Biến Dị Thế Giới - Chương 12: Chapter 12: Hang Sói
"Xem ra."
Giọng Vy trầm xuống, đầy vẻ mệt mỏi và cay đắng, vang lên giữa sự tĩnh lặng bất thường vừa bao trùm căn hộ B1504:
"Chúng ta vừa thoát khỏi miệng cọp, lại đâm đầu vào hang sói rồi."
Câu nói như một nhát dao cắt đứt sợi dây căng thẳng vốn đã gần đứt lìa. Sự im lặng trở nên đặc quánh, ngột ngạt hơn cả bầu không khí ẩm mốc, tù đọng của căn hộ bỏ hoang này. Mọi người vừa trải qua một cuộc đào thoát sinh tử, đu mình qua khoảng không chết chóc giữa hai tòa nhà, tim vẫn còn đập loạn xạ trong lồng ngực, hơi thở vẫn còn gấp gáp, vậy mà mối nguy hiểm mới đã lập tức hiện diện.
Bên ngoài ban công đã được chặn tạm bợ bằng chiếc ghế gỗ ọp ẹp, qua những khe nứt của tấm kính, cái bóng khổng lồ của Mato vẫn lù lù ở ban công đối diện A1504. Nó không còn gầm rú hay đập phá nữa. Nó chỉ đứng đó, bất động, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa địa ngục nhìn xoáy thẳng vào nơi họ ẩn náu, một kẻ săn mồi tàn độc và kiên nhẫn đến đáng sợ. Xa hơn một chút, từ phía ban công căn hộ A1504 mà họ vừa bỏ lại, tiếng cào cấu, gầm gừ của bầy xác sống cấp thấp vẫn văng vẳng, dù đã yếu đi phần nào sau khi mất đi mục tiêu trước mắt. Họ đang bị kẹp giữa hai mối đe dọa hữu hình.
Và giờ đây, là tiếng động thứ ba, một âm thanh ghê rợn phát ra từ chính bóng tối sâu thẳm bên trong căn hộ này.
Xoạt.. Két.. Grừ..
Tiếng cào cấu vào gỗ, tiếng vật gì đó đổ vỡ loảng xoảng, và cả tiếng thở khò khè, ẩm ướt, không giống tiếng người, cũng chẳng giống tiếng gầm bản năng của lũ xác sống họ từng gặp. Nó vang lên từ phía hành lang tối đen dẫn vào các phòng ngủ, một lời cảnh báo rợn người rằng họ không hề đơn độc trong cái "hang sói" này.
"Á.."
Bé Linh khẽ kêu lên, vội bịt chặt miệng, đôi mắt mở to vì kinh hoàng, nép chặt vào người chị Hạnh. Chị Hạnh, vốn đã gần như suy sụp, chỉ biết ôm chặt lấy hai đứa trẻ Linh và Tuấn, run rẩy không thành tiếng, nước mắt lại bắt đầu lăn dài. Bé Mai, sau cú sốc ban đầu, giờ chỉ còn nức nở khe khẽ trong vòng tay Lão Nam, ánh mắt dại đi vì sợ hãi. Anh Khoa đứng bất động, khuôn mặt vô cảm nhưng đôi tay nắm chặt lại. Hùng theo phản xạ lùi lại, đứng chắn trước những người yếu thế hơn, cây búa tạ nhỏ trong tay siết chặt.
Chỉ có ba người phản ứng khác biệt. Vy, gần như ngay lập tức, gạt bỏ sự mệt mỏi, siết chặt con dao găm duy nhất còn lại, cơ thể chuyển sang tư thế phòng thủ, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía hành lang tối. Bên cạnh cô, Thủy Tâm cũng rút ra đôi dao găm sáng loáng, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, đôi mắt màu xanh biển lạnh lùng quét qua bóng tối. Trung, đứng giữa hai người họ, cảm thấy từng sợi lông tơ trên gáy dựng đứng. Thính giác siêu việt của cậu khuếch đại mọi âm thanh ghê rợn từ bên trong, cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của một thứ gì đó đang di chuyển, ẩn nấp. Một luồng adrenaline mới, pha trộn giữa sợ hãi và một sự thôi thúc kỳ lạ, lại dâng lên trong cơ thể cậu.
Minh Kha, như thường lệ, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến khó hiểu. Hắn lùi lại một chút, dựa vào tường gần lối ra ban công hơn, ánh mắt không hướng về phía hành lang tối mà lại dừng lại trên người Trung, một tia sáng tò mò, khoa học lạnh lùng lóe lên sau cặp kính.
"Nó đang di chuyển trong đó."
Trung thì thầm, giọng khản đặc. Thính giác cho cậu biết, cái gì đó đang bò, lê lết trên sàn, tiếng móng vuốt cào vào gỗ:
"Gần phòng ngủ cuối hành lang."
Vy và Thủy Tâm nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu ý đối phương. Họ không thể để một mối nguy hiểm không xác định rình rập sau lưng, nhất là khi Mato có thể tấn công bất cứ lúc nào từ ban công. Phải giải quyết nó. Ngay lập tức.
"Tôi và Tâm vào kiểm tra."
Vy nói khẽ nhưng dứt khoát. Cô nhìn Lão Nam và Hùng:
"Hai người ở lại, canh chừng ban công và cửa chính. Bảo vệ bọn trẻ. Sẵn sàng hỗ trợ nếu chúng tôi ra hiệu."
"Cẩn thận."
Lão Nam gật đầu, giọng run run nhưng ánh mắt kiên quyết. Ông kéo bé Mai ra sau lưng, cây gậy sắt trong tay giơ lên.
"Tôi đi cùng."
Trung lên tiếng, không đợi ai hỏi. Cậu cảm thấy có trách nhiệm, và hơn thế, cậu cảm thấy mình có thể làm được gì đó. Sức mạnh đang âm ỉ trong cơ thể cậu cần được giải phóng, cần được kiểm chứng. Cậu liếc nhìn quanh, vớ lấy một thanh sắt cong queo rơi ra từ chiếc ghế gỗ đã dùng chặn cửa ban công. Nó không phải vũ khí lý tưởng, nhưng còn hơn là tay không.
Vy nhìn Trung, một thoáng do dự hiện lên trong mắt. Cô đã chứng kiến sức mạnh phi thường của cậu, nhưng cũng cảm nhận được sự bất ổn, sự thay đổi đáng sợ nơi cậu. Tuy nhiên, tình thế không cho phép họ kén chọn. Có thêm Trung, với các giác quan nhạy bén đó, có thể là một lợi thế. Cô khẽ gật đầu.
Ba người thận trọng tiến vào hành lang tối đen như mực. Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi bụi bặm, ẩm mốc và một thứ mùi tanh tưởi khó tả. Ánh sáng yếu ớt từ phòng khách hắt vào, tạo ra những bóng đen kỳ dị nhảy múa trên bức tường cáu bẩn. Dưới chân là đồ đạc đổ nát, quần áo vương vãi, dấu hiệu của một cuộc sống bị bỏ lại vội vàng hoặc bị kết thúc đột ngột.
Trung đi giữa, hai bên là Vy và Thủy Tâm. Thính giác cậu căng ra như dây đàn. Tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó trong phòng tắm. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ ở một phòng khác. Và rõ ràng hơn cả, tiếng cào cấu, tiếng thở khò khè ngay phía trước, sau cánh cửa gỗ đóng kín của phòng ngủ cuối hành lang. Cánh cửa cũ kỹ, nước sơn bong tróc, và trên đó, hằn sâu những vết cào mới, sắc lẻm, như thể được tạo ra bởi móng vuốt của một con thú. Một vệt chất lỏng sẫm màu, nhớp nháp rỉ ra từ khe cửa bên dưới.
Ba người dừng lại, trao đổi ánh mắt. Vy giơ ba ngón tay, rồi từ từ thu lại. Đến ngón cuối cùng, cô dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa.
RẦM!
Cánh cửa gỗ mục nát bung khỏi bản lề, đổ ập vào trong. Một luồng khí hôi thối nồng nặc xộc ra. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng ngủ bừa bộn, chỉ có ánh trăng yếu ớt xuyên qua ô cửa sổ cáu bẩn, một hình dáng dị dạng đang co rúm ở góc phòng.
Nó không giống bất cứ thứ gì họ từng thấy. Nhỏ con hơn Mato nhiều, chỉ cao ngang ngực Trung nếu đứng thẳng, nhưng nó đang di chuyển bằng bốn chi, thân hình gầy guộc, khẳng khiu như một bộ xương bị bao bọc bởi lớp da tái nhợt, căng bóng một cách bệnh hoạn. Đôi tay và đôi chân biến thành những chiếc móng vuốt dài, đen đúa, sắc nhọn. Cái đầu gần như không có tóc, chỉ có vài túm lơ thơ, với khuôn mặt biến dạng, đôi mắt to tròn, đen láy, không có tròng trắng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt như mắt mèo trong đêm. Nó phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp, đầy đe dọa từ cổ họng. Có lẽ, đây từng là người chủ của căn hộ này, nạn nhân của một biến thể virus khác.
Ngay khi cánh cửa đổ xuống, sinh vật đó – một "Lurker" như Minh Kha gọi – không hề sợ hãi. Nó rít lên một tiếng chói tai, rồi lao vọt ra khỏi góc tối như một mũi tên đen, nhanh đến kinh hoàng. Mục tiêu của nó không phải Vy hay Thủy Tâm ở hai bên, mà là Trung, người đứng giữa, người mà có lẽ nó cảm nhận được điều gì đó khác lạ.
"Trung!"
Vy hét lên, cố gắng lao tới cản đường.
Nhưng con Lurker quá nhanh. Móng vuốt sắc nhọn của nó giơ lên, nhắm thẳng vào cổ họng Trung.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như chậm lại đối với Trung. Cậu nhìn thấy rõ từng chuyển động của con quái vật, quỹ đạo của bộ móng vuốt chết người. Phản xạ của cậu bùng nổ. Không cần suy nghĩ, cơ thể cậu tự hành động. Cậu ngửa người ra sau một góc không tưởng, tránh được cú tấn công trong gang tấc, bộ vuốt sượt qua trước mặt cậu chỉ vài centimet, mang theo luồng gió tanh tưởi. Đồng thời, cậu vung thanh sắt trong tay theo bản năng.
KENG!
Thanh sắt đập mạnh vào cánh tay khẳng khiu của con Lurker. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Con quái vật rít lên vì đau, loạng choạng lùi lại. Nhưng nó không hề nao núng. Đôi mắt đen láy của nó lóe lên sự hung tợn, và nó lại lao tới, lần này nhắm vào cả ba người.
Cuộc chiến diễn ra trong không gian chật hẹp của hành lang và phòng ngủ. Con Lurker di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, bật nhảy trên tường, len lỏi giữa đồ đạc đổ nát, tấn công từ những góc độ bất ngờ.
Thủy Tâm, với đôi dao găm trong tay, di chuyển linh hoạt không kém. Cô như một vũ công tử thần, né tránh những cú vồ của con quái vật, đồng thời tung ra những nhát chém nhanh, chính xác vào các khớp chi hoặc những điểm yếu lộ ra.
Hai con dao của cô tạo thành một vòng tròn bạc lấp loáng trong bóng tối, nhiều lần khiến con Lurker phải lùi lại, trên người bắt đầu xuất hiện những vết cắt rỉ máu đen.
Vy chiến đấu dũng cảm, nhưng gặp bất lợi rõ ràng. Con dao găm quá ngắn để đối phó với tầm tấn công của bộ vuốt dài, và không gian hẹp khiến cô khó phát huy kinh nghiệm chiến đấu. Cô chủ yếu phòng thủ, cố gắng tạo cơ hội cho Thủy Tâm và Trung. Trong một pha tấn công bất ngờ từ bên hông, Vy không kịp né hoàn toàn, móng vuốt của con Lurker sượt qua cánh tay cô, xé toạc lớp áo dã chiến và để lại ba vệt cào đỏ ửng, rớm máu.
"Grà!"
Vy nghiến răng lùi lại, cơn đau rát bỏng ập đến.
Con Lurker thấy máu, càng trở nên điên cuồng. Nó bỏ qua Thủy Tâm, lao thẳng về phía Vy đang bị thương.
"Không được!"
Trung gầm lên, một cảm giác giận dữ và bảo vệ trào dâng. Cậu lao tới, đứng chắn trước Vy. Con Lurker nhảy chồm lên người cậu, móng vuốt cào cấu điên cuồng vào ngực và vai cậu.
Xoẹt! Xoẹt!
Tiếng vải áo bị xé toạc. Trung cảm thấy những cơn đau nhói khi móng vuốt xuyên qua lớp áo, cào vào da thịt. Nhưng kỳ lạ thay, cơn đau không dữ dội như cậu tưởng. Thay vào đó, cậu cảm nhận được lớp da của mình trở nên cứng rắn lạ thường, như một lớp áo giáp mỏng nhưng dai sức, khiến bộ vuốt sắc nhọn không thể xuyên sâu.
Lợi dụng lúc con quái vật đang bám trên người mình, Trung dùng hết sức mạnh đang cuộn trào, hai tay túm lấy cái đầu dị dạng của nó. Sức mạnh phi thường truyền vào cánh tay cậu.
RẮC!
Một tiếng kêu khô khốc, ghê rợn vang lên. Trung bẻ gãy cổ con Lurker bằng một cú vặn tay đầy uy lực. Cơ thể khẳng khiu của nó mềm nhũn ra, đôi mắt đen láy trợn trừng rồi từ từ mất đi ánh sáng. Nó rơi bịch xuống sàn nhà, im lặng.
Trung thở hổn hển, đẩy cái xác ra khỏi người. Cậu nhìn xuống ngực và vai mình. Áo phông rách bươm, để lộ những vết cào dài, đỏ tấy, nhưng chỉ rỉ máu rất ít và dường như đang bắt đầu khép miệng lại với tốc độ mắt thường khó nhận ra. Cậu nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa kết liễu một sinh vật ghê tởm một cách tàn bạo. Cậu là gì thế này?
Vy và Thủy Tâm đứng sững sờ nhìn Trung, rồi nhìn cái xác của con Lurker. Cả hai đều nhìn thấy rõ cú ra đòn cuối cùng của cậu, sức mạnh đó, sự tàn bạo đó.. không phải của người thường. Ánh mắt Vy nhìn Trung giờ đây không chỉ còn là nghi ngờ, mà xen lẫn cả sự kinh ngạc và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Thủy Tâm, dù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt xanh biển của cô cũng ánh lên sự phức tạp, dò xét kỹ lưỡng hơn.
Đúng lúc đó, Hùng và Lão Nam, nghe thấy tiếng động im bặt, thận trọng chạy vào, theo sau là Minh Kha. Hùng và Lão Nam thở phào khi thấy ba người an toàn, dù cảnh tượng cái xác quái dị trên sàn khiến họ rùng mình.
Minh Kha, ngược lại, bước thẳng tới cái xác, ngồi xuống xem xét một cách tỉ mỉ, khuôn mặt không hề biến sắc.
"Thú vị."
Hắn lẩm bẩm, dùng một dụng cụ nhỏ lấy mẫu từ vết thương trên người con quái vật:
"Một biến thể phụ của dòng Stalker, có lẽ là 'Nocturne' dựa trên cấu trúc mắt và khả năng thích ứng bóng tối. Phản ứng tấn công tập trung vào đối tượng có dấu hiệu sinh học bất thường.. rất logic."
Hắn ngẩng lên, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn thẳng vào Trung, như thể đang nói:
"Thấy chưa? Sự tồn tại của nó càng chứng minh cậu là đặc biệt."
Lời nói của Minh Kha như một nhát búa cuối cùng, đập tan mọi sự che giấu. Sự thật phũ phàng phơi bày trước mắt tất cả: Trung đã thay đổi, một sự thay đổi mang lại sức mạnh phi thường nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm và bí ẩn.
Họ đã dọn dẹp được mối nguy hiểm bên trong "hang sói". Nhưng cái giá phải trả là sự rạn nứt niềm tin và nỗi sợ hãi về chính đồng đội của mình. Căn hộ vẫn là một cái bẫy, họ kiệt sức, tài nguyên cạn kiệt, và kẻ thù chính vẫn đang rình rập.
Xoạt! Keng!
Ngay khi sự im lặng căng thẳng bao trùm căn phòng vừa trải qua một trận chiến, một tiếng động khác, lần này từ bên ngoài, kéo mọi người về thực tại. Tiếng kim loại ma sát vào bê tông, tiếng cào cấu mạnh mẽ hơn phát ra từ phía ban công đối diện A1504.
Tất cả vội vàng quay lại phòng khách, nhìn qua khe cửa kính vỡ.
Mato không còn đứng yên nữa. Nó đã biến mất khỏi ban công A1504.
"Nó đâu rồi?"
Hùng lắp bắp, giọng đầy hoảng sợ.