Biên Cương Huyết Hỏa - Chương 2: Chapter 2: Nụ cười của Em
Sau cuộc chạm trán với Ashencrest, tôi đã ngất lịm vì mất quá nhiều máu. Khi mở mắt ra, toàn thân tôi được băng bó kín mít trong một căn phòng xa lạ. Không có lấy một tia sáng mặt trời — chỉ le lói ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu đặt ngay ngắn trên bàn.
Mắt tôi dần thích nghi với bóng tối. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh. Đây trông như một thư viện cũ kỹ, bốn bề là các tủ sách cao ngất, phủ bụi thời gian.
Bỗng có tiếng cửa kẽo kẹt vang lên. Cánh cửa chầm chậm mở ra, và một bóng người bước vào — đó là Ashencrest, tay cầm ly nước.
“Tỉnh rồi à, nhóc? Cảm thấy sao rồi? Khá hơn chưa?” Ông ta vừa nói vừa đưa tôi ly nước ấm.
“Vâng… cháu đỡ hơn rồi ạ…”
“Tốt.” Ông gật đầu, ánh mắt dãn ra một chút nhẹ nhõm.
“…Vậy… làm thế nào để cháu có thể cứu Luna đây ạ?”
Ashencrest im lặng. Ông ta quay mặt đi, như đang lưỡng lự. Sau vài giây, ông lại nhìn tôi, ánh mắt nặng trĩu điều chưa nói.
“Có lẽ… ta cần giải thích vài thứ trước đã.”
“Vâng.” Tôi siết chặt tấm chăn, chuẩn bị tinh thần để nghe lời giải thích.
“Khả năng trong cậu… không phải thứ bình thường. Đó là Emberflame.”
“Emberflame?” Tôi nhíu mày. Một khái niệm hoàn toàn xa lạ. Tôi chỉ biết về sức mạnh của Thích Hỏa Giả — Lumen Animae, bao gồm *Scintilla*, *Flammula*, và *Incendium*.
“Nghe lạ lẫm đúng không?” Ông ta cười khẽ. “Nhưng thực chất, Emberflame chính là một nhánh sâu hơn của Lumen Animae.”
“Nhưng… tại sao giáo hội chưa bao giờ nhắc đến nó?”
“Bởi vì Emberflame mới là nguồn gốc thật sự. Còn Lumen Animae mà thánh hội rao giảng chỉ là một phần bị bóp méo.”
Ashencrest cau mày, giọng trầm xuống.
“Thánh hội luôn ca tụng Lumen Animae là phước lành của Chúa để chống lại Hắc Ám Thực… nhưng liệu nó có thật sự thiêng liêng như vậy?”
Tôi không biết phải phản ứng thế nào. Những gì ông ấy nói... có nghĩa là giáo hội dối trá?
“Ý ông là sao?”
“Emberflame là ngọn lửa thiêu đốt ký ức để đổi lấy sức mạnh. Sức mạnh càng lớn… ký ức càng bị xóa sạch.”
Ashencrest đứng dậy, đi về phía kệ sách, lấy ra một quyển sách phủ bụi.
“Lumen Animae chỉ là hình thức bề ngoài. Emberflame — mới là bản chất. Một lời nguyền rực cháy.”
“Gì cơ…?”
“Thánh hội đã che giấu sự thật này. Họ tuyên truyền Lumen Animae là thứ sức mạnh an toàn, thần thánh — để dễ kiểm soát và lợi dụng.”
“Vậy… những người cấp *Incendium* thì sao? Họ có bị ảnh hưởng không?”
“Incendium vốn không thể vượt qua Emberflame được. Nhưng có vẻ thánh hội đã tìm ra cách sử dụng các viên Hỏa Ngọc — chứa ký ức của người khác — để tăng sức mạnh mà không cần đánh đổi chính mình.”
Tôi lặng người. Mọi thứ tôi biết đều bị đảo lộn.
Ashencrest tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi.
“Ta hiểu. Những gì cậu nghe được rất khó chấp nhận. Nhưng đó là sự thật, Lloyd. Và số phận của Emberflame cuối cùng… nằm trong tay cậu.”
Tôi nuốt khan.
“Nếu sử dụng Emberflame… tôi sẽ quên hết sao?”
“Ừ.”
“Kể cả… lý do tôi sử dụng nó?”
“Ừ…”
Tôi run rẩy. Ý nghĩ đánh mất ký ức về Luna khiến tôi hoảng sợ.
“Tôi… tôi không thể chấp nhận con đường đó được! Nếu một ngày tôi quên đi tất cả — về em ấy — thì làm sao tôi chắc là mình sẽ cứu được em! Không… cách đó quá mạo hiểm!”
Ashencrest ngồi xuống bên cạnh.
“Đây là lựa chọn của cậu, Lloyd. Không ai có quyền ép cậu cả.”
“…”
“Vậy thì… tôi sẽ tìm cách khác. Một con đường khác để cứu em ấy. Không đánh đổi ký ức.”
“Được thôi.” Ông ta gật đầu, ánh mắt lặng đi. Không trách cứ, nhưng đầy tiếc nuối.
Tôi rời nơi trú ẩn, quay về khu ổ chuột. Túp lều ngày nào đã bị phá tan. Luna… không còn ở đó.
Tôi lang bạt khắp các bến cảng, khu chợ, dò hỏi từng manh mối — nhưng tất cả đều rơi vào ngõ cụt.
Cuối cùng, sau nhiều ngày không ngủ, tôi ngất đi trong một bãi rác ẩm ướt.
Trong cơn mơ, ký ức cũ về Luna tràn về như cơn bão.
---
Tôi 15 tuổi. Em 12 tuổi.
Em đứng bơ vơ giữa khu chợ đông đúc, gương mặt lấm lem, đôi mắt trống rỗng như đã mất tất cả.
“Này nhóc, em làm gì ở đây thế?”
Em ngước nhìn tôi. Một thoáng lặng im.
“Không biết…”
“Em không có người thân à?”
Nghe đến từ “người thân”, em sững lại. Rồi nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
“Em không.”
Tôi bối rối. “Này, đừng khóc chứ…” Tôi luống cuống lấy tay lau nước mắt cho em. “Nếu em không có nơi nào để đi… thì đi theo anh không?”
Mắt em lóe lên tia sáng mong manh.
“Có ạ…”
“Vậy thì đi thôi.”
Tôi nắm tay em, đưa em qua những con hẻm u tối, về túp lều tạm bợ của mình, cùng với vài củ khoai tôi vừa trộm được.
“Ngồi đây đợi anh tí.” Tôi nhóm lửa. Ngọn lửa bập bùng giữa đêm lạnh.
Luna ngồi bên đống lửa, lặng lẽ. Em không rời mắt khỏi ánh sáng bập bùng ấy.
“Em thích lửa à?”
“Lửa… đẹp lắm.”
“Em muốn xem lửa của anh không? Anh là một Scintilla đấy.” Tôi chìa tay ra. Một đốm lửa nhỏ bùng lên.
“Wow…” Ánh mắt em sáng lên, hệt như ngọn lửa ấy.
Rồi em cũng đưa tay ra. Ngọn lửa tụ lại trong lòng bàn tay em, tạo thành hình con đom đóm nhỏ, lượn quanh.
“Tuyệt thật… em là Flammula hả?” Tôi cười, xoa đầu em.
Khoai chín. Tôi chia em nửa củ.
“Nè, ăn đi.”
Em nhận lấy, và nở một nụ cười.
Nụ cười đầu tiên tôi thấy từ em.
“Em cảm ơn.”
Khoảnh khắc đó, tôi tìm thấy lý do để sống. Tôi thề sẽ bảo vệ nụ cười ấy — bằng cả cuộc đời mình.
---
Nhiều năm trôi qua. Tôi mười tám. Em mười lăm. Cuộc sống tuy nghèo khổ nhưng yên bình.
Cho đến ngày thánh hội đến.
Chúng đã mang em đi.
Tôi đã thề… tôi sẽ bảo vệ em. Vậy mà… tại sao tôi lại do dự?
Tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ.
Một luồng đau buốt truyền từ cánh tay phải. Khói bốc lên. Ngọn lửa đen bao quanh cánh tay tôi.
“Đây là… Emberflame…?”
Tôi siết chặt tay.
Tôi đã biết mình phải làm gì. Đây là con đường duy nhất.
Ký ức… không còn quan trọng nữa.
Miễn là nụ cười ấy… được bảo vệ.
Tôi đứng dậy, lao trở lại chỗ Ashencrest. Mở toang cánh cửa thư viện. Ông ta đang ngồi đọc sách, như đã chờ sẵn.
“Ồ, Lloyd à. Quay lại nhanh hơn ta nghĩ đấy.”
Tôi tiến lại gần, quỳ xuống.
“Xin ông… hãy giúp tôi.”
Không còn danh dự, không còn quá khứ. Chỉ còn em — và nụ cười ấy.
“Cứu lấy… em gái tôi.”
Ashencrest đặt quyển sách xuống, đứng dậy, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Hãy đứng dậy, Lloyd. Chúng ta không còn thời gian nữa.”
“Ngọn lửa kia đã chọn cậu rồi.”