(Đã dịch) Hủy Diệt Của Ám Hắc Phá Hoại Thần - Chương 399: Sarah (1)
"Ta đưa Lucy's và Ecodew đi ngủ."
Vera Silk đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ, dịu dàng cười rồi nắm tay hai cô con gái không mấy tình nguyện, dẫn chúng về lều trước.
"Ô ô ~~ buồn ngủ quá, ta với Eliya cũng đi ngủ trước đây."
Tiểu U Linh khó nhọc dụi mắt, đáng yêu ngáp một cái, ôm Tiểu nhân ngư Eliya – người cũng đang làm động tác y hệt cô bé – rồi “bá” một tiếng chui tọt vào sợi dây chuyền.
"..."
Ta không nói nên lời quay đầu nhìn ba không công chúa, trong lòng tò mò không biết cô bé này sẽ viện cớ gì. Lúc này, nàng đã lấy ra một cuốn sổ da dê trống, không nói hai lời liền bước ra ngoài.
"Đã trễ thế này, ngươi còn muốn đi đâu?"
Từ phía sau, ta tóm lấy cổ áo, nhấc bổng thân hình nhỏ nhắn của cô bé lên. Tiểu bất điểm này có vẻ hơi chậm hiểu, bước hẫng vài bước giữa không trung, dường như chỉ vừa nhận ra mình đã bị nhấc lên. Cô bé mặt không cảm xúc quay đầu lại, đôi mắt to tròn híp lại thành một đường ngang, rồi mở cuốn sổ da dê trong tay ra trước mặt ta. Trên đó, mấy dòng tiêu đề to tướng hiện rõ:
Liên quan tới tình hình điều tra và báo cáo đêm khuya ở doanh trại Roger...
Ngươi điều tra cái này làm gì? Thay vì thứ nhàm chán này, ngươi điều tra xem hai con cừu trắng nhỏ kia ở đâu có thịt ngon nhất còn có ý nghĩa hơn nhiều đó đồ ngốc.
Đương nhiên, cuối cùng ta chỉ đành để Tiểu Tuyết và đồng bọn đi theo phía sau, nhìn ba không công chúa khuất xa. Cô bé này đã quật khởi thì có khi còn khó thuyết phục hơn cả một con rồng.
Còn về phần con chó chết tiệt kia, nó đảo đầu nhìn quanh trái phải, dường như cảm thấy ở bên ba không công chúa vẫn an toàn hơn ta – cái gã thường xuyên lấy nó làm lương khô dự trữ, thường xuyên ném nó ra làm mồi nhử quái, lại còn thường xuyên đánh tai nó biến thành đủ thứ hình thù kỳ quặc. Thế là, nó liếc xéo ta một cái đầy vẻ khiêu khích, rồi hấp tấp lè lưỡi chạy nhanh về phía ba không công chúa.
Cuối cùng, tại cửa lều chỉ còn lại ta và Sarah, đôi vợ chồng tân hôn. Cả hai không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương, ánh mắt giao nhau. Sarah thẹn thùng cúi đầu, trên chiếc gáy hoàn mỹ phảng phất nhuộm một tầng nắng chiều ửng hồng nhàn nhạt.
"Sarah, tiểu thiên sứ của ta."
Say mê trước cảnh tượng tuyệt mỹ ấy, ta kìm lòng không đặng thốt lên một tiếng, nhẹ nhàng ôm Sarah vào lòng rồi bế bổng cô ấy lên.
"Đại ca ca."
Bên tai ta vang lên giọng nói ngọt ngào như mộng ảo của Sarah, hơi thở ẩm ướt phả nhẹ vào cổ gây chút ngứa ngáy.
Nhẹ nhàng bế Sarah trở về phòng, ta chợt nhận ra mọi thứ bên trong đều mới tinh. Đồ dùng trong nhà tỏa ra mùi gỗ đàn hương, tấm đệm trắng muốt được gấp gọn gàng. Có vẻ mấy ngày ta vắng nhà, Vera Silk và dì Sari đã thần thần bí bí chuẩn bị không ít thứ.
Để Sarah ngồi trên giường, ta giúp nàng cởi giày, để lộ đôi bàn chân nhỏ óng ánh. Ta cũng tiện thể cởi áo khoác và giày, rồi lao mình xuống giường, như một đứa trẻ vùi mặt vào đó. Một mùi hương tươi mát như nắng sớm ùa vào mũi ngay lập tức.
Ngồi xuống nhìn lại, ta thấy Sarah vẫn giữ nguyên tư thế khi ta đặt nàng xuống: ngồi trên giường, lưng còng, ngơ ngác và cứng nhắc chẳng biết làm gì. Ta không khỏi bật cười thầm, nghĩ bụng phản ứng của tiểu thiên sứ này thật thú vị.
"Sarah, đến đây này."
Ta tựa lưng vào giường, hai chân duỗi thẳng, vẫy tay về phía tiểu Sarah. Vừa nghe thấy tiếng ta, tiểu thiên sứ này như con thỏ nhỏ bị giật mình, vai bỗng run lên, nhưng vẫn quay đầu lại, vội vã luống cuống bò về phía ta, sau đó được ta ôm vào lòng.
Sarah vùi khuôn mặt nhỏ vào lồng ngực ta một lúc lâu, rồi mới ngẩng đầu. Trên khuôn mặt thanh tú, động lòng người, tuyệt mỹ ấy, tràn đầy vẻ "Đại ca ca, em thật hồi hộp". Mái tóc dài màu đỏ được búi cao trên đỉnh đầu, khiến nàng vừa có nét bỡ ngỡ và khí chất thanh xuân của thiếu nữ, lại vừa thêm vài phần nét quyến rũ trưởng thành. Sự kết hợp giữa vẻ đẹp điềm đạm đáng yêu hiện tại của nàng đã tạo nên một sức hút kỳ lạ, một mị lực to lớn khó tả bằng lời.
"Ngoan nào, đại ca ca hiểu Sarah nhất mà, sao lại bắt nạt em chứ? Nào, kể anh nghe về chuyện hồi nhỏ của em xem?" Ta nhẹ nhàng xoa má Sarah. Dù không có xúc cảm tuyệt vời như Tiểu U Linh, nhưng làn da nàng cũng căng mọng đến mức như có thể chảy ra nước.
Chớp chớp mắt, tiểu thiên sứ dường như đã trấn tĩnh hơn nhiều. Sau đó, nàng dịu dàng, dùng giọng nói ngọt ngào của mình, kể rành rọt từng li từng tí chuyện hồi thơ ấu, từ thuở bé dại cho đến khi gặp gỡ ta.
Chuyện hồi nhỏ của Sarah, thật ra ta đã nghe không chỉ một lần. Nhưng mỗi khi nghe lại, ta đều không kìm được dâng lên một nỗi xót xa, yêu thương. Kinh nghiệm của nàng không long đong như Tiểu U Linh, trái lại, vô cùng bình thản. Thế nhưng ẩn sâu trong sự bình thản ấy lại luôn toát ra một cảm giác cô độc. Một căn phòng nhỏ, một sân vườn không lớn, hầu như là toàn bộ thế giới tuổi thơ của nàng. Xung quanh chẳng có bạn chơi, người bầu bạn với nàng chỉ có dì Sari, những chậu hoa cây cảnh trong vườn, chiếc xích đu nhỏ và một vài cuốn sách nhàm chán. Mỗi lần dì Sari dẫn nàng đi dạo phố, hoặc Lahr trở về, chính là những ngày tháng hạnh phúc nhất của nàng.
Về sau, ta cũng từng hỏi dì Sari vì sao không để Sarah ra ngoài chơi. Câu trả lời nhận được lại khiến ta phải lặng thinh. Sarah thật đáng yêu, từ nhỏ đã bộc lộ tư chất kinh người. Nếu để nàng ra ngoài một mình, rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Thế giới Diablo không hề tốt đẹp như người ta tưởng tượng, chỉ là ta vừa xuyên qua đã đứng ở tầng lớp cao nhất của đại lục này, ít khi tiếp xúc với những điều ô uế mà thôi.
Hồng nhan bạc phận, quả đúng là vậy. Dung mạo quá đỗi xinh đẹp, cùng với sự quan tâm quá mức của dì Sari, đã tạo nên một tuổi thơ cô độc cho Sarah.
"Đừng sợ, từ nay về sau, ta sẽ luôn ở bên cạnh em, sẽ không để em phải cô đơn một mình nữa." Ta nhẹ nhàng áp mặt vào gương mặt xinh đẹp ���y, trịnh trọng cam kết.
"Ừm."
Một tiếng khẽ rên trầm thấp, tràn đầy hạnh phúc vang lên. Má nàng bị một nụ hôn thơm mềm, ẩm ướt in dấu: "Từ khi đại ca ca đến, Sarah đã cảm thấy tốt hơn nhiều rồi."
"Ồ? Anh ở bên em cũng không nhiều thời gian lắm mà?" Ta tò mò khẽ cấu mũi nàng, vừa cười vừa nói.
"Bởi vì, Sarah lại có thêm một người để mà lo lắng rồi."
Ánh mắt tiểu thiên sứ trong veo như nước, tràn đầy ý cười hạnh phúc. Nụ cười nàng vô cùng rạng rỡ và thuần khiết, lại khiến lòng ta không khỏi dâng lên chút xót xa. Thế nhưng, chỉ thêm một điều để lo lắng thôi mà có thể khiến em vui đến vậy sao?
"Vậy, kể cho đại ca ca nghe xem em đã lo lắng cho anh thế nào, được không?" Ta miễn cưỡng cười một tiếng. Đêm tân hôn, sao mình có thể chìm đắm trong ưu tư được chứ?
Khuôn mặt Sarah đỏ bừng, nhưng nàng vẫn có chút hăng hái kể về những chuyện sau khi gặp ta. Tuy chỉ là vài việc nhỏ thường ngày, nhưng nỗi nhớ nhung và quyến luyến mà nàng bộc lộ lại sâu đậm như rượu ủ trăm năm. Ta mơ hồ nhớ, trước kia mỗi lần ta đi lịch luyện trở về, Sarah cũng bám lấy ta trò chuyện, nhưng chưa bao giờ tỉ mỉ đến vậy, chưa bao giờ chân tình bộc lộ đến thế.
Có lẽ, ban đầu mối duyên giữa ta và Sarah không hoàn hảo đến vậy, bởi vì nó được Lahr chủ động sắp đặt, tác hợp mà thành. Lúc ấy, ta – cái tên tiểu tử mới xuyên qua còn ngây ngô – chỉ muốn tìm một người vợ tốt để an phận mà sống. Sarah tính cách không tệ, dung mạo lại càng không chê vào đâu được, khiến người ta dễ nảy sinh lòng yêu mến. Tình cảm của ta khi ấy cũng chỉ dừng lại ở đó. Còn Sarah, nàng lại càng coi ta như một người đại ca ca rất ôn hòa, chứ chưa hề có một chút tình yêu nào.
Mở đầu tuy không tốt đẹp, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Quá trình và kết quả mới là điều đáng kể nhất, phải không? Từ thuở ban đầu, tình thân lấn át tình yêu. Rồi theo Sarah dần lớn lên, tình cảm ấy từ từ phát triển thành sự pha trộn mơ hồ giữa tình thân và tình yêu. Cho đến nụ hôn nồng cháy bên ngoài quán bar với Sarah khi nàng nửa tỉnh nửa say, hai ta mới thực sự xác lập tâm ý dành cho nhau. Và kết quả cuối cùng chính là hôm nay, ta và Sarah cuối cùng cũng thuận lý thành chương kết tóc se duyên.
Quá trình thật hạnh phúc, kết quả thật hoàn mỹ, vậy là đủ rồi.
Đến khi kể về lần đầu ta đưa nàng đến quán bar, nghe đạo sĩ nghiên cứu kia khoác lác, Sarah lần đầu uống rượu, rồi lúc ra về, hai ta ôm nhau nồng cháy, nàng dâng lên nụ hôn đầu của mình... Khuôn mặt Sarah lập tức đỏ bừng đến tận mang tai. Khi kể đến đoạn rời quán bar, giọng nàng cũng trở nên lắp bắp, đôi mắt phượng màu đỏ khẽ cụp xuống, lộ ra một tia ngượng ngùng và mị thái mê người, khiến lòng ta không khỏi rung động. Ta nâng chiếc cằm tinh xảo của nàng, nhẹ nhàng nhấc lên gương mặt đẹp đến mức thiên sứ cũng phải ảm đạm, để đối diện với ánh mắt mình.
Thật là một đôi mắt đẹp! Ta lần đầu tiên tỉ mỉ ngắm nhìn cặp mắt phượng màu đỏ ấy, rồi từ tận đáy lòng thầm cảm thán. Chúng đẹp tựa viên hồng ngọc (*Ruby) thuần túy nhất của tự nhiên. Nhìn kỹ, ta dường như thấy bên trong có một dòng chảy của thứ rượu đỏ đậm pha trộn giữa sự thuần khiết và nét mị hoặc, len lỏi ẩn hiện, khiến người ta mê đắm không thể dứt ra.
Ta nhớ Cain từng nói trong sách, mặc dù không có lu��n chứng chặt chẽ, nhưng theo một số nhà nghiên cứu, những đôi mắt phượng màu đỏ thuần túy nhất thực sự rất hiếm gặp, hơn nữa đều xuất hiện ở các cô gái. Bất cứ ai sở hữu đôi mắt say đắm lòng người như vậy, khi lớn lên chắc chắn sẽ có dung nhan nghiêng nước nghiêng thành. Trong lịch sử Diablo, một phần nhỏ những mỹ nữ nổi tiếng đều có đôi mắt đỏ thuần khiết như máu.
Mấy người này thật là rảnh rỗi, toàn nghiên cứu những thứ gì đâu không! Bất quá, ta chợt hiểu ra nỗi lo lắng của dì Sari. Quả thật, nếu để Sarah thơ ngây, bé bỏng ra ngoài một mình, đảm bảo chưa đầy 10 phút đã bị kẻ có ý đồ để mắt tới ngay.
Ngắm nhìn một hồi, thuận theo bản năng nam tính, ta không kiềm được cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt ấy.
Có lẽ mấy ngày nay ở trong phòng, Sarah đã được dì Sari dặn dò không ít chuyện trước hôn nhân, nên nàng hiểu điều sắp xảy ra. Nàng ngẩng đầu, ngượng ngùng đáp lại ta.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra.