Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 13: Chapter 13: Giây Phút Yên Lặng Bất An

Mọi ánh mắt, theo phản xạ, lại đổ dồn về phía ban công đã được chặn tạm bằng chiếc ghế gỗ ọp ẹp. Bên ngoài, khoảng không đen ngòm giữa hai tòa nhà giờ đây trống rỗng một cách kỳ lạ. Mato, con quái vật tiến hóa khổng lồ, đã biến mất khỏi ban công đối diện A1504. Sự im lặng từ phía nó còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú thị uy.

Nó đi đâu rồi? Nó từ bỏ? Hay đang rình rập ở một góc khuất nào đó, chờ đợi thời cơ? Câu hỏi lơ lửng trong không khí, không ai dám trả lời, gieo rắc một nỗi bất an còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi hữu hình. Đây là sự yên tĩnh tạm thời, hay là dấu hiệu báo trước một cơn bão còn khủng khiếp hơn sắp ập tới?

"Kiểm tra thương tích trước đã."

Vy gắng gượng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng cô khàn đi vì hét và căng thẳng, khuôn mặt tái nhợt vì mất sức và cơn đau từ vết cào trên tay cùng vết cắt ở gót chân. Cô tựa lưng vào tường, cố gắng đứng vững.

Lão Nam, dù vẫn còn run rẩy sau cuộc đào thoát, vội vàng lục tìm trong chiếc ba lô cũ kỹ, lấy ra cuộn băng gạc cuối cùng và chai thuốc sát trùng nhỏ đã vơi gần hết. Ông cẩn thận xem xét vết thương cho Vy. Vết cắt ở chân không quá sâu, nhưng vết cào trên cánh tay khá dài, rớm máu.

"May mà không trúng xương."

Lão Nam lẩm bẩm, tay run run thấm thuốc sát trùng. Vy khẽ nhăn mặt vì đau rát nhưng không kêu một tiếng.

Trong lúc Lão Nam băng bó cho Vy, Thủy Tâm, với sự nhanh nhẹn và im lặng vốn có, đã kiểm tra nhanh các vết xước nhỏ trên người Hùng và mấy đứa trẻ. May mắn là không ai bị thương nghiêm trọng trong cuộc hỗn loạn vừa rồi. Chị Hạnh vẫn đang ôm chặt Linh và Tuấn, cả ba mẹ con khóc không thành tiếng. Anh Khoa đứng tách biệt, khuôn mặt vẫn lầm lì khó đoán.

"Trung, lại đây xem nào."

Lão Nam gọi, ánh mắt dừng lại trên tấm lưng áo rách bươm của cậu.

Trung giật mình, cậu gần như đã quên đi những vết cào của con Lurker. Cậu miễn cưỡng quay lưng lại. Lão Nam kéo phần áo rách sang một bên, rồi khựng lại, đôi mắt già nua ánh lên vẻ kinh ngạc khó tả. Những vết cào dài, vốn phải khá sâu do lực tấn công của con quái vật, giờ đây trông chỉ như những vệt đỏ mờ, hầu như không còn chảy máu và đang khô lại với tốc độ không thể tin nổi.

"Cái này.."

Lão Nam ngập ngừng, nhìn Trung rồi lại nhìn vết thương, không biết phải nói gì.

Vy, dù đang được băng bó, cũng nheo mắt nhìn sang. Cô nhớ rõ tiếng móng vuốt sắc nhọn xé vào da thịt Trung, nhớ cả máu đã thấm qua lớp áo. Tốc độ hồi phục này.. quá phi thường, phi thường đến mức đáng sợ.

"Không sao đâu bác."

Trung vội vàng nói, kéo áo xuống che đi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

"Chắc do da cháu dày thôi. Không đau lắm."

Cậu cảm nhận được ánh mắt dò xét của Vy và sự ngạc nhiên của Lão Nam, một cảm giác khó chịu và cô lập len lỏi trong lòng.

"Không thể ngồi yên được."

Vy nói sau khi được băng bó xong, dù vẫn phải đi tập tễnh:

"Phải củng cố lại chỗ này. Hùng, Lão Nam, giúp tôi chặn cửa ban công chắc chắn hơn. Dùng cái tủ cũ kia đi."

Cô chỉ vào một chiếc tủ quần áo ọp ẹp bằng gỗ ép ở góc phòng:

"Còn lỗ thủng trên tường, tìm cái gì đó che tạm lại, ít nhất là giảm tầm nhìn và âm thanh."

Lão Nam và Hùng gật đầu, lập tức bắt tay vào việc dù cơ thể đã rã rời vì mệt mỏi. Họ cùng nhau đẩy chiếc tủ nặng nề ra chặn cửa ban công, rồi tìm thêm mấy tấm ván gỗ gãy từ đồ đạc vỡ nát để che tạm lỗ thủng thông sang căn hộ A1503. Không gian trong căn hộ B1504 càng trở nên ngột ngạt và tù túng hơn.

Trong lúc đó, Thủy Tâm và Anh Khoa nhận nhiệm vụ kiểm tra kỹ lưỡng các phòng còn lại. Thủy Tâm di chuyển nhẹ nhàng như mèo, đôi dao găm luôn thủ sẵn, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc tối. Anh Khoa lầm lũi theo sau. Họ quay lại sau khoảng mười phút.

"Không còn con nào khác."

Thủy Tâm báo cáo ngắn gọn:

"Tìm được một chai nước suối gần hết hạn và vài hộp cá mòi cũ trong bếp. Phòng ngủ có vẻ từng có người ở gần đây, vài bộ quần áo còn khá mới."

Cô đưa chai nước và mấy hộp cá cho Lão Nam. Một chút tài nguyên ít ỏi nhưng quý giá vào lúc này.

Sự yên tĩnh tạm thời trở lại, nhưng nỗi lo về Mato vẫn lơ lửng như đám mây đen.

"Con quái vật đó."

Lão Nam bắt đầu, giọng trầm ngâm:

"Nó biến mất như vậy thật lạ. Có thể nó giống thú săn mồi, thấy khó quá thì tạm rút lui để quan sát, hoặc tìm đường khác dễ hơn vào tòa nhà này."

Ông cố gắng tìm một lời giải thích mang tính hy vọng.

"Hoặc nó đủ thông minh để biết phá tường tốn sức."

Vy phản bác ngay, giọng vẫn đầy cảnh giác:

"Nó đang tìm cách khác, có thể là trèo lên từ tầng dưới, hoặc xuống từ sân thượng. Chúng ta tuyệt đối không thể chủ quan. Sự im lặng này có khi còn nguy hiểm hơn."

"Chủng Hunter Alpha có khả năng leo trèo và ẩn nấp rất tốt."

Minh Kha bất ngờ lên tiếng từ góc phòng, hắn đang xem xét lại chiếc máy tính bảng của mình. Giọng hắn đều đều, lạnh lùng như đang đọc báo cáo khoa học:

"Việc nó biến mất có thể là đang di chuyển đến một vị trí chiến lược hơn để phục kích hoặc tấn công bất ngờ. Ví dụ như cửa sổ phòng ngủ chẳng hạn."

Lời nói của Minh Kha như đổ thêm dầu vào lửa, khiến nỗi sợ hãi vô hình càng trở nên rõ nét. Chị Hạnh khẽ rên lên, ôm chặt con hơn.

"Nhìn cậu Trung xem.."

Giọng chị thì thầm, đủ nhỏ để không làm gián đoạn nhưng vẫn lọt vào tai Trung nhờ thính giác nhạy bén của cậu. Chị đang nói với Anh Khoa đang ngồi cạnh:

".. vết thương ban nãy giờ gần như không thấy nữa.. đáng sợ quá đi mất.."

Anh Khoa chỉ lầm lì gật đầu nhẹ, ánh mắt tránh cái nhìn của Trung khi cậu vô tình quay sang.

"Thôi nào mọi người, mệt rồi, đừng suy diễn lung tung nữa!"

Hùng nói to, cố gắng phá tan bầu không khí nặng nề:

"Có thể do cơ địa cậu Trung đặc biệt thôi. Ai mà biết được! Giờ phải lo phòng thủ, lo tìm đường thoát đã chứ!"

Nhưng ngay cả trong giọng nói cố tỏ ra lạc quan của Hùng, Trung cũng nghe thấy một sự e dè không giấu được khi anh ta liếc nhìn cậu. Cảm giác bị cô lập càng trở nên rõ ràng.

Lão Nam, sau khi giúp Hùng kê lại chiếc tủ, quay sang Minh Kha, cơn giận lúc trước lại bùng lên:

"Còn cậu! Cái thiết bị chết tiệt của cậu! Suýt nữa thì giết cả đám chúng tôi vì cái 'chiến thuật' của cậu đấy!"

"Như tôi đã giải thích.

"

Minh Kha đáp lại thản nhiên, chỉnh lại gọng kính:

"Đó là phương án có xác suất thành công cao nhất trong tình huống đó để phân tán mối đe dọa chính là con Alpha. Kết quả là chúng ta vẫn đang nói chuyện ở đây, phải không?"

"Tối ưu cho ai? Hay tối ưu cho việc thu thập dữ liệu của anh?"

Thủy Tâm bất ngờ xen vào, giọng lạnh như băng. Cô đứng cách Minh Kha không xa, đôi mắt xanh biển nhìn thẳng vào hắn, không hề che giấu sự nghi ngờ và đối địch. Đây là lần đầu tiên cô trực tiếp chất vấn Minh Kha.

Minh Kha hơi nhíu mày trước sự trực diện của Thủy Tâm, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, chỉ nhún vai một cách bí hiểm:

"Mục tiêu cuối cùng của tôi là tìm ra giải pháp cho thảm họa này. Mọi hành động đều hướng tới mục đích đó."

Cuộc đối chất ngắn ngủi bị cắt ngang bởi một tiếng động bất ngờ.

Keng! Xoảng!

Một mảnh kính vỡ từ cửa sổ ban công bị gió thổi rơi xuống sàn. Cả nhóm giật bắn mình, tim như ngừng đập. Vy, Thủy Tâm và Trung theo phản xạ thủ thế. Lão Nam và Hùng giơ vũ khí lên. Bọn trẻ lại bắt đầu khóc thét.

Nhưng rồi, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa. Một báo động giả. Sự căng thẳng khiến thần kinh mọi người như muốn đứt tung.

"Phải thay phiên nhau canh gác."

Vy nói sau khi cơn hoảng loạn lắng xuống:

"Không ai được ngủ hết. Chia ca, mỗi người một tiếng. Ưu tiên vị trí ban công và lỗ thủng trên tường."

Việc phân chia ca gác diễn ra nhanh chóng. Sự mệt mỏi hiện rõ trên từng khuôn mặt, quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm. Trung nhận ca gác đầu tiên cùng với Thủy Tâm. Vy và Lão Nam nghỉ ngơi trước.

Trung ngồi dựa lưng vào bức tường gần lỗ thủng đã được che tạm, thanh sắt vẫn nắm chặt trong tay. Thủy Tâm ngồi cách đó không xa, gần cửa ban công, lặng lẽ lau chùi đôi dao găm của mình dưới ánh sáng yếu ớt. Không ai nói với ai câu nào. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng thở đều đều của những người đang cố gắng chợp mắt và tiếng gió rít bên ngoài.

Trung nhắm mắt lại, cố gắng xua đi sự mệt mỏi và những hình ảnh ám ảnh. Trận chiến với con Lurker, sức mạnh bộc phát, ánh mắt sợ hãi của mọi người, sự biến mất bí ẩn của Mato.. mọi thứ quay cuồng trong đầu cậu. Cánh tay phải, nơi có vết cắn định mệnh từ bà Lan, đột nhiên truyền đến một cảm giác râm ran, ngứa ngáy khó chịu. Cảm giác này ngày càng rõ hơn, không giống như ngứa lành da thông thường.

Cậu mở mắt, nhìn xuống cánh tay mình trong bóng tối lờ mờ. Vùng da sẫm màu, nơi có những đường vân kỳ lạ, dường như hơi co giật nhẹ, gần như không thể nhận thấy. Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí cậu: Đôi mắt đỏ rực như máu của Mato khi nó nhìn xoáy vào cậu trước lúc biến mất. Và rồi, hoàn toàn bất ngờ, một cơn đói cồn cào, khác hẳn cơn đói bình thường, chợt dâng lên từ sâu thẳm trong dạ dày cậu. Đó không phải là cảm giác thèm thức ăn. Đó là một sự thôi thúc bản năng, một cơn khát máu phi nhân tính, mãnh liệt đến rợn người. Nó chỉ kéo dài một giây, rồi biến mất nhanh như lúc nó đến, để lại một cảm giác trống rỗng và ghê tởm.

Trung giật bắn mình, ngồi bật dậy, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh tay mình với vẻ hoang mang và sợ hãi tột độ. Nó.. cái cảm giác đó là gì? Cái cơn đói vừa rồi?

Từ phía cửa ban công, ánh mắt xanh biển lạnh lùng của Thủy Tâm đang nhìn cậu không chớp. Cô đã thấy phản ứng bất thường của cậu. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt đầy dò xét và phức tạp.

Trung rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì nhận thức kinh hoàng đang dần hình thành trong tâm trí. Mình.. đang thực sự biến đổi sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free