chỉ là một con quái vật mất kiểm soát.
Cậu đang mải mê xem xét vết lõm trên tường và bàn tay mình – bàn tay đã trở lại bình thường gần như ngay lập tức sau cú đấm, chỉ còn lại cảm giác tê dại và kiệt sức – thì một tiếng động rất khẽ vang lên từ phía cửa.
Két..
Cánh cửa phòng tắm ọp ẹp, vốn chỉ khép hờ, bị đẩy nhẹ ra thêm một chút.
Trung giật bắn mình, quay phắt lại, theo phản xạ giấu vội bàn tay phải ra sau lưng, tim đập như trống trận. Cậu đã quá tập trung vào việc luyện tập mà quên mất việc cảnh giác xung quanh.
Trong khung cửa tối mờ, một bóng người mảnh mai đứng đó, lặng lẽ như một hồn ma. Mái tóc bạch kim dài xõa xuống, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt xanh biển lạnh lùng thì nhìn thẳng vào cậu, không hề chớp.
Là Thủy Tâm.
Cô ta đã đứng đó bao lâu rồi? Cô ta đã thấy những gì? Thấy cậu cố gắng biến đổi? Thấy cú đấm vào tường? Thấy bàn tay cậu vừa mới trở lại bình thường? Hàng loạt câu hỏi và nỗi sợ hãi bị phát hiện dồn dập tấn công tâm trí Trung.
Thủy Tâm không nói gì. Cô chỉ đứng đó, im lặng quan sát cậu trong vài giây dài như vô tận. Ánh mắt cô lướt từ vết lõm mới tinh trên bức tường, xuống bàn tay phải mà Trung đang cố gắng che giấu sau lưng, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt, đầy mồ hôi và hoảng loạn của cậu. Không có sự ngạc nhiên, không có sự sợ hãi, không có sự ghê tởm. Chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự thấu hiểu lạnh lùng khiến Trung cảm thấy còn bất an hơn cả sự tức giận hay chất vấn.
Rồi, cô khẽ gật đầu một cách chậm rãi, gần như không thể nhận thấy. Một cái gật đầu không rõ ý nghĩa – là sự xác nhận điều cô đã nghi ngờ? Hay là một sự chấp nhận thầm lặng? Trung không biết.
"Đi thôi."
Giọng nói của Thủy Tâm vang lên, vẫn đều đều, lạnh lùng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Cô không hỏi han, không chất vấn, không bình luận gì về những gì cô vừa thấy. Cô chỉ đơn giản nhắc nhở cậu về nhiệm vụ trước mắt.
"Sắp đến giờ rồi."
Nói rồi, cô lặng lẽ quay người, biến mất vào bóng tối hành lang, để lại Trung đứng chết lặng trong căn phòng tắm ẩm thấp, với trái tim đập loạn xạ và một nỗi bất an còn lớn hơn trước. Sự im lặng của Thủy Tâm, cái gật đầu khó hiểu đó, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội hay chất vấn nào.