Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bạch Sắc Tường Vi Lục - Chương 9:

Sau đó, ta liền theo chân đội trưởng nha dịch, bảo hắn dạy ta cách buộc tóc.

Rồi ta lại tìm đến y quán của hắn. Sư phụ của hắn là một lão ngoan cố, suốt ngày mặc bộ đồ cũ kỹ, tóc tai cũng chẳng buồn gội, thế nhưng bản thân hắn thì lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng.

Ta gọi hắn ra, kiễng chân ghé sát vào tai hắn thì thầm: "Lưu Xuyên ca ca, A Nhu đã học được cách buộc tóc rồi. Vậy sau này để A Nhu buộc tóc cho huynh nhé?"

Hắn lại ngại ngùng, mỗi khi như vậy, khuôn mặt hắn ửng đỏ, sắc đỏ lan dần cho đến tận vành tai mới chịu dừng lại.

"Hoàng hậu nương nương không biết đâu, huynh ấy là đại phu giỏi nhất mà thiếp từng gặp." Ta cúi đầu, nhìn vết sẹo nhỏ trên cánh tay phải. "Năm thiếp mười bốn tuổi, thiếp mắc phải bệnh đậu mùa. Khi ấy, cả phủ Lâm Châu có đến mấy chục người nhiễm bệnh."

"Thiếp đã nghĩ mình sẽ chết, nhưng chính huynh ấy đã cứu thiếp."

"Huynh ấy luôn ở bên cạnh thiếp, mang đến những quyển thoại bản, kể cho thiếp nghe chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ, rồi cả truyền thuyết về Thất công chúa trên trời. Thiếp thực sự rất thích huynh ấy. Thiếp đã nghĩ rằng, sau này nhất định phải gả cho huynh ấy."

"Thế nhưng, huynh ấy đã rời đi."

"Ngày thiếp khỏi bệnh, thiếp đã tìm huynh ấy rất lâu, rất lâu, nhưng dù cố gắng đến mấy cũng không thể tìm thấy huynh ấy nữa."

"Huynh ấy muốn chữa lành cho tất cả mọi người, nhưng cuối cùng chỉ cứu được mỗi thiếp. Trong thư, huynh ấy nói bản thân thật vô dụng, nói rằng muốn chu du khắp năm hồ bốn bể, hy vọng một ngày nào đó có thể trở thành đại phu giỏi hơn, rồi quay về tìm thiếp."

"Nhưng Hoàng hậu nương nương ơi, thiếp đã không đợi được huynh ấy... Thiếp không đợi được huynh ấy quay về."

Ta dùng móng tay cào lên vết sẹo nhỏ do đậu mùa để lại trên cánh tay, cào đến đỏ ửng, đến khi da bong tróc.

Hoàng hậu nương nương đứng dậy ôm ta vào lòng. Bàn tay nàng nhẹ nhàng vỗ lên lưng ta từng nhịp, từng nhịp, khiến ta không thể kìm được nước mắt.

Ta không đợi được y trở về, chỉ có thể giấu y vào tim, cùng với câu "Ta thích huynh" chưa kịp nói ra, tất cả đều chôn sâu nơi đáy lòng.

Buổi tối, Hoàng thượng lại đến nghe ta kể chuyện cười.

Đôi mắt ta vẫn còn đỏ.

Hắn vừa nhìn đã nhận ra ngay.

Ta giả vờ như mắt ngứa ran, đưa tay lên dụi mạnh, tỏ vẻ bực bội khó chịu.

Hoàng thượng nắm lấy tay ta, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng dụi nữa."

"A Nhu ngoan, để trẫm thổi cho, thổi rồi sẽ không ngứa nữa."

Hắn cúi xuống thổi vào mắt ta. Thế nhưng, sau một lúc thổi, nước mắt ta lại lặng lẽ rơi xuống.

Hắn thoáng sững sờ, hai tay cũng khựng lại giữa không trung, ánh mắt lộ rõ vài phần hoảng loạn.

Ta bỗng nhớ lại khi mắc bệnh đậu mùa, những nốt mụn nước trên da ngứa đến phát điên, ta luôn không nhịn được mà gãi.

Khi ấy, thấy những vết mụn bị ta cào vỡ, Ngụy Lưu Xuyên liền nắm chặt tay ta, không cho ta động vào nữa.

Y nói: "A Nhu ngoan, để ta thổi cho, thổi rồi sẽ không ngứa nữa."

Giờ ta mới phát hiện, Ngụy Lưu Xuyên và Hoàng thượng thực sự rất giống nhau. Giống từ ánh mắt, đến bờ môi, thậm chí cả giọng nói cũng tương tự…

Chắc là ta quá nhớ y rồi. Chính vì vậy, ta đã không kìm lòng được mà nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mắt Hoàng thượng.

Trong ánh nhìn đầy kinh ngạc của hắn, ta bỗng bật ra câu hỏi, hệt như lần đầu tiên ta gặp Ngụy Lưu Xuyên: "Ngài tên là gì?"

"Tống Nhiên Chỉ. A Nhu, hãy nhớ kỹ, trẫm tên là Tống Nhiên Chỉ."

Hắn cúi người xuống, hôn lên môi ta.

Ta đưa mắt lướt qua vành tai hắn, lúc này mới bừng tỉnh.

Hoàng thượng chẳng giống Ngụy Lưu Xuyên chút nào.

Hoàng thượng sẽ không vì ta mà đỏ tai.

Hoàng thượng tên là Tống Nhiên Chỉ, không phải Ngụy Lưu Xuyên.

Ta thật nực cười. Chính ta đã khuyến khích hắn sa vào lưới tình, nhưng đến khi hắn chìm sâu, ta lại dễ dàng tỉnh táo trở lại.

Mùa đông lại đến, gia tộc bên ngoại của Hoàng hậu nương nương một lần nữa xảy ra đại sự.

Nghe nói ba năm trước, Hoàng hậu nương nương từng quỳ suốt một đêm ngoài Bảo Hoa Điện chỉ vì một thiếu niên tướng quân.

Trong cung, đám cung nhân vẫn thường nhắc về đêm tuyết năm ấy, về những khối băng dài rủ xuống từ mái hiên, và về dáng vẻ Hoàng hậu nương nương dù ngất đi vào tận sáng hôm sau cũng chưa từng cúi lưng dù chỉ một lần.

Phụ thân của Hoàng hậu nương nương là Thủ phụ đại thần Lục Chi Niên, còn vị tiểu tướng quân kia chính là độc tử của phủ Trấn Bắc tướng quân. Năm đó, Hoàng thượng từng lập ước hẹn với y: Nếu y có thể lãnh binh thu phục ba tòa thành phương Bắc đã rơi vào tay địch quốc, Hoàng thượng sẽ ban hôn, tác thành cho y và Lục Lạc Âm – đích nữ của Thủ phụ đại nhân.

Truyện này do truyen.free độc quyền xuất bản, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free