Biến Dị Thế Giới - Chương 16: Chapter 16: Bức Tường Im Lặng
Trung đứng chết lặng giữa phòng, hơi thở vẫn còn hổn hển. Cánh tay phải của cậu, thứ vũ khí sinh học gớm ghiếc vừa cứu mạng cả nhóm, giờ đây đã trở lại hình dáng bình thường, nhưng cảm giác ghê tởm, xa lạ về chính bản thân mình thì không hề biến mất. Máu đen của con quái vật đã khô lại trên mặt và quần áo cậu, tạo thành những vệt lốm đốm kỳ dị. Cậu không dám cử động, không dám nhìn ai, chỉ biết cúi gằm mặt xuống sàn nhà cáu bẩn, cảm nhận rõ ràng từng ánh mắt đang đổ dồn về phía mình – những ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi, kinh hoàng, và cả một sự xa cách lạnh lẽo vừa mới hình thành.
Không ai nói gì. Lão Nam, người đàn ông từng trải và thực tế nhất, cũng đứng sững lại, cây gậy sắt rơi bên chân từ lúc nào. Hùng, cây hài của nhóm, miệng há hốc, khuôn mặt trắng bệch như người mất hồn. Chị Hạnh run rẩy ôm chặt Linh và Tuấn, kéo chúng nép sát vào tường, ánh mắt nhìn Trung như nhìn một con quái vật thực sự, dù chính cậu vừa cứu mạng con trai chị. Anh Khoa đứng bất động trong góc, mảnh kim loại trên tay đã rơi xuống, đôi mắt lầm lì nhưng giờ đây ánh lên một sự cảnh giác rõ rệt.
Vy tựa lưng vào tường đối diện, con dao găm siết chặt trong tay, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và căng thẳng nhìn xoáy vào Trung không chớp. Ánh mắt đó không còn là sự nghi ngờ đơn thuần nữa, nó chứa đựng sự phân tích lạnh lùng của một người lính đang đánh giá một mối đe dọa tiềm tàng, một vũ khí nguy hiểm không thể kiểm soát.
Còn Thủy Tâm, cô gái tóc bạch kim bí ẩn, đứng cách Trung không xa. Cô không nhìn chằm chằm như Vy, nhưng Trung cảm nhận được ánh mắt xanh biển sắc bén của cô đang lặng lẽ quét qua cậu, đặc biệt là cánh tay phải vừa mới biến đổi. Không có sự ghê tởm lộ liễu, nhưng sự dò xét và tính toán trong ánh mắt đó khiến Trung cảm thấy lạnh gáy.
Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Nó như một bức tường vô hình, dày đặc và lạnh lẽo, được dựng lên giữa Trung và những người còn lại. Bức tường của sự sợ hãi, của sự khác biệt không thể dung hòa.
Cuối cùng, Lão Nam là người phá vỡ bầu không khí nặng nề đó. Ông ho khan một tiếng, giọng nói già nua cố gắng tỏ ra bình tĩnh, dù vẫn còn run rẩy.
"Thôi được rồi.. chuyện.. chuyện đã qua rồi."
Ông lẩm bẩm, cố gắng tránh nhìn thẳng vào Trung hay cánh tay cậu:
"Việc trước mắt là.. phải kiểm tra lại chỗ này. Củng cố cửa nẻo. Dọn dẹp.. cái xác kia."
Ông chỉ về phía cái đống bầy nhầy của con quái vật bay, giọng ngập ngừng:
"Phải phân công công việc. Không thể ngồi yên thế này được. Tất cả đều mệt rồi, nhưng phải cố."
Lời nói thực tế của Lão Nam, dù khó khăn, cũng kéo mọi người phần nào về thực tại. Sự sống còn vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Hùng cố gắng nặn ra một nụ cười méo xệch, định pha trò để làm dịu tình hình theo thói quen. Anh nhìn cánh tay phải bình thường của Trung, rồi nói lắp bắp:
"Ờ.. ờ thì.. may mà không phải là tay trái cậu nhỉ, Trung.. không thì cậu hết.. hết gãi ngứa nhé!"
Nụ cười của Hùng tắt ngấm trên môi. Không một ai cười. Không một ai phản ứng. Câu đùa lạc lõng vang lên rồi chìm nghỉm vào sự im lặng còn nặng nề hơn trước. Hùng lúng túng gãi đầu, khuôn mặt béo tròn chảy xệ vì bối rối và cả nỗi sợ hãi không thể che giấu khi liếc nhìn Trung.
Chị Hạnh vội vàng kéo Linh và Tuấn sát lại hơn nữa, gần như muốn ép chúng vào tường. Khi Trung theo bản năng bước về phía họ, định nói gì đó, chị theo phản xạ giật lùi lại, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Linh và Tuấn cũng nép chặt vào mẹ, nhìn Trung với ánh mắt vừa tò mò vừa kinh hoàng như nhìn một sinh vật lạ.
Trung khựng lại. Một cảm giác đau nhói, còn hơn cả vết thương thể xác, đâm xuyên qua lồng ngực cậu. Sự xa lánh. Sự sợ hãi. Cậu đã trở thành thứ mà chính những người cậu cố gắng bảo vệ phải dè chừng. Cậu nhìn thấy rõ bức tường vô hình đó đang ngày càng dày thêm.
"Tôi.. tôi đi xem cái cửa sổ phòng ngủ."
Trung lắp bắp, cố tìm một lý do để rời đi, để thoát khỏi những ánh mắt đó. Cậu quay người, bước về phía hành lang tối, nơi trận chiến với con Lurker vừa kết thúc.
Khi cậu đi ngang qua Anh Khoa, người thanh niên lầm lì đó cũng khẽ dịch người sang một bên, tránh tiếp xúc ánh mắt, tay lại nhặt mảnh kim loại dưới đất lên, tiếp tục mài một cách vô hồn.
Sự cô lập giờ đây trở nên rõ ràng và đau đớn. Trung cảm thấy như mình đang đứng một mình giữa một hoang đảo, dù xung quanh vẫn còn những người đồng đội.
Cậu bước vào căn phòng ngủ tối tăm, nơi cái xác của con Lurker đã được kéo vào góc. Mùi hôi thối vẫn còn nồng nặc. Cậu nhìn ô cửa sổ vỡ tan hoang, gió lạnh lùa vào mang theo tiếng rít ghê rợn. Cậu đứng đó một mình, không biết phải làm gì tiếp theo. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác chua xót và nỗi sợ hãi mơ hồ về chính mình.
Đúng lúc đó, cánh tay phải của cậu, cánh tay vừa trở lại bình thường, đột nhiên truyền đến một cơn ngứa ran dữ dội, như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da. Cơn ngứa khác hẳn cảm giác lúc trước, nó mãnh liệt hơn, sâu hơn, và mang theo một sự thôi thúc kỳ lạ. Trung vội vàng đưa tay trái lên gãi mạnh, nhưng càng gãi càng ngứa. Cậu nhìn xuống cánh tay, dưới ánh sáng yếu ớt, cậu không thấy có gì khác thường, nhưng cảm giác ngứa ngáy và một sự bồn chồn khó tả cứ tăng lên. Cậu sợ hãi, vội vàng giấu cánh tay ra sau lưng, như thể sợ ai đó nhìn thấy.
Có phải nó lại sắp biến đổi? Hay đây là di chứng? Cậu không biết. Cậu chỉ biết mình đang mất dần kiểm soát.
Cảm giác bị ruồng bỏ, nỗi sợ hãi về bản thân, sự mệt mỏi cùng cực, tất cả dồn nén lại, khiến Trung cảm thấy nghẹt thở. Cậu từ từ ngồi thụp xuống góc phòng tối, ôm lấy đầu gối, thu mình lại như một con thú bị thương đang tìm nơi ẩn náu. Cậu chưa bao giờ cảm thấy cô đơn và bất lực đến thế. Bức tường im lặng mà mọi người dựng lên còn đáng sợ hơn cả những con quái vật ngoài kia. Ít nhất, với quái vật, cậu biết mình phải chiến đấu. Còn với bức tường này, cậu không biết phải làm sao để phá vỡ nó.
Thời gian trôi qua trong sự tĩnh lặng nặng nề. Trung không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Cậu nghe thấy tiếng Lão Nam và Hùng đang cố gắng dọn dẹp bên ngoài, tiếng Vy hướng dẫn mọi người gia cố phòng thủ, tiếng chị Hạnh dỗ dành bọn trẻ. Họ đang cố gắng tiếp tục sống sót, cố gắng tạo ra một chút trật tự giữa sự hỗn loạn. Nhưng cậu không còn là một phần của trật tự đó nữa. Cậu là một yếu tố bất định, một mối nguy hiểm tiềm tàng.
Khi Trung đang chìm trong những suy nghĩ tuyệt vọng, một bóng người lặng lẽ xuất hiện ở cửa phòng ngủ. Là Thủy Tâm. Cô đứng đó, im lặng quan sát cậu trong giây lát, khuôn mặt lạnh lùng không biểu lộ cảm xúc gì dưới ánh sáng lờ mờ. Mái tóc bạch kim của cô ánh lên một màu bạc ma mị.
Rồi, cô từ từ tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng gần như không gây ra tiếng động. Cô dừng lại cách Trung vài bước, đôi mắt xanh biển nhìn thẳng vào cậu, xuyên qua bóng tối, xuyên qua sự phòng thủ yếu ớt mà cậu đang cố dựng lên.
Giọng nói của Thủy Tâm vang lên, đều đều, không hề có chút sợ hãi hay ghê tởm, chỉ có một sự tò mò lạnh lùng và trực diện, phá vỡ bức tường im lặng theo một cách hoàn toàn khác:
"Cánh tay đó.."
Trung giật mình ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn của cô.
Thủy Tâm tiếp tục, giọng nói không hề thay đổi:
".. nó thực sự trở lại bình thường được sao?"