(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 20:
Thời gian thấm thoát thoi đưa.
Đào Trĩ chưa từng nghĩ mình có thể sống ẩn dật ở tinh cầu xa xôi này tận ba năm. Việc đầu tiên mỗi khi cậu thức dậy là mua một tờ nhật báo tinh cầu, với trái tim thấp thỏm dõi theo thông tin về việc Ivan có rời khỏi Đế quốc Snow hay không.
Một thời gian ngắn sau sự kiện đăng cơ, Ivan dường như đã từ bỏ việc truy lùng cậu. Chỉ khi thấy lệnh truy nã của mình bị gỡ bỏ, cậu mới dám lộ diện trước mọi người.
Đứa con của cậu sinh vào mùa hè, khóc rất to, có mái tóc vàng mềm mại, nổi bật giữa những đứa trẻ mới sinh ở khoa sản. Sau đó, cậu và bà nội bàn nhau đặt tên cho đứa bé là Đào Tiểu Vạn, theo họ của cậu.
Các đường nét trên khuôn mặt của Đào Tiểu Vạn gần như đúc ra từ một khuôn với Ivan: chiếc mũi thẳng, mái tóc vàng và đôi mắt xanh. Thậm chí đôi lúc ngay cả tính cách cũng tương tự, khiến Đào Trĩ không khỏi hoảng hốt mỗi khi nhìn con.
Cuộc sống trôi qua một cách bình yên như vậy. Ban ngày Đào Trĩ đi làm, vì bà nội không tiện trông nom, cậu đưa Đào Tiểu Vạn đến nhà trẻ, rồi tan làm đón con về.
Cuộc sống quá yên bình. Lúc đầu Đào Trĩ cảm thấy bất an, nhưng dần dần cậu đoán có thể Ivan đã bắt đầu một cuộc sống mới của riêng mình và từ bỏ việc tìm cậu trong thiên hà rộng lớn này. Đã ba năm trôi qua, dù kiên trì đến mấy cũng phải từ bỏ.
Nhưng cậu sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ dấu vết mà Ivan để lại trên người mình. Đêm qua, Đào Trĩ lại bắt đầu lên cơn sốt nhẹ, vùng vẫy trên bờ như một con cá mắc cạn. Cậu khao khát tin tức tố an ủi của Ivan, một di chứng của việc thành kết mà cậu không cách nào kiểm soát. Cậu phải chịu đựng sự tra tấn này vài ngày mỗi tháng.
Cậu cố gắng hoàn thành công việc đến cuối ngày và đến nhà trẻ đón Đào Tiểu Vạn về.
Sắc trời dần tối, Đào Trĩ nắm bàn tay bé nhỏ của Đào Tiểu Vạn bước đi. Khi gần về đến nhà, họ phải đi qua một con hẻm tối tăm. Cậu luôn cảm thấy có điều gì đó bất ổn, dường như có ánh mắt nào đó đang dõi theo từ trong bóng tối. Nhưng khi quay đầu lại, Đào Trĩ không thấy một bóng người. Cậu lắc đầu, tự hỏi có phải do mình đang sốt nên mới xuất hiện ảo giác.
“Baba, baba lại thấy khó chịu à? Đêm qua con lại nghe thấy baba khóc.”
Đào Tiểu Vạn ngước lên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Đào Trĩ, lông mày bé xíu nhíu lại đầy lo lắng, rồi với giọng trẻ con ngây thơ hỏi: “Con nghe bạn nói, mỗi khi baba omega của họ không khỏe thì cha alpha ở bên cạnh là được. Sao baba không tìm một cha alpha?”
Dù cơ thể đang khó chịu, nhưng nghe con trai nói vậy, Đào Trĩ không nén được tiếng cười. Cậu véo nhẹ má con: “Con nít thì biết gì chứ?”
Cậu bế con lên, hôn chụt chụt hai cái. Thì đúng lúc đó, điện thoại trong túi bỗng rung lên. Để tiện liên lạc, cậu mới mua một chiếc điện thoại kiểu cũ cách đây không lâu. Đào Trĩ cứ nghĩ là ông chủ gọi, liền rút điện thoại ra.
Là một số lạ.
“Xin chào?” Đào Trĩ nghi hoặc bắt máy, nhưng đối phương lại không nói gì.
Cậu chỉ nghe thấy một hơi thở nhẹ phát ra từ loa, giống như âm thanh phát ra khi kìm nén cảm xúc.
“Alo?” Thấy đầu dây bên kia vẫn im lặng, cậu chưa từng để lại số điện thoại cho người lạ. Gọi nhầm sao? Hay là một trò đùa?
Cậu ngập ngừng gọi tên vài đồng nghiệp.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi điện thoại ngắt kết nối, chỉ còn lại tiếng "tút tút" kéo dài.
Đào Trĩ bối rối cất điện thoại đi, ôm Đào Tiểu Vạn đi thêm vài bước. Khi sắp đến cửa nhà, nhớ lại cảm giác bất an khi đi qua con hẻm ban nãy, cậu thấy có điều chẳng lành liền đặt Đào Tiểu Vạn xuống đất.
“Con đi tìm bà cố đi, baba phải gọi điện thoại.”
Đào Trĩ nhìn Đào Tiểu Vạn ngoan ngoãn đi vào nhà, rồi quay người lại, lấy điện thoại di động, bấm gọi lại số lạ trong nhật ký cuộc gọi. Ngay lập tức, một tiếng chuông điện thoại vang lên ở gần đó.
Đào Trĩ lần theo âm thanh đó và tìm thấy một bốt điện thoại cách nhà không xa, tiếng nhạc chuông vẫn vọng ra từ bên trong.
Đứng ở đây có thể nhìn rõ nhà của cậu. Toàn thân Đào Trĩ lạnh buốt. Mọi cử động của cậu lúc nãy đều nằm trong tầm mắt kẻ gọi điện.
Cậu bước vào bốt điện thoại. Trong không gian khép kín phảng phất mùi tin tức tố đã lâu không thấy, rất mỏng manh, gần như thoáng qua, nhưng Đào Trĩ vẫn nhạy bén nhận ra: đây chính là mùi tin tức tố của Ivan.
Nó nhẹ đến mức Đào Trĩ gần như tưởng mình ngửi nhầm.
Làm sao Ivan có thể ở đây?
Suy nghĩ này cứ quay cuồng trong đầu Đào Trĩ, tai cậu ù đi. Cậu vội vã dùng chiếc điện thoại kiểu cũ của mình lên mạng. Cậu tìm kiếm tên Ivan Lier trong thanh tìm kiếm. Hoạt động gần nhất của Hoàng đế tinh cầu Snow là một hội nghị, với cả ảnh chụp vào sáng nay.
Trừ khi Ivan có khả năng dịch chuyển tức thời, làm sao có thể đến đây chỉ trong vòng một ngày? Đến đây, Đào Trĩ bình tĩnh hơn một chút, đưa tay xoa ngực, cố trấn an trái tim đang đập thình thịch. Mùi tin tức tố vừa rồi rất có thể chỉ là ảo giác do di chứng thành kết gây ra.
Nhưng sau cuộc điện thoại này, cuộc sống của cậu bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Ngày hôm sau, sau khi đưa Đào Tiểu Vạn đến nhà trẻ, cậu đến chỗ làm tạm trú nhận việc. Nhưng người quản lý nhìn cậu đầy vẻ khó xử, ấp úng nói: “Cậu không có việc, về nhà đi.”
Đào Trĩ hơi ngạc nhiên khi nghe điều này, nhưng vẫn gật đầu, nghĩ rằng hôm nay ít việc, cậu nói: “Vậy mai tôi sẽ đến sớm hơn.”
“…Tôi nói là sau này cậu không cần đến nữa.” Người quản lý ngại ngùng nhìn cậu. Hắn biết tin này khó chấp nhận, nhưng vẫn phải nói ra.
Đào Trĩ thẫn thờ khi nghe tin này. Nếu không có việc làm, cậu sẽ không có thu nhập. Không trả được tiền thuê nhà, gia đình cậu sẽ không còn nơi nương tựa, chỉ có thể lang thang khắp nơi. “Do tôi làm không tốt ư?”
Nhưng rõ ràng khách hàng rất hài lòng. Từ trước đến nay, cậu luôn là người nhận được nhiều đơn hàng sửa chữa nhất.
Người quản lý cũng khó xử khi đối mặt với câu hỏi của cậu: “Không còn cách nào khác, tôi chỉ làm theo lời ông chủ… Gần đây cậu có đắc tội với ai không?”
“Sáng nay có một alpha cấp S tóc vàng đến đây, mang theo rất nhiều vệ binh. Ông chủ rất cung kính với người đó. Sau khi hai người vào phòng nói chuyện, ông chủ liền bảo tôi rằng sau này cậu không cần đến đây làm nữa.”
Người quản lý nói thêm.
Nghe đến đây, máu trong người Đào Trĩ như đông cứng lại. Cậu chỉ biết duy nhất một alpha cấp S tóc vàng như vậy… đó chính là Ivan.
Cậu hỏi: “Alpha đó họ là Lier?”
Người quản lý suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Hình như là vậy. Tôi nghe nói anh ta đến từ tinh cầu Snow.”
Đào Trĩ cố gắng trấn tĩnh, nói lời cảm ơn với người quản lý. Nhưng giờ phút này, trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải nhân lúc Ivan chưa đến bắt cậu, đưa bà nội và con trai trốn đi ngay lập tức!
Khi cậu vội vã chạy về nhà, thì phát hiện bà nội không có ở đó. Đào Trĩ hoa mắt chóng mặt, dự cảm chẳng lành càng lúc càng dâng cao. Không thấy bà nội, vậy còn con cậu thì sao?
Đào Trĩ lại chạy ra ngoài, lao vào nhà trẻ, nhưng đúng lúc đó, điện thoại lại reo, vẫn là một số lạ.
Đào Trĩ nhanh chóng nghe máy. Lần này, đầu dây bên kia không im lặng nữa.
“Đào Trĩ.”
Giọng nói trong ống nghe có chút xa cách. Một lần nữa nghe thấy giọng nói ấy gọi tên mình, trái tim Đào Trĩ không khỏi run rẩy.
“Không cần tìm, bà nội và đứa nhỏ đều đang ở chỗ tôi.”
Giọng nói trầm thấp của Ivan sau ba năm vang lên bên tai khiến cậu nổi da gà. Ivan vẫn đang theo dõi cậu, nhưng Đào Trĩ nhìn quanh quẩn vẫn không thấy một bóng người nào.
Đào Trĩ run rẩy, ngón tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Cộng thêm mấy ngày nay liên tục sốt nhẹ, đầu cậu đau đến mức sắp nổ tung: “Ivan, em xin ngài, xin ngài đừng làm hại họ. Nếu ngài hận em thì cứ trút giận lên người em. Xin ngài.”
Ivan âm thầm xâm nhập vào cuộc sống của cậu. Dù là công việc hay gia đình, mọi thứ đều nằm trong tay anh, dùng thủ đoạn "dao cùn cắt thịt" để cưỡng ép cậu khuất phục.
Đáp lại lời cầu khẩn của Đào Trĩ là sự im lặng. Một lát sau, anh ta mới lạnh lùng nói: “Khu C, tòa nhà 14, nhanh đến đây.” Nói rồi cúp máy.
Ivan ném điện thoại xuống ghế sofa. Trong phòng có một màn hình hiển thị cực lớn, theo dõi mọi ngóc ngách. Khuôn mặt nghiêm nghị của Ivan tràn đầy tức giận, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Anh xoa mũi để bình tĩnh lại. Bỗng nhiên, một khối gỗ xếp hình được đặt vào tay anh. Anh cúi đầu, bắt gặp đôi mắt long lanh của Đào Tiểu Vạn đang nhìn mình.
“Khi nào baba sẽ đến?” Đào Tiểu Vạn hỏi.
Ivan thu lại cảm xúc của mình, giọng nói anh ta trở nên mềm mỏng hơn nhiều: “Sắp đến rồi.”
Đào Tiểu Vạn tò mò nhìn anh, chiếc đầu nhỏ nghiêng nghiêng nói: “Sao chú có mái tóc vàng mắt xanh giống cháu?” Từ nhỏ đến giờ, bé chưa từng thấy ai giống mình cả, vì ba và bà cố đều có mái tóc đen. Trong lòng bé chợt cảm thấy thân thiết hơn một chút.
“Bởi vì con là con trai của ta, ta là cha của con.” Ivan nhìn bé, nói.
“Thật sao? Vậy tại sao trước giờ cha chưa từng xuất hiện?” Đào Tiểu Vạn nhíu mày bất mãn. “Những baba omega khác đều có cha alpha ở bên cạnh khi họ bị bệnh, nhưng baba thì không. Baba luôn khóc vào ban đêm, kêu đau, còn gọi tên một ai đó.”
Ivan dừng động tác chơi đùa khối gỗ trong tay, vô thức siết chặt khối gỗ, nhìn bé chằm chằm. Trong mắt có một tia sáng mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra: “Em ấy gọi tên ai?”
Đào Tiểu Vạn nhớ lại: “Một… Vạn, hình như tên là Một Vạn*.”
Ánh mắt Ivan trở nên đờ đẫn. Trong lòng anh chợt dâng lên cảm giác chua xót.
Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên. Ivan bừng tỉnh, vội nói với người phụ tá đang đứng cạnh: “Đưa đứa nhỏ và bà nội lên lầu.”
Cửa mở ra.
Đào Trĩ bám chặt mép cửa, mãi lâu sau mới lấy lại được hơi thở. Ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt của Ivan đang nhìn mình. Do đứng ngược sáng nên hoàn toàn không rõ vẻ mặt, nhưng bầu không khí ngột ngạt xung quanh đè nặng khiến cậu suýt nữa quỳ sụp xuống.
Ba năm không gặp, mái tóc của Ivan dài hơn một chút, dáng người cao lớn hơn. Anh đứng trước mặt cậu, sừng sững như một ngọn núi, đè nén khiến cậu không thở nổi.
Đào Trĩ cố gắng bình tĩnh, khó nhọc thốt ra: “Bà nội và đứa bé đâu?”
“Vào phòng.” Ivan lạnh lùng nói.
Đào Trĩ bước vào trong, nhìn thấy một loạt màn hình giám sát khổng lồ trước mặt mà sởn gai ốc. Không nhịn được nuốt nước bọt. Cậu không ngờ Ivan lại cố chấp đến thế.
Cậu đi vào phòng Ivan, cánh cửa lập tức đóng sập lại. Một dự cảm bất an dâng trào trong lòng cậu.
Ivan đứng ở trước mặt cậu, mím chặt môi, cụp mắt xuống nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm nguy hiểm, nói: “Cởi áo khoác ra.”
“Cởi… cái gì?” Đào Trĩ tưởng mình nghe nhầm. Cậu nghĩ Ivan hận mình như vậy, việc đầu tiên khi gặp lại nhau sẽ phải đấm cậu một cái, nhưng bảo cậu "cởi đồ" là ý gì?
“Cởi. Ra.”
Ivan gằn từng chữ một, giọng trầm khàn.
Đào Trĩ nuốt một ngụm nước bọt, nơm nớp lo sợ cởi áo khoác ra. Rồi thấy Ivan tiến đến gần cậu. Lòng bàn tay to lớn chạm vào gáy, xoa bóp tuyến thể đang teo quắt của cậu. Đào Trĩ đột nhiên trợn tròn mắt, chân mềm nhũn, vô thức muốn bỏ chạy.
Tuy nhiên, Ivan có thể dễ dàng khống chế được cậu. Trong mắt ẩn chứa một loại ám ảnh bệnh hoạn, anh hỏi: “Sau khi thành kết, mỗi đêm em đều gọi tên ai?”
Đào Trĩ bị câu hỏi làm cho mơ màng. Khi bừng tỉnh, khuôn mặt tái nhợt của cậu đã đỏ bừng lên. Không biết phải trả lời anh như nào, càng không biết tại sao anh lại hỏi câu hỏi này. Đầu óc cậu lúc này rối bời, chỉ biết lắc đầu: “Em, em không biết ngài đang nói gì.”
Ivan thấy dáng vẻ giả vờ bối rối của Đào Trĩ, ánh hy vọng trong mắt anh ta đột nhiên vụt tắt: “Đào Trĩ, em đã bao giờ nói một lời thật lòng chưa?”
Khuôn mặt vốn nghiêm nghị của Ivan giờ lộ rõ vẻ tức giận. Anh bóp mạnh cổ Đào Trĩ, ép cậu phải cúi thấp đầu xuống. Hai người đang áp sát vào nhau: “Tôi hỏi em, trước kia em nói yêu tôi, vậy bây giờ thì sao? Em cũng đang lừa dối tôi phải không?”
Câu nói ấy chứa đựng quá nhiều cảm xúc dồn nén: có hận, có oán trách, nhưng quan trọng hơn, đó là tình yêu và sự không cam tâm đã tích tụ suốt ba năm qua.
Đào Trĩ ngẩn ngơ trước cơn thịnh nộ của anh, muốn lên tiếng giải thích: “Em…”
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, cậu đã bị Ivan hôn mạnh bạo. Cổ cậu bị anh khống chế, không thể cử động. Nụ hôn của anh rất hung hãn, giống như hận không thể đem cậu nuốt vào bụng. Đầu lưỡi đau nhói, ngay sau đó cả khoang miệng cậu tràn ngập vị máu tươi.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.