Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 60:

Sắc mặt người nọ âm trầm, cho dù Lâm Dịch đứng cách rất xa, nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt lạnh lẽo đầy phẫn nộ của hắn.

– Hàn Nguyên Cốc chủ!

Trong lòng Lâm Dịch thầm kinh hãi, không ngờ lão tặc này đã tìm tới nhanh đến thế.

Đối phương là tu sĩ Kim Đan, Lâm Dịch không chút phần thắng nào khi đối đầu với hắn.

Nơi Hồng hoang này không thể so sánh với Thần Ma Chi Địa được. Trước đây hắn phải dốc hết mọi thủ đoạn mới chém giết được tu sĩ Trúc Cơ, nay gặp tu sĩ Kim Đan kém hẳn hai đại cảnh giới, hoàn toàn không có cơ hội xoay chuyển tình thế.

Trong đầu Lâm Dịch nhanh chóng suy nghĩ, chân không ngừng bước, bay vút về phía trước. Mũi chân hắn khẽ điểm, đạo văn huyền ảo thần bí chợt lóe, thân thể thoắt cái đã biến mất, tốc độ cực kỳ nhanh chóng.

Hàn Nguyên Cốc chủ khẽ "ồ" một tiếng, dường như kinh ngạc khi một tu sĩ Ngưng Khí như Lâm Dịch lại có tốc độ kinh người đến vậy.

Nhưng ngay sau đó, trên mặt hắn lộ ra nụ cười khẩy. Hắn phất ống tay áo, vút đi như bay về phía trước, thân ảnh giống như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ trong chớp mắt đã đuổi kịp sau lưng Lâm Dịch.

Bất kể là tu vi hay linh lực, tu sĩ Kim Đan đều mạnh hơn Ngưng Khí mấy bậc, có thể nói là khác biệt một trời một vực.

Trong mắt Hàn Nguyên Cốc chủ, Lâm Dịch giống như một đứa trẻ ba tuổi, thân mang bí bảo, nhưng bản thân lại không hề có uy hiếp nào.

Lâm Dịch chưa chạy được bao xa thì đã cảm thấy phía sau có một luồng ác phong ập tới, sau đó bên tai vang lên tiếng cười khẩy âm trầm, khiến người ta rợn tóc gáy.

Lâm Dịch cảm thấy trái tim như bị tiếng cười đó đâm xuyên. Lưng bị gió thổi qua, cả người đổ mồ hôi lạnh.

Hắn hơi nghiêng đầu, lập tức nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo bức người của Hàn Nguyên Cốc chủ, khuôn mặt già nua âm trầm đến đáng sợ đang ở sát bên hắn.

Trong lòng Lâm Dịch run lên, không chút do dự, toàn thân nổi lên khí huyết màu xanh lam, đột nhiên bùng phát. Kiếm khí trong cơ thể ngang dọc, tiếng kiếm ngân không ngừng vang vọng, lập tức quay người, tung ra một quyền.

Hắn dám cam đoan, một quyền này đã là cực hạn của thân thể kết hợp với linh lực hắn có.

Hàn Nguyên Cốc chủ cười quái dị, một bàn tay gầy guộc vươn ra, trực tiếp vồ tới.

– Phanh!

Cả người Lâm Dịch chấn động, thân thể văng ra ngoài với tốc độ nhanh hơn.

Trên mặt Hàn Nguyên Cốc chủ hiện lên vẻ cổ quái, chân dừng lại. Miệng khẽ "hừ" một tiếng, tay kia mạnh mẽ vung lên, mấy đạo kiếm khí màu lam lập tức bị đánh văng ra xa.

– Khặc khặc, thú vị.

Thân ảnh Hàn Nguyên Cốc chủ khẽ động, thế như sấm sét, động tác mau lẹ, lần nữa đuổi kịp Lâm Dịch, trong mắt lóe lên vẻ trêu tức.

Trong lòng Lâm Dịch thầm kêu khổ không ngừng, vừa rồi hắn lợi dụng Hàn Nguyên Cốc chủ đến gần để trực tiếp quay người tung ra một quyền, muốn thử xem Bất Diệt Kiếm Thể có thể phát huy tác dụng hay không.

Nhưng thân thể đối phương đã trải qua đan khí tôi luyện, dường như không hề bị tổn thương chút nào, trong nháy mắt đã đẩy bật kiếm khí màu lam ra khỏi cơ thể.

Thấy Hàn Nguyên Cốc chủ lại đuổi sát, Lâm Dịch biết lần này mình khó thoát. Hắn chợt dừng lại, quay đầu, vẻ mặt bình tĩnh lạ thường nhìn về phía đối phương.

Hàn Nguyên Cốc chủ đột nhiên dừng bước, cười lạnh một tiếng, nói:

– Tiểu tử, tại sao ngươi không trốn?

– Vì sao phải trốn chứ? Ta đâu làm chuyện gì khuất tất. Lão tặc, ta muốn hỏi ngươi, vì sao ngươi lại đuổi theo ta?

Trên mặt Lâm Dịch không hề lộ vẻ bận tâm, trông có vẻ trấn định tự nhiên. Thế nhưng trong lòng đã sớm dậy sóng gió lớn.

Nếu lần này đánh cược thất bại, e rằng sẽ thực sự thân tử đạo tiêu.

Hàn Nguyên Cốc chủ cười khẩy, nói:

– Tiểu bối, ngươi còn giả vờ không biết sao? Giết Dư Minh, Tống Hàm Yên thuộc Hàn Nguyên Cốc ta... còn có mấy tu sĩ nữa, chẳng phải rõ ràng là không coi ta ra gì sao?

– Những kẻ đó đạo hạnh chưa sâu, thủ đoạn lại độc ác, muốn tính kế ta thì đáng bị giết thôi. Có gì mà không để vào mắt chứ!

Lâm Dịch không chút cố kỵ, dù trong lòng vẫn ẩn chứa chút kiêng dè.

Hàn Nguyên Cốc chủ híp mắt lại, trong lòng thầm nhủ:

– Tên tiểu tử này gan lớn thật, sao lại lớn lối đến vậy chứ? Chẳng lẽ hắn còn thủ đoạn nào chưa dùng? Vừa rồi hắn bộc phát tu vi, rõ ràng vẫn chưa Trúc Cơ, chẳng lẽ kẻ này giả vờ yếu ớt, muốn tung ra một đòn trí mạng với mình?

Từ khi Hàn Nguyên Cốc chủ tu đạo đến nay đã được mấy trăm năm, tính cẩn thận, hắn thử dò xét:

– Tiểu tử, dường như ngươi cũng không sợ ta sẽ giết ngươi đúng không?

Lâm Dịch cười lớn, nói:

– Vì sao ta phải sợ chứ? Tu sĩ Nguyên Anh bị nhốt trong Thần Ma Chi Địa chỉ có con đường chết. Mà ta có thể từ đó còn sống đi ra, sợ gì một Kim Đan nho nhỏ như ngươi!

Hàn Nguyên Cốc chủ nghe vậy trong lòng lại cảm thấy thoải mái hơn đôi chút. Tên tiểu bối này vẫn còn quá non, định dùng chuyện như vậy hòng dọa dẫm mình. Chỉ trong hơn một tháng, ngươi còn có thể từ Ngưng Khí tu lên Nguyên Anh hay sao?

Trong mắt hắn lóe lên vẻ đùa cợt, lạnh giọng nói:

– Tiểu tử, hôm nay cho dù ngươi có khoác lác đến tận trời thì cũng không giữ được mạng. Nói thật cho ngươi biết, từ lâu ta đã suy đoán trong cơ thể ngươi có một bí bảo. Sau khi giết ngươi, bí bảo sẽ thuộc về ta, đây cũng là cơ duyên lớn nhất đời ta.

Vốn Lâm Dịch cũng không trông cậy vào việc dựa vào chuyện này để lừa gạt hắn, nghe vậy Lâm Dịch cười lạnh nói:

– Lão tặc, ngươi không muốn biết lý do vì sao ta có thể ở hơn hai mươi ngày trong Thần Ma Chi Địa, mà vẫn còn sống đi ra sao?

– Vì sao?

– Bởi vì ta đã kết bái một đại ca, người đó là một đại năng Hợp Thể, đồng thời còn đưa cho ta một thanh kiếm.

Lời Lâm Dịch nói lúc này nửa thật nửa giả.

Cảnh giới của Liệt là gì, Lâm Dịch cũng không biết rõ, nhưng theo hắn suy đoán, chắc hẳn là đại năng Hợp Thể trong truyền thuyết.

Lâm Dịch nhìn Hàn Nguyên Cốc chủ đang suy nghĩ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói:

– Nếu như ngươi dám giết ta, đại ca đã để lại dấu ấn trên người ta. Khi đó người nhất định sẽ tìm đến, đến lúc đó, chẳng những ngươi, mà ngay cả Hàn Nguyên Cốc cũng khó thoát khỏi lửa giận của đại ca ta!

Hàn Nguyên Cốc chủ biến sắc, híp mắt lại, suy nghĩ một hồi rồi nói:

– Đưa thanh kiếm kia của ngươi cho ta xem một chút.

Trong lòng Lâm Dịch thầm rùng mình, lần này lời hắn nói cũng không dọa lùi được kẻ này. Vậy thì thử xem Ô Sao Trường Kiếm này có thể chém được Kim Đan hay không.

– Chỉ tiếc thanh kiếm này ta không rút ra được. Nếu rút ra được, phát ra loại kiếm quang như trong Thần Ma Chi Địa, thì Kim Đan cũng có thể bị giết.

Trong lòng Lâm Dịch nhanh chóng suy nghĩ, lật tay lấy ra Ô Sao Trường Kiếm.

Hắn cười hì hì đi đến trước mặt Hàn Nguyên Cốc chủ, ngoài miệng thì nói:

– Thanh kiếm này chỉ nhìn không thì không thể biết được gì, không bằng ngươi thử uy lực một lần đi!

Lời còn chưa dứt, Lâm Dịch đột nhiên cúi người vọt thẳng tới, vung Ô Sao Trường Kiếm, chém thẳng vào đầu Hàn Nguyên Cốc chủ.

Từ lúc Lâm Dịch tiến gần đến, Hàn Nguyên Cốc chủ đã có chút đề phòng.

Lúc này thấy Lâm Dịch vẫn ngoan cố chống cự, hắn không khỏi cười lạnh một tiếng. Khí tức Kim Đan ầm ầm bộc phát, đan uy lan tỏa khắp nơi, một tầng khí lãng nóng rực cuồn cuộn bốc lên, giống như một quân vương Thái cổ giáng lâm, thần uy lẫm liệt.

Lâm Dịch bị đan khí trấn áp, trong nháy mắt không thể nhúc nhích. Đây chẳng những là áp chế về tu vi, mà còn là uy áp từ nguyên thần, ý chí và khí tức.

Kém hai đại cảnh giới, cuối cùng hắn đã không còn sức đánh trả.

Trong mắt Hàn Nguyên Cốc chủ lóe lên vẻ khinh thường, một bàn tay lớn vẫy nhẹ, huyễn hóa ra một bàn tay băng giá. Trong nháy mắt đã đoạt lấy Ô Sao Trường Kiếm, đưa lên ngang tầm mắt cẩn thận quan sát.

– Hít!

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn Hàn Nguyên Cốc chủ không khỏi hít một hơi khí lạnh thật sâu. Không ngờ đây lại là một thanh bảo binh Thái cổ được bảo tồn vô cùng hoàn hảo!

Ánh mắt Hàn Nguyên Cốc chủ nhìn Lâm Dịch lại càng thêm cổ quái, nhẹ giọng nói:

– Cho dù lời ngươi nói là thật, hôm nay ta cũng phải giết chết ngươi! Bảo bối trên người ngươi thực sự quá nhiều, bí mật cũng lớn. Nếu tu sĩ chúng ta cứ sợ đầu sợ đuôi thì đâu thể gặp được đại cơ duyên chứ?

Trong lòng Lâm Dịch lạnh lẽo hoàn toàn, nhưng vẫn khẽ cắn môi, nói:

– Nếu như lão tặc ngươi dám động đến ta thì cứ chờ đại họa giáng xuống đầu đi!

Hàn Nguyên Cốc chủ cười khẩy một tiếng, nói:

– Tiểu tặc ngươi, đã đến nước này mà còn dám uy hiếp ta. Hôm nay ta cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc trên người ngươi cất giấu bao nhiêu bí mật kinh thiên!

Hàn Nguyên Cốc chủ nhận thấy thanh Ô Sao Trường Kiếm này không thể cất vào túi trữ vật, cho nên hắn tiện tay đeo nó bên hông. Tu vi Kim Đan bộc phát, một bàn tay lớn vỗ xuống, đánh về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch trừng mắt nhìn bàn tay đối phương giáng xuống, lại không hề có chút sức lực nào để phản kháng. Cả người bị khí tức Kim Đan áp chế đến mức khó nhúc nhích dù chỉ một ly.

Trong lòng hắn không khỏi thầm than một tiếng:

– Lần này, xem như xong rồi.

Mọi nỗ lực biên tập đều nhằm phục vụ bạn đọc tại truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free