Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bạch Sắc Tường Vi Lục - Chương 31:

Ta không còn cách nào khác, đành cắn răng đi theo.

Một bước, hai bước, ba bước… Ta cẩn thận tính toán, giữ khoảng cách ba bước vừa đủ với hắn, không quá gần cũng không quá xa.

Hắn vẫn im lặng, hai tay chắp sau lưng, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền tuyết.

Gần đến chỗ chia đường, hắn bỗng xoay người, hỏi ta rằng không có Bảo Nhi bên cạnh liệu có thấy bất tiện không.

"Không." Ta không nhìn hắn, vẫn giữ mình cúi thấp.

"Mấy hôm trước, phương Nam tiến cống rất nhiều hoa quả..." Hắn bước gần thêm một bước, trong tầm mắt ta, bàn tay hắn khẽ nâng lên: "Trẫm sẽ đưa cho nàng sau."

"Không dám phiền Hoàng thượng đích thân mang tới." Ta ngẩng đầu, nụ cười trên môi hắn còn chưa kịp tắt hẳn: "Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, chỉ cần sai người mang đến là được rồi."

"Cũng được..." Hắn thu tay lại, khẽ gật đầu.

"Trẫm hồi cung đây."

Nghe hắn nói vậy, ta bỗng nhớ đến cuối xuân năm ấy, khi hắn từng đặc biệt đến thăm ta dùng bữa, và lúc rời đi, hắn cũng có dáng vẻ, giọng điệu y hệt như thế.

Khi ấy, ta còn vô thức níu giữ hắn; còn bây giờ, ta chỉ lặng lẽ nghĩ về chuyện đó, rồi cúi mình tiễn hắn rời đi.

Ta vẫn không ngừng nghĩ đến những lời mình từng nói với Bảo Nhi. Ta từng bảo, ta không màng thánh sủng, chỉ cần có nàng ấy và Hoàng hậu nương nương ở bên cạnh là đủ rồi.

Về sau, Hoàng hậu nương nương từng nói với ta rằng, hãy chọn giữ lại yêu hoặc hận trong lòng, và dặn ta ph��i sống cho thật tốt.

Thì ra, sau bao nhiêu năm tháng, Hoàng hậu nương nương đã rời xa, Bảo Nhi cũng không còn nữa. Ngay cả thứ tình yêu ta từng miễn cưỡng đặt lên người Tống Nhiên Chỉ – một thứ tình cảm chưa kịp phân rõ đã sớm chôn vùi trong cát bụi – rồi cũng sẽ đến lúc rời bỏ ta.

Ta phải dựa vào điều gì để tiếp tục sống đây? Không còn được ngắm vạn nhà lên đèn, cũng chẳng còn thiết tha trông ngắm giang sơn bát ngát.

Suy nghĩ kỹ lại, ta chợt nhận ra dường như mình đã không còn gì để mất nữa rồi.

Mùa xuân năm sau, vào ngày Dung quý phi lâm bồn, ta lén đến Cảnh Nhân Cung.

Hơn nửa số thái y trong cung đã tề tựu ở đó. Dù chỉ đứng nép mình bên ngoài, ta vẫn nghe rõ tiếng kêu gào đau đớn của Dung quý phi.

Ta cúi đầu nhìn xuống bàn tay giấu trong tay áo rộng. Cán dao lạnh lẽo đã bị ta siết đến vã mồ hôi.

Ta đã không còn gì để mất ư?

Không, ta nghĩ không phải.

Ta vẫn còn lòng trắc ẩn, vẫn còn niềm mong mỏi dành cho sinh mệnh mới bước vào thế gian này.

Ta ngước nhìn về phía căn phòng có ánh đèn vàng lay động, rồi nh��n về phía Tống Nhiên Chỉ đang không ngừng đi đi lại lại ngoài cửa. Ta không thấy rõ sắc mặt hắn, nhưng hẳn hắn đang rất lo lắng. Có lẽ ngày đứa trẻ của ta gặp chuyện, hắn cũng từng bồn chồn, gấp gáp đến mức chẳng thể dừng chân như thế.

Thì ra, một mùa đông nữa đã qua, mùa xuân lại đến. Sinh mệnh cứ thế, từng lớp từng lớp ra đi, rồi cũng từng lớp từng lớp lại đến.

Nhìn bóng dáng ấy, ta lặng lẽ cầu nguyện trong lòng.

Mong rằng hắn có thể dành trọn vẹn phần tình yêu chưa kịp trao cho đứa con của ta, trao lại cho đứa bé này.

18

Vào đầu hạ, Hoàng thượng hạ lệnh cho Quang Lộc Tự chuẩn bị Bách Nhật Yến.

Hắn đặt tên cho đứa bé là Hoài Huyên, ban tự Yến Vu.

Dạo gần đây, công chúa An Lạc hay bĩu môi, kêu rằng từ khi có đệ đệ, phụ hoàng liền chẳng đến thăm con bé nữa.

"Phụ hoàng mới đến thăm con hôm trước mà?" Chiêu phi nương nương đang vẽ tranh trước án, nghe An Lạc nói thế liền bật cười. "Con chỉ giỏi bịa chuyện, cũng may Nhu phi nương nương không vạch trần con đấy thôi."

"Nương!" Nghe xong lời nương mình, An Lạc càng bĩu môi rõ hơn.

Ta vội ôm lấy An Lạc, sợ rằng con bé sẽ khóc mất.

"Lần này chẳng phải để xoa dịu quan hệ với Dung thị sao?" Ta vỗ lưng An Lạc, nhìn Chiêu phi nương nương, thầm nghĩ đã hơn một năm qua, Hoàng thượng liên tục chèn ép thế lực Dung thị, không chỉ ngầm triệt phá ngân khố của họ mà còn nhiều lần bác bỏ tấu chương của phe phái Dung thị trên triều đình.

"Chưa chắc đâu..." Chiêu phi nương nương vẽ xong, vẫy tay gọi ta lại xem. "Đã chèn ép hơn một năm trời, sao có thể dễ dàng cầu hòa được?"

Nàng ấy nói có lý, nhưng giờ đây thời thế đã khác xưa. Dung quý phi đã sinh hoàng tử, sau này e rằng sẽ được phong Thái tử, vậy nên quan hệ với Dung thị không thể tiếp tục căng thẳng.

"Thấy bức tranh này thế nào?" Chiêu phi nương nương không tiếp tục bàn luận chuyện đó nữa, mà giơ bức họa lên trước mặt ta.

Trên bức tranh là một cây du, không điểm xuyết thêm màu sắc, từ rễ đến tán cây đều được vẽ bằng mực đen.

Ta không hiểu lắm, còn công chúa An Lạc thì lại càng lắc đầu, nói rằng bức họa của nương mình quá xấu.

Chiêu phi nương nương chỉ cười, sai người mang tranh đi phơi.

Truyen.free giữ bản quyền duy nhất đối với tác phẩm dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free