Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bà Cốt Khương Tô - Chương 22:

Khi đến trước cửa lớp Trịnh Dung Dung, cô không gõ cửa, chỉ đứng ngoài cửa sổ nhìn vào trong.

Ba giờ chiều là lúc học sinh mệt mỏi rã rời. Cô đưa mắt nhìn vào, trong lớp có đến bốn năm người nằm gục trên bàn ngủ. Đương nhiên giáo viên trên bục giảng nhìn thấy rõ mồn một, nhưng cũng lười nhắc nhở.

Trương Tiểu Kiều bất ngờ bị bạn cùng bàn đánh thức.

Cậu ta thấy vô cùng phiền phức, trừng mắt lườm bạn cùng bàn: “Làm cái gì vậy!” Bạn cùng bàn đánh mắt ra hiệu với cậu ta: “Cậu nhìn ra ngoài đi! Có gái xinh!” Trương Tiểu Kiều khinh thường “hừ” một tiếng, rồi mất kiên nhẫn quay đầu nhìn thoáng qua cửa sổ, lập tức ngây người.

Khương Tô vừa liếc mắt đã nhìn thấy Trịnh Dung Dung ngay.

Cô ta nằm nhoài trên bàn học, dùng sách che mặt, đang ngủ say.

Khương Tô thấy rõ dương hỏa trên đỉnh đầu và bả vai cô ta vô cùng yếu ớt, cứ như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Trên người cô ta quấn quanh một luồng tử khí.

Càng lúc càng có nhiều học sinh phát hiện Khương Tô đứng ngoài cửa sổ, họ không thèm nghe giảng nữa, tất cả đều thò đầu ra ngoài nhìn.

Giáo viên môn Lịch Sử trên bục giảng cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy có người đứng ngoài cửa sổ, liền cau mày đặt sách xuống, nhanh chóng đi ra ngoài. Giọng điệu vô cùng nghiêm khắc: “Này em học sinh, em là lớp nào? Không ở trong lớp mà chạy ra ngoài đây làm gì?”

“Tôi không phải học sinh trường này.” Khương Tô xoay người nhìn giáo viên Lịch Sử, mỉm cười đáp: “Tôi đến tìm Trịnh Dung Dung.”

Sau khi giáo viên Lịch Sử nhìn thấy Khương Tô, cũng hơi sững người một lúc, rồi nhanh chóng giãn mày. Giọng nói cũng dịu đi: “Cô là gì của em ấy?”

Đôi mắt trong veo không chút tạp chất của Khương Tô nhìn giáo viên Lịch Sử, nở nụ cười hiền lành vô hại: “Tôi là chị của em ấy.”

Giáo viên Lịch Sử quay vào lớp, gọi Trịnh Dung Dung đang ngủ dậy: “Trịnh Dung Dung, đừng ngủ nữa, chị em đang tìm em kìa.”

Trịnh Dung Dung còn chưa tỉnh ngủ, mơ màng đứng dậy đi ra ngoài. Khi ra đến cửa lớp học, đột nhiên bừng tỉnh, cô ta lấy đâu ra chị gái?

Trịnh Dung Dung trông không giống bà Trịnh, cô ta sở hữu khuôn mặt thanh tú. Chỉ là lúc này sắc mặt cô ta rất tệ, quầng mắt thâm đen nặng nề, tinh thần vô cùng ủ rũ chán chường, trong mắt không có chút ánh sáng, ấn đường sẫm màu.

Cô ta nhìn Khương Tô với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ: “Cô là ai? Có phải cô tìm nhầm người rồi không?”

Khương Tô dẫn Trịnh Dung Dung xuống dưới.

Trịnh Dung Dung nhìn thấy bà Trịnh và bà Trương đứng ngoài xe, cất giọng nghi ngờ: “Mẹ? Dì, sao hai người lại cùng đến trường?”

Bà Trịnh liếc nhìn Khương Tô, sau đó giải thích cho Trịnh Dung Dung nghe lai lịch của Khương Tô.

Trịnh Dung Dung vô cùng ngạc nhiên quay đầu nhìn Khương Tô.

“Cô là bà cốt ư?”

“Lên xe.” Khương Tô mặc kệ cô ta, lạnh lùng nói một câu, sau đó mở cửa xe ngồi vào ghế phụ.

Trịnh Dung Dung không khỏi nói: “Mẹ, mấy thứ này đều là lừa người, là mê tín!”

Bà Trịnh lại nhìn về phía bà Trương, bà Trương nói: “Dì nói cho cháu nghe, vị tiên cô này không giống với đám người mê tín lừa gạt khác đâu…”

Khương Tô ngồi trong xe ngáp một cái, cứ như những lời tranh luận văng vẳng bên tai chẳng liên quan gì tới cô.

Loại người này cô đã gặp nhiều, chờ đến khi cô bày ra bản lĩnh thật thì họ khắc sẽ tin, chứ bây giờ có nói nhiều lời cũng vô ích.

Một lát sau, bà Trương mở cửa xe, đẩy mạnh bà Trịnh và Trịnh Dung Dung vào trong, rồi bản thân bà ta cũng ngồi vào.

Khương Tô nói: “Bây giờ chúng ta đến nhà bà Trịnh, nhớ kỹ, từ giờ trở đi ta chính là họ hàng của bà Trịnh, ta tên Khương Tô.”

Công sức biên dịch này được bảo hộ bởi Truyện.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free