(Đã dịch) Bảo Giám - Chương 134: Đêm trốn ( hạ )
“Nhị thúc, vậy chúng ta giờ phải làm sao đây? Chuyện ở Ba Đạo Thôn không thể che giấu, mà chúng ta cũng đâu có giúp họ giải quyết được vấn đề tầm cỡ cả tỉnh đâu!”
Đám thanh niên bị Hà Nhị mắng có chút luống cuống không biết phải làm sao, bọn họ đều là những đứa trẻ nhà quê chưa học hành được mấy ngày, dù theo Hà Nhị ra ngoài lăn lộn xã hội, cũng luôn được thuận buồm xuôi gió, đã bao giờ gặp qua cảnh tượng thế này đâu?
“Chúng ta làm gì ư? Đi, đi ngay trong đêm!”
Hà Nhị bật dậy, gom lạc rang cùng thức ăn vặt trên bàn vào bọc, rồi nói: “Tất cả mau lẹ lên, nhanh chóng thu dọn đồ đạc cho kỹ, chúng ta đi ngay đêm nay!”
“Đi ngay bây giờ ư? Nhị thúc, cái này... trời tối đen như mực thế này, chúng ta đi kiểu gì đây?” Mấy người thanh niên nghe Hà Nhị nói xong, lập tức nhìn nhau.
Khi họ đến Bình Trang, đã phải thuê một chiếc máy kéo từ thị trấn mà vẫn mất mấy tiếng đồng hồ, bây giờ nếu cứ đi bộ ra ngoài, đến bao giờ mới tới được thị trấn?
“Đi thế nào ư? Dùng đôi chân của các ngươi mà đi chứ sao, còn cần ta dạy cho các ngươi nữa à?”
Hà Nhị đạp cho Tiểu Tứ một cước vì câu hỏi của y, lớp trẻ bây giờ, đúng là chẳng chịu được chút khổ nào. Ngày trước khi hắn theo đại bá đi trộm mộ, việc đi bộ mấy chục dặm đường núi suốt đêm là chuyện thường tình.
“Nhị thúc, hay là sáng sớm mai, chúng ta đi cùng xe ngựa từ trong thôn ra chợ có được không?” Tiểu Tứ lấy hết can đảm hỏi thêm một câu.
Hà Nhị lắc đầu, nói: “Ít nói nhảm đi, giờ phải đi ngay, chậm trễ thì muốn chạy cũng chẳng thoát được đâu.”
Bình Trang này nằm gần Đại Biệt Sơn, cách thị trấn mấy chục dặm đường, nếu đợi đến sáng mới đi, thì đôi chân kia làm sao mà chạy thoát khỏi bánh xe ô tô được? E rằng chưa đến được thị trấn đã bị cảnh sát tóm gọn rồi.
“Cũng mau lên một chút đi, nếu không muốn thoát thân an toàn thì cứ nói thẳng, đêm nay phải đi bộ đến thị trấn cho ta!”
Thấy mấy đứa cháu vẫn còn không tình nguyện, Hà Nhị hết đá đứa này đến đứa khác, dưới sự uy hiếp của hắn, Tiểu Tứ và đám người kia chỉ đành ấm ức thu dọn đồ đạc.
Năm sáu phút sau, cửa phòng được mở ra, Hà Nhị đi đằng trước dẫn đường, bốn người nối đuôi nhau rời khỏi sân nhà Đại Pháo.
Đi trên con đường lát đá phiến trong thôn có chút ẩm ướt và trơn trượt, một tràng tiếng chó sủa vang lên, khiến bốn người không kìm được mà bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc, đã đi đến con đường nhỏ ngoài thôn.
“Cũng đi nhanh lên, lề mề làm gì vậy?”
Mãi cho đến khi ra khỏi thôn, Hà Nhị mới thở phào nhẹ nhõm. Y đảo mắt nhìn về phía cổng thôn, miệng lầm bầm chửi: “Mẹ kiếp, sao lại có cảm giác kỳ quái đến vậy? Ta cứ có cảm giác như có người đang theo dõi chúng ta vậy?”
Chẳng hiểu vì sao, từ lúc rời khỏi nhà Đại Pháo, Hà Nhị vẫn luôn bồn chồn lo lắng. Cứ như thể nhất cử nhất động của bọn họ đều nằm trong tầm mắt kẻ khác vậy, điều này càng khiến Hà Nhị thêm phần hoảng loạn, bồn chồn.
“Nhị thúc, không phải thế chứ? Chắc chắn là ông công an kia uống nhiều quá, người trong thôn giờ này cũng đã ngủ hết rồi, ai mà nhìn chằm chằm chúng ta được chứ?”
Mấy người thanh niên bị lời của Hà Nhị dọa cho có chút sợ hãi, dù bọn họ cũng đều là những người từng xuống mộ, nhưng càng như vậy, lại càng kiêng kỵ quỷ thần, lời nói của Hà Nhị khiến bọn họ cảm thấy lạnh sống lưng.
Nhìn chiếc xe buýt nhỏ và chiếc xe cảnh sát đang đỗ ở cổng thôn, một người thanh niên động lòng nảy ý, mở miệng nói: “Nhị thúc. Ở đây có hai chiếc xe, hay là chúng ta cứ lái xe đi đi, Tiểu Tứ biết lái mà!”
“Tiểu Tứ à, con có làm được không đó?” Lòng Hà Nhị động đậy, đêm hôm đi bộ ra ngoài thế này, sợ là chưa chết vì mệt đã mất nửa cái mạng rồi, trộm một chiếc xe, chạy đến thị trấn rồi bỏ lại, thật cũng chẳng phải là không được.
“Trộm chiếc xe này thì chỉ cần cạy cửa, nối hai sợi dây điện là có thể nổ máy thôi...”
Lúc này Tiểu Tứ phấn chấn hẳn lên, lấy trong ba lô ra một cái tua vít, nói: “Nhị thúc nhìn đây, ba phút con sẽ xử lý xong chiếc xe này.”
“Ai da, cái gì cắn ta vậy?”
Xe cảnh sát thì Tiểu Tứ đúng là không dám trộm, y tiến đến bên cạnh chiếc xe buýt nhỏ, vừa định ra tay thì cổ tay đột nhiên truyền đến một trận đau nhói, cái tua vít liền tuột tay bay ra ngoài, đập vào chiếc xe tạo thành một tiếng động lớn.
“Ngươi muốn chết hả, không sợ bị người trong thôn nghe thấy sao?” Tiếng động của Tiểu Tứ dọa Hà Nhị giật mình bắn người, ở đầu thôn vẫn còn mấy nhà dân, nếu gây ra động tĩnh mà bị đuổi theo thì bọn họ một đứa cũng không thoát được.
“Nhị thúc, con... con cũng đâu có muốn vậy đâu, không biết bị cái gì cắn phải, ngài... ngài xem, còn chảy máu nữa này.”
Lúc này Tiểu Tứ chỉ cảm thấy cả cổ tay phải của mình không còn là của mình nữa, cầm đèn pin chiếu vào, lập tức phát hiện cổ tay sưng vù như cái bánh bao, chút nào cũng không dùng được sức.
“Ngươi có phải đã đụng phải chỗ nào không?” Nhìn cổ tay của Tiểu Tứ, trong lòng Hà Nhị dâng lên một luồng cảm giác lạnh lẽo, chuyện này thật sự rất quỷ dị, không duyên cớ gì mà tay Tiểu Tứ lại bị thương được?
“Nhị thúc, không phải đâu ạ, con vừa mới định chạm vào xe thì đã cảm thấy tay đau nhói.” Lúc này Tiểu Tứ đau đến mức nước mắt sắp chảy ra, không còn tâm trí đâu mà trộm xe nữa.
“Một tay thế này còn lái xe được sao?” Hà Nhị nhìn quanh một lượt, vẫn còn chút không cam lòng, có chiếc xe này, bọn họ mới có thể trốn thoát an toàn hơn.
“Được ạ, cứ chạy chậm một chút là được.” Tiểu Tứ chịu đựng đau nhức gật đầu liên tục, mấy năm trước y từng ở nhà học sửa xe với người khác, kỹ thuật lái xe cũng khá.
“Được rồi, ta sẽ cạy cửa này.” Hà Nhị cắn chặt răng, rút từ trong túi ra một chi���c dao lam, rồi đi về phía chiếc xe buýt nhỏ.
“Ai da, mẹ kiếp, sao lại thế này?” Vừa mới đi đến trước chiếc xe buýt nhỏ, Hà Nhị đột nhiên cảm thấy bắp chân đau nhói, chân mất đà, cả người ngã lăn ra đất.
“Nhị thúc, ngài không sao chứ?”
Hành động của Hà Nhị dọa mấy người thanh niên giật mình, đỡ y đứng dậy xong, lại phát hiện bắp chân của Hà Nhị lại giống hệt cổ tay của Tiểu Tứ, đều vô cớ sưng vù lên, như thể bị thứ gì đó đánh trúng vậy.
“Quỷ, có quỷ! Đừng có quan tâm mấy cái xe này nữa, theo ta mà đi!”
Lúc này trong lòng Hà Nhị cũng tràn ngập sợ hãi, bất chấp cơn đau ở bắp chân, y lấy tay chống xẻng Lạc Dương, khập khiễng đi về phía trước, ngay cả đầu cũng chẳng dám ngoảnh lại một chút.
Mấy người thanh niên lại càng không kịp nói một lời nào, lảo đảo theo sau, sợ bị thứ gì đó không sạch sẽ để mắt tới, hoảng sợ như chó mất chủ, vội vàng tháo chạy khỏi Bình Trang.
“Còn muốn trộm xe của ta ư? Hừ, coi như các ngươi chạy nhanh đấy...”
Sau khi bóng dáng của Hà Nhị và đám người kia biến mất trên con đường nhỏ vào thôn, một bóng người xuất hiện ở cổng thôn, nhìn màn đêm đen kịt, trên mặt Tần Phong lộ ra một nụ cười lạnh.
Tần Phong sớm đã coi lăng mộ ở Bình Trang là vật của mình, há có thể để mấy tên trộm mộ này phá hỏng chuyện của hắn được?
Nếu đêm nay Hà Nhị cố tình không đi, hắn cũng sẽ phải khiến mấy người đó nghi thần nghi quỷ, cũng may Hà Nhị tự có tật giật mình, không đợi Tần Phong phải dùng đến thủ đoạn khác, đã chủ động rời đi.
Mọi bản quyền nội dung dịch thuật này đều thuộc về truyen.free.