(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 138:
Sau khi đám người Lưu Diệp rời đi, các tu sĩ vây xem cũng ào ào tản đi.
Hải Tinh siết chặt nắm đấm, trong mắt chớp động vẻ phẫn nộ, cau mày hỏi: – Sư phụ, vì sao người không ra tay dạy dỗ bọn họ, quả thực bọn họ hơi quá đáng!
Vương Kỳ lắc đầu, nói: – Nào có đơn giản như vậy. Mộc sư huynh chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng năm, nhất định sẽ thua.
Hải Tinh cúi đầu suy nghĩ một chút, hừ nhẹ nói: – Không phải thế ạ, người không muốn ra tay. Chờ tu vi của con cao, con sẽ thay sư phụ đi giáo huấn bọn họ.
Lâm Dịch cũng không giải thích thêm, hắn nghiêng đầu nhìn Vương Kỳ, hỏi: – Ngươi là người của phe Minh Không sao?
– Cũng xem như là vậy. Kỳ thực cũng không có phe phái gì cả, chỉ là tu sĩ ở bên cạnh Đông Phương sư huynh nhiều nên mới dần dần hình thành một thế lực. Một số tu sĩ không muốn tham gia vào đó cũng sẽ bị tu sĩ phe Đông Phương nhằm vào. Minh Không sư tỷ không quen nhìn bọn họ bắt nạt người, cho nên bình thường sẽ ra tay giúp đỡ một vài tu sĩ. Dần dà, những tu sĩ này tụ lại ở bên cạnh Minh Không sư tỷ, dần dần tạo thành phe đối trọng với phe Đông Phương. Tuy nhiên, nhân số của phe Đông Phương đông đảo, cộng thêm việc Đông Phương sư huynh là thủ tịch đệ tử trong các đệ tử hạch tâm, cho nên hiện nay đại đa số tu sĩ trong tông môn đều thuộc phe Đông Phương, phe của Minh Không sư tỷ cũng không có bao nhiêu người.
Vương Kỳ kể cặn kẽ tình hình trong tông môn.
Lâm Dịch vô cùng khó hiểu, bèn hỏi: – Tông môn khuyến khích đệ tử tranh đấu, điều đó ta có thể hiểu được. Có lẽ là để tạo sự cạnh tranh. Nhưng với kiểu khảo hạch như Luyện Tâm điện chi chiến này, một khi bên yếu đuối bị vây công thì sẽ nhanh chóng bị loại, mà người cuối cùng trụ lại nhất định là tu sĩ của phe Đông Phương, như vậy thì chẳng có chút công bằng nào.
Vương Kỳ gật đầu, nói: – Đúng vậy. Khảo hạch nội môn mỗi năm, mười người trụ lại cuối cùng đại đa số đều là người của phe Đông Phương.
Lâm Dịch chìm vào suy tư. Tông môn này khắp nơi tràn ngập quỷ dị. Chưa kể cái tên đã có phần kỳ quái, thủ vệ trưởng lão cũng biết được Nhập vi đạo trong Hóa Hình thuật. Thí luyện nhập môn hắn cũng chưa từng thấy bao giờ, còn trong khảo hạch nội môn cũng tồn tại những lỗ hổng tưởng chừng rất lớn.
Lâm Dịch tin rằng, trong nội môn còn có rất nhiều bí ẩn mà hắn không biết. Bí thuật tông môn mà tên thần côn kia nhắc đến rốt cuộc là gì? Luyện Ngục cấm bế là gì? Vì sao tông môn này lại phong sơn lánh đời, rốt cuộc bên trong ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa nào?
Lâm Dịch trầm tư một lúc lâu, chẳng thể tìm ra huyền cơ, sau đó hắn thở dài, rồi nói: – Chuyện quan trọng nhất bây giờ ta cần làm là mau chóng lĩnh ngộ Nhập vi đạo, chữa trị Luyện Tâm đại trận, đưa Hải Tinh vào nội môn tu luyện, còn mọi chuyện khác tính sau.
Nghĩ vậy, Lâm Dịch nhìn Hải Tinh và Vương Kỳ, hỏi: – Các ngươi nghĩ thế nào về Hóa Hình thuật này?
Hải Tinh cũng giống Lâm Dịch, đã nghe thủ vệ trưởng lão giải thích một lượt, nhưng vẫn còn mông lung về Hóa Hình thuật, vô cùng nghi hoặc.
Vương Kỳ chậm rãi nói: – Tông chủ đã từng giảng giải trong tông môn rằng, trong Hóa Hình thuật có một loại Nhập vi đạo, nhưng người có thể lĩnh ngộ được nó vô cùng hiếm hoi. Một tháng nay ta luôn nghiên cứu, nhưng vẫn chưa tìm được manh mối nào.
– Ồ?
Mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ nghi hoặc, hắn suy ngẫm: – Lẽ nào Nhập vi đạo khó lĩnh ngộ đến vậy sao? Vì sao ta lại có thể tìm ra ảo diệu của nó trong thời gian ngắn như thế? Hẳn không phải là vấn đề tư chất, Hải Tinh hiện tại đã thoát thai hoán cốt, tư chất tuyệt đối không kém ta, dường như trong này ẩn chứa một loại huyền cơ khó nói thành lời.
Trong lúc Lâm Dịch suy tư, Vương Kỳ lại nói: – Đa số đệ tử trong tông môn không lĩnh ngộ được Nhập vi đạo, nên họ thường đến Bí Kỹ các chọn bí kỹ pháp thuật cao cấp để tu luyện. Dù sao uy lực của pháp thuật cao cấp cũng lớn hơn Hóa Hình thuật, ta cũng đang suy nghĩ không biết có nên tìm một môn pháp thuật lợi hại để tu luyện hay không.
Lâm Dịch gạt bỏ tạp niệm trong đầu, lắc đầu nói: – Không cần đâu, các ngươi đừng coi thường Hóa Hình thuật này. Nhìn có vẻ chỉ là pháp thuật cấp nhập môn, nhưng nếu lĩnh ngộ được Nhập vi đạo trong đó, tuyệt đối sẽ mang đến những bất ngờ không tưởng cho việc tu luyện về sau.
– Mộc sư huynh, huynh đã lĩnh ngộ rồi sao?
Trong mắt Vương Kỳ hiện lên vẻ kinh ngạc.
Lâm Dịch lắc đầu, trầm ngâm nói: – Chưa đâu, chỉ là thời gian tới ta sẽ chuyên tâm lĩnh ngộ Nhập vi đạo ở đây. Các ngươi có thể ở bên cạnh quan sát và lĩnh ngộ theo, tranh thủ sớm ngày nắm giữ đạo này.
Vương Kỳ mừng rỡ ra mặt, cười ngây ngô nói: – Đa tạ Mộc sư huynh.
Hải Tinh hỏi: – Sư phụ, ba ngày sau, đám người Lưu Diệp kia còn có thể trở lại, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Lâm Dịch suy nghĩ một chút, khẽ cười nói: – Không sao, nếu bọn họ đã khinh thường trận pháp, ta sẽ bố trí một trận pháp bên ngoài động phủ. Nếu không hiểu được nó, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ cũng đừng hòng bước vào.
Lâm Dịch đứng trước cửa động phủ suy nghĩ một lát, sau đó dùng linh khí khắc từng đạo trận văn huyền ảo phức tạp ngay trước mặt. Tiếp đó, hắn ném mấy khối linh thạch thượng phẩm lên mắt trận, đủ để cung cấp năng lượng cho trận pháp vận hành.
Sau đó, Lâm Dịch chỉ cho Hải Tinh và Vương Kỳ phương pháp đi vào trận pháp. Tiếp đó, hắn khoanh chân ngồi trong động phủ, một luồng linh khí màu lam xuất hiện trong lòng bàn tay.
Vương Kỳ nhìn thấy luồng linh khí màu này, trong mắt thoáng hiện một tia nghi hoặc rồi lập tức biến mất.
Hắn từng chính mắt chứng kiến Lâm Dịch đại chiến với Công Tôn Cổ Nguyệt cùng đông đảo tu sĩ Kim Đan trên Tiềm Long sơn. Vì vậy, hắn hiểu rất rõ về loại linh khí màu lam này. Nhưng tu vi của Mộc sư huynh chỉ ở Ngưng Khí tầng năm, huống hồ Lâm Dịch e rằng đã chết rồi.
Nghĩ đến đây, Vương Kỳ cũng không nghĩ ngợi gì nhiều nữa, chỉ yên lặng quan sát động tác của Lâm Dịch bên cạnh.
Lâm Dịch nhìn luồng linh khí màu lam trong lòng bàn tay, dần dần xuất thần, chìm vào trầm tư ngộ đạo.
– Vạn vật biến hóa, đại đạo tinh vi.
Lâm Dịch nhiều lần lẩm nhẩm câu khẩu quyết này.
Mặc dù Hóa Hình thuật có thể biến hóa vạn vật, nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng Lâm Dịch lại chỉ muốn biến ảo nó thành kiếm khí.
Từ khi hắn tu đạo đến nay, bên ngoài dường như chẳng có chút quan hệ gì với kiếm đạo, nhưng xung quanh hắn lại luôn tràn ngập sự tồn tại của kiếm.
Dịch Kiếm thuật chính là thứ diễn biến từ kiếm đạo ban đầu, đoạn kiếm thần bí trong cơ thể, Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch, thậm chí sau này còn có Ô Sao Trường Kiếm cứu hắn trong hiểm địa.
Kiếm, dường như có ngàn vạn mối liên hệ với Lâm Dịch, không thể nói rõ được quan hệ giữa hai bên.
Lâm Dịch có một cảm giác thân thiết bẩm sinh với kiếm. Dịch Kiếm thuật ngàn năm qua không ai lĩnh ngộ được, vậy mà hắn lại dùng mười lăm ngày để lĩnh ngộ tinh túy của nó.
Trong lòng Lâm Dịch tự nhủ như thế, luồng linh khí màu lam trong lòng bàn tay dường như có cảm ứng, dần dần biến ảo thành một đạo kiếm khí.
Lâm Dịch lặng lẽ nhìn đạo kiếm khí này, trong lòng đột nhiên dâng lên một niềm vui sướng, hắn thầm nghĩ: – Đúng vậy, chính là cảm giác này.
Đạo kiếm khí màu lam trong lòng bàn tay mang theo vẻ sắc bén vô cùng, nhưng khi Lâm Dịch tiếp xúc với Nhập vi đạo, hắn có thể cảm nhận rõ ràng rằng tia kiếm khí này còn tản mạn, chưa đủ tinh túy và cô đọng.
Lâm Dịch dùng thần thức vô cùng cường hãn bao phủ luồng kiếm khí này, phân tách nó thành vô số mảnh nhỏ, chậm rãi lĩnh ngộ những biến hóa dù là nhỏ nhất trong đó.
Sau đó lại một lần nữa ngưng tụ, nhưng cường độ kiếm khí không đủ, lập tức bị đánh tan!
Lại một lần nữa ngưng tụ thành kiếm khí, rồi lại bị đánh tan...
Cứ lặp đi lặp lại như thế, Lâm Dịch đã chìm đắm vào việc đó từ lâu, quên cả thời gian trôi đi, trong mắt hắn chỉ còn lại luồng kiếm khí trong lòng bàn tay.
Sau mỗi lần bị đánh tan, khi kiếm khí ngưng tụ lại càng thêm tinh túy, cô đọng hơn trước, sự sắc bén trong đó cũng càng trở nên rõ ràng.
Hai người Vương Kỳ và Hải Tinh lặng lẽ nhìn kiếm khí ngưng tụ rồi tiêu tan trong lòng bàn tay Lâm Dịch, ánh mắt họ lộ vẻ chấn động. Bọn họ cảm nhận được uy lực mà luồng kiếm khí kia tỏa ra đang từ từ tăng lên.
Rõ ràng khí tức chỉ ở Ngưng Khí tầng năm, nhưng hiện tại, trên kiếm khí lại bộc phát ra uy lực của Ngưng Khí tầng sáu, thậm chí còn cao hơn nữa.
Nhập vi đạo, nắm giữ đạo trong tay. Lĩnh ngộ càng sâu, sự biến hóa thể hiện trên kiếm khí cũng càng rõ rệt.
Màn đêm buông xuống, Lâm Dịch chậm rãi làm tan kiếm khí trong lòng bàn tay.
Cả ngày qua, Lâm Dịch hầu như chỉ lặp đi lặp lại một động tác. Dù quá trình này đòi hỏi sự lĩnh ngộ tinh tế và việc phát hiện huyền bí vi diệu, nhưng Hải Tinh ở bên cạnh đã cảm thấy buồn ngủ, say giấc từ lâu.
Chỉ có Vương Kỳ là cảm thấy thích thú, mắt nhìn chằm chằm không chớp vào kiếm khí trong lòng bàn tay Lâm Dịch, không bỏ sót dù là biến hóa nhỏ nhất. Khi thấy Lâm Dịch làm tan kiếm khí, dường như hắn đã có chút lĩnh ngộ, nên lập tức nở nụ cười thỏa mãn, muốn cáo từ rời đi.
Lâm Dịch cười nói: – Ngươi cứ đến đây nghỉ ngơi đi, chỗ này đủ cho ba người ở, ta cũng không quá câu nệ chuyện chỗ ở.
Vương Kỳ mừng rỡ, tùy tiện tìm một góc, nằm xuống đất chậm rãi nhắm mắt lại.
Một lát sau, Vương Kỳ như có cảm giác, mở mắt nhìn lại, phát hiện Lâm Dịch vẫn chưa nghỉ ngơi mà đang nghiên cứu cổ tịch về trận pháp.
Vương Kỳ không nhịn được hỏi: – Mộc sư huynh, cả ngày huynh không nghỉ ngơi, không thấy mệt sao?
Lâm Dịch cười lắc đầu, nói: – Không sao, cổ tịch này ban ngày ta không tiện đọc, nên buổi tối tranh thủ đêm khuya vắng người nghiên cứu sẽ dễ hơn.
Trong lòng Vương Kỳ thầm nghĩ: – Vốn dĩ Mộc sư huynh đã có lĩnh ngộ sâu sắc như vậy đối với trận pháp, có lẽ là cơ duyên xảo hợp, có lẽ là thiên phú dị bẩm, nhưng sự chăm chỉ này còn quan trọng hơn. So với hắn, ta vẫn còn kém xa.
Vương Kỳ im lặng một lúc lâu, dường như bị Lâm Dịch lây nhiễm, hắn ngồi dậy, vực lại tinh thần, bắt đầu thử nắm bắt Nhập vi đạo.
Cứ như vậy, ba ngày ba đêm trôi qua, Lâm Dịch và Vương Kỳ cũng không ai nghỉ ngơi.
Ban ngày, kiếm khí trong lòng bàn tay Lâm Dịch ngang dọc, hắn lĩnh ngộ Nhập vi đạo, còn Vương Kỳ ở bên cạnh quan sát và phỏng đoán.
Thường thì Hải Tinh chỉ nhìn một lát đã thấy khô khan, chán nản. Nếu Minh Không đến tìm hắn chơi đùa thì cậu bé sẽ ra ngoài chơi đến tận chạng vạng mới về.
Buổi tối, Lâm Dịch ở trong động phủ nghiên cứu trận pháp từ cổ tịch. Vương Kỳ ở bên cạnh yên lặng, tổng kết những điều cảm ngộ được ban ngày, rồi lại thử lĩnh ngộ Nhập vi đạo. Dù tiến cảnh chậm rãi, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ.
Cứ như vậy, ba ngày sau, bên ngoài động phủ truyền đến những tiếng ồn ào chói tai.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free.