Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bạch Sắc Tường Vi Lục - Chương 8:

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng hắn chỉ cau mày, ánh mắt dán chặt vào ta.

Thôi vậy. Hắn là Hoàng thượng, không phối hợp cũng chẳng sao. Ta tự mình diễn là được!

"Em chuối bị trượt ngã rồi!"

Ta chẳng buồn nhìn sắc mặt Hoàng thượng nữa, dù sao gương mặt hắn vẫn chẳng khác nào ta đang thiếu nợ hắn vậy.

"Ngựa trắng gọi là bạch mã, ngựa đen gọi là hắc mã, ngựa đen trắng xen kẽ gọi là ngựa vằn, vậy ngựa có màu đen, trắng, đỏ xen kẽ thì gọi là ngựa gì?"

Ta sa sầm mặt, cảm thấy kể chuyện cười nhạt nhẽo mà không ai hưởng ứng thật sự vô cùng nhàm chán...

"Ngựa gì?"

Hoàng thượng hiếm khi chủ động lên tiếng, ta kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy trên mặt hắn thấp thoáng ý cười.

"Ngựa gì?" Hắn lại hỏi lần nữa.

Tâm trạng ta lập tức tốt hơn hẳn, giọng nói cũng cao thêm vài phần, vui vẻ đáp: "Là ngựa vằn ngượng ngùng!"

Nụ cười trên mặt Hoàng thượng càng thêm sâu, khóe môi cong lên một đường nét tuyệt đẹp. Đôi mắt đào hoa khi cười như vầng trăng khuyết giấu đầy sao khiến ta không kiềm lòng được mà ngây người.

Mãi đến một lúc sau, ta mới lắc đầu, cúi xuống lật sang trang sách kế tiếp.

Không ngờ hắn lại đặt một tay lên quyển sách của ta. Còn chưa kịp ngẩng lên, ta đã bị bàn tay còn lại giữ chặt sau gáy.

Môi hắn ấm nóng, khẽ chạm rồi lại rời đi, ánh mắt lấp lánh như sao đối diện với ta.

"A Nhu..." Hoàng thượng khẽ gọi, sau đó lại một lần nữa cúi xuống hôn ta.

Hắn ôm ta lên, quyển sách trên tay lập tức rơi xuống đất.

Ta nghĩ, chẳng qua ta chỉ kể có hai câu chuyện cười nhạt nhẽo mà thôi.

Hay ngay từ đầu, hắn vốn không thực sự muốn nghe chuyện cười.

Chẳng qua, đó chỉ là cái cớ mà thôi.

Hoàng thượng đặt ta xuống giường, một tay vòng lấy eo ta, chậm rãi cởi ngoại sam của mình.

Hắn vẫn luôn hôn ta, từ cánh môi đến cần cổ, rồi lại quay trở về đôi mắt.

Y phục trên người hắn cũng từ từ tuột xuống...

"Hoàng thượng?" Ta khẽ gọi, trong lòng hơi bối rối, lại càng thêm hoang mang.

"A Nhu ngoan..." Hắn hôn lên khóe môi ta: "Đừng sợ."

Hoàng thượng thật dịu dàng, từng nụ hôn, từng cái chạm, từng động tác đều dịu dàng đến vậy.

Hóa ra, Giang Kiều Nhan cũng đã yêu hắn như thế này sao?

Ta tuyệt đối sẽ không yêu hắn, nếu không thì thật sự sẽ bị giam hãm mãi trong chốn cung cấm này mất.

Ta cố tình phớt lờ người đang ở trên ta, đưa mắt nhìn ra phía ngoài giường, xuyên qua lớp giấy mờ của khung cửa sổ mà nhìn ra bên ngoài.

Ta nghĩ, bên ngoài trời nhất định có mặt trăng tròn, có những vì sao lấp lánh, như vậy nhất định sẽ đẹp hơn mắt hắn nhiều lắm.

Hoàng thượng không còn ghét bỏ ta nữa. Hắn tặng ta y phục, tặng ta điểm tâm, tặng cả những loại trái cây quý hiếm từ Tây Vực. Khi nhìn ta, ánh mắt hắn cũng không còn mang theo vẻ chán ghét như trước kia.

Ta có chút ghét cái cách hắn dùng đôi mắt đào hoa để cười với ta.

Hoàng hậu nương nương hỏi ta có thích Hoàng thượng không. Ta lắc đầu, nói rằng ta không thích hắn.

Hắn rất đẹp, giọng nói cũng dễ nghe, hắn luôn nhẹ giọng gọi ta là “A Nhu”, nhưng ta tuyệt nhiên không hề thích hắn.

"Tại sao?" Hoàng hậu nương nương gặng hỏi.

"Nương nương biết không? Phụ thân của thiếp cũng rất đẹp trai, cũng từng dịu dàng gọi tên mẫu thân..." Ta dừng lại một chút, trong lòng dâng lên một nỗi lạnh lẽo: "Ông ấy rất giống Hoàng thượng, cũng có rất nhiều thê thiếp, tuy nhiên chẳng thể nhiều bằng Hoàng thượng. Hai người bọn họ chẳng thể so sánh được, nhưng ngài hiểu ý thiếp mà, phải không?"

"Thôi bỏ đi..." Ta không biết phải diễn đạt thế nào cho Hoàng hậu nương nương hiểu, cu��i cùng chỉ thở dài mà nói: "Sau này, ông ấy không còn thích mẫu thân nữa, cũng chưa từng gọi tên mẫu thân thêm lần nào nữa."

"Mẫu thân là người đầu tiên ông ấy thích. Đến cả tình cảm kéo dài nhiều năm cũng có thể phai nhạt, huống hồ Hoàng thượng lại từng ghét bỏ thiếp đến nhường này."

Ta cúi đầu, không nói thêm gì nữa.

"Vậy nên, A Nhu không phải không thích Hoàng thượng, mà là không dám thích đúng không?" Hoàng hậu nương nương dịu dàng vuốt đầu ta, nhẹ giọng hỏi.

Ta vội vàng lắc đầu, có chút bối rối: "Thiếp đã có người mình thích rồi. Thiếp chưa từng nói với ai cả, ngay cả người đó cũng không hay biết."

"Nương nương, ngài..." Ta ngẩng lên, trong mắt dần dần rưng rưng nước mắt: "Nương nương, thiếp có thể tin tưởng ngài không?"

"Ngốc quá." Hoàng hậu nương nương giơ tay lau đi giọt lệ trên khóe mắt ta: "Đương nhiên là có thể."

Thế là ta kể cho Hoàng hậu nương nương nghe về chàng trai mà ta đã giấu kín trong lòng bấy lâu.

Chàng thích mặc áo trắng, mấy lọn tóc buộc lên luôn có vài sợi lơi lả buông xuống. Chàng không có cha, cũng chẳng có mẹ. Mỗi khi nhìn ta, chàng thường ngượng ngùng cười, nói rằng bản thân chẳng mấy khi biết cách buộc tóc gọn gàng.

Phiên bản truyện này được biên soạn cẩn thận tại truyen.free, mời bạn ghé thăm để đọc thêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free