Biến Dị Thế Giới - Chương 17: Chapter 17: Những Ánh Mắt Dè Chừng
Câu hỏi của Thủy Tâm treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt của căn phòng, lạnh lẽo và trực diện như chính đôi mắt xanh biển của cô:
"Cánh tay đó.. nó thực sự trở lại bình thường được sao?"
Trung giật mình, cảm giác như bị một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu theo phản xạ giấu nhẹm cánh tay phải ra sau lưng, dù biết rõ nó đã hoàn toàn bình thường về mặt hình thức. Nhưng cái cảm giác ghê tởm, xa lạ về nó, về chính bản thân cậu, thì vẫn còn nguyên vẹn. Cậu cố gắng lảng tránh ánh mắt sắc như dao của Thủy Tâm, nhìn xuống sàn nhà bẩn thỉu, nơi máu đen của con quái vật bay đã bắt đầu khô lại thành những vệt loang lổ.
"Tôi.. tôi không sao."
Trung lắp bắp, giọng nói khô khốc, thiếu tự nhiên. Cậu cảm nhận rõ ràng sự không tin tưởng trong ánh mắt của cô gái tóc bạch kim. Sự dò xét của cô còn đáng sợ hơn cả ánh mắt cảnh giác của Vy. Nó không đơn thuần là sợ hãi hay nghi ngờ, mà là một sự phân tích lạnh lùng, như thể cậu chỉ là một mẫu vật thú vị trong phòng thí nghiệm của cô ta.
Bức tường im lặng, thứ đã hình thành từ khoảnh khắc cánh tay cậu biến đổi, giờ đây càng trở nên dày đặc hơn, bao bọc lấy Trung trong một sự cô lập gần như hữu hình. Không ai dám nhìn thẳng vào cậu quá lâu. Tiếng thở nặng nề, tiếng sụt sịt khe khẽ của bọn trẻ, tiếng gió rít qua khe cửa vỡ – tất cả như bị bức tường đó bóp nghẹt lại, tạo nên một sự tĩnh lặng căng thẳng đến nghẹt thở.
Lão Nam ho khan một tiếng, phá vỡ sự im lặng đầy ám ảnh. Ông đã cố gắng nghỉ ngơi nhưng đôi mắt già nua vẫn trũng sâu vì mệt mỏi và lo âu. Ông nhìn quanh căn phòng, nhìn những khuôn mặt bơ phờ, tuyệt vọng, rồi nhìn về phía góc bếp nơi Thủy Tâm vừa tìm được chút ít đồ ăn, nước uống.
"Mọi người tập trung lại đây một chút."
Giọng ông khàn đi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh của người lớn tuổi nhất, người có kinh nghiệm nhất. Mọi người chậm chạp tụ lại, giữ một khoảng cách vô thức với Trung. Chị Hạnh ôm chặt Linh và Tuấn, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu một cách đầy sợ hãi. Hùng đứng cạnh Lão Nam, khuôn mặt không còn chút hài hước nào. Vy đứng dựa tường, tay không rời con dao găm. Thủy Tâm đứng khoanh tay, lạnh lùng quan sát. Anh Khoa ngồi xổm trong góc, lầm lì như thường lệ. Minh Kha đứng tách biệt, dựa vào tường gần ban công, chỉnh lại gọng kính, vẻ mặt vẫn bình thản đến khó hiểu.
"Tôi vừa kiểm kê lại."
Lão Nam bắt đầu, giọng nói nặng nề như đeo đá. Ông giơ chai nước suối gần như cạn đáy và mấy hộp cá mòi cũ lên:
"Số thức ăn và nước uống Thủy Tâm tìm được, cộng với chút ít chúng ta mang theo, chỉ đủ cho tất cả cầm cự được.. nhiều nhất là một ngày nữa thôi. Nước uống gần như đã cạn kiệt hoàn toàn."
Tin tức đó như một gáo nước lạnh dội vào hy vọng le lói còn sót lại. Một ngày. Họ chỉ còn một ngày nữa trước khi chết đói, chết khát, ngay cả khi lũ quái vật không tìm thấy họ. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt.
"Chúng ta phải tìm thêm đồ ăn, nước uống."
Lão Nam nhấn mạnh, giọng nói trở nên gấp gáp hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người:
"Ngay lập tức. Không thể chờ đợi thêm được nữa."
Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó chứa đầy sự hoang mang và câu hỏi bức thiết.
"Nhưng.. nhưng đi đâu bây giờ?"
Hùng lắp bắp hỏi, nói ra nỗi lòng của tất cả mọi người:
"Con Mato kia không biết đã đi đâu, các căn hộ khác liệu có an toàn? Hay chúng ta phải đi xa hơn? Xuống dưới? Lên trên?"
"Đi xa hơn quá nguy hiểm."
Lão Nam lắc đầu:
"Chúng ta không biết rõ tình hình các tầng khác. Con Mato kia có thể đang rình rập đâu đó. Chưa kể những con khác. Với lại, còn bọn trẻ.."
Ông nhìn về phía ba đứa nhỏ đang run rẩy, ánh mắt đầy xót xa:
"Không thể để chúng ở lại một mình, mà mang theo thì quá vướng víu và nguy hiểm."
"Vậy tính sao đây? Ngồi chờ chết đói à?"
Chị Hạnh bật khóc nức nở, giọng nói đầy tuyệt vọng và uất hận:
"Con tôi không thể chết ở đây được! Tôi phải đưa chúng về nhà!"
Không khí trở nên hỗn loạn. Tiếng khóc của chị Hạnh, tiếng nức nở của bọn trẻ, tiếng thở dài não nề, tiếng tranh cãi nho nhỏ bắt đầu nhen nhóm về việc nên đi hay ở, nên mạo hiểm hay cố thủ.
"Yên lặng!"
Vy quát lên, giọng nói sắc lạnh của một người lính lập tức dập tắt sự hỗn loạn. Dù mệt mỏi và bị thương, khí chất chỉ huy của cô vẫn còn đó:
"Tranh cãi không giải quyết được gì cả. Chúng ta cần một kế hoạch."
Cô quét ánh mắt qua căn phòng, đánh giá từng người:
"Ở lại đây chắc chắn là chết. Chúng ta cần một đội trinh sát nhỏ, đi nhanh, về nhanh. Mục tiêu là các căn hộ gần nhất cùng tầng này trước. Tìm kiếm thức ăn, nước uống, thuốc men, bất cứ thứ gì hữu dụng. Ưu tiên an toàn, tránh giao tranh nếu không cần thiết."
Cô dừng lại, ánh mắt phức tạp dừng trên người Trung trong giây lát, rồi cô lắc đầu nhẹ, giọng nói trở nên kiên quyết:
"Đội hình cần người nhanh nhẹn, khỏe mạnh, có khả năng ẩn nấp và tự vệ tốt. Trung."
– cô nhìn thẳng vào cậu – "cậu ở lại. Tình trạng của cậu.. chưa ổn định."
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng và nỗi mặc cảm đang dày vò Trung:
"Chưa ổn định."
Hai từ đó khẳng định sự nghi ngờ và sợ hãi của mọi người dành cho cậu.
"Không! Tôi khỏe rồi!"
Trung bật dậy phản đối, giọng nói có phần kích động. Cậu bước lên một bước, cố gắng chứng minh:
"Tôi có thể đi! Tôi có thể giúp! Tôi đã.."
Cậu chợt im bặt, nhận ra mình định nói gì. Định nói rằng cậu đã hạ gục con Lurker một cách dễ dàng? Rằng cậu có sức mạnh phi thường? Điều đó chỉ càng khiến họ thêm sợ hãi mà thôi. Cậu nhìn quanh, tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt lảng tránh hoặc sợ sệt. Lão Nam không nói gì, Hùng cúi gằm mặt, chị Hạnh kéo con lùi lại. Không một ai đứng về phía cậu. Bức tường im lặng càng trở nên kiên cố.
Sự thất vọng và cảm giác bị ruồng bỏ khiến lồng ngực Trung đau nhói. Cậu nghiến chặt răng, quay mặt đi, cảm thấy bất lực và giận dữ với chính bản thân mình.
Giữa lúc không khí lại chùng xuống vì sự khó xử, một giọng nói khàn khàn, ít khi nghe thấy, vang lên từ góc phòng:
"Tôi đi."
Mọi người ngạc nhiên quay lại nhìn Anh Khoa. Người thanh niên lầm lì nãy giờ vẫn ngồi im trong góc tối, giờ đã đứng dậy. Khuôn mặt anh ta vẫn vô cảm như thường lệ, nhưng trong đôi mắt có một sự quyết tâm lạ thường. Anh ta giơ mảnh kim loại sắc nhọn đã được mài bóng loáng trong tay lên, như một lời khẳng định thầm lặng về khả năng tự vệ của mình. Đó không phải là một vũ khí đáng gờm, nhưng ý chí thể hiện qua hành động đó lại rất rõ ràng.
Sự im lặng bao trùm trong giây lát. Không ai ngờ người ít nói và có vẻ tách biệt này lại xung phong nhận nhiệm vụ nguy hiểm. Lão Nam nhìn Anh Khoa một cách đánh giá, rồi khẽ gật đầu, một sự chấp nhận bất đắc dĩ nhưng cũng là ghi nhận lòng can đảm của anh ta.
"Tôi cũng đi."
Một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng khác vang lên. Là Thủy Tâm. Cô bước ra từ bóng tối, mái tóc bạch kim khẽ lay động.
"Tôi di chuyển không gây tiếng động."
Cô giải thích ngắn gọn, ánh mắt xanh biển nhìn thẳng vào Vy:
"Có thể dò đường và cảnh báo trước."
Rồi, cô đột ngột nhắm mắt lại trong giây lát, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại như đang tập trung cảm nhận điều gì đó. Khi mở mắt ra, giọng cô trầm xuống, mang theo một thông tin khiến mọi người rùng mình:
"Tầng này.. không chỉ có chúng ta và lũ xác sống thông thường."
– Cô ngừng lại, như để lời nói của mình thấm sâu hơn. – "Có những người khác. Tôi cảm nhận được họ. Khá nhiều người.. đang ẩn nấp trong các căn hộ gần đây. Rất nhiều.. sợ hãi.. nhưng cũng có một số.. rất thù địch."
Khả năng đặc biệt của Thủy Tâm, lần đầu tiên được cô trực tiếp tiết lộ một cách rõ ràng như vậy, khiến mọi người không khỏi kinh ngạc và có phần hoang mang. Không chỉ đối mặt với quái vật, mà còn có thể phải đối mặt với những người sống sót khác, những người vì tuyệt vọng và sợ hãi mà trở nên nguy hiểm không kém. Thông tin này làm thay đổi hoàn toàn tính chất của nhiệm vụ trinh sát. Nó không chỉ đơn thuần là tìm kiếm tài nguyên, mà còn là dò xét tình hình các nhóm người khác, một yếu tố đầy rủi ro và khó lường.
Vy nhìn Thủy Tâm một cách chăm chú. Khả năng di chuyển không tiếng động và năng lực cảm nhận đặc biệt của cô gái này rõ ràng là một tài sản quý giá, thậm chí là yếu tố sống còn cho nhiệm vụ trinh sát. Dù vẫn còn dè chừng sự bí ẩn của Thủy Tâm, Vy biết rằng mình không thể bỏ qua lợi thế này. Anh Khoa, dù lầm lì, nhưng đã thể hiện sự quyết tâm. Còn bản thân cô, dù bị thương, vẫn là người có kinh nghiệm chiến đấu và chỉ huy tốt nhất.
Sau vài giây cân nhắc nhanh chóng, Vy đưa ra quyết định cuối cùng. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên dứt khoát, không còn chút do dự:
"Được. Tôi, Thủy Tâm, Anh Khoa. Ba người sẽ đi."
Cô nhìn những người còn lại:
"Lão Nam, Hùng, ở lại đây. Gia cố thêm nơi này, đặc biệt là cửa sổ phòng ngủ. Trông chừng bọn trẻ và cả.."
– ánh mắt cô liếc nhanh về phía Minh Kha – ".. Minh Kha. Chuẩn bị sẵn sàng ứng phó nếu chúng tôi gặp rắc rối hoặc cần rút lui nhanh."
Rồi, ánh mắt cô dừng lại ở Trung, người vẫn đang đứng một mình trong góc phòng, lưng quay về phía họ. Một cảm xúc phức tạp hiện lên trong đôi mắt Vy – có sự cảnh giác không thể xóa bỏ, có sự tiếc nuối mơ hồ về một sức mạnh không thể sử dụng, có cả sự không chắc chắn về tương lai của cậu và của cả nhóm. Nhưng bức tường im lặng vẫn còn đó, sừng sững và lạnh lẽo. Cô không nói thêm gì với cậu, chỉ quay đi, bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi đầy rủi ro sắp tới.