(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 76
Màn đêm buông xuống, trăng sáng sao thưa.
Dưới ánh trăng tỏ rạng, một ngọn núi sừng sững ẩn hiện trong mây. Sương mù dày đặc lượn lờ, suối biếc chảy róc rách, tràn đầy sinh khí. Cảnh vật nơi đây tựa hồ một chốn tiên cảnh bồng lai.
Cây cỏ xanh tươi, tiên vụ lượn lờ, núi xanh nước biếc, cung điện mờ ảo, quả thật là một nơi ẩn cư lý tưởng.
Bên ngoài Tiềm Long Sơn được bố trí Hộ tông đại trận, nhưng trong mắt Lâm Dịch, nó dường như chẳng hề có chút tác dụng nào. Chỉ mất nửa khắc, hắn đã tìm thấy đường lên núi.
Lâm Dịch vừa định lẻn vào núi thì chợt nghe thấy những tiếng đối thoại, giọng nói ấy nghe khá quen thuộc. Đó là Phan Phi, tu sĩ Trúc Cơ, và Tô Vĩnh, tu sĩ Ngưng Khí, mà hắn từng gặp ban ngày.
Lâm Dịch nín thở, thu liễm khí tức, hòa mình vào cỏ cây, tự nhiên như một phần của cảnh vật. Nhịp tim hắn cũng dần chậm lại, rồi như biến mất hẳn.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, người ta sẽ ngỡ rằng Lâm Dịch đã biến thành một khối đá không chút sinh khí.
– Phan sư thúc, ban ngày chúng ta bị làm nhục như vậy, chẳng lẽ cứ bỏ qua sao?
Phan Phi im lặng hồi lâu, rồi mới chậm rãi nói:
– Đương nhiên lần này không thể nhẫn nhịn. Chờ một lát nữa ta sẽ đi bẩm báo sư phụ, để người phân xử. Nếu không được thì mời Công Tôn Cương ra tay, Bất Tử Kim Thân vô địch thiên hạ, tuyệt đối có thể nghiền nát tất cả.
Trong lòng Lâm Dịch rùng mình. Sao việc này mà cả người của Công Tôn Hoàng tộc cũng nhúng tay vào sao?
Tô Vĩnh đột nhiên cười hiểm nói:
– Phan sư thúc, may mà lần này chúng ta liên thủ giết người của hai thôn. Bằng không, số lượng thiếu nam thiếu nữ sẽ không đủ.
– Đúng vậy, phàm nhân bây giờ ngày càng bất kính đối với tu sĩ chúng ta, bảo họ giao con cái ra mà chúng còn dám phản kháng. Nếu đã như thế, thứ chúng ta cần làm chính là khiến chúng phải kính sợ, cho chúng thấy thế nào là thủ đoạn của tiên nhân!
– Khặc khặc, lần này qua hai thôn chúng ta đã giết hơn ba ngàn người, ngẫm lại mùi máu tươi kia thật sảng khoái biết bao.
– Hừ, đúng là chẳng biết gì. Trương Lệ sư thúc của ngươi một mình đã giết được năm nghìn người. Hôm nay chúng ta chỉ mang về được vỏn vẹn hai trăm thiếu nam thiếu nữ. Đó mới là sát phạt quyết đoán.
Lâm Dịch nghe thấy vậy, mí mắt giật giật muốn nứt ra, lòng hắn chấn động khôn nguôi.
Vì muốn gom đủ người cho Đông Độ Tiên Đảo mà lại giết chết nhiều phàm nhân vô tội đến vậy, tu sĩ Tiềm Long Sơn này còn chút nhân tính nào không?
Làm những việc táng tận lương tâm khiến người đời phẫn nộ như thế thì khác gì ma đầu chứ?
Lâm Dịch không kiềm chế được sự chấn động trong tâm trí, sát khí bùng phát. Hai quyền hắn nắm chặt, xương ngón tay trắng bệch vì nắm quá chặt.
– Ai?
Phan Phi nhận thấy một điều bất thường, ánh mắt lập tức lia về phía Lâm Dịch đang ẩn mình, quát lớn một tiếng.
Trong mắt Lâm Dịch đột nhiên thoáng hiện một tia hồng quang, đỏ tươi, âm u, sát khí ngập trời.
Ma Chỉ đen nhánh ở đan điền bắt đầu mơ hồ rung động, vũng nước xanh đen lớn chừng quả đấm cũng rung động khẽ khàng.
Nhưng Lâm Dịch không hề hay biết những chuyện này, trong đầu hắn tràn ngập sát niệm vô tận, chỉ muốn xé xác hai kẻ trước mắt này.
Lâm Dịch ngửa mặt lên trời huýt sáo dài. Dưới chân hắn xuất hiện những đạo văn thần bí, tinh thần lực vận chuyển cấp tốc, thân thể hóa thành một làn khói xanh, tức thì lao vọt tới.
Tô Vĩnh chỉ cảm thấy hoa mắt, chợt đan điền đau nhói, khí hải lập tức vỡ nát, mười năm tu đạo lập tức bị phế.
Phan Phi vừa vận khí, tu vi Trúc Cơ bùng nổ, thì đột nhiên hắn thoáng thấy một bàn tay trong suốt vỗ tới.
Hắn chẳng kịp suy nghĩ, liền điểm pháp quyết, tung ra một đạo pháp thuật.
Bàn tay kia đột nhiên hóa thành quyền, lam quang lưu chuyển trên đó, một quyền phá nát pháp thuật của Phan Phi.
Khi Phan Phi kinh hãi thì hắn ta hoảng hốt rút ra một trường kiếm linh khí vẫn còn vương máu tươi, chém về phía Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhìn thấy vết máu, trong lòng đột nhiên đau xót. Máu này đều là của những phàm nhân vô tội kia. Thế nhưng chỉ vì Đông Độ Tiên Đảo này mà bọn họ lại bị thảm sát, chịu tai ương vô cớ.
Lâm Dịch hét lớn một tiếng, xòe bàn tay ra, với quỹ tích huyền diệu khôn lường, hắn tóm gọn thanh trường kiếm. Sau đó lật cổ tay, đâm thẳng kiếm vào đan điền của Phan Phi.
– Phốc!
Phan Phi kêu thảm một tiếng, tu vi Trúc Cơ cũng bị một kiếm phế bỏ.
Cho đến lúc này, Tô Vĩnh mới nhìn rõ dung mạo của Lâm Dịch, y hoảng sợ thốt lên:
– Là hắn, là người trong thôn kia!
Phan Phi nhìn thấy Lâm Dịch, đồng tử co rụt lại, run giọng nói:
– Là ngươi!
Lâm Dịch rút trường kiếm ra, mím chặt môi, vẻ mặt tràn ngập sát khí, lạnh giọng nói:
– Nói cho ta biết, rốt cuộc Đông Độ Tiên Đảo là thứ gì?
Tô Vĩnh thở hổn hển, cố nén đau đớn ở đan điền, nói:
– Có phải sau khi ta nói cho ngươi biết, ngươi sẽ tha cho ta một mạng chứ?
Lâm Dịch nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng bóc. Nụ cười kia ở trong mắt Tô Vĩnh lại trở nên vô cùng âm trầm, đáng sợ.
Tô Vĩnh chẳng kịp suy nghĩ, thì đầu đã đau nhói, trước mắt tối sầm, mất đi tri giác.
Lâm Dịch không chút do dự, đạp nát đầu Tô Vĩnh. Loại tu sĩ này mà hắn gặp được, thì giết không tha!
Lâm Dịch không thích giết chóc, nhưng lại ghét ác như thù. Đối với kẻ đáng chết, một kẻ hắn cũng chẳng dung thứ!
Phan Phi bị sự quyết đoán của Lâm Dịch làm cho kinh hãi đứng chết trân, dường như đã sợ đến choáng váng.
– Ta hỏi lần nữa, Đông Độ Tiên Đảo là thứ gì?
Giọng Lâm Dịch đột nhiên vang lên bên tai Phan Phi.
Phan Phi giật thót, sau đó vội vàng nói:
– Đông Độ Tiên Đảo là, là, là sự kiện năm mươi năm một lần...
– Đánh rắm!
Lâm Dịch gầm lên tức giận, cắt đứt lời Phan Phi đang nói.
– Đúng là như vậy mà, ta chỉ biết những chuyện này mà thôi. Những chuyện khác ta thật sự không biết, tiền bối, van cầu ngài tha cho ta một mạng.
Phan Phi phủ phục xuống mặt đất, không ngừng dập đầu xin tha, đan điền vẫn không ngừng chảy máu. Thế nhưng dường như hắn không cảm giác ��ược đau đớn vậy.
– Sao người của Công Tôn Hoàng tộc lại nhúng tay vào chuyện này chứ?
Lâm Dịch híp hai mắt, lạnh lùng nói.
Phan Phi nuốt nước bọt, cố nén đau đớn, thở dốc nói:
– Việc Đông Độ Tiên Đảo lần này vốn do Công Tôn Hoàng tộc quản lý. Chúng ta tới thế gian tìm thiếu nam thiếu nữ, cuối cùng đều phải giao cho Công Tôn Hoàng tộc, ừm...
Phan Phi ứ nghẹn lời, muốn nói lại thôi, trong mắt lóe lên một chút do dự.
Lâm Dịch hít sâu một hơi, phẫn nộ quát:
– Nói tiếp!
– Ta, chúng ta mang thiếu nam thiếu nữ giao cho Công Tôn Hoàng tộc để đổi lấy linh thạch, một người đổi được một khối linh thạch trung phẩm…
Trong nháy mắt Lâm Dịch đã hiểu rõ chân tướng việc này. Hắn im lặng hồi lâu mới chậm rãi nói:
– Cho nên các ngươi vì muốn đổi được nhiều linh thạch mới không từ mọi thủ đoạn cướp bóc thiếu nam thiếu nữ trên thế gian, để đổi lấy càng nhiều linh thạch, đúng không?
Giọng Lâm Dịch đột nhiên trở nên vô cùng bình thản, nhưng Phan Phi nghe thấy vậy đột nhiên cảm thấy rùng mình khó hiểu, da đầu t�� dại một trận, tay chân lạnh lẽo.
Phan Phi không dám lên tiếng trả lời. Trong ánh mắt của Lâm Dịch lộ ra một tia đau khổ, hắn nói:
– Hơn ba ngàn sinh mạng tươi trẻ cũng chỉ có giá trị bằng mấy khối linh thạch trung phẩm.
Lâm Dịch đột nhiên nở nụ cười trầm thấp, trong tiếng cười lộ ra vẻ bi thương vô tận.
Phan Phi do dự một lúc, thấp giọng nói:
– Những chuyện mà ta biết ta đã nói hết cho ngươi biết rồi, ngươi thả ta đi đi. Tu vi của ta đã bị phế, có thể giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi, hãy để ta kéo dài hơi tàn, sống nốt phần đời còn lại.
Vẻ mặt Lâm Dịch hờ hững nhìn hắn, nhẹ giọng nói:
– Ta buông tha ngươi, vậy ai buông tha cho hơn ba ngàn mạng người đây chứ?
Lúc này, Tiềm Long Sơn đã có không ít tu sĩ nghe thấy tiếng động ở đây, bóng người chập chờn, không ít tu sĩ đã phi thân xuống điều tra.
Phan Phi cảm nhận được sát khí của Lâm Dịch, biết hôm nay khó thoát khỏi cái chết, cho nên hắn khẽ cắn môi, nói:
– Ngươi giết ta thì cũng đừng hòng toàn mạng! Phàm nhân chẳng khác nào kiến cỏ, giết bao nhiêu thì có gì đáng nói? Đạo hữu cũng là người tu tiên, nên biết thiên đạo vô tình, lấy vạn vật làm chó rơm. Thiên đạo cũng như vậy, ngươi cần gì phải cố chấp như thế chứ?
Lâm Dịch gật đầu, nói:
– Không ngờ thiên đạo lại để cho loại người như ngươi sống tới bây giờ, thật đúng là mù mắt. Ta đã từng nói qua, nếu thiên đạo vô tình, ta sẽ thay trời hành đạo!
Dứt lời, Lâm Dịch tung một quyền, đánh nát đầu Phan Phi, máu tươi văng ra khắp nơi, nhiễm đỏ thềm đá.
Vẻ mặt Lâm Dịch bình tĩnh nhìn một đám tu sĩ của Tiềm Long Sơn, bình thản tiến lên nghênh đón bọn họ, không hề chùn bước.
Bản dịch này được tạo nên từ sự đam mê và tâm huyết của đội ngũ truyen.free, mong muốn mang đến trải nghiệm tốt nhất cho độc giả.