(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 61
Ngay lúc này, Lâm Dịch tuy đã mất hết can đảm, nhưng trong lòng vẫn nuôi một tia hy vọng sống sót.
Trong đầu Lâm Dịch nhanh chóng lục lọi, tự hỏi còn có át chủ bài nào hắn có thể dùng. Dù sao trên người hắn cũng có không ít thứ kỳ lạ.
Trường kiếm Ô Sao đã bị đối phương đoạt mất, mà Nguyên thần công kích của Lâm Dịch cũng chẳng thể gây ra chút ảnh hưởng nào đáng kể với tu sĩ Kim Đan.
Trong thức hải còn có hòn đá vô danh, đến giờ hắn vẫn chưa rõ tác dụng của nó. Hiển nhiên, nó cũng chẳng thể giúp hắn thoát chết lúc này.
Còn có đoạn kiếm thần bí, đây mới là át chủ bài mạnh nhất của hắn. Thế nhưng hắn lại không tài nào khống chế nó, cũng chẳng khám phá ra được tác dụng gì của nó.
Dưới uy áp Kim Đan cường đại của Hàn Nguyên Cốc chủ, làn da Lâm Dịch đã dần chuyển sang màu xanh trong suốt. Gân xanh nổi chằng chịt trên mặt, khí huyết cuộn trào, trong cơ thể không ngừng vang lên tiếng kiếm minh. Kiếm khí như muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa.
Dường như Hàn Nguyên Cốc chủ cũng cảm nhận được điều gì đó, hắn khẽ nở nụ cười âm hiểm, lạnh giọng nói:
- Tiểu bối nhà ngươi thật lắm bản lĩnh. Nếu để ngươi trưởng thành, e rằng lão phu ta cũng không bắt được ngươi thật.
- Lão tặc, nếu ngươi dám đụng đến ta, nhất định sẽ phải hối hận! Ta đảm bảo ngươi sẽ bị phơi thây tại chỗ!
Xương cốt Lâm Dịch bị áp chế đến phát ra tiếng răng rắc, sắc mặt xanh tím. Hắn nghiến răng nói.
Dưới đoạn kiếm còn trấn áp một Ma Chỉ diệt thế. Nếu hắn chết, Ma Chỉ này sẽ xuất thế, có thể chém chết Hàn Nguyên Cốc chủ.
Nhưng sợ rằng Hồng Hoang đại lục này sẽ lại biến thành luyện ngục, khiến chúng sinh lầm than.
Hàn Nguyên Cốc chủ cười khẩy một tiếng, nói:
- Hối hận? Nếu không giết ngươi thì ta mới phải hối hận! Ngươi đã thế này, ta sẽ phế đi tu vi của ngươi trước, chặt đứt đường tu đạo của ngươi. Coi như cho ái đồ của ta một công đạo!
Lâm Dịch thấy không còn chút đường sống nào, hắn không khỏi chửi rủa ầm ĩ:
- Lão tặc nhà ngươi, ỷ mạnh hiếp yếu! Ta thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà ngươi...
Đã không sống được nữa, Lâm Dịch cũng nghĩ thông rồi. Thôi thì cứ chửi cho sướng mồm, sảng khoái cái đã rồi tính sau.
Hàn Nguyên Cốc chủ cười lạnh nói:
- Ỷ mạnh hiếp yếu? Đây gọi là thiên đạo tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền! Lúc ngươi phế ái đồ của ta, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?
Hàn Nguyên Cốc chủ không chút do dự, vỗ một chưởng xuống đan điền của hắn.
Lâm Dịch bị khí tức Kim Đan áp chế đến mức không thể nhúc nhích dù chỉ một li, chỉ có thể trừng mắt nhìn bàn tay khô gầy kia tiến sát đan điền mình.
Bàn tay Hàn Nguyên Cốc chủ vừa dán lên đan điền Lâm Dịch thì đột nhiên khẽ "ồ" một tiếng, thấp giọng nói:
- Trong đan điền của ngươi có điều cổ quái, năng lượng thật quỷ dị, khà khà, để ta xem thử!
Chưa kịp để Lâm Dịch phản ứng, đột nhiên hắn đã cảm thấy đan điền tê rần, đau thấu xương.
Hắn kêu thảm một tiếng, trên mặt xuất hiện một lớp mồ hôi lạnh.
Lâm Dịch cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy đan điền đã bị phá vỡ, rách một lỗ. Bàn tay Hàn Nguyên Cốc chủ đã luồn sâu vào đan điền hắn, xung quanh, máu tươi màu xanh nhạt chậm rãi rỉ ra.
- Quả nhiên có điều cổ quái, lại là máu màu xanh nhạt! Thể chất gì đây?
Hàn Nguyên Cốc chủ lẩm bẩm, tay không ngừng sờ nắn, tiếp tục thăm dò sâu hơn vào đan điền Lâm Dịch.
Đột nhiên, sắc mặt Hàn Nguyên Cốc chủ đại biến. Trên mặt hiện lên vẻ thống khổ, hét thảm một tiếng, so với Lâm Dịch còn thê thảm hơn gấp vạn lần.
Lâm D��ch thấy rõ, thân thể ở bên ngoài đan điền hắn đã bị xé toạc, cho nên đoạn kiếm thần bí bên trong đã ẩn hiện ra ngoài.
Hàn Nguyên Cốc chủ đã chạm phải đoạn kiếm thần bí này. Trên thân kiếm trong nháy mắt bộc phát lam quang chói mắt, lóa mắt, kiếm khí vô cùng sắc bén, lập tức đánh nát bàn tay Hàn Nguyên Cốc chủ.
Sau đó, Lâm Dịch cảm thấy cơ thể mình chợt nhẹ bẫng, đã thoát khỏi sự kiềm tỏa.
Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn, bàn tay Hàn Nguyên Cốc chủ đã đứt lìa đến tận cổ tay. Máu vẫn phun ra từ vết thương, ánh sáng xanh lam mơ hồ lưu chuyển trên đó.
Trong lòng Lâm Dịch hoảng hốt, không kịp nghĩ ngợi nhiều, tay vội che đan điền, vọt về phía xa.
Mà lúc này, vết thương ở đan điền đã không còn chảy máu nữa, cơ thịt không ngừng co giật. Gân thịt nhẹ nhàng lan ra, khép lại với tốc độ kinh người, bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ.
Hàn Nguyên Cốc chủ gầm lên một tiếng, trên cổ tay đứt lìa, một tầng băng mỏng lạnh lẽo thấu xương hiện lên, khiến kiếm khí xanh lam đông cứng lại.
Lâm Dịch nào dám quay đầu lại, chân càng chạy nhanh hơn, bỏ chạy về phía xa bằng bộ pháp thần bí.
- Chạy đi đâu!
Hàn Nguyên Cốc chủ gầm lên giận dữ, trong mắt lóe lên lửa giận. Thân thể như một u linh thổi tới, dù bàn tay bị đứt đoạn, thân pháp lại không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Lâm Dịch đang vội vàng tìm chỗ trốn, đột nhiên trong lòng xuất hiện một cảm giác nguy cơ chưa từng có. Hắn nghiêng đầu nhìn qua, trong lòng không khỏi sợ đến hồn phi phách tán.
Chỉ thấy một chiếc đỉnh lớn bốn chân phóng ra từng đạo hàn quang, thần uy lẫm liệt, khí tức Kim Đan bắn ra bốn phía, đang bay thẳng về phía hắn.
Lâm Dịch bay nhanh về phía trước, nhưng trong miệng đỉnh truyền ra một lực hút cường đại. Khiến hắn cảm giác cơ thể không còn thuộc về mình, bị mạnh mẽ kéo vào.
Chưa kịp để Lâm Dịch lên tiếng, nắp đỉnh đã đóng sập lại. Nắp đỉnh đóng chặt đến mức không còn một khe hở nào.
Bên trong đỉnh đen kịt, đưa tay không thấy năm ngón, Lâm Dịch hoảng sợ tột độ, vung nắm đấm, điên cuồng công kích bốn phía bên trong đỉnh.
- Lão tặc, ngươi mau thả ta ra ngoài!
Lâm Dịch la lớn.
Sắc mặt Hàn Nguyên Cốc chủ trắng bệch, trên khóe miệng lộ ra nụ cười cực kỳ âm độc, hắn trầm giọng nói:
- Tiểu tặc, ngươi còn muốn chạy nữa sao? Nếu hôm nay ta không đập chết ngươi thì khó mà giải mối hận trong lòng ta!
Lâm Dịch lớn tiếng nói:
- Lão tặc, ngươi nhốt ta trong đây thì được gì? Mau thả ta ra ngoài!
- Ngươi chém đứt một tay của ta, ta sẽ luyện sống ngươi!
Giọng Hàn Nguyên Cốc chủ vô cùng lạnh lẽo, tựa như lệ quỷ đòi mạng.
Lâm Dịch đang nghĩ cách kéo dài thời gian, hắn nói vọng ra:
- Chẳng phải chỉ là đứt một tay thôi sao? Ngươi là tu sĩ Kim Đan, chữa trị một chút là xong thôi, cần gì phải tức giận đến vậy?
- Chữa trị? Nếu không đạt tới Hợp Thể Kỳ thì không thể nào khiến tay cụt tái sinh! Hôm nay ta sẽ dùng chiếc đỉnh này luyện sống ngươi.
Hàn Nguyên Cốc chủ cười quỷ dị, nói:
- Chiếc đỉnh này là thứ mà ta tế luyện được vào ngày Kết Đan. Đến nay đã là đan khí Thiên Giai, cho dù tu sĩ Kim Đan vào bên trong cũng cửu tử nhất sinh, ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ đi!
Trong lòng Lâm Dịch hoàn toàn lạnh lẽo, trong đầu nhanh chóng tính toán, tìm kiếm đường sống.
- Này, lão tặc. Nếu ngươi dùng chiếc đỉnh rách nát này luyện ta, chẳng phải sẽ luyện hóa sạch sẽ bảo vật trên người ta sao? Đến lúc đó, ngươi giỏ trúc múc nước công dã tràng thôi. Không bằng thả ta ra ngoài trước, rồi từ từ mà nghiên cứu, chẳng phải t��t hơn sao?
Lâm Dịch nói bừa lung tung, quả thực trong lòng hắn có quá nhiều điều chưa thể buông bỏ. Vì thế, hắn chẳng muốn chết như vậy chút nào.
Hàn Nguyên Cốc chủ đã sống mấy trăm năm, lông mày bạc trắng, làm sao có thể tin Lâm Dịch được chứ?
Hắn nghe vậy không khỏi cười lạnh một tiếng, nói:
- Bảo vật bên trong cơ thể ngươi, nếu cũng bị đỉnh của ta luyện thành tro tàn, vậy ta không cần cũng được. Dùng lời lẽ này để dụ dỗ ta, e rằng ngay cả tiểu tặc nhà ngươi cũng chẳng tin nổi đâu.
Lâm Dịch ngây người hồi lâu trong đỉnh, cũng không hề phát hiện cơ thể có gì bất thường, trong lòng hắn thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ chiếc đỉnh rách nát này thực sự không ổn chút nào? Mình cũng không thể để lộ ra được. Cứ ở trong này suy nghĩ đối sách cho thật kỹ.
Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu thì Lâm Dịch đã nghe được giọng nói lạnh lùng của Hàn Nguyên Cốc chủ:
- Tiểu tử, hôm nay ta sẽ để ngươi thử đan hỏa mà chỉ tu sĩ Kim Đan mới có thể tu luyện ra. Đan hỏa sẽ bao quanh đỉnh, thiêu đốt bảy ngày bảy đêm không ngừng. Lại thêm Luyện Sinh Đỉnh gia trì, cho dù là tu sĩ Kim Đan cũng sẽ nuốt hận tại đây! Mặc kệ thể chất ngươi có nghịch thiên đến đâu, cũng sẽ biến thành tro tàn!
Tiếng nói vừa dứt, Lâm Dịch đã cảm nhận thân đỉnh đột nhiên nóng rực, nhiệt độ bên trong đỉnh cũng từ từ tăng cao.
Lâm Dịch đưa tay chạm vào đỉnh một cái, một tiếng "xèo" vang lên, đầu ngón tay đau rát. Không ngờ lại bị bỏng!
Vẻ mặt Lâm Dịch trắng bệch, Bất Diệt Kiếm Thể của hắn cường hãn như vậy mà lại không có lấy một chút cơ hội nào trong Luyện Sinh Đỉnh nóng như lửa này.
Hôm nay, chẳng lẽ hắn sẽ thật sự bị chiếc Luyện Sinh Đỉnh này luyện thành tro tàn sao?
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.