Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biên Cương Huyết Hỏa - Chương 1: Chapter 1: Nơi mọi thứ bắt đầu

*Nội thành vương quốc Luminae.*

"Đứng lại, thằng nhóc kia!" – lão ngư dân gào lên đầy giận dữ.

Tôi – tay ôm chặt chiếc hòm vừa trộm được từ lão – cắm đầu cắm cổ chạy trốn, len lỏi qua những con hẻm nhỏ quanh co của nội thành. Là một kẻ sống bám vào từng ngóc ngách nơi đây, tôi chẳng khó khăn gì để cắt đuôi một lão già suốt ngày chỉ quen quăng chài ngoài biển khơi.

"Nhớ mặt tao đấy, thằng nhãi ranh!" – tiếng chửi rủa lạc dần sau lưng khi lão ngậm ngùi bỏ cuộc, mất cả cá lẫn mồi.

Chiến lợi phẩm trong tay, tôi hớn hở trở về khu ổ chuột – nơi tôi gọi là nhà.

Ở vương quốc Luminae này, bọn vô sản như chúng tôi chẳng khác gì rác rưởi. Người ta gọi những đứa trẻ mồ côi lang thang, mang trong mình Lumen Animae yếu ớt như *Scintilla*, là "sự phỉ báng của Chúa". Nơi đây, vận mệnh của một con người được định đoạt bởi sức mạnh ánh hỏa mà Thần ban tặng – thứ được gọi là *Lumen Animae*.

Ngọn lửa khởi nguyên ấy là vũ khí duy nhất chống lại *Hắc Ám Thực* – thứ đang dần nuốt chửng thế giới này.

Và như lẽ thường, một *Scintilla* yếu ớt như tôi – chỉ có thể châm lên tia lửa leo lét – sao sánh được với những *Incendium* cường đại, những kẻ có thể hòa làm một với ánh lửa của chính mình?

Len lỏi qua những lối nhỏ ẩm thấp, tôi trở về túp lều xập xệ – nơi trú ngụ của tôi và Luna.

“Anh Lloyd!” – một giọng nói trong trẻo vang lên từ bên trong. Luna – cô bé mà tôi tình cờ gặp trong một buổi chợ phiên – từ lâu đã trở thành đứa em gái mà tôi quý hơn sinh mạng. Cũng như tôi, con bé là một đứa trẻ không nơi nương tựa, và kể từ lúc gặp nhau, chúng tôi chưa từng rời xa.

"Anh về rồi đây, Luna." – tôi dịu dàng xoa đầu con bé khi nó nhào vào ôm tôi. Luna đảo mắt từ hòm đồ sang những vết trầy xước khắp người tôi.

“Anh lại bị đuổi đánh vì ăn trộm nữa hả…”

“Anh xin lỗi, nhưng đó là cách duy–”

“Không sao đâu… em hiểu mà.” – Luna cắt lời tôi, nhẹ nhàng lấy khăn lau đi máu và mồ hôi trên trán tôi. “Em biết anh làm vậy vì chúng ta. Nhưng lần sau phải cẩn thận hơn nhé.”

“Anh biết rồi…” – tôi khẽ thở dài. *Từ bao giờ con bé lại hiểu chuyện như thế này chứ…*

Tôi đặt chiếc hòm xuống, cẩn thận mở từng lớp vải bọc bên ngoài. Bên trong là một chiếc hộp gỗ lạ lùng, được khắc những hoa văn kỳ quái.

“Anh ơi… em có cảm giác không ổn với cái hộp này…” – Luna lùi lại một bước, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng.

“Không sao đâu. Dù sao cũng phải mở ra xem thử, biết đâu đổi được vài đồng trên chợ đen.”

“…Vâng.” – Luna gật đầu, tuy vẫn giữ ánh mắt cảnh giác.

Khi nắp hộp bật mở, một sợi dây chuyền hiện ra. Trên đó là một viên hỏa ngọc nhỏ, óng ánh sắc đỏ, được chạm khắc tỉ mỉ như báu vật vương gia. Tôi sững người, ánh mắt không rời nổi viên ngọc – nó đẹp đến mức gần như siêu thực.

“Lần này giàu to rồi!” – tôi phấn khích nắm lấy tay Luna. “Nhìn xem, viên ngọc thế này chắc chắn đáng giá cả đống vàng! Chúng ta sắp thoát khỏi cảnh đói khổ rồi!”

Nhưng trong khi tôi tràn đầy hi vọng, Luna lại không rời mắt khỏi viên ngọc với vẻ mặt đầy lo âu. Là một *Flammula* – những người có cảm nhận tinh tế hơn với Lumen Animae – con bé có thể nhận ra điều gì đó mà tôi không thấy.

“Em sao vậy, Luna?”

“Em… không biết nói sao, nhưng viên ngọc này nguy hiểm lắm.” – giọng con bé run rẩy, mỗi chữ như thấm đẫm sợ hãi.

“Anh hiểu rồi… anh sẽ tìm cách bán nó đi sớm nhất có thể.”

“…Vâng.” – Luna dường như nhẹ nhõm đôi chút. Tôi xoa đầu con bé lần nữa, cẩn thận cất lại viên ngọc vào hộp và quấn vải quanh nó như cũ.

“Anh đi đây. Em cứ ở yên trong lều nhé.”

“Vâng!” – Luna nở nụ cười tươi, vẫy tay tiễn tôi.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ xa.

“Tìm thấy mày rồi, thằng nhãi!”

Tôi chết lặng.

Là lão ngư dân… và sau lưng lão là những kẻ còn đáng sợ hơn – đoàn tín đồ Thánh Hội Luminae.

“Sao… sao các người tìm được đến đây…” – tôi lùi lại bản năng, ra hiệu cho Luna ẩn mình trong lều.

“Hãy giao chiếc hộp ra đây.” – một tên tín đồ đứng đầu cất tiếng. Giọng hắn trầm sâu, như đè nặng lên tâm trí tôi.

Không còn cách nào khác, tôi đành run rẩy đưa chiếc hộp ra.

Sau khi kiểm tra viên ngọc kỹ lưỡng, tôi tưởng họ sẽ rời đi. Nhưng không. Tên đứng đầu nhíu mày, liếc về phía lều – nơi Luna đang trốn.

“Ồ… không ngờ lại gặp ở đây.” – hắn nở một nụ cười ghê rợn rồi lao về phía lều. Trong chớp mắt, hắn phá nát túp lều và túm lấy cổ Luna.

“Tìm được rồi. Kẻ được chọn. Ngươi đã trốn đủ lâu.”

“Aghhh!” – Luna hét lên trong đau đớn.

“Thả con bé ra!” – tôi điên cuồng lao tới, nhưng dễ dàng bị hắn đá bay.

Tôi gượng dậy, bàn tay bỗng phát ra những tia lửa yếu ớt. Tôi dồn hết sức đấm vào hắn – nhưng vô ích.

“Đó là năng lực của ngươi sao? Một *Scintilla* rác rưởi.” – hắn cười gằn. “Xử lý thằng nhãi này đi.”

Ngay lập tức, vài tên tín đồ lao tới ghì chặt tôi xuống đất. Lão ngư dân cũng bước tới, mặt nhếch lên nụ cười độc ác.

“Tao đã nói là mày nên nhớ mặt tao rồi mà…” – lão liên tục đấm vào mặt tôi, máu chảy ra không ngừng. Tôi chỉ còn biết nằm đó, bất lực và tê dại.

“Đủ rồi. Về thôi, chúng ta đã có thứ cần cho nghi thức.” – tên tín đồ đầu đàn ra lệnh.

Họ rời đi, mang theo Luna. Còn tôi, nằm bất tỉnh trong vũng máu của chính mình.

Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi thấy là túp lều đổ nát và khoảng trống nơi Luna từng đứng. Tôi gào khóc – không phải vì vết thương, mà vì tôi đã thất bại trong việc bảo vệ em gái.

Giữa lúc đó, một bàn tay đặt lên vai tôi.

Tôi giật mình quay lại – trước mặt là một người đàn ông râu ria rậm rạp, tóc trắng như sương, đôi mắt đỏ rực như lửa.

“Muốn cứu em gái cậu không?” – ông ta hỏi, giọng trầm ổn.

“Không thể… ông không thấy bọn họ là ai sao? Thánh Hội đấy!” – tôi gần như hét lên.

“Có thể. Miễn là cậu tin tôi.”

“Thật sự… có cách sao?” – tôi tuyệt vọng hỏi lại, tim đập loạn nhịp.

“Có. Nếu cậu thật sự muốn có sức mạnh để cứu em gái mình, thì đi theo ta.” – ông ta chìa tay ra.

Tôi nhìn vào bàn tay đó – một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong bóng tối tuyệt vọng.

“Hãy giúp tôi…” – tôi nắm chặt lấy tay ông ta.

“…Cứu Luna!”

“Được thôi, Lloyd. Ta là Ashencrest.” – ông mỉm cười. “Để ta giúp cậu khai phá sức mạnh thực sự của mình… *Emberflame*.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free