Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 11:

Đám tu sĩ Hàn Nguyên cốc lần lượt xuống núi. Khi biết linh khí sẽ được hoàn trả, mọi người xem như tổn thất đã được giảm đến mức tối thiểu, nên trong lòng cũng không còn vướng bận gì nữa.

Vốn Hàn Lỗi cũng đang sải bước giữa đám đông, chợt vẻ mặt khẽ động, bước chân dần chậm lại rồi tách khỏi mọi người. Sau khi đứng ngẩn người một lúc lâu tại chỗ, hắn mới từ từ xoay người lại.

Chỉ thấy một tiểu tử ngô nghê đang đứng cách đó không xa, nhìn về phía hắn. Dung mạo rất đỗi bình thường, chỉ có đôi mắt là tựa như những vì sao trên bầu trời đêm, đen láy mà sáng rực, toát ra một thứ ánh sáng khó tả.

– Ngươi muốn tìm ta gây phiền phức hay sao?

Hàn Lỗi rất mực trầm ổn, vẻ mặt bình tĩnh, chẳng còn chút ngô nghê như trước mặt mọi người.

Lâm Dịch nở nụ cười, nhún nhún vai, chẳng hề che giấu mà đáp:

– Đúng là ta có ý định này.

Khóe miệng Hàn Lỗi khẽ giật, nói:

– Ngươi cũng đủ thẳng thắn thành khẩn.

– Nếu biết thì vì sao còn ở lại chờ ta chứ?

– Ta có một chuyện rất là không rõ.

– Ồ?

– Với thực lực của ngươi, việc giành lấy một trong bốn vị trí còn lại chẳng khó khăn gì. Vì sao lại ra tay với chúng ta, thu linh khí của chúng ta? E rằng việc thu linh khí để đổi lấy linh thạch chỉ là cái cớ, không phải mục đích thực sự của ngươi.

Hàn Lỗi dừng một chút, lại than thở:

– Dù ta có thực lực Ngưng Khí tầng bảy đỉnh phong, nhưng tuyệt đối không thể uy hiếp được ngươi. Ngươi đã lấy linh khí của ta rồi còn lo lắng điều gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn trấn áp ta hay sao?

Lâm Dịch thu lại nụ cười, lắc đầu nói:

– Ta sẽ không đi tranh bốn vị trí kia, ta không có chút hứng thú nào cả.

Hàn Lỗi sửng sốt, dần dần nhíu mày. Sau đó hắn chợt thoáng nhìn thấy hai người đang từ xa xa chậm rãi đi tới phía sau Lâm Dịch, một thiếu nữ trẻ tuổi, một tiểu tử cụt một tay, hắn bỗng thốt lên:

– Ngươi đang lót đường cho hai người kia!

Lâm Dịch im lặng không nói, chỉ là hai mắt lại trở nên sáng rực.

Trong nháy mắt, Hàn Lỗi chợt cảm thấy một luồng khí thế cường đại đang khóa chặt mình, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Hắn vội vã lên tiếng nói:

– Đạo hữu, ngươi không cần phải như thế, trước hết cứ nghe ta nói hết lời đã.

Mí mắt Lâm Dịch khẽ cụp, thần quang thu lại, đứng im lặng chẳng nói lời nào. Mái tóc đen trên đầu theo gió phiêu đãng, y phục bay phất phới.

Hàn Lỗi cảm giác áp lực trở nên nhẹ đi, hắn âm thầm lau trán một cái, rồi trầm giọng nói:

– Nếu đạo hữu không tranh đoạt bốn danh ngạch này thì ta tuyệt đối có lòng tin sẽ giành được một vị trí!

Lâm Dịch lắc đầu, vẻ mặt không thay đổi, lại nhẹ giọng nói ra:

– Đây không phải là thứ mà ta muốn nghe.

Hàn Lỗi khẽ cắn môi, thấp giọng nói:

– Ví dụ như lúc Hàn Lỗi ta thi đấu gặp phải hai người kia thì nhất định sẽ chịu thua. Nếu như làm sai lời thề sẽ làm cho tu vi của ta vĩnh viễn không tinh tiến, sẽ bị thiên lôi đánh xuống mà mất mạng!

Lâm Dịch có hơi rung động, gật đầu nói:

– Được rồi, ta tin ngươi.

Sau đó Lâm Dịch móc ra món linh khí Địa giai kia rồi ném cho Hàn Lỗi, lần nữa nở nụ cười cộc lốc, hắn nói:

– Cái này ta trả lại cho ngươi, hy vọng ngươi cũng có thể giành được một danh ngạch.

Nói xong, Lâm Dịch xoay người rời đi, nghênh đón Thạch Sa và Diệp Uyển Nhi đang đi tới. Lúc này Hàn Lỗi mới cảm giác phía sau lưng của hắn rốt cuộc đã ướt đẫm. Gió thổi qua, hắn lập tức cảm thấy lạnh cả người.

Không trực tiếp đối mặt với Lâm Dịch thì căn bản sẽ không có cách nào tưởng tượng được trong thân thể gầy ốm của đối phương lại ẩn chứa năng lượng và uy áp đến nhường nào.

Vừa rồi Hàn Lỗi có thể cảm nhận được rất rõ ràng, nếu chỉ cần hắn lỡ lời một câu, thiếu niên kia tuyệt đối sẽ không chút lưu tình mà ra tay trấn áp, khiến hắn không có chút sức lực phản kháng.

Hàn Lỗi cũng xoay người rời đi, khẽ vuốt vệt mồ hôi li ti trên trán, lại thầm nghĩ:

– Thiếu niên này tuyệt đối không thể chọc. Bề ngoài hiền lành, thật thà, nhưng lại ẩn chứa tư duy sắc bén, kín đáo, một tâm cơ khó lường.

– Lâm Tử, đa tạ.

Thạch Sa đi tới, khuôn mặt lạnh lùng ánh lên một tia dịu dàng.

Diệp Uyển Nhi, trái với vẻ hoạt bát thường ngày, lại trở nên trầm lặng hơn, nàng lầm bầm nói:

– Tiểu Lâm Tử, ngươi làm như vậy, sư tỷ thật sự cảm động.

Lâm Dịch cười nói:

– Các ngươi không cần phải như thế. Lúc đầu ta cũng chỉ muốn nghiêm phạt những tu sĩ kia một chút, chỉ là sau đó ta ngẫm lại, chuyện ta có thể làm lại chẳng ít chút nào.

Diệp Uyển Nhi vung vẩy nắm tay nhỏ của mình, có chút tự tin nói:

– Ngươi yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ lọt vào top mười. Trong ba phái, phàm những người có thực lực mạnh đều là tu sĩ hạt giống, không cần tham gia tỷ thí. Những người còn lại cũng chỉ là Ngưng Khí tầng bảy, chúng ta ứng phó được. Hơn nữa tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc lại bị ngươi đánh cho tan tác, đều bị mất linh khí, ha ha.

– Vẫn là câu nói kia, phải còn sống trở về!

Lâm Dịch nói xong, lại quay về Trúc Phong, dặn dò:

– Các ngươi tranh thủ mấy ngày còn lại mà tu luyện, cố gắng đột phá tới Ngưng Khí tầng tám. Ta đi xem sư phụ.

Lâm Thanh Phong bị thương nặng nằm ở trên giường, sinh cơ so với mấy tháng trước còn yếu ớt hơn. Vẻ mặt vàng vọt, hơi thở mong manh. Nếu không phải nhờ tu vi Kim Đan đại viên mãn chống đỡ, e rằng ông ấy đã cưỡi hạc về Tây Thiên từ lâu rồi.

– Cái gì, đã là Ngưng Khí tầng bảy rồi? Đến đây, để cho ta xem một chút.

Lâm Thanh Phong vừa mừng vừa sợ. Điều làm cho ông kinh ngạc hơn chính là, bằng nhãn lực của mình, ông lại không nhìn thấu tu vi của Lâm Dịch.

Linh khí khắp người Lâm Dịch tỏa ra khí tức Ngưng Khí tầng bảy. Lâm Thanh Phong cảm nhận được, trong mắt ánh lên vẻ kích động, gật đầu mỉm cười nói:

– Tốt, con rất tốt!

Sau một đêm nghiên cứu, Lâm Dịch đã khám phá ra rằng, nếu trong tình huống bình thường không vận dụng linh khí, và toàn bộ linh khí được âm thầm bao bọc trong chiếc quạt ở đan điền, thì người khác sẽ không thể nhìn thấu tu vi của hắn. Hắn bước đầu suy đoán, khả năng cao là chiếc quạt kia có tác dụng che giấu tu vi cảnh giới.

Như vậy cũng có nghĩa, từ nay về sau, Lâm Dịch có thể tùy ý khống chế tu vi, nhanh chóng thu linh lực vào trong chiếc quạt, tạo ra biểu hiện giả rằng tu vi yếu ớt để đánh lừa đối thủ.

Ánh mắt Lâm Thanh Phong hiện lên vẻ ngưng trọng, trầm giọng nói:

– Tiểu Lâm Tử, kỳ thực năm đó con không thể Ngưng Khí, ta từng vận dụng pháp lực dò xét qua cơ thể con. Đan điền của con có điểm kỳ lạ. Nơi đó bị một luồng năng lượng quỷ dị, khó lường bao phủ, đến cả thần thức Kim Đan kỳ của ta cũng không thể nhìn thấu. Khi đó ta đã dự đoán chắc hẳn trong cơ thể của con có một cái bí bảo, nhưng đã che giấu giúp con. Trước mười tuổi con không có ký ức, con không biết lai lịch của bí bảo này, nên rất có thể nó liên quan đến thân thế của con, và cũng là manh mối duy nhất để chứng minh thân phận của con. Nói chung, đó là cơ duyên của con, là phúc hay họa, con đều phải tự gánh vác.

– Thân thế của con…

Trong hai mắt của Lâm Dịch lộ ra vẻ mê man, nhẹ giọng lẩm bẩm.

Một trận ho khan đã kéo tâm tư của Lâm Dịch về, hắn vội vàng tiến lên nâng Lâm Thanh Phong dậy, khẽ vuốt ngực sư phụ. Lúc này Lâm Thanh Phong lại trầm giọng nói:

– Bí bảo này của con, ngàn vạn lần đừng để cho người ta biết được, bằng không tất sẽ có họa sát thân. Ẩn giấu tu vi, khiêm tốn hành sự sẽ làm cho con dễ sống ở trong Tu chân giới này hơn. Sư phụ sợ rằng sẽ không chống nổi kiếp nạn này, sau này các con phải chăm sóc bản thân cho tốt.

Lâm Dịch im lặng hồi lâu rồi thấp giọng nói:

– Sư phụ, nếu như để cho ông trở lại quá khứ, ông có còn chọn đối đầu với Công Tôn Cổ Nguyệt hay không?

– Có lẽ vẫn sẽ có.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút, có phần do dự đáp.

Sau đó ông lại khẽ thở dài:

– Thế đạo đổi thay, quy tắc Tu chân giới ngày nay là cá lớn nuốt cá bé, chẳng có đạo lý, chẳng có chính nghĩa. Kẻ nào có nắm đấm cứng rắn, kẻ đó có tư cách tồn tại. Kẻ cổ hủ như ta, nếu không có kiếp nạn này, e rằng cũng chẳng sống lâu được.

Lâm Dịch lắc đầu, thấp giọng nói:

– Thế đạo không thay đổi, có lẽ là nhân tâm thay đổi.

Lâm Thanh Phong toàn thân chấn động, ngước nhìn bầu trời, như có điều tư lự. Thứ Công Tôn Cổ Nguyệt đánh tan không chỉ là thân thể ông, mà suýt nữa còn đánh bại đạo tâm, để lại một vết thương mờ mịt trong lòng.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút rồi lại chậm rãi nói:

– Sư phụ, đổi lại là con thì con cũng sẽ đưa ra quyết định giống như ông, không tiếc mạng sống, dù cho phải đối địch với toàn bộ thiên hạ, con cũng muốn giữ gìn đại đạo trong lòng mình. Không hỏi đúng sai, bất kể thành bại, chỉ cầu không thẹn với lòng.

– Không hỏi đúng sai, bất kể thành bại, chỉ cầu không thẹn với lòng.

Lời nói ấy như sấm sét xé tan bầu trời, dư âm văng vẳng bên tai, vang vọng không dứt, tràn đầy hạo nhiên chính khí, tựa như ánh sáng xua đi bóng tối trong đạo tâm Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong lẩm nhẩm lặp lại nhiều lần, dường như chợt ngộ ra điều gì đó. Hai mắt đột nhiên bừng sáng, cả người phút chốc trở nên thần thái rạng rỡ, thần quang tỏa rạng. Vết thương đạo tâm trong nháy mắt khép lại, đạo hạnh tinh tiến, thần thức tăng mạnh, cảnh giới Nguyên Thần một lần nữa đề thăng, đạt đến độ cao Nguyên Anh.

Vẻ mặt của Lâm Dịch cũng vô cùng kinh ngạc, không rõ mình đã làm gì mà lại khiến sư phụ xúc động đến vậy. Nhìn trạng thái của ông, dường như đã có dấu hiệu hồi phục.

Lâm Thanh Phong thu lại thần thức, trong mắt ánh lên chút thần thái, nhưng khí tức sinh mệnh vẫn vô cùng yếu ớt. Ông nhìn Lâm Dịch, hơi có chút vui mừng nói:

– Tiểu Lâm Tử, đa tạ con. Lời nói vừa rồi của con đã giúp đạo hạnh của ta vững chắc, chữa trị đạo tâm. Bằng không cho dù thương thế của ta phục hồi, e rằng tu vi sau này cũng khó có thể tinh tiến.

– A? Chẳng lẽ thương thế của sư phụ sẽ từ từ tốt hơn hay sao?

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ kinh hỉ, hỏi liên thanh.

Lâm Thanh Phong khẽ lắc đầu cười nói:

– Nào có đơn giản như vậy chứ? Thương thế của ta vẫn không thể hồi phục như cũ, nhưng như lời con nói, không tiếc mạng sống, chỉ cầu không thẹn với lòng, sư phụ có chết cũng không hối tiếc.

Ban đêm, Lâm Dịch trở lại nơi ở, lục tung Hoàng Đế Nội Kinh cũng không tìm thấy phương pháp chữa trị nội thương cho sư phụ. Trong lòng hắn không khỏi có chút phiền muộn, nhớ tới lời căn dặn hắn của sư phụ, hắn thầm nghĩ:

– Trong cơ thể ta đủ thứ hỗn độn: một chiếc quạt thần bí, một viên đá vô danh, lại còn một nguyên thần không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng vừa mới tiêu biến. Đối với lai lịch của bọn họ, ta không hiểu một chút nào. Thế nhưng đúng như sư phụ nói, là phúc hay là họa, ta đều phải chịu.

Đoạn thời gian kế tiếp, các tiểu bối trong ba phái tiến hành tỷ đấu, khí thế hừng hực. Tuy rằng chỉ còn lại bốn danh ngạch, thế nhưng cạnh tranh vô cùng kịch liệt. Chỉ là thỉnh thoảng vẫn có thể nghe được một chút tin tức, hôm nay người nào thắng, ngày mai người nào thua. Chuyện mọi người nghị luận nhiều nhất không ngờ lại là vị tu sĩ hạt giống Ngưng Khí tầng chín của Sơn Nhạc Môn lại là một đại mỹ nhân phong hoa tuyệt đại, mê hoặc vô số tu sĩ, được mọi người xưng tụng là tiên nữ.

Những chuyện này cũng không tạo thành ảnh hưởng với Lâm Dịch. Mỗi ngày hắn đều dành chút thời gian tu luyện, chiếu cố sư phụ một chút, chỉ đạo Viện Viện tu hành, khoảng thời gian còn lại cũng rất phong phú.

Mấy ngày này, linh thạch do Lâm Dịch đánh cướp tu sĩ Hàn Nguyên Cốc mà có được cũng đã tiêu hao không sai biệt lắm. Thế nhưng trong đầu hắn cũng không có quá nhiều biến hóa. Tử khí dày đặc bao quanh nguyên thần cổ xưa và thần bí, nhưng Tử Tinh rõ ràng đã bộc phát. Nguyên thần của vị tiền bối trên hòn đá kia không tiêu tán, song cũng không có dấu hiệu sống lại.

Lúc có được hòn đá, chiếc quạt ở đan điền từng có một tia rung động, mà sau đó, hai thứ này lại không có một chút phản ứng nào cả, điều này làm cho Lâm Dịch vô cùng thất vọng.

Sáng sớm, Lâm Dịch ngồi xếp bằng, hai mắt đột nhiên mở bừng, khóe miệng nở nụ cười ngây ngô. Linh quang trên mặt lưu chuyển, cả người trở nên khác hẳn với trước đó, linh khí mông lung, giống như Tiên Vương giáng trần.

Ngón tay của Lâm Dịch khẽ búng, khí tức chợt co rút lại vào đan điền, cả người trở nên ngây ngốc, nhìn qua chỉ như một đứa trẻ nhà nông bình thường. Nhưng không ai hay biết, ngay vừa rồi hắn đã đạt tới Ngưng Khí tầng tám.

Đột nhiên, có một trận tiếng bước chân dồn dập truyền sang bên này, lại có người hô lớn:

– Lâm sư đệ, không tốt rồi, đã xảy ra chuyện!

Lâm Dịch cau mày một cái, trong lòng xuất hiện cảm giác bất an. Hắn đẩy cửa đi ra ngoài, quát khẽ:

– Chuyện gì?

Người vừa tới là Trương Đại Long và Nguyễn Tiểu Cường. Trương Đại Long vẻ mặt hoảng hốt, vội vàng mở miệng nói:

– Diệp sư muội bị một tên tu sĩ Hàn Nguyên Cốc đánh trọng thương. Vừa nãy chúng ta đã đưa nàng đến chỗ chưởng giáo Lâm Thanh Phong. Thế nhưng Thạch sư đệ vì quá tức giận, đang giằng co với tên kia. Vốn hai người đã định ra tay, nhưng chưởng môn đã kịp thời ngăn lại.

Bản quyền dịch thuật và nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free