(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 10
Thôi Dũng là một trong số các tu sĩ hạt giống của Hàn Nguyên Cốc. Với tu vi Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong, hắn thường xuất hiện với vẻ ngoài béo tốt, tai to mặt lớn, đôi mắt nhỏ ti hí như hạt đậu tương. Nhìn hắn, người ta khó mà nghĩ đến một tu sĩ, trái lại, hắn giống một gian thương ngoài đời hơn.
Các tu sĩ tiểu bối của Hàn Nguyên Cốc lần này chịu thiệt thòi nên mới tìm đến hắn. Thôi Dũng thận trọng, đi hỏi thăm tình hình xung quanh một chút. Lúc này mới vỡ lẽ, đối phương căn bản không phải là tu sĩ hạt giống của Dịch Kiếm Tông, có lẽ chỉ là ỷ vào cái gọi là Dịch Kiếm Thuật, ra tay bất ngờ nên mới đạt được hiệu quả như vậy. Thực lực bản thân đối phương thì chỉ ở Ngưng Khí tầng bảy mà thôi.
Thôi Dũng trầm tư, trong lòng đã hình thành một kế hoạch, rồi chậm rãi cất lời:
- Chuyện này có chút khó khăn. Hàn Lỗi, ngươi tuy là Ngưng Khí tầng bảy đỉnh phong, nhưng vẫn bị đánh bại dễ dàng. Nói cách khác, rất có thể tiểu tử kia đã đạt Ngưng Khí tầng tám. Hơn nữa, vài ngày nữa ta còn phải tiến vào Thần Ma Chi Địa, cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức, không tiện tranh đấu với người khác lúc này.
Đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc vừa nghe thấy lời này lập tức thấy nản lòng. Hàn Lỗi cũng lắc đầu, rầu rĩ nói:
- Tiểu tử kia chỉ chừng mười mấy tuổi, tu vi có thể cao đến mức nào chứ? Thôi đại ca, chuyện này, huynh nên giúp đệ một tay. Linh khí Địa giai của đệ mượn từ Linh Khí Các ra ngoài, nếu lần này bị mất, khi trở về, đệ biết ăn nói làm sao đây?
- Ài, huynh đệ, ta cũng biết nỗi khó xử của đệ. Thực lực của kẻ đó gần bằng ta, nếu ta giao đấu với hắn, nhất định sẽ tổn hao nguyên khí. Hơn nữa, ta cũng không đủ Linh thạch để phục hồi trạng thái. Sau khi Thần Ma Chi Địa mở ra, rất có thể ta sẽ khó giữ được tính mạng.
Thôi Dũng vẻ mặt khó xử ra mặt, thở dài nói.
Trên trán Hàn Lỗi nổi lên gân xanh, hắn cũng không muốn dài dòng thêm nữa, đáp:
- Được rồi Thôi đại ca, huynh cũng đừng làm khó nữa. Chuyện này cứ tạm nhịn đi... đợi tìm cơ hội bẩm báo cho sư phụ, để người đòi lại công đạo cho chúng ta.
Nói xong, Hàn Lỗi cùng đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc quay người muốn rời đi. Thôi Dũng vừa nhìn thấy vậy lập tức sốt ruột, vội ho khan một tiếng, nói:
- Chuyện này... thực ra ta cũng rất tức giận, nhưng không có Linh thạch để khôi phục trạng thái sau khi chiến đấu, cái này...
Trong lòng Thôi Dũng thầm rủa:
- Mẹ nó, lão tử đã nói đến nước này, còn không hiểu sao? Nếu các ngươi vẫn không hiểu, đừng trách ta khoanh tay đứng nhìn.
Một tên tu sĩ có phần tinh ý, thử dò hỏi hắn:
- Thôi sư huynh, phải chăng huynh thiếu Linh thạch để khôi phục? Chi bằng chúng ta cùng nhau góp nhặt giúp đỡ huynh một tay?
Vẻ mặt của Thôi Dũng rạng rỡ hẳn lên, trong lòng mừng thầm, gật đầu, làm bộ trầm ngâm nói:
- Cái này...
Lời còn chưa dứt thì đã bị tiếng mắng tức giận của Hàn Lỗi cắt ngang. Chỉ thấy hắn phất tay một cái, tát cho tên tu sĩ kia cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Hàn Lỗi chỉ vào tên tu sĩ kia, liên tục mắng:
- Con mẹ nó, ngươi muốn ăn đòn đúng không, đó còn là lời nói của người sao? Ý ngươi là Thôi đại ca muốn lấy Linh thạch của chúng ta ư? Hắn là loại người như vậy sao? Ngươi có thể chửi Hàn Lỗi ta, nhưng ngươi đừng có quanh co lòng vòng chửi Thôi đại ca của ta. Ngươi nghĩ đầu óc Hàn Lỗi ta ngu không hiểu sao?
Trong nháy mắt, Thôi Dũng đã cảm thấy cạn lời, thiếu chút nữa đã phun hết nước trà trong miệng ra ngoài. Nhìn Hàn Lỗi nổi trận lôi đình, hắn rất muốn xông lên đánh cho hắn một trận.
Hàn Lỗi tức giận đến mức vẻ mặt đỏ bừng, nước bọt bắn tung tóe, chửi ầm lên:
- Tuy rằng đầu óc ta ngu, nhưng ngươi không thể coi ta là thằng ngu. Ngay trước mặt ta mà dám chửi Thôi đại ca, chuyện này ta không thể nhịn. Thôi đại ca là người chính trực, nhiệt tình vì việc chung, nghĩa bạc vân thiên, ai mà không biết, không hiểu cơ chứ? Vậy mà hết lần này tới lần khác, tiểu tử ngươi lại dám mắng chửi người như vậy. Hôm nay nếu ta không đánh cho răng ngươi rơi đầy đất, ta không còn mang họ Hàn nữa.
Nói xong, Hàn Lỗi xoay xoay cánh tay, định ra tay lần nữa.
- Được rồi!
Thôi Dũng khẽ quát một tiếng, nén một ngụm ác khí trong lòng, mặt mày ửng đỏ, trầm giọng nói:
- Ta sẽ đi tìm kẻ đó, liều mạng tổn hao nguyên khí cũng phải, không thể để kẻ đó làm tổn hại danh tiếng của Hàn Nguyên Cốc chúng ta.
Hàn Lỗi ở Hàn Nguyên Cốc nổi tiếng là ngu ngốc, từng có người cầm một viên Linh thạch và một viên phế thạch để hắn chọn. Mỗi lần hắn đều chọn phế thạch, khiến mọi người phải bực mình. Nhưng hắn tuy ngốc, tu vi lại không hề chậm, đã theo kịp vài tên tu sĩ hạt giống.
Thôi Dũng biết tâm tính của hắn, nếu người khác nói ra lời này, hắn còn chút hoài nghi. Thế nhưng nếu là Hàn Lỗi nói, nhất định là lời thật lòng. Bị hắn khích vài câu, trong lòng Thôi Dũng lại cảm thấy lâng lâng.
Cho dù không có Linh thạch, Thôi Dũng vẫn quyết định ra tay, coi như để xây dựng uy tín trong đám tu sĩ trẻ, sau này nhất định sẽ có ngày được báo đáp.
Thôi Dũng vung tay lên, mọi người từng người nối tiếp nhau đi ra ngoài, đi thẳng tới Trúc Phong.
Lúc này, mặt trời vừa mới ló rạng. Lâm Dịch vừa đi thăm sư phụ, quét dọn xong mọi thứ thì đã thấy người của Hàn Nguyên Cốc tiến lên Trúc Phong, khí thế hung hăng đi thẳng về phía hắn.
Lâm Dịch dùng thần thức quét qua, người cầm đầu kia có thực lực Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong, trong lòng hắn đã hiểu rõ. Đây có lẽ chính là một trong số các tu sĩ hạt giống của Hàn Nguyên Cốc.
Thôi Dũng có vóc người mập mạp, như một quả cầu vậy. Thế nhưng bước chân lại vô cùng nhẹ nhàng. Lúc này hắn cũng đang đánh giá Lâm Dịch từ trên xuống dưới.
Lâm Dịch trông qua có vẻ hơi ngốc nghếch, dáng vẻ hết sức bình thường, chỉ là hắn lại sở hữu một đôi mắt vô cùng có thần thái. Một thân mặc y phục bằng vải thô, trông giống như một đứa trẻ nhà nông bình thường.
- Khá có ý tứ, quả thực không nhìn thấu được tu vi.
Đôi mắt nhỏ của Thôi Dũng híp lại, lộ ra một tia hàn ý nhàn nhạt.
Lâm Dịch nhìn mọi ngư��i, ngoài miệng vẫn nở nụ cười, trông qua vô hại, lại tỏ vẻ vô cùng thân thiện.
Đám tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc nhìn thấy nụ cười tươi của Lâm Dịch, trong nháy mắt máu nóng trong người dâng lên, mặt đỏ tai hồng, tức giận mở miệng nói:
- Tiểu tử thối, ngươi bớt cái nụ cười híp mắt đó đi. Lát nữa Thôi sư huynh sẽ đánh cho ngươi kêu cha gọi mẹ, tè ra quần. Bây giờ cứ để ngươi cười đi, lát nữa sẽ khiến ngươi khóc không ra nước mắt!
Nụ cười của Lâm Dịch không thay đổi, hắn nhẹ giọng nói:
- Thôi đạo hữu đúng không, chúng ta giao thủ một chút được chứ?
Thôi Dũng hừ lạnh một tiếng, trên mặt lóe lên sự lạnh lùng. Hai chân đột nhiên đạp đất, khí tức ầm ầm bộc phát. Hai tay nắm chặt thành quyền, thân thể bắn lên, khí tức trên hai nắm đấm lưu chuyển, đánh thẳng vào Lâm Dịch, muốn cận chiến với hắn.
Lâm Dịch hơi ngẩn người, sau đó, ý cười trong mắt càng đậm. Thân thể của hắn cường hãn vô song, không sợ hãi bất kỳ tu sĩ Ngưng Khí nào. Hắn hét lớn một tiếng, giậm chân tại chỗ rồi vung quyền, chiến ý ngập trời, một quyền mạnh mẽ, dứt khoát.
- Phanh!
Hai quyền va chạm vào nhau, phát ra tiếng trầm đục. Trên mặt Lâm Dịch hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng dưới chân không chút sứt mẻ, không bị ảnh hưởng chút nào.
Trên mặt Thôi Dũng hiện lên vẻ đau đớn, trong mắt lóe lên sự sợ hãi. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, cánh tay run lên nhè nhẹ, chỉ một chiêu đã rơi vào hạ phong.
Đám tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc kinh ngạc ồ lên, lẽ nào Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong cũng không thể trị nổi thiếu niên này ư? Rốt cuộc cảnh giới của người này là gì? Ngưng Khí tầng chín, hay là...
- Một quyền này đã đủ để đánh gãy cánh tay hắn, lẽ nào...
Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua hai tay Thôi Dũng, trong lòng đã hiểu rõ. Hắn cười lạnh một tiếng, chân bước ra một bước, cánh tay xoay tròn, tạo thành nửa vòng tròn trên không trung, quyền phong lẫm liệt, lần nữa lao về phía đối thủ.
Trong lòng Thôi Dũng vô cùng kinh hãi, hắn biết Lâm Dịch hiểu Dịch Kiếm Thuật. Thế nhưng hắn cũng không quá sợ hãi. Hắn có một kiện Linh khí Địa giai, chính là một đôi bao tay đặc biệt.
Trước khi tới đây hắn đã hạ quyết tâm, khi giao thủ thì phải cận chiến với Lâm Dịch, mượn uy của Linh khí Địa giai, toàn lực công kích, nhất định có thể tạo ra hiệu quả một đòn chí mạng. Ai ngờ quyền vừa va chạm, hắn chẳng chiếm được chút lợi thế nào. Cho dù hai tay hắn đeo bao tay, nhưng vẫn cảm thấy tê liệt, xương cốt đau đớn vô cùng.
Lúc này trong lòng Thôi Dũng đã nảy sinh ý định lùi bước, thấy Lâm Dịch mang theo khí thế hung hăng đánh một quyền tới. Hắn vội vã lập tức thủ thế trung bình tấn, nhấc hai tay lên đỡ. Suy nghĩ trong đầu hắn liên tục xoay chuyển, đã có kế hoạch mới. Sau khi cứng rắn chống đỡ chiêu này, hắn sẽ lập tức kêu dừng, kẻ này hắn không thể dây vào được!
- Oanh!
Lại là một tiếng vang rất lớn vang lên, Thôi Dũng kêu thảm một tiếng, mấy tấc thịt béo trên mặt hắn run run, trên mặt hắn hiện lên vẻ thống khổ.
Hắn chỉ cảm thấy một quyền này của Lâm Dịch như mang theo uy thế của thiên địa, mang áp lực ngập trời, không thể ngăn cản. Một lực lượng mãnh mẽ cuồn cuộn tràn vào cơ thể hắn, hai chân hắn cũng không nhịn được nữa, đặt mông ngồi phịch xuống đất, hai tay vô lực buông thõng hai bên thân thể.
Lâm Dịch lại tiến lên phía trước, chỉ nghe Thôi Dũng mở miệng, hít một ngụm khí lạnh, liên tục kêu lên:
- Đừng đánh, đừng đánh nữa!
Đám người Hàn Nguyên Cốc trợn mắt há hốc mồm, không khỏi kinh hãi, nuốt nước bọt ừng ực, nhìn cảnh tượng kinh hãi trước mắt.
Lâm Dịch nhíu mày, lần nữa nở nụ cười ngây ngô, tiến lên, lấy túi trữ vật của Thôi Dũng, xóa thần thức trên đó đi rồi trực tiếp đổ hết đồ vật bên trong ra.
Linh thạch liên tiếp rơi ra lốp bốp. Chỉ một thoáng, linh quang bắn ra bốn phía, linh khí ngập tràn. Ước chừng có hơn một nghìn khối Linh thạch. Lâm Dịch vung tay lên, không chút khách khí thu hết số Linh thạch này vào túi trữ vật của mình.
Vẻ mặt Thôi Dũng mặt mũi như đưa đám, ra vẻ đáng thương, bi ai nói:
- Đạo hữu, những Linh thạch này đạo hữu cứ cầm lấy, nhưng đừng cướp đi bao tay của ta chứ...
- Ồ...
Hai mắt Lâm Dịch tỏa sáng, liếc nhìn hai bàn tay mập ú của Thôi Dũng. Hắn gãi đ��u, ngượng ngùng cười, rồi trực tiếp đi đến tháo hai cái bao tay xuống.
Trên trán mọi người ở đây nổi gân xanh, Thôi Dũng trực tiếp há hốc mồm, điên cuồng vả vào miệng mình, tự mắng:
- Vạ miệng, chỉ trách ta vạ miệng!
Lâm Dịch cầm hai bao tay ngắm nghía kỹ lưỡng, miệng lầm bầm nói:
- Ồ... thứ này không tồi, ít nhất cũng có giá trị một vạn khối Linh thạch hạ phẩm.
- Con mẹ nó, cường đạo à, đánh cướp trắng trợn rồi, có ai quản việc này không?
Thôi Dũng không còn để ý tới hình tượng của mình, gào khóc, khóc rống lên thê thảm vô cùng. Khiến người nghe đau lòng, kẻ thấy rơi lệ.
Động tĩnh như vậy khiến Thạch Sa và Diệp Uyển Nhi cũng chạy ra. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, hai người trực tiếp trợn mắt, giả vờ như không quen biết Lâm Dịch.
- Ách... chỉ là một kiện Linh khí, không đến mức phải khóc thê thảm như vậy chứ?
Lâm Dịch trầm ngâm nói:
- Vậy ta trả lại ngươi là được.
- Thật sao! Nhớ phải giữ lời đó.
Thôi Dũng nhảy dựng lên, vẻ mặt đã mang ý cười. Đôi mắt nhỏ híp lại, chen giữa đám thịt béo, nào còn chút nước mắt nào nữa chứ?
Lâm Dịch cười cười, chậm rãi nói:
- Trả lại cho ngươi thì được, nhưng ngươi phải dùng Linh thạch để đổi lấy.
Nụ cười của Thôi Dũng cứng đờ, há hốc miệng, rồi lại gào khóc:
- Linh thạch của ta bị ngươi đoạt đi rồi, ta còn đâu nữa. Ngươi không có chút thành ý nào, ngươi là cường đạo!
Ánh mắt Lâm Dịch hướng về phía đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc đứng hai bên, lại cười tủm tỉm nói:
- Bọn họ có...
Đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc lập tức cảm thấy trong lòng lạnh toát, miệng hô to "Không ổn!" Khi cả đám vừa xoay người muốn rút lui thì đã nghe thấy Thôi Dũng hét lớn một tiếng. Thân hình mập mạp của hắn lại vô cùng nhanh nhẹn, chộp lấy túi trữ vật bên hông của một người, lập tức đổ ra.
- Thôi sư huynh, không thể!
Mọi người la hét.
Vẻ mặt của Thôi Dũng thay đổi cực nhanh, lúc này sắc mặt hắn trầm hẳn xuống, trầm giọng nói:
- Các vị sư đệ chớ nhiều lời, lúc này nên lấy đại cục làm trọng. Nếu ta bảo vệ được tính mạng khi vào Thần Ma Chi Địa, thì Hàn Nguyên Cốc chúng ta sẽ không tổn thất quá nhiều. Lần này có các vị tương trợ, Thôi mỗ nhất định sẽ khắc ghi trong lòng, sau này tất có hồi báo.
Nói xong, Thôi Dũng cầm túi trữ vật trong tay dốc ngược xuống, lại đổ ra thêm một đống Linh thạch.
Lâm Dịch thu Linh thạch, trực tiếp ném trả món Linh khí Địa giai này. Vốn hắn đã không có ấn tượng tốt đẹp gì với Hàn Nguyên Cốc và Sơn Nhạc Môn, cho nên lúc này cũng không khách khí, trực tiếp bỏ toàn bộ Linh thạch vào túi trữ vật của mình.
Thôi Dũng thu lại bao tay về, vẻ mặt thỏa mãn, vui vẻ đi xuống núi, bỏ mặc đám đồng môn Hàn Nguyên Cốc lại phía sau, ngay cả một lời cũng không thèm nói.
Đám người của Hàn Nguyên Cốc thấy Thôi Dũng đi xa liền chửi ầm lên, ai nấy đều khổ sở như cha mẹ qua đời.
Lâm Dịch gãi đầu, cười nói:
- Các vị đạo hữu, có chỗ nào đắc tội chăng? Sau khi Thần Ma Chi Địa mở ra, tự khắc ta sẽ trả lại Linh khí, đến lúc đó cứ tìm ta là được.
- Thật?
- Tuyệt đối không nói đùa!
Đám tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc vốn đang cảm thấy uất ức, không biết tr��� về môn phái phải ăn nói với bề trên thế nào. Không ngờ lại có hi vọng xuất hiện, lại còn có thể được trả lại Linh khí. Cho nên có tu sĩ kích động cao giọng nói:
- Đa tạ đạo hữu! Vậy sau này nhất định ta sẽ quay lại lấy.
Lâm Dịch sờ sờ Linh thạch trong túi trữ vật đeo bên hông, sắc mặt hơi ửng đỏ, ngượng ngùng phất tay, nói:
- Không cần phải khách khí...
Bản văn này là thành quả lao động của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác mà không ghi nguồn.